Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Jerome Nguyễn Văn Nội
Tủ Sách CGVN

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Video Giảng Lời Chúa

Sách Bài Đọc UBPT

Nova Vulgata

GH. Đồng Trách Nhiệm

Học Hỏi Thánh Kinh

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
Bài Viết Của Jerome Nguyễn Văn Nội

CON NHÀ TÔNG….
Trong xã hội Việt Nam ta xưa cũng như nay, những người trẻ được mang nhãn hiệu CÔCC (con ông cháu cha) thì không để đâu cho hết niềm tự hào. Thật ra nếu đi sâu vào thực tế thì chưa hẳn tất cả những người trẻ mang danh CÔCC đều là những người đáng tự hào, vì cha ông của một số những người trẻ ấy chẳng có gì đáng tự hào, khi chỉ nhờ vào địa vị xã hội, tham nhũng, hối lộ hay ăn cắp của công mà thành người có chức, có quyền và có của trong xã hội và chính bản thân những người trẻ ấy cũng chẳng có gì đáng tự hào do chẳng có công trạng gì với cộng đồng xã hội.

“CỦA ÍT LÒNG NHIỀU”
Người Việt Nam chúng ta có câu “của ít lòng nhiều” để nói lên tấm lòng quan trọng hơn của cho. Trong đời sống, rất nhiều khi người ta không thể thực hiện được những điều mình muốn, hoặc ở mức độ mình muốn, vì bị giới hạn cách này cách khác. Đó là những truờng hợp "lực bất tòng tâm."

MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI
Bốn chữ vàng của Ki-tô giáo là “mến Chúa yêu người”. Bốn chữ ấy tóm gọn 10 điều/giới răn mà Thiên Chúa đã ban cho dân riêng Ít-ra-en qua ông Mô-sê:  Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi… Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó." 

NHỮNG NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA HỘI THÁNH (THỨ NĂM ĐẦU THÁNG 01/11/2018 LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ)
Bất kỳ quốc gia nào cũng hãnh diện về những “nhân tài” mà quốc gia ấy sản sinh ra. Bất cứ một dòng họ nào cũng hãnh diện về những con cái “kiệt xuất” của dòng họ mình. Bất cứ một trường học nào cũng thấy nở mày nở mặt về những học sinh sinh viên “xuất sắc” đã từ trường mình mà nên người tài giỏi. Bất cứ tôn giáo nào cũng hân hoan mừng rỡ về các vị Thánh là những người con “ưu tú” của tôn giáo mình. Ki-tô giáo cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Hằng năm Hội Thánh cử hành Lễ Các Thánh Nam Nữ vào ngày 01 tháng 11 là nhằm tôn vinh các Vị Thánh và nêu gương các Ngài cho các tín hữu đang sống trong cõi trần này noi theo. Chúng ta hãy dâng lời ngợi khen, chúc tụng và cảm tạ Thiên Chúa về các Thánh Nam Nữ ở trên trời và hãy học cùng các Ngài gương hy sinh thánh thiện.

MÙ MÀ SÁNG!
Vì “con mắt là cửa sổ linh hồn” nên mù lòa là một tai họa lớn đối với con người vì nó cướp mất khả năng “nhìn thấy” sự vật xung quanh và khiến con người phải sống trong tăm tối.

CẦU CHO VIỆC RAO GIẢNG TIN MỪNG CHO CÁC DÂN TỘC
Có thể nói không sai: Tất cả những gì Đức Giê-su đã làm trong 3 năm trần thế (giảng dậy, chữa lành, làm phép lạ, bị bắt và bị đánh đòn rồi bị giết chết trên thập giá) là nhằm làm cho Tin Mừng Cứu Độ đến được với mọi người. Cũng tương tự như thế: Tất cả những gì Hội Thánh và người đứng đầu Hội Thánh hiện nay là Giáo hoàng Phanxicô, đã, đang và sẽ làm (tông du, gặp gỡ, giảng dậy, tổ chức Thượng Hội đồng Giám mục thế giới, ban hành Tông Huấn, viết Tông Thư, gửi Sứ Điệp v.v….) cũng chỉ nhằm mục đích duy nhất là đem Tin Mừng Cứu Độ đến cho loài người ngày hôm nay.

ĐỒNG TIỀN LIỀN KHÚC RUỘT!
Trong xã hội trọng kim tiền như Việt Nam ta hiện nay thì “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là đà của danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lý” . Trong não trạng chung của người xưa cũng như nay thì đồng tiền liền khúc ruột. Vì thế mà chúng ta không có gì phải ngạc nhiên khi anh chàng thanh niên giầu có bỏ đi sau khi nghe Đức Giê-su nói với anh: "Ngươi chỉ thiếu một điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta".

TÔI ĐÂY LÀ NỮ TỲ CỦA CHÚA!
Trong Cựu Ước không có nhân vật nào có thể so sánh được với ông Mô-sê, nên ông nhận được danh xưng đẹp nhất, xứng hợp nhất là TÔI TỚ CỦA THIÊN CHÚA. Trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước, ngoài Chúa Giê-su, thì không có nhân vật nào đáng kính, đáng trọng, đáng mến cho bằng Đức Ma-ri-a, nên Mẹ nhận được danh xưng đẹp nhất, xứng hợp nhất là NỮ TỲ CỦA THIÊN CHÚA.

KHÓC VỚI KẺ KHÓC VÀ VUI VỚI NGƯỜI VUI
Khi chú giải về Tình Yêu Ki-tô giáo trong chương 13 Thư 1 Cô-rin-tô của Thánh Phao-lô, ông William Barclay, một nhà chú giải Thánh Kinh,  đã viết một câu chí lý như sau:

“Khóc với kẻ khóc bao giờ cũng dễ hơn là vui với người vui. Chúng ta thích nghe câu chuyện chê bai kẻ khác hơn là câu chuyện nhằm khen ngợi người khác.”
Tại sao thế? - Tại vì sự ghen tỵ tức “không muốn cho người khác có cái mà họ đang có” ẩn sâu trong đáy lòng của mỗi con người. Nhiều người cho rằng sự ghen tỵ này khá phổ biến giữa các Ki-tô hữu! Thế thì các bài Sách Thánh của Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B hôm nay còn nguyên giá trị thời sự (actual) tức là không chỉ là chuyện của thời xa xưa mà là chuyện của chính ngày hôm nay.

CON ĐƯỜNG THẦY CHỈ CHO CHÚNG TA
Làm môn đệ Thầy Giê-su có nghĩa là đi theo Người, là đi con đường chính Thầy đã đi. Con đường Thày Giê-su đã đi là con đường tự hạ và phục vụ tha nhân như kẻ tôi tớ. Đi con đường ấy chẳng dễ chút nào, vì mỗi con người chúng ta đều có xu hướng muốn đưa mình lên, muốn là người được phục vụ chứ không muốn là kẻ phục vụ. Và vì thế gian ma quỷ luôn tìm cách lôi kéo và rình rập gài bẫy chúng ta. Vì thế mà hành trình theo Thầy Giê-su là một cuộc chiến nội tâm quyết liệt giữa được và mất, giữa sống và chết.

ƠN GỌI HAY CON ĐƯỜNG CỦA NGƯỜI MÔN ĐỆ
Đoạn Phúc Âm của Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay thường được xem là đoạn văn “bản lề” của Phúc Âm Mác-cô, vì cùng một lúc là đoạn kết của phần 1 và là đoạn mở của phần 2. Phúc Âm Mác-cô được các nhà chú giải gọi là Sách Giáo Lý Khai Tâm Ki-tô giáo, vì trình bày điều cốt yếu nhất của đời sống người Ki-tô hữu: Đức Giê-su là Ai (phần 1) ? và muốn đi theo Người (hay muốn làm môn đệ Người) thì các Ki-tô hữu phải đi con đường nào, phải sống như thế nào (phần 2)?

THIÊN CHÚA LÀ ĐẤNG CHỮA LÀNH
Trước cảnh khốn khổ của một số người trong xã hội, nhiều người trong chúng ta giả câm, giả điếc, giả ngọng, giả mù để trốn tránh trách nhiệm cứu giúp người hoạn nạn.  Nhưng có nhiều người khác thì không phải là giả câm, giả điếc, giả ngọng và giả mù mà là câm, điếc, ngọng và mù thật sự.

CĂN CƯỚC CỦA DÂN CHÚA
Xét về mặt xã hội, người Công giáo ở hầu hết các nước trên thế giới, chỉ là thiểu số; ở nhiều quốc gia người Công giáo còn bị coi là những công dân hạng hai hạng ba;  thậm chí tại một vài nước người Công giáo còn bị xem thường, ghét bỏ, đàn áp và bách hại nữa.

CHÚNG TÔI QUYẾT PHỤNG THỜ ĐỨC CHÚA.
Giữ đạo hay theo Chúa là một chọn lựa. Không phải chỉ chọn lựa một lần khi chịu Phép Rửa Tội mà là chọn lựa mỗi ngày, thậm chí mỗi giờ, mỗi phút. Chọn lựa giữa Thiên Chúa và các thần khác như ông Giô-suê và dân Ít-ra-en trong sa mạc đã chọn phụng thờ Thiên Chúa vì Người đã tỏ lòng thương dân và cứu vớt dân ra khỏi cảnh nô lệ Ai-cập. Chọn lựa là tin vào Lời của Chúa Giê-su Ki-tô, dù Lời ấy có chói tay, như các Tông đồ trong Phúc Âm đã tiếp tục chọn đi theo Chúa Giê-su, vì Người có những Lời đem lại sự sống đời đời. Còn ngày nay chúng ta chọn ai? Đây là câu hỏi hết sức quan trọng mà mỗi người, mỗi cộng đoàn chúng ta phải trả lời Chúa và làm chứng cho thế giới, nhất là cho những người duy vật vô thần và lương dân sống bên cạnh và chung quanh chúng ta.

ĐỂ CÓ SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Dân gian có câu “người ta ăn để sống chứ không phải sống để ăn” là có ý nói ăn uống không phải là mục đích của đời người mà chỉ là phương tiện để con người duy trì và phát triển sự sống thể lý. Nhưng con người không chỉ có sự sống thể lý mà còn có sự sống tâm linh. Vậy người ta phải ăn gì uống gì để duy trì và phát triển sự sống tâm linh, sự sống đời đời ?

BÁNH TRƯỜNG SINH
Của ăn vật chất cần thiết cho sự sống thể lý thế nào thì của ăn thiêng liêng cần thiết cho sự sống tâm linh như thế. Nói cách khác con người cần cơm bánh để sống ở đời này, và cần bánh trường sinh để sống vĩnh cửu. Bánh trường sinh chính là Mình Máu thánh Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng đã hiến mình trên thập gía và trên bàn thờ, làm của Lễ Tạ Ơn cho Thiên Chúa và làm của ăn cho loài người.  Chúng ta hãy đến mà ăn bánh trường sinh vì chúng ta là lữ khách trên trần gian này: “dậy mà ăn vì ngươi còn phải đi đường xa.”  

CHỌN NẾP SỐNG MỚI VÀ TRỞ THÀNH CON NGƯỜI MỚI
Nếu nhìn kỹ vào đời sống Ki-tô hữu của mình, chúng ta sẽ thấy có sự mâu thuẫn trầm trọng giữa niềm tin và cách sống. Nói theo Thánh Kinh là nhiều lúc chúng ta vẫn sống theo nếp sống cũ hay theo con người cũ, trong khi đáng lẽ ra chúng ta phải có một nếp sống mới và trở thành con người mới mà Thiên Chúa mong muốn và định liệu cho chúng ta. Sống theo nếp sống cũ hay theo con người cũ là sống theo não trạng, suy nghĩ, lý luận, đánh giá của người đời, của người không có đức tin. Còn sống theo nếp sống mới hay theo con người mới là sống theo Thần Khí của Chúa Ki-tô và phán đoán mọi người, mọi sự theo các tiêu chuẩn và giá trị của Tin Mừng.

PHÉP LẠ CỦA QUYỀN NĂNG VÀ TÌNH THƯƠNG
Câu chuyện 5 chiếc bánh và 2 con cá mà Chúa Giê-su Ki-tô đã biến ra nhiều để nuôi 5-6 ngàn người trong Tin Mừng Gio-an, vừa cho chúng ta thấy quyền năng, vừa cho chúng ta thấy tình thương của Thiên Chúa Ngôi Lời làm người giữa thế nhân. 

VINH DỰ VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA MỤC TỬ
Lời Chúa của Phụng Vụ Chúa Nhật XV tập trung vào ơn gọi và sứ mạng của các Ki-tô hữu (nói chung) thì Lời Chúa của Phụng Vụ Chúa Nhật XVI sẽ tập trung vào ơn gọi và sứ mạng của các Ki-tô hữu lãnh đạo (nói riêng). Trong đạo cũng như ngoài đời, vai trò của người lãnh đạo là hết sức quan trọng. Ngoài đời thì là chính quyền các cấp, còn trong đạo thì là các mục tử các cộng đoàn lớn nhỏ. Nhờ nắm bắt đươc thực trạng của Giáo Hội tại Việt Nam nên vị nguyên đại diện Tòa Thánh Vatican tại Việt Nam, Đức Tổng Giám Mục Leopoldo Girelli, đã có những lời nhắn nhủ không thể chính xác hơn, với các Giám mục Việt Nam họp Hội Nghị lần thứ nhất năm 2012 tại Xuân Lộc, sau Lễ Phục Sinh năm đó:

Như Chúa Giê-su đã sống lại và ra khỏi mộ, Hội Thánh Việt Nam cũng cần trỗi dậy, thoát khỏi những từ ngữ “chết” trong quyển Sách Thánh để hạ sinh thành Lời rao giảng sống động trong cuộc sống; Hội Thánh Việt Nam không chỉ khép kín trong những mối quan tâm nội bộ, nhưng phải bước ra dấn thân cho công cuộc Loan báo Tin Mừng cho lương dân; cụ thể tại Việt Nam còn hơn 90% anh chị em chưa nghe loan báo Tin Mừng;  cuối cùng mỗi cá nhân mục tử cũng cần phải ra khỏi mộ tối để chiếu sáng sự thánh thiện của mình trong việc hi sinh tận tình chăm sóc đoàn chiên đã được giao phó cho mình.”

ƠN GỌI & SỨ MẠNG CỦA KI-TÔ HỮU
Một trong những nét son của Công Đồng Vatican II là đã khẳng định và nêu cao phẩm giá và địa vị cao trọng của mọi Ki-tô hữu. Thật ra giáo huấn của Công Đồng cũng chỉ là phản ánh của Lời Chúa trong Thánh Kinh mà thôi. Vì thế chúng ta chẳng những có thể khẳng định với Thánh Giê-rô-ni-mô rằng: “Không biết Thánh Kinh là không biết Chúa Ki-tô” mà còn có thể công bố: “Không biết Thánh Kinh là không biết chính mình chúng ta nữa!” có nghĩa là không biết phẩm giá và địa vị cao trọng của chúng ta cũng như trách nhiệm cao cả và nặng nề của chúng ta.

[1] 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 [6/21]

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!