Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Thánh Kinh Công Giáo
Lời Chúa Mỗi Ngày
Cầu nguyện bằng email
Hội Đồng Giám Mục VN
Liên Lạc

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Video Giảng Lời Chúa

Sách Bài Đọc UBPT

Nova Vulgata

GH. Đồng Trách Nhiệm

Học Hỏi Thánh Kinh

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Các Tác Giả
  Augustinô Đan Quang Tâm
  Ban Biên Tập CGVN
  Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
  Bác Sĩ Nguyễn Ý-Đức, MD.
  Bùi Nghiệp, Saigon
  Br. Giuse Trần Ngọc Huấn
  Cursillista Inhaxiô Đặng Phúc Minh
  Dã Quỳ
  Dã Tràng Cát
  Elisabeth Nguyễn
  Emmanuel Đinh Quang Bàn
  EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.
  Fr. Huynhquảng
  Gia Đình Lectio Divina
  Gioan Lê Quang Vinh
  Giuse Maria Định
  Gm. Giuse Đinh Đức Đạo
  Gm. Giuse Vũ Văn Thiên
  Gm. JB. Bùi Tuần
  Gm. Nguyễn Thái Hợp, op
  Gm. Phêrô Nguyễn Khảm
  Gs. Đỗ Hữu Nghiêm
  Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
  Gs. Lê Xuân Hy, Ph.D.
  Gs. Nguyễn Đăng Trúc
  Gs. Nguyễn Văn Thành
  Gs. Phan Văn Phước
  Gs. Trần Duy Nhiên
  Gs. Trần Văn Cảnh
  Gs. Trần Văn Toàn
  Hồng Hương
  Hiền Lâm
  Hoàng Thị Đáo Tiệp
  Huệ Minh
  HY. Nguyễn Văn Thuận
  HY. Phạm Minh Mẫn
  JB. Lê Đình Nam
  JB. Nguyễn Hữu Vinh
  JB. Nguyễn Quốc Tuấn
  Jerome Nguyễn Văn Nội
  Jorathe Nắng Tím
  Jos. Hoàng Mạnh Hùng
  Jos. Lê Công Thượng
  Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
  Joseph Vũ
  Khang Nguyễn
  Lê Thiên
  Lm. Anmai, C.Ss.R.
  Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
  Lm. Anrê Đỗ Xuân Quế op.
  Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  Lm. Đan Vinh, HHTM
  Lm. Đỗ Vân Lực, op.
  Lm. G.Trần Đức Anh OP.
  Lm. Giacôbê Tạ Chúc
  Lm. Gioan Hà Trần
  Lm. Giuse Hoàng Kim Đại
  Lm. Giuse Lê Công Đức
  Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
  Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
  Lm. Inhaxio Trần Ngà
  Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
  Lm. JB Trần Hữu Hạnh fsf.
  Lm. JB. Bùi Ngọc Điệp
  Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
  Lm. Jos Cao Phương Kỷ
  Lm. Jos Hoàng Kim Toan
  Lm. Jos Lê Minh Thông, OP
  Lm. Jos Nguyễn Văn Nghĩa
  Lm. Jos Phạm Ngọc Ngôn
  Lm. Jos Trần Đình Long sss
  Lm. Jos.Tuấn Việt,O.Carm
  Lm. Lê Quang Uy, DCCT
  Lm. Lê Văn Quảng Psy.D.
  Lm. Linh Tiến Khải
  Lm. Martin Ng Thanh Tuyền, OP.
  Lm. Minh Anh, GP. Huế
  Lm. Ng Công Đoan, SJ
  Lm. Ng Ngọc Thế, SJ.
  Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
  Lm. Nguyễn Hữu An
  Lm. Nguyễn Thành Long
  Lm. Pascal Ng Ngọc Tỉnh
  Lm. Pet. Bùi Trọng Khẩn
  Lm. Phêrô Phan Văn Lợi
  Lm. Phạm Văn Tuấn
  Lm. Phạm Vinh Sơn
  Lm. PX. Ng Hùng Oánh
  Lm. Raph. Amore Nguyễn
  Lm. Stêphanô Huỳnh Trụ
  Lm. Tôma Nguyễn V Hiệp
  Lm. Trần Đức Phương
  Lm. Trần Mạnh Hùng, STD
  Lm. Trần Minh Huy, pss
  Lm. Trần Việt Hùng
  Lm. Trần Xuân Sang, SVD
  Lm. TTT. Võ Tá Khánh
  Lm. Vũ Khởi Phụng
  Lm. Vĩnh Sang, DCCT
  Lm. Vinh Sơn, scj
  Luật sư Đoàn Thanh Liêm
  Luật sư Ng Công Bình
  Maria Hồng Hà CMR
  Mẩu Bút Chì
  Mặc Trầm Cung
  Micae Bùi Thành Châu
  Minh Tâm
  Nguyễn Thụ Nhân
  Người Giồng Trôm
  Nhà Văn Hương Vĩnh
  Nhà văn Quyên Di
  Nhà Văn Trần Đình Ngọc
  Nhạc Sĩ Alpha Linh
  Nhạc Sĩ Phạm Trung
  Nhạc Sĩ Văn Duy Tùng
  Phaolô Phạm Xuân Khôi
  Phó tế Giuse Ng Xuân Văn
  Phó tế JB. Nguyễn Định
  Phùng Văn Phụng
  Phạm Hương Sơn
  Phạm Minh-Tâm
  PM. Cao Huy Hoàng
  Sandy Vũ
  Sr. Agnès Cảnh Tuyết, OP
  Sr. M.G. Võ Thị Sương
  Sr. Minh Thùy, OP.
  Têrêsa Ngọc Nga
  TGM. Jos Ngô Quang Kiệt
  TGM. Phaolô Bùi Văn Đọc
  Thanh Tâm
  thanhlinh.net
  Thiên Phong
  Thy Khánh
  Thơ Hoàng Quang
  Tiến Hùng
  Tiến sĩ Nguyễn Học Tập
  Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt
  Trầm Tĩnh Nguyện
  Trầm Thiên Thu
  Trần Hiếu, San Jose
  Vũ Hưu Dưỡng
  Vũ Sinh Hiên
  Xuân Ly Băng
  Xuân Thái
Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
  Chứng Nhân Chúa Kitô
MỘT ĐẤT NƯỚC CÓ RẤT NHIỀU ĐÊM THẮP NẾN NGUYỆN CẦU

Quý độc giả Ephata và Công Giáo Việt Nam thân mến,

Ở Sài-gòn có một nhóm rất lạ, Nhóm Cầu Nguyện Nhà Thờ Đức Bà Sài-gòn. Ấy là tôi tạm gọi thế và mọi người lâu nay cũng quen gọi thế, chứ thật ra Nhóm này chưa hề có tên gọi chính thức kể từ khi được hình thành một cách tự phát cuối tháng 10 năm 2005. Dạo ấy mọi người truyền tai, kể chuyện cho nhau, rằng Đức Mẹ đang khóc ở Sài-gòn. Quảng trường Nhà Thờ Đức Bà Sài-gòn bỗng nhiên đông hẳn lên, hàng ngàn, rồi hàng vạn lượt người đổ về quây quần mỗi ngày, cả ban đêm, cả giữa khuya, cả sớm tinh mơ.

Phía chính quyền, người ta cấp tập đưa lính an ninh đến vì sợ có bạo động, “diễn tiến hòa bình” của dân Công Giáo chăng ? Phía mình thì hàng Giáo Sĩ phải giữ thái độ im lặng dè dặt, nhưng bà con Giáo Dân thì tin lắm, phép lạ rồi đấy ! Mà họ có lý, bao nhiêu khốn cùng, bao nhiêu thương đau, bao nhiêu nước mắt... Ở chỗ nào trên quê hương Việt Nam cũng gặp chuyện khổ, đã thiên tai lại còn nhân họa, xã hội lao đao, lương tâm suy thoái. Như thế thì Mẹ khóc là đúng quá, Mẹ bao giờ cũng thương đàn con. Bao lần Mẹ hiển linh ở Việt Nam, chẳng thấy Mẹ nói gì, Mẹ chỉ khóc thôi. Như thế cũng đủ rồi...

Bản thân tôi và nhiều anh em trong Dòng hồi ấy cũng ra tận nơi, chen chúc cầu nguyện với đám đông, chụp hình, lắng nghe dư luận quần chúng, quan sát các động thái bên an ninh, rồi về nhà bàn tán xôn xao... Nhiều người gọi điện hoặc tới hỏi trực tiếp xem các cha DCCT nghĩ gì, đây có phải là phép lạ không ? Tôi trả lời: Đức Mẹ có khóc thật sự hay không, chúng tôi không dám quả quyết, thế nhưng phép lạ thấy rõ nhất, tỏ tường, ấy là lòng người hoán cải, metanoia...

Đấy cứ xem đám thanh niên hiphop quần lùng thùng, áo lụng thụng, giầy khủng bố, đầu tóc thì nhuộm vàng hoe hoặc đỏ hung, thói thường cứ đến chiều tối, vẫn hay rú ga đua xe biểu diễn hoặc lượn lờ quanh khu vực Nhà Thờ Chính Tòa, Bưu Điện thành phố, ít nữa cũng ngồi thành từng cặp từng cặp trên yên xe bên lề đường như một phong cách, Hong Kong hay Hàn Quốc gì đó, đại loại thế. Vậy mà bây giờ bọn trẻ teen age kỳ quái ấy, chúng nó quỳ hết xuống, thành tâm đọc kinh Mai Khôi dưới chân tượng Đức Mẹ. Trời ơi, hóa ra chúng nó Công Giáo, chúng nó hát Thánh Ca đâu ra đấy, cổ xưa như “Lạy Mẹ là ngôi sao sáng” có mấy tiểu khúc đều thuộc tất ! Phép lạ chứ còn gì nữa !

Tại hiện trường, các ba-ri-e bằng sắt sơn đỏ trắng được dựng lên vòng trong vòng ngoài, dùi cui chống bạo động có sẵn, xe Cảnh Sát Cơ Động ứng chiến, lực lượng chìm thì ắt là đông lắm, trà trộn, xen kẽ giữa đám đông, mắt liếc tai vểnh, nhâu nhâu cả lên. Lực lượng đối phó như thế chỉ còn thiếu mỗi... chó nghiệp vụ ! Tất cả đều đằng đằng sát khí, có cảm tưởng một que diêm xòe lửa cũng có thể nổ tung thành một... Thiên An Môn !

Vậy mà đám đông dân chúng cứ tìm đến thắp nến sáng, đọc kinh râm ran, hát Thánh Ca da diết, các Giáo Xứ nội ngoại thành Sài-gòn đổ về, các tỉnh xa cũng về “hành hương”, càng ngày càng đông, Bắc Trung Nam đủ cả, Công Giáo lẫn không Công Giáo, cả đảng viên CS nữa cơ chứ ! Không sợ gì cả, không ngại nắng mưa, không ngại nheo nhóc đứng ngồi. Có mấy bà cụ còn kiên nhẫn đứng giảng giải Lẽ Đạo cho mấy anh Cảnh Sát có sắc phục: “Má nói con nghe, tham nhũng quá, phá thai quá, nên Đức Mẹ khóc đó con, lo mà sám hối con ơi...” Phép lạ chứ còn gì nữa !

Lại nữa, dạo ấy bắt đầu vào Tháng 11, Tháng các Linh Hồn, ở Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp DCCT chúng tôi thì mùa này đương nhiên là đông người đến xin Giải Tội. Thế nhưng năm 2005 là năm kỷ lục, không thể tưởng tượng, chưa bao giờ người ta lại lũ lượt đổ về đông kinh khủng như thế này, thành tâm sám hối, chầu chực xin lãnh nhận Bí Tích Giao Hòa. Các cha thấy lạ thì hỏi, người ta bảo: “Cha ơi, Đức Mẹ khóc, chắc là khóc vì tội mọi người, tội của chính con nữa, con phải mau quay về với Chúa thôi !” Phép lạ chứ còn gì nữa !

Thế rồi, hình như trong một đêm, sau khi tìm cách tạm giải tán được đám đông, lấy cớ để công nhân đến trồng hoa làm đẹp quảng trường, người ta đã cho xe vòi rồng đến xịt nước lên mặt Đức Mẹ xóa được các vệt ố mà lâu nay mọi người vẫn cho là chứng tích nước mắt của Mẹ. Xịt xong, rửa xong rồi, người ta an tâm một phần, nhưng cũng vẫn hồi hộp vì nhỡ Đức Mẹ lại... khóc nữa thì sao ? Một ngày, hai ngày, một tuần, một tháng, không thấy gì, người ta xoa tay đắc ý, thế là chấm dứt một... “Huyền Thoại Mẹ” ! Giáo Quyền nhiều vị thở phào. Chính Quyền dần dần cũng chuyển sang báo động... vàng !

Không ngờ tất cả chỉ mới là khởi sự mà thôi. Đám đông giảm hẳn đi, chắc là những người hiếu kỳ, những kẻ rỗi hơi đã rút trước. Các tín hữu cũng đã thấm mệt, hoài nghi và thất vọng, về nhà thôi. Thế nhưng có một nhóm đã hình thành, khởi xướng là cô Lan, hơn sáu mươi tuổi rồi. Tôi biết rõ cô, ông cụ thân sinh vốn là nhà giáo theo nếp xưa, gia đình đạo đức sốt sắng ở khu Đakao, gần nhà bố mẹ tôi. Bây giờ thì cô Lan quy tụ một nhóm hằng đêm đến cầu nguyện đọc kinh với Đức Mẹ Nữ Vương Hòa Bình. Cô và mọi người xác tín rằng: Mẹ có khóc hay không khóc thì chính chúng ta vẫn cứ đáng phải... khóc vì bao nhiêu nhân tâm ly tán, tội lỗi, đổ vỡ, bất hạnh, đọa đầy.

Thoạt đầu chỉ năm mười người. Sau cứ đông dần, có lúc tới hơn năm mươi, gần một trăm người. Nhóm tách ra làm hai, cô Lan một toán, chú Ngự một toán, chia nhau hai ca, ca trước từ 20 đến 21g30, ca sau từ 22g đến 23g30. Đến Chúa Nhật lại có thêm ca sớm tinh mơ lúc 4g. Cứ thế trung thành đến với Mẹ, bất chấp trời Sài-gòn nắng mưa nóng lạnh, suốt từ dạo ấy đến nay đã hơn 3 năm, không bỏ bất cứ một giờ cầu nguyện nào dưới chân Mẹ.

Cơ duyên đưa tôi lần đầu đến với Nhóm, đó là dịp tôi tư vấn cứu được một bào thai đã bị các bác sĩ ở Từ Dũ kết án tử oan ức vì người mẹ từng bị nhiễm Rubella. Vợ chồng chị trước đó đã được Nhóm Cầu Nguyện Nhà Thờ Đức Bà Sài-gòn mời đến phó thác mọi sự cho Đức Mẹ, họ xin học Đạo liên tục trong mấy tháng ngay tại nhà với một anh Nhóm Bảo Vệ Sự Sống của tôi. Đến khi em bé sinh ra khỏe mạnh lanh lợi, cha mẹ và em bé cùng chịu Thánh Tẩy chung một lần tại DCCT.

Cả Nhóm Cầu Nguyện hôm ấy đã có mặt, nhận đỡ đầu chung. Liên hoan xong là vừa đúng ca cầu nguyện, tôi cùng với họ, kéo hết ra Nhà Thờ Chính Tòa thắp nến tạ ơn Mẹ. Sau đó thì người chồng xin ra khỏi Đảng, bỏ luôn một công việc tham lạm hái ra tiền lâu nay ở Phường, chịu thất nghiệp khốn đốn một thời gian rồi mới xin được một chân bảo vệ, lương chỉ bằng phần mười so với bổng lộc ngày xưa. Chúa thương, gia đình anh vượt qua mọi sự, em bé rất kháu khỉnh, bế ra giữa quảng trường đông vui mà cứ ngước mắt lên hóng chuyện bi bô với Đức Mẹ !

Sau dịp ấy, thỉnh thoảng rảnh buổi tối một chút, tôi lại chạy xe ra Nhà Thờ Chính Tòa hiệp thông cầu nguyện với Nhóm. Lần nào họ cũng xin tôi chúc lành Bình An cuối ca cầu nguyện. Ai cũng xuýt xoa khen ngợi cám ơn tôi rối rít, tôi ngượng quá, không dám nhận thì họ bảo: “Mấy năm nay có cha nào ra với chúng con đâu !” Của đáng tội, nhiều vị còn sợ cái đám vớ vẩn này “chọc tức” Nhà Nước, không khéo lại khiến các ngài bị tai bay vạ gió, kẹt đủ thứ chuyện !

Cũng vì lời cám ơn chân thành ấy của Nhóm mà tôi thấy mình vừa mắc cỡ, vừa mắc nợ họ nhiều quá. Là Linh Mục, là Tu Sĩ DCCT chuyên giảng Hành Hương Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nữa chứ, thế mà lòng sùng kính Mẹ của tôi chẳng ăn thua gì so với nhiệt huyết của những con người bình dân đáng quý này.

Thứ ba 13.1 vừa rồi, tôi lại có thêm cơ duyên lần thứ hai với Nhóm Cầu Nguyện Nhà Thờ Đức Bà Sài-gòn. Lần này họ lại đến xin tôi giúp Tĩnh Tâm và trao các Bí Tích khai tâm cho một thành viên tên Phương Thảo. Không ngờ đó là cô bé hơn hai mươi tuổi mà tôi vẫn thấy quỳ gối giang tay cầu nguyện rất sốt sắng cùng với Nhóm. Lễ xong, tất cả lại ra với Đức Mẹ.

Chuyến này ra giữa quảng trường với họ, quỳ giữa cái se lạnh bất thường của đêm Sài-gòn, tôi lắng nghe từng lời kinh câu nguyện của Nhóm. Của đáng tội, một tiếng rưỡi đồng hồ, họ hát đến một chục bài, đọc đến một chục kinh, đúng truyền thống người dân tộc... Kinh ! Nhưng lạ thay, tôi không hề thấy ngán ngẩm và mệt mỏi, ngược lại, xiết bao thấm thía và xúc động. Những lời xướng đáp của họ tất cả như một tấm lưới bao trùm, không để lọt bất cứ một cảnh huống buồn vui nào của cuộc sống, không quên bất cứ một đối tượng nào chung quanh mình. Và tuyệt vời nhất, chính là tâm tình của họ đúng thật là của một đàn con nheo nhóc đang vây lấy, bâu lấy, bấu lấy Mẹ, tín thác trong bình an đến nghẹn ngào !

Tôi chợt nhớ, hồi bé đi học, thầy giáo địa lý ví von rằng: quê Việt mình có hai lưu vực đồng bằng Bắc bộ và Nam bộ là hai vựa lúa trĩu nặng ở hai đầu quang gánh. Thì đây, hơn ba năm qua, ở đất Sài-gòn đã luôn có những đêm thắp nến nguyện cầu với Đức Bà Nữ Vương Hòa Bình, rồi cũng hơn một năm rồi, ở đầu kia của đất nước, nơi thủ đô Hà Nội lại có thêm những ngày đêm Thái Hà liên lỉ hát Kinh Hòa Bình với Đức Bà Nữ Vương Công Lý. Không biết Mẹ có khóc lúc nào chưa, chứ chắc chắn đàn con Việt của Mẹ đã khóc nhiều lắm, có lúc còn đổ cả máu tươi vì bị đánh đập, rồi bị bắt giam, bị xử oan nữa.

Ôi, một đất nước đã có quá nhiều thập giá, lại cũng là một đất nước có rất nhiều đêm thắp nến sáng cầu nguyện. Việt Nam của chúng ta là như thế đó. Cám ơn Mẹ, cám ơn nhau...

Lm. LÊ QUANG UY, DCCT, Sài-gòn thứ năm 15.1.2009

Tác giả:  Lm. Lê Quang Uy, DCCT

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!