Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Vĩnh Sang, DCCT
Tủ Sách CGVN

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Sách Bài Đọc UBPT

Nova Vulgata

GH. Đồng Trách Nhiệm

Học Hỏi Thánh Kinh

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Nối kết
Bài Viết Của Lm. Vĩnh Sang, DCCT

VÀ CON TIM ĐÃ THÔI NGUỘI LẠNH…
 Sáng nay ngồi bàn cà phê sáng với nhau, một anh em Linh Mục kể cho chúng tôi nghe chuyện cha gặp Giáo Dân sau Thánh Lễ sáng, cha kể ra cửa Nhà Thờ mấy bà đến nói với cha: “Cha ơi, Chúa Nhật này con đi biểu tình không chấp nhận đặc khu, sắp mất nước rồi”. Kể xong cha bảo: “Mấy bà này rất bình thường trong Giáo Xứ, xưa nay không hề thấy nói năng gì về những vụ xã hội chính trị chính em gì cả, bữa nay cũng hăng say quá”.

"CÓ NGẦN ẤY THÔI…"
Nhà Dòng chúng tôi vừa tiễn đưa một vị Linh Mục còn khá trẻ, sinh năm 1966, ra đi vì căn bệnh ung  thư. Trở về từ Phillippines với văn bằng tiến sĩ Thần Học Mục Vụ, chưa kịp cống hiến bao nhiêu so với sở học và tính khiêm nhu kiên nhẫn của anh. Đang khi làm việc ở ngoại quốc, anh đau suốt một tháng mà không tìm ra bệnh, xin về nước, các bác sĩ bên nhà cho biết anh đã bị ung thư tụy giai đoạn cuối, di căn không cứu vãn được. Không đầy một tháng sau, anh qua đời. Tôi không thể quên được khuôn mặt hằn nét chịu đựng của anh, trong cơn đau đớn cùng cực, anh nhẫn nhục chịu đựng như đã từng nhẫn nhục chịu những nghịch cảnh oan nghiệt mà tôi biết rõ khi đồng hành với anh gần 25 năm nay. Anh chỉ xin được cất đi sớm để đừng vì quá đau đớn mà làm mất lòng Chúa.

"AI NGHẸN NGÀO RA ĐI GIEO GIỐNG…"
Cuối những năm 90 khi có dịp trở về quê nội để xây dựng lại Nhà Thờ Giáo Họ, tôi nhớ lời cha tôi lúc sinh tiền, ông kể lại những kỷ niệm thuở thanh niên, tham gia hội Nam Thanh (Hội Thanh Niên Công Giáo) đi khai quật mộ các vị tử đạo quê nhà, ông cho biết anh em đã bỏ cốt của các vị vào các quách có kèm theo tấm biển đồng ghi tên tuổi và chôn tại Cung Thánh Nhà Thờ, tất cả 15 bộ quách, ông còn nói rõ khi khai quật máu lẫn với đất còn đỏ tươi cũng được hốt bỏ vào quách. Quả thật khi dùng cây để xâm tìm trước khi đào bới chúng tôi đã tìm được 15 bộ quách. 

"TRONG ĐÔI MẮT EM, ANH LÀ TẤT CẢ"
Những ngày tháng gần đây tình hình trong nước sôi động về những vụ khởi tố và bắt giam, không phải khởi tố và bắt giam các anh chị em có tiếng nói phản biện, nhưng là khởi tố và bắt giam một số các quan chức cao cấp và tướng lãnh của nhà cầm quyền hiện tại. Đã có vị là ủy viên Bộ Chính Trị, một thời “hét ra lửa, xì ra khói”, một dạo thẳng tay đàn áp các nhóm biểu tình chống Trung Quốc, chống Formosa... Đã có những vị hàm trung tướng, nắm giữ những Tổng Cục quan trọng cấp quốc gia trong lực lượng CA, tình báo. Đã có những vị “tuổi trẻ tài cao”, được xếp loại "Thái Tử Đảng", từng đi đầu trong các phong trào giới trẻ, quyết liệt với chủ nghĩa CS, đấu tranh không khoan nhượng với các tiếng nói khác biệt. Đã có những vị “chủ trì các chuyên án”, từng đích thân còng tay dẫn bị cáo ra tòa nay lại bị giam cùng trại giam với người ngày trước mình truy bắt.

"TÔI ƠI, ĐỪNG TUYỆT VỌNG!"
Những ngày trong Tuần Thánh, đặc biệt Tam Nhật Thánh, Lời Chúa dồn dập đi qua khiến nhiều khi chúng ta không kịp ghi nhớ, không kịp cảm nhận nói gì đến chuyện suy niệm? Đôi ba ngày trôi qua, nhiều ngày trôi qua, thế rồi có một biến cố nào đó xảy ra trong nhịp sống xã hội, những Lời quý báu ấy chợt hiện về, làm trí ta có dịp suy gẫm, rồi thấm thía lời của Ngài.

SỎI ĐÁ CŨNG...
Không phải “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…” như lời của một bài nhạc do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác, nhưng là lời Kinh Thánh trong Tin Mừng theo Thánh Luca mô tả về cuộc rước Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem (Lc 19, 40). Khi dân chúng tung hô Chúa thì những kẻ cầm quyền đạo đời đã ngăn cản rồi trách Chúa về hành động này, Chúa đáp lại: “Tôi bảo các ông họ mà làm thinh, thì sỏi đá cũng sẽ kêu lên”.

DIỆT HAY CỨU?
Trong những ngày vừa qua, mạng xã hội ồn ào với một vài biến cố thời sự. Trước hết là cảnh một viên cảnh sát giao thông thổi còi kiểm tra người đi đường, ông này xuất trình bằng lái quốc tế do cơ quan giao thông của nước Đức cấp, phản ứng của viên cảnh sát rất cương quyết với lời khẳng định: “Bằng lái quốc tế không có giá trị ở Việt Nam”. Và viên cảnh sát này dứt khoát tịch thu giấy tờ tùy thân và giam xe “theo luật định”, sự kiện này xảy ra ở thành phố mang tên… HCM!

CỦ HÀNH CỦ TỎI
Những ngày Mùa Chay chúng ta được nghe những đoạn Kinh Thánh quan trọng trong biến cố hành trình của Dân Thiên Chúa, Sách Xuất Hành. Câu chuyện kể về việc ông Môsê được chọn để lãnh đạo dân, giúp giải phóng dân ra khỏi Ai Cập và dẫn dân đi tìm Đất Hứa. Câu chuyện sau nhiều năm nghe đọc mãi trở thành quen và các sự kiện trôi đi một cách dễ dàng. Thật ra không đơn giản như vậy, đọc trong đó ta nhận thấy, để đi từ biến cố được chọn của Môsê, đối diện với Pharaô, ra khỏi đất Ai Cập và tìm về Đất Hứa là một hành trình thật gian nan.

HẠT BỤI NÀO?
 Ngày Thứ Tư Lễ Tro vừa trôi qua, rảo quanh một vòng thăm anh em bè bạn, những người Công Giáo đang sinh hoạt hội này nhóm kia với những câu chuyện ngày Tết, không biết những thu thập kiểu điều tra xã hội không chuyên bỏ túi này có chính xác không. Đa phần các bạn cho biết Thứ Tư Lễ Tro năm nay “ăn chay” không mấy khó khăn so với các năm trước, lý do vì các năm trước Lễ Tro rơi vào đúng ba ngày Tết hoặc những ngày sát ngay sau Tết. Người ta gặp gỡ, họp mặt tưng bừng cả ngày, thịt thà rượu bia ê hề, nhịn chay xem ra quá khó, cám dỗ thường xuyện chập chờn trước mặt. Còn Thứ Tư Lễ Tro năm nay rơi vào ngày cận Tết, thịt thà rượu bia cũng nhiều nhưng thiếu chiến hữu, ai cũng đang tất bật sắm Tết, dọn Tết, không mấy ai có thời giờ để nhâm nhi chén rượu ly trà, những cơ hội “phá chay” không có, vì thế mà giữ chay kiêng thịt không mấy khó khăn chăng?

GIẢI KHĂN SÔ CHO HUẾ (Lấy lại tên một cuốn sách của Nhã Ca – 1968)
Tôi vừa rời Huế để trở lại thành phố. Sàigòn ấm áp làm dễ chịu hơn cái lạnh, cái mưa, cái giá rét của Huế. Những hình ảnh quen thuộc của Huế cứ quyến luyến đến nao lòng. Trong đoàn đi làm việc ở Huế những ngày qua có hai Nữ Tu, đến Huế, sống vài ngày ở Huế, tiếp xúc với người Huế nhất là với phu nữ Huế, các chị chia sẻ: sau chuyến đi này chúng con phải thay đổi, ôi phụ nữ Huế sao dịu dàng, nhỏ nhẹ và dễ thương làm sao! Cái dễ thương, dịu dàng, tiếng nói ngọt lịm của phụ nữ Huế là điều đương nhiên không chối cãi.

PHÁ CƯỜNG ĐỊCH, BÁO HOÀNG ÂN
“Phá cường địch, báo hoàng ân” là sáu chữ thêu trên cờ của một danh tướng Việt Nam, Trần Quốc Toản. Điều đặc biệt là vị danh tướng này không nằm trong quân lực của chính quyền Việt Nam thời đó (Thế kỷ thứ 13), khi khởi nghĩa chống xâm lăng, Trần Quốc Toản mới chỉ 16 tuổi, và bị đuổi ra ngoài cuộc họp bàn việc nước có tên là Bình Than vì còn nhỏ tuổi.

SẼ CHẲNG QUÊN BAO GIỜ
Mấy ngày nay tôi loay hoay với nhiều cảm xúc, không biết giữa bề bộn các vấn đề, chúng ta sẽ cùng chia sẻ đề tài nào. Những chuyện đang diễn ra chung quanh chúng ta, một phần có lẽ do mạng Facebook với những thông tin tràn ngập, những bình luận đủ chiều làm rối loạn suy nghĩ chăng?

QUYỀN LỰC
Với ngày lễ Chúa Hiển Linh, Phụng Vụ chấm dứt Mùa Giáng Sinh để bước sang Mùa Thường Niên với những sinh hoạt thường niên của Phụng Vụ, đầu vậy, không khí Giáng Sinh vẫn còn tồn tại nhiều nơi, không chỉ trong lòng người nhưng còn nơi mọi công trình ngoài xã hội, vẫn còn những giai điệu Thánh Ca Giáng Sinh vang lên đó đây, vẫn còn ánh đèn màu khắp ngang cùng ngõ hẻm, vẫn còn cây thông phủ đầy tuyết trắng giữa sảnh của các khách sạn, vẫn còn những hang đá chưa dỡ bỏ như còn nuối tiếc tâm tình mùa thánh thiện này…

RỪNG LÀ NHÀ
Trong mối tương quan với các dân tộc thiểu số tại Việt Nam, đặc biệt là các dân tộc miền cao nguyên, nghiên cứu và kinh nghiệm cho chúng ta một sự thật, đó là họ gắn với nùi rừng, hay có thể nói rừng là nhà của họ. một cảm giác mà bất cứ ai thuộc các sắc tộc miền cao đều có khi về thành phố, đó là cảm giác nhớ rừng.

MỘT THẾ GIỚI BỊ TỔN THƯƠNG
 Tận dụng những ngày sau Lễ Giáng Sinh, các sinh hoạt trong sân Nhà Thờ Kỳ Đồng tạm ngưng, nhóm Linh Mục phòng Công Lý và Hòa Bình, DCCT Sàigòn, tổ chức họp mặt sinh hoạt trao quà xuân với một số Thương Phế Binh VNCH thuộc vùng Sàigòn và các tỉnh phụ cận. Theo tin từ phòng Công Lý và Hòa Bình loan báo, có khoảng trên 6.000 ông ghi danh tham dự chương trình “Tri Ân TPB – VNCH” do Phòng Công Lý và Hòa Bình tổ chức, lần họp mặt này dành cho khoảng trên 4.000 ông. Trên 700 ông vùng miền Trung (từ Phú Yên trở ra Quảng Trị) vì đường xa và sức khỏe yếu kém nên các cha sẽ đến tận nơi để trao quà cho các ông, cùng lúc thăm nhà, xem xét hầu có những hỗ trợ cần thiết. Khoảng hơn 1.000 ông khác rải rác ở các vùng xa thuộc miền Nam hay Đông Nam, hoặc vì yếu sức không đến được, hoặc vì không liên lạc được, các ông vì nghèo nên thường dùng sim khuyến mãi, dùng hết tài khoản rồi bỏ nên số điện thoại thay đổi liên tục, hoặc vì phải di chuyển chỗ ở nên mất liên lạc với người thường dùng nhờ điện thoại, các cha cũng sẽ tổ chức đến nơi để trao quà. Nhưng dầu sao được họp mặt, ca hát và tâm sự với nhau trực tiếp tại DCCT vẫn là điều các ông yêu thích.

LẠI MỘT NOEL NỮA…
Những điệu nhạc du dương tình cảm dạt dào mùa Giáng Sinh đã văng vẳng bên tai, những bóng dáng ánh đèn màu rực rỡ đã xuất hiện trên đường phố, nơi các cửa hiệu, nơi những chốn vui chơi giải trí. Tất cả đều rộn ràng báo hiệu mùa Giáng Sinh, mùa Hồng Ân.

GẠN ĐỤC KHƠI TRONG
Từ ngày mạng thông tin xã hội phát triển tại Việt Nam, chúng ta từng chứng kiến những cơn sốt dư luận trên các trang mạng xã hội. Một biến cố, một vấn đề nghe có vẻ rất ngang ngược xảy ra, người ta đưa lên các trang mạng, thế là bao nhiêu là các lời bình phẩm, tranh luận thậm chí cả phê phán gay gắt, xuất hiện gây ra như một cơn bão dư luận, hầu như mọi người đều chú tâm vào đấy.

"TA NGHIÊNG TAI NGHE LẠI CUỘC ĐỜI…"
Năm 2018, Giáo Hội Việt Nam kỷ niệm 30 năm ngày các Thánh Tử Đạo tại Việt Nam được tuyên phong hiển thánh. Một biến cố quan trọng trong lịch sử Giáo Hội Việt Nam, những ai đã sống qua thời kỳ ấy (1998), dù hệ thống thông tin lúc đó không mở như bây giờ nhưng bầu khí căng thẳng trong Giáo Hội hẳn vẫn còn trong trí nhớ của nhiều người, đó là trí nhớ. Nhưng lịch sử không phải là trí nhớ, mà lịch sự thì khách quan, ghi chép đầy đủ và phơi bày sự thật của nó. Chúng ta đã thấy lịch sử trả lại sự thật cho con người, chẳng có gì bưng bít hoặc bóp méo bằng sự xảo trá mà lại không bị lộ diện.

TRỜI HÀNH HAY NGƯỜI HÀNH?
Năm nay, cơn bão số 12, rồi 13 vừa thổi qua miền Trung gây biết bao thiệt hại về nhà cửa, tài sản và nhân mạng, bão chưa tan thì lũ lại về, cái gì tai? Thiên tai hay nhân tai? Lại đổ vỡ, tan hoang, mất mát, tang tóc... Những người có tránh nhiệm tiếp tục lẩn trốn, không một ai chịu trách nhiệm, thậm chí họ còn đẩy mạnh các sinh hoạt khác, các hội nghị khác, không ăn nhập và hoàn toàn vô cảm với nỗi đau đang oằn trên lưng dân nghèo miền Trung, cái vô cảm trong những lời phát biểu như cú đấm chứ không phải cái tát vào mặt đồng bào nữa.

"XIN CHỈ CHO CON ĐƯỜNG ĐI CỦA CHÚA…"
Giữa một xã hội Việt Nam hôm nay đầy thương tích, như thương tích trên cơ thể Đấng Cứu Thế, từ khi nào Thiên Chúa đã an bài cho Dòng Chúa Cứu Thế gieo mầm và nảy sinh, thì chính mỗi Tu Sĩ DCCT có còn trung tín với ơn gọi của mình nữa chăng? Có còn lý do để hiện diện nữa không? Sinh nhật thứ 285 của Nhà Dòng là một dịp xem xét và biện phân dưới ánh sáng đặc sủng. Xin chia sẻ với bạn đọc với lời thỉnh cầu mọi người thêm lời cầu nguyện cũng như thêm gắn bó đồng hành với anh em DCCT chúng tôi.

[1] 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 [1/21]

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!