Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng

BBT CGVN YouTube
Thánh Kinh Công Giáo
Cầu nguyện bằng email
Hội Đồng Giám Mục VN
Liên Lạc

Văn Kiện Vatican 2

Lectio divina

Suy Niệm & Cầu Nguyện

Học Hỏi Kinh Thánh

Lớp KT Sr Cảnh Tuyết

Nova Vulgata

Sách Bài Đọc UBPT

GH. Đồng Trách Nhiệm

Video Giảng Lời Chúa

Giáo Huấn Xã Hội CG

Tuần Tin HĐGMVN

Giáo Sĩ Việt Nam

ThăngTiến GiáoDân

Bản Tin Công Giáo VN.

Chứng Nhân Chúa Kitô

Thánh Vịnh Đáp Ca

Phúc Âm Nhật Ký

Tin Vui Thời Điểm

Tin Tức & Sự Kiện

Văn Hóa Xã Hội

Thi Ca Công Giáo

Tâm Lý Giáo Dục

Mục Vụ Gia Đình

Tư Liệu Giáo Hội

Câu Chuyện Thầy Lang

Slideshow-Audio-Video

Chuyện Phiếm Gã Siêu

Các Tác Giả
  Augustinô Đan Quang Tâm
  Ban Biên Tập CGVN
  Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
  Bác Sĩ Nguyễn Ý-Đức, MD.
  Bùi Nghiệp, Saigon
  Br. Giuse Trần Ngọc Huấn
  Cursillista Inhaxiô Đặng Phúc Minh
  Dã Quỳ
  Dã Tràng Cát
  Elisabeth Nguyễn
  Emmanuel Đinh Quang Bàn
  EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.
  Fr. Francis Quảng Trần C.Ss.R
  Fr. Huynhquảng
  Gia Đình Lectio Divina
  Gioan Lê Quang Vinh
  Giuse Maria Định
  Gm Phêrô Huỳnh Văn Hai
  Gm. Giuse Đinh Đức Đạo
  Gm. Giuse Vũ Văn Thiên
  Gm. JB. Bùi Tuần
  Gm. Nguyễn Thái Hợp, op
  Gm. Phêrô Nguyễn Khảm
  Gs. Đỗ Hữu Nghiêm
  Gs. Ben. Đỗ Quang Vinh
  Gs. Lê Xuân Hy, Ph.D.
  Gs. Nguyễn Đăng Trúc
  Gs. Nguyễn Văn Thành
  Gs. Phan Văn Phước
  Gs. Trần Duy Nhiên
  Gs. Trần Văn Cảnh
  Gs. Trần Văn Toàn
  HẠT BỤI TRO
  Hồng Hương
  Hiền Lâm
  Hoàng Thị Đáo Tiệp
  Huệ Minh
  HY. Nguyễn Văn Thuận
  HY. Phạm Minh Mẫn
  JB. Lê Đình Nam
  JB. Nguyễn Hữu Vinh
  JB. Nguyễn Quốc Tuấn
  Jerome Nguyễn Văn Nội
  Jorathe Nắng Tím
  Jos. Hoàng Mạnh Hùng
  Jos. Lê Công Thượng
  Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
  Joseph Vũ
  Khang Nguyễn
  Lê Thiên
  Lm Antôn Nguyễn Ngọc Sơn, HKK
  Lm. Anmai, C.Ss.R.
  Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
  Lm. Anrê Đỗ Xuân Quế op.
  Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ
  Lm. Đan Vinh, HHTM
  Lm. Đỗ Vân Lực, op.
  Lm. G.Trần Đức Anh OP.
  Lm. GB. Trương Thành Công
  Lm. Giacôbê Tạ Chúc
  Lm. Gioan Hà Trần
  Lm. Giuse Hoàng Kim Đại
  Lm. Giuse Lê Công Đức
  Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
  Lm. Giuse Trần Đình Thụy
  Lm. Giuse Vũ Thái Hòa
  Lm. Inhaxio Trần Ngà
  Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
  Lm. JB Trần Hữu Hạnh fsf.
  Lm. JB. Bùi Ngọc Điệp
  Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
  Lm. Jos Đồng Đăng
  Lm. Jos Cao Phương Kỷ
  Lm. Jos Hoàng Kim Toan
  Lm. Jos Lê Minh Thông, OP
  Lm. Jos Nguyễn Văn Nghĩa
  Lm. Jos Phan Quang Trí, O.Carm.
  Lm. Jos Phạm Ngọc Ngôn
  Lm. Jos Trần Đình Long sss
  Lm. Jos.Tuấn Việt,O.Carm
  Lm. Lê Quang Uy, DCCT
  Lm. Lê Văn Quảng Psy.D.
  Lm. Linh Tiến Khải
  Lm. Martin Ng Thanh Tuyền, OP.
  Lm. Minh Anh, TGP. Huế
  Lm. Montfort Phạm Quốc Huyên O. Cist.
  Lm. Ng Công Đoan, SJ
  Lm. Ng Ngọc Thế, SJ.
  Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
  Lm. Nguyễn Hữu An
  Lm. Nguyễn Thành Long
  Lm. Nguyễn Văn Hinh (D.Min)
  Lm. Pascal Ng Ngọc Tỉnh
  Lm. Pet. Bùi Trọng Khẩn
  Lm. Phêrô Phan Văn Lợi
  Lm. Phạm Văn Tuấn
  Lm. Phạm Vinh Sơn
  Lm. PX. Ng Hùng Oánh
  Lm. Raph. Amore Nguyễn
  Lm. Stêphanô Huỳnh Trụ
  Lm. Tôma Nguyễn V Hiệp
  Lm. Trần Đức Phương
  Lm. Trần Mạnh Hùng, STD
  Lm. Trần Minh Huy, pss
  Lm. Trần Việt Hùng
  Lm. Trần Xuân Sang, SVD
  Lm. TTT. Võ Tá Khánh
  Lm. Vũ Khởi Phụng
  Lm. Vĩnh Sang, DCCT
  Lm. Vinh Sơn, scj
  Luật sư Đoàn Thanh Liêm
  Luật sư Ng Công Bình
  Mẩu Bút Chì
  Mặc Trầm Cung
  Micae Bùi Thành Châu
  Minh Tâm
  Nữ tu Maria Hồng Hà CMR
  Nguyễn Thụ Nhân
  Nguyễn Văn Nghệ
  Người Giồng Trôm
  Nhà Văn Hương Vĩnh
  Nhà văn Quyên Di
  Nhà Văn Trần Đình Ngọc
  Nhạc Sĩ Alpha Linh
  Nhạc Sĩ Phạm Trung
  Nhạc Sĩ Văn Duy Tùng
  Phaolô Phạm Xuân Khôi
  Phêrô Phạm Văn Trung
  Phó tế Giuse Ng Xuân Văn
  Phó tế JB. Nguyễn Định
  Phùng Văn Phụng
  Phạm Hương Sơn
  Phạm Minh-Tâm
  PM. Cao Huy Hoàng
  Sandy Vũ
  Sr. Agnès Cảnh Tuyết, OP
  Sr. M.G. Võ Thị Sương
  Sr. Minh Thùy, OP.
  Têrêsa Ngọc Nga
  Tín Thác
  TGM. Jos Ngô Quang Kiệt
  TGM. Phaolô Bùi Văn Đọc
  Thanh Tâm
  thanhlinh.net
  Thiên Phong
  Thy Khánh
  Thơ Hoàng Quang
  Tiến Hùng
  Tiến sĩ Nguyễn Học Tập
  Tiến Sĩ Tâm Lý Trần Mỹ Duyệt
  Tiến Sĩ TRẦN XUÂN THỜI
  Trầm Tĩnh Nguyện
  Trầm Thiên Thu
  Trần Hiếu, San Jose
  Vũ Hưu Dưỡng
  Vũ Sinh Hiên
  Xuân Ly Băng
  Xuân Thái
Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
  Giáo Sĩ Việt Nam
THIÊNG LIÊNG HÓA

 

SUY NIỆM TĨNH TÂM LINH MỤC PHÚ CƯỜNG

THÁNG 10.2015

 

Với lời đơn sơ: “Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng” (Lc 2, 19; x. 3, 51), Tin Mừng cho thấy, Đức Mẹ, nhờ đời sống nội tâm cao, đã luôn luôn thiêng liêng hóa mọi sự kiện, mọi biến cố. Nhờ đó, Đức Mẹ nhìn mọi sự trong ân sủng và trong thánh ý quan phòng của Thiên Chúa.

Kitô hữu được khuyên dạy, nhất là tháng Mười, hãy siêng năng đọc kinh Mân Côi. Qua từng mầu nhiệm cuộc đời Chúa Cứu Thế, Đức Mẹ có liên quan và can dự, chúng ta học tập nơi trường học Đức Maria, Đấng “đã cộng tác một cách hoàn toàn độc nhất vô nhị vào công trình của Đấng Cứu Thế, bằng lòng vâng phục, bằng đức tin, đức cậy và đức ái nồng nhiệt, để hoàn trả sự sống siêu nhiên cho các linh hồn” (Giáo lý Công giáo 968), bài học biết thiêng liêng hóa cả một chuỗi dài những ngày sống suốt đời chúng ta.

Vậy, cùng ôn lại những kỷ niệm nơi tâm hồn Mẹ Thiên Chúa và Mẹ chúng ta, nhờ đó,  chúng ta bắc chước Người, thiêng liêng hóa đời mình.

I. NHỮNG KỶ NIỆM NƠI TÂM HỒN ĐỨC MẸ.

Nơi Đức Mẹ, những biến cố xảy ra cho mình cũng như diễn ra trong suốt cuộc đời của Chúa Giêsu, Con Duy Nhất của Đức Mẹ, đều trở thành những kỷ niệm thánh. Nó giúp Đức Mẹ sống với Chúa, yêu mến Chúa, sớt chia cùng Chúa, tin tưởng Chúa, và ngày càng cậy trông mãnh liệt nơi Chúa hơn.  Sau đây, chúng ta ghi nhận sự dấn thân trong từng kỷ niệm bên cạnh Chúa mà Đức Mẹ có được:

Những kỷ niệm không dừng ở kỷ niệm nhưng luôn thiêng liêng hóa, đã cho Đức Mẹ đi từ khám phá này đến khám phá khác về Người Con mà Đức Mẹ hằng bồng ẳm, nuôi dưỡng, và lớn lên bên cạnh mình, nhưng chưa bao giờ Đức Mẹ hiểu hết chính Người Con ấy và lối đường mà Người Con ấy thực hiện.

Dù ngày truyền tin, thiên thần có cho Đức Mẹ biết, Đức Mẹ sẽ mang thai Con Thiên Chúa Chí Thánh thật: “Maria, đừng sợ, vì người đã đắc sủng nơi Thiên Chúa. Và này, nơi lòng dạ, người sẽ thụ thai, và sinh con, và người sẽ gọi tên Ngài là Giêsu. Ngài sẽ làm lớn, và được gọi là Con Đấng Tối Cao, và Chúa, Thiên Chúa sẽ ban cho Ngài ngai Đavid, cha Ngài; và Ngài sẽ làm vua trên nhà Giacob cho đến đời đời, và vương quyền của Ngài sẽ vô cùng vô tận” (Lc 1, 30-33).

Nhưng cả Thiên Chúa lẫn thiên thần của Chúa, không nói gì thêm, không có một lời giải thích nào rõ ràng hơn, hoặc chí ít là lời khả dĩ có thể hiểu được. Kinh Thánh không ghi lại bất cứ một hành động hay một lời nói nào để ưu tiên giải thích cho Đức Mẹ về mầu nhiệm của chính Người Con của Đức Mẹ. Sau biến cố “Xin Vâng” của ngày truyền tin (x.Lc 1, 26-36), Đức Mẹ vẫn là một người bình thường giữa muôn người. Ơn biết thiêng liêng hóa giúp Đức Mẹ tìm hiểu thánh ý Chúa ngày một sâu lắng hơn.

Khi lên đường viếng thăm chị họ Isave, Đức Mẹ nhận ra dấu lạ diệu kỳ mà Chúa đã thực hiện nơi hai mẹ con của chị. Chúa đã ban cho mình được làm Mẹ của Con Chúa. Giờ đây, người chị họ lại được mang thai nhiệm lạ. Nhờ đời sống thiêng liêng hóa cao, và như để tổng kết những niềm vui diệu kỳ ấy, Đức Mẹ lập tức thốt lên lời Ngợi khen Thiên Chúa (x.Lc 1, 46-55).

Chắc chắn không người mẹ nào có thể vui, nếu phải sinh con nơi không phải là nơi sinh hạ (x.Lc 2, 1tt). Trong mầu nhiệm Giáng sinh, như bao nhiêu con người, như bao nhiêu người mẹ, Đức Mẹ nhìn ngắm phận Con mình hạ sinh trong cảnh nghèo hèn quá sức. Nhưng trong phận nghèo ấy, nhờ biết thiêng liêng hóa, Đức Mẹ nhận ra, Người Con của Đức Mẹ trở thành vị Chúa của mọi người nghèo. Người muôn đời sẽ là nơi nương tựa, cậy trông cho tất cả mọi người nghèo của Thiên Chúa, như Đức Mẹ.

Khi tiến dâng Con cho Chúa Cha trong đền thờ và lắng nghe lời tiên tri đau xót: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà” (Lc 2, 35) của cụ già Simêon, cây thánh giá của Chúa Giêsu đã thật sự rõ nét. Nhờ ơn biết thiêng liêng hóa, Đức Mẹ hiểu rằng, trong tình yêu dành cho Con, Đức Mẹ sẽ phải đón nhận và can dự vào.

Và “lưỡi gươm” của ngày hiến dâng Con đang thể hiện, dù đó là ngày vui Con tỏ dung nhan hiển linh cho dân ngoại: Sau khi ba đạo sĩ (đại diện dân ngoại) đến triều yết, Đức Mẹ đã phải tất tả đồng hành cùng Con, đang đêm, lên đường di tảng, tránh sự đe dọa của bạo quyền Hêrôđê, rồi lại tiếp tục đồng hành trở về quê hương sau khi Hêrôđê chết (x.Mt 2, 13-21).

Trong mầu nhiệm ẩn dật, Đức Mẹ cùng Chúa Giêsu chia sẻ thân phận của đại đa số loài người. Đó là một cuộc đời bình thường: lao động chân tay, sống nghèo khó, lo vun đấp hạnh phúc gia đình… Vẫn là ơn thiêng liêng hóa giúp Đức Mẹ nuôi dưỡng Con, sống bên cạnh Con, nhìn ngắm Con lớn lên từng ngày… hết sức tùng phục lề luật, vâng phục Thiên Chúa, lắng nghe tiếng Chúa… Nhất là lúc tìm gặp Con sau khi thất lạc trong đền thờ, Đức Mẹ càng nhận ra Con không xao lãng phận vụ phải chu toàn mà Cha trên trời đã trao ban (x.Lc, 41-52).

Sự vâng phục trong đời sống thường ngày của Chúa Kitô trong mầu nhiệm ẩn dật là khởi đầu công trình tái lập những gì mà Ađam đã phá đổ vì bất tuân phục (x.Rm 5, 19). Bởi vậy, dù là cuộc sống bình yên, nhưng mầu nhiệm ẩn dật, đặc biệt chính lời Chúa Giêsu: “Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao?” (x.Lc 2, 41-52), một lần nữa, cung cấp cho Đức Mẹ bằng chứng về “một lưỡi gươm đâu thấu tâm hồn” mình.

Mầu nhiệm công khai, khởi đầu tại tiệc cưới Cana (x.Ga 2, 1-12), ơn biết thiêng liêng hóa của Đức Mẹ như xuyên thấu, như hiểu rõ tâm tư của Con khi đề nghị một cách nhẹ nhàng, tế nhị về một dấu lạ, mà lẽ ra chưa đến lúc Con ra tay thực hiện. Chính điều đó, cho ta thêm bằng chứng, với sự thấu hiểu ý Chúa, Đức Maria trở thành người đầy quyền lực trong lời chuyển cầu cho đoàn con dưới thế.

Trong công cuộc truyền giáo của Con, Đức Maria không ngừng dõi theo từng bước Con đi, để cùng bao nhiêu người đồng bào thân tín, Đức Mẹ nhận ra chính nơi Người Con yêu dấu của mình là hiện thân của Nước Trời.

Không chỉ dõi bước theo Con bằng một sự thiêng liêng hóa thụ động, Đức Maria đã lên đường đến gặp Con trong lúc Con đang thi hành phận vụ. Chính trong khung cảnh cảm động ấy, Người Con Một của Đức Mẹ đã thốt lên lời ca ngợi những ai sống Lời Chúa, và gián tiếp khen ngợi Mẹ mình: “Mẹ Ta và anh em Ta là những kẻ nghe và làm theo Lời Thiên Chúa” (Lc 8, 21).

Mầu nhiệm Khổ nạn, Đức Maria hướng cái nhìn thiêng liêng hóa đau buồn của mình,  tiếp sức cho Con, an ủi Con về mặt trần thế, để Con hoàn thành đến mức trọn hảo cây thánh giá cứu thế. Cùng nhiều phụ nữ đạo đức, Đức Maria đã thực sự vác thánh giá trên trọn nẻo đường thánh giá của Con, điều mà ngay cả những nam nhi như các tông đồ, dù đã có cả một thời gian sống bên cạnh Người Con ấy, còn khiếp sợ, bỏ chạy trốn, hòng thoát thân.

Khi đứng bên chân thánh giá (x.Ga 19, 25), Đức Mẹ chứng kiến cuộc khổ nạn và cái chết của Con. Sự thiêng liêng hóa để hiệp thông sâu xa của Đức Mẹ, đã cho Đức Mẹ thành người nữ đầu tiên cộng tác với Chúa Cứu Thế, mang ơn cứu rỗi cho loài người.

Đến lúc nhận lấy tông đồ Gioan làm con của mình (x.Ga 19, 26-27), với ơn biết thiêng liêng hóa cao độ, Đức Mẹ đã dang rộng vòng tay từ ái và mở rộng bầu tim chỉ chất chứa có tình yêu mà thôi, đón nhận cả một đoàn con đông đảo dưới thế làm con của mình.

Trong mầu nhiệm Phục sinh, ơn biết thiêng liêng hóa nơi Đức Mẹ đã làm Đức Mẹ tỏ rạng niềm vui vinh quang của ánh sáng Phục sinh, một sự Phục sinh vĩnh cửu, làm cho loài người được tham dự vào chính sự sống của Thiên Chúa.

Chính Đức Mẹ, người nữ đầu tiên qua muôn thế hệ, trong khắp nhận loại, được vinh quang hưởng nhờ trước ơn Phục sinh của Con mình, để như Con, thân xác Đức Mẹ không bao giờ bị hủy hoại. Chúa Kitô đã không để thân xác người Mẹ đã sinh ra mình về mặt nhân trần bị hư nát, bởi Đức Mẹ chính là Mẹ của Người, Mẹ Thiên Chúa.

Càng biết thiêng liêng hóa sâu đậm, niềm vui của Đức Maria càng rực cháy vì được tràn đầy Thánh Thần trong ngày lễ Hiện Xuống. Cùng với ơn Thánh Thần được trao ban cho riêng mình và cho cả Hội Thánh, Đức Maria trở thành Nữ Vương các thánh tông đồ, tiếp tục dõi theo từng bước chân của đoàn con trong công tác truyền giáo khắp thế giới (x.Cv 1, 14).

Mãi đến nay, sẽ còn tiếp tục về sau, dù đã được triệu hồi về trời cả hồn lẫn xác, và được đặt làm Nữ Vương trên trời dưới đất, Đức Maria vẫn là Người Mẹ kính yêu của cả Hội Thánh.

Vì thế, trong mọi công tác của mình, Hội Thánh tin, mình luôn có một ánh mắt dõi theo bằng lời chuyển cầu hết sức hiệu ngiệm và uy thế trước mặt Chúa Kitô, bởi một lẽ đơn giản: Đức Mẹ là Mẹ của Chúa và là Mẹ của cả Hội Thánh. Hướng về Chúa Kitô, hưởng vinh quang Phục sinh của Con, Đức Mẹ không bao giờ khước từ đoàn con dưới thế.

II. THIÊNG LIÊNG HÓA TẤT CẢ.

Cuộc sống không bao giờ phẳng lặn như mặt nước hồ thu. Có lúc dồn dập sóng, có lúc lăn tăn sóng, cuộc sống là một chuỗi biến động kết thành đời người.

1. Để đau khổ thành niềm vui cứu độ.

Dù trắc trở hay bình an, thấm thía nỗi đau hay rộn rã tiếng cười, là Kitô hữu, chúng ta cần thiêng liêng hóa tất cả. Thiêng liêng hóa là sự giải thoát cần thiết cho những gì khắc sâu vào lòng người, đến mức khó quên, thậm chí trở thành như chính bản thân, làm nên cách sống, cách suy nghĩ, cách yêu, cách giận, cách phản ứng, cách thể hiện… của bản thân.

Đức Mẹ liên quan mật thiết với Chúa Cứu Thế. Các chặng đường Mân Côi của Chúa đều có đầy sự can dự của Đức Mẹ. Hay nói cách khác, khi suy niệm mầu nhiệm của Chúa, ta thấy trong từng mầu nhiệm ấy, là sự nên một cùng Chúa của Đức Mẹ. Vậy, từ đây, ta không chỉ đọc, nhưng cùng hướng nhìn Đức Maria và học nơi Người bài học thiêng liêng hóa, trong từng chục kinh Mân Côi mà chúng ta suy niệm.

Như Đức Mẹ, hãy thiêng liêng hóa cả đời sống bản thân, cả những gì ta bắt gặp nơi anh chị em, cả những biến cố trong đời, những đối xử của người khác, những hoàn cảnh mà ta lâm vào… sẽ làm ta sâu sắc hơn, nội tâm hơn, khôn ngoan hơn, trải nghiệm hơn, nhận ra lòng người hơn, biết tạ ơn Chúa và cầu nguyện nhiều hơn.

Thiêng liêng hóa tất cả như thế, sẽ cho ta sức mạnh chống chọi những vùi giập. Nó nâng đỡ nghị lực trong ta, để ta có thể can đảm trực diện những cay đắng mà giải quyết nó, tháo gở nó từng mối gút, mối thắt.

Trong “Lâu đài nội tâm”, thánh nữ Têrêsa Avila, vị thánh Tiến sĩ nổi tiếng là người thành công trong việc kết hợp với Chúa, cũng một con đường thiêng liêng hóa như Đức Mẹ, đã thốt lên, sau khi kể lại nhiều đau khổ của mình:

“Trong cơn giông tố này, không còn phương dược nào có thể cứu vãn mà chỉ trông đợi nơi tình thương của Thiên Chúa, vào lúc bất ngờ hơn cả, chỉ với một lời hay một cơ hội thay đổi nào đó, bất thình lình, Người cất đi tất cả ách nặng cho linh hồn, để nó thấy thanh quang như chẳng bao giờ có mây mù nào, nhưng chan hòa ánh sáng và còn tràn ngập hạnh phúc hơn trước bội phần. Bấy giờ, như người đã thoát khỏi trận giao tranh khốc liệt và đã thắng, linh hồn chỉ còn việc ngợi khen Chúa, vì chính Người đã chiến đấu và đã làm cho nó thắng trận” (Những cư sở thứ sáu – chương 1).

Đức tin càng được nảy sinh, càng được nở lớn, khi người ta biết thiêng liêng hóa mọi sự. Đó là điều mà thánh Têrêsa đã cho thấy bằng chính kinh nghiệm thiêng liêng trải qua mọi thời gian sống làm người, và làm người thánh hiến trong ơn gọi chiêm tu của mình.

Chính trong cái nhìn nội tâm đầy thiêng liêng hóa ấy, thánh nhân chỉ dạy: Nếu linh hồn rơi vào những bi đát cùng cực, thì “phương dược thần diệu nhất – tôi không nói là được dẹp đi những rối loạn này, vì tôi không biết có phương dược nào như thế, nhưng có thể làm cho linh hồn chịu đựng được – là chú tâm lo những công việc bên ngoài và công việc bác ái, rồi trông cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa, Tình thương sẽ không bao giờ khước từ những kẻ cậy trông vào Người” (Lâu đài nội tâm – Những cư sở thứ sáu – chương 1).

Nếu trải qua những thách thức, ta vẫn còn đứng vững, hãy tạ ơn Chúa. Nhưng nếu có lở đổ quỵ vì đau đớn, vì nhiều sức mạnh tấn công, nhờ thiêng liêng hóa, ta sẽ có sức gượng dậy, để bước tiếp hành trình, để hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành ơn gọi mà Chúa trao ban.

Hãy suy niệm những lời của thánh Phêrô: “Anh em đang bị lửa thử thách: đừng ngạc nhiên mà coi đó như một cái gì khác thường xảy đến cho anh em. Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ. Nếu bị sỉ nhục vì danh Đức Kitô, anh em thật có phúc, bởi lẽ Thần Khí vinh hiển và uy quyền, là Thần Khí của Thiên Chúa, ngự trên anh em” (1Pr 4, 12-14),

Đó là những lời thánh Phêrô dạy ta kết hợp với chính những đau khổ của Chúa Kitô. Bởi chỉ có kết hợp với Chúa, ta thêm can trường trong đức tin, vững vàng trong chiến đấu, đạt chiến thắng trong sức mạnh của ân sủng, đi tới cùng như một người mang lấy tình yêu thánh giá tiến vào ơn phục sinh.

Tương tự thánh Phêrô, thánh Phaolô luôn đặt mình trong sự thiêng liêng hóa. Nhờ đó, thánh nhân luôn thấy Chúa, luôn yêu Chúa, luôn cảm tạ Chúa, luôn vững bước, luôn xả thân, luôn phóng tầm nhìn về phía trước…

Chúng ta hãy suy niệm những lời của thánh Phaolô, để thấy rõ nội tâm và suốt cuộc đời thiêng liêng hóa của thánh nhân: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi, vì Ngài, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Đức Kitô và được kết hợp với Ngài” (Pl 3, 5-6).

Chỉ khi nào có đủ tầm nhìn thiêng liêng hóa, người ta mới không còn bám víu bất cứ điều gì ngoài Chúa Kitô. Chỉ khi nào sự thiêng liêng hóa đã thấm đượm, người ta mới dám trút bỏ mọi sự, để được Chúa Kitô là sự nghiệp lớn nhất của đời mình.

Thánh Phaolô kể tiếp cái nhìn thiêng liêng hóa ấy trên những đau khổ mà ngài phải đối mặt. Chính trong cái nhìn thiêng liêng hóa mọi sự, thánh Phaolô đã ghi nhận quá nhiều sự tốt được rút ra từ những cái xấu:

“Bị coi là bịp bợm nhưng kỳ thực chúng tôi chân thành; bị coi là vô danh tiểu tốt, nhưng kỳ thực chúng tôi bị mọi người biết đến; bị coi là sắp chết, nhưng kỳ thực chúng tôi vẫn sống; coi như bị trừng phạt, nhưng kỳ thực không bị giết chết; coi như phải ưu phiền, nhưng kỳ thực chúng tôi luôn vui vẻ; coi như nghèo túng, nhưng kỳ thực chúng tôi làm cho bao người trở nên giàu có; coi như không có gì, nhưng kỳ thực chúng tôi có tất cả” (2Cr 7, 8-10).

Thiêng liêng hóa tất cả những gì diễn ra suốt dọc dài sự sống chúng ta, là cách ta thắp một ánh sáng cho tối tăm bị xua tan. Tối tăm ấy chính là những cuồng phong, những khó khăn mà ta đang mắc vào.

Hơn thế, như Đức Mẹ, rọi ánh sáng thiêng liêng hóa vào nghịch cảnh cuộc sống, ta bước đi trong vinh quang của Chúa Kitô thánh giá. Kết hợp mật thiết với Chúa Kitô thánh giá để đạt tới giá trị cứu độ là đỉnh cao của sự thiêng liêng hóa. Bởi không có điều gì, khi được tháp nhập vào Chúa Kitô thánh giá mà không mang lại hiệu quả cứu độ, hiệu quả vĩnh cửu.

Đức Mẹ nêu gương, bằng sự thiêng liêng hóa mọi hoàn cảnh, mọi bất trắc, Người nên một với Chúa, cùng Chúa hiệp công cứu chuộc, thì bản thân từng người, nhờ thiêng liêng hóa, không ngừng kết hợp với Chúa, cũng sẽ đạt tới ơn cứu độ, và góp phần cứu độ muôn người.

Nhận ra ánh sáng của sự thiêng liêng hóa khi được bước đi trong vinh quang của Chúa Kitô, thánh Phaolô reo lên: “Quả thật, xưa Thiên Chúa đã phán: ‘Ánh sáng hãy bừng lên nơi tối tăm!’. Ngài cũng làm cho ánh sáng chiếu soi lòng trí chúng tôi, để tỏ bày cho thiên hạ được biết vinh quang của Thiên Chúa rạng ngời trên gương mặt Đức Kitô” (2Cr 4, 6).

2. Để hiến dâng cuộc đời thành lời tạ ơn.

Càng thiêng liêng hóa cuộc đời mình, càng được Thiên Chúa giáo dục. Đức Mẹ luôn thuận theo con đường Thiên Chúa vạch ra, dù quá nhiều lúc không thể hiểu nổi thánh ý ấy, đó là cách Đức Mẹ để Thiên Chúa giáo dục mình. Suy niệm hành trình mầu nhiệm Mân Côi, chúng ta học cách lẽo đẽo theo Chúa trên con đường mà Chúa vạch ra, để từng bước, Chúa giáo dục ta, theo cách mà Chúa đã dành cho Đức Mẹ.

Nhờ sự giáo dục của Thiên Chúa, ta sẽ thấy ơn Thiên Chúa là sức mạnh thật sự trong đời mình. Không có Thiên Chúa, với thân phận thụ tạo dễ bị tội lỗi đốn ngã, không dễ gì ta trưởng thành, không dễ gì ta có được và còn được như ta đang là; đang sở hữu; đang sống trong niềm thâm tín được Thiên Chúa bảo bộc, dưỡng dục, chở che…; đang tự tin mà sống hoài bão, sống hết lòng cho niềm hy vọng, trọn vẹn cho lý tưởng của ơn gọi đời mình…

Vì thế, như Đức Mẹ, không bao giờ ta quên tạ ơn Thiên Chúa. Hãy hiến dâng cuộc đời thành lời tạ ơn. Có như thế, một đời sống ơn biết thiêng liêng hóa của ta, sẽcho ta dần dần kết hợp cùng Chúa, và kết hợp không ngừng.

a. Tạ ơn Thiên Chúa.

Với tất cả đời sống nội tâm biết thiêng liêng hóa mọi sự, sẵn sàng để Chúa uốn nắn, giáo dục, nhằm thăng tiến chính mình trong ơn Chúa, trong tình yêu của Chúa, chúng ta không thể nào không sống lòng biết ơn mà bản thân phải có đối với Thiên Chúa. Lòng biết ơn ấy phải được thể hiện sống động như lời Thánh vịnh: “Tạ ơn Chúa, gieo vạn tiếng đàn cầm, kính mừng Người, gảy muôn cung đàn sắt. Nào dâng Chúa một khúc tân ca, rập tiếng hoan hô, nhã nhạc vang lừng” (33, 2-3).

Nhưng sống lòng tạ ơn, không đơn thuần là cất lên nơi môi miệng, nhưng là “gieo”, là “gảy” cung đàn, là làm cho “vang lừng” tiếng nhạc, tiếng hát, tiếng hoan hô.

Dù vậy, chúng ta không dừng lại ở những dụng cụ âm nhạc, những lời ca hay tiếng hoan hô, mà chính là hiến dâng cuộc đời, hiến dâng sức lực, hiến dâng trọn sự sống, hiến dâng từng năm tháng ngày giờ đi qua đời mình, hiến dâng cả trái tim lẫn khối óc, hiến dâng cả bàn tay và từng nhịp thở, hiếng dâng môi miệng và trọn tâm tư, hiến dâng lòng vâng phục và niềm phó thác trong ơn nghĩa của Chúa, hiến dâng đến trọn kiếp, đến tàn hơi, đến bộ mặt bên ngoài ai cũng có thể nhìn thấy, lẫn cả thế giới riêng tư của bản thân…

Lòng hiến dâng Chúa tất cả, đến mức chẳng còn gì giữ lại cho mình, chính là cung đàn, là điệu nhạc, là bài ca cuộc đời để thể hiện lòng biết ơn Thiên Chúa. Bởi chỉ có lời cảm tạ từ chính cuộc đời, mới là lời cảm tạ đáng để ước mong đẹp lòng Chúa, đáng để hiến dâng mà trông đợi Chúa chúc lành, Chúa sử dụng, Chúa nhàu nắn theo ý Người.

Và như vậy, mỗi lần cầu nguyện bằng lời Thánh vịnh “Cảm tạ Chúa gieo vạn tiếng đàn…”, ta sẽ cầu nguyện sâu lắng, thâm tín, cậy trông, trọn vẹn bằng cả kiếp sống, qua mọi hiến dâng của chính bản thân ta.

b. Tạ ơn Chúa Giêsu.

Niềm biết ơn Thiên Chúa, cũng sẽ hướng chúng ta về cùng Chúa Giêsu, Con của Người. Bởi trong Chúa Giêsu, nhờ Chúa Giêsu, con đường duy nhất mà ta đến cùng Thiên Chúa và được Thiên Chúa thương đoái: “Sở dĩ tôi được thương xót, là vì Đức Giêsu Kitô muốn tỏ bày tất cả lòng đại lượng của Ngài nơi tôi là kẻ đầu tiên, mà đặt tôi làm gương cho những ai sẽ tin vào Ngài, để được sống muôn đời” (1Tm 1, 13-16).

Đức Mẹ, qua từng chặng đường Mân Côi, cho thấy trong tâm trí của Người, không lúc nào là không có hình bóng Chúa Giêsu. Cũng vậy, biết ơn Chúa Giêsu là ta để Chúa Giêsu hiện diện, chiếm ngự nội tâm của ta. Bởi không để Chúa hiện diện trong ta như cách Đức Mẹ đã sống, sẽ khó có được một đời sống biết thiêng liêng hóa tất cả.

Không có Chúa Giêsu hiện diện, ta chỉ là những kẻ sống xốc nổi, cạn nghĩ, nông thể hiện, nông tương quan, thiếu lòng yêu mến, thiếu hy sinh, thiếu chân thành, thiếu thâm trầm, thiếu chiều sâu ngâm ngợi, thiếu những thể hiện mà người yêu Chúa phải có đối với anh chị em như: sự tín nghĩa, lòng đại lượng, sự dung thứ, tinh thần san sớt, hy sinh, khoan hậu…

Từng người chúng ta hãy ghi khắc thật sâu, thật bền lời của thánh Phaolô: “Tôi tạ ơn Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta, Đấng đã ban sức mạnh cho tôi, vì Ngài đã tín nhiệm mà gọi tôi đến phục vụ Ngài” (1Tm 1, 12).

Càng bước đi trên đường Mân Côi qua các mầu nhiệm của Chúa Giêsu, học bài học thiêng liêng hóa của Đức Mẹ, càng sống lòng biết ơn Chúa Giêsu. Hãy luôn ý thức sức mạnh của Chúa nơi chúng ta, luôn luôn thâm tín Người chẳng những không bao giờ bất tín, mà còn luôn tín nhiệm ta, để như thánh Phaolô, ta biết hiến dâng chính mình, hiến dâng trọn đời mình, biết chấp nhận cách không khoan nhượng, dù là sự sống hay sự chết, dù là thua thiệt, bất lợi hay tràn ngập hy vọng, dù phải đối diện với rừng sâu hay núi thẳm…, ta vẫn trung kiên cho trọn một niềm cảm tạ mà ta hiến dâng Chúa Giêsu.

VẤN TÂM.

- Suy niệm về những kỷ niệm và việc biến những kỷ niệm đời mình thành kỷ niệm thánh mà Đức Mẹ trung thành thực hiện trọn đời sống của Người, giúp chúng ta noi gương Đức Mẹ, thánh hóa những kỷ niệm của chính cuộc đời chúng ta. Ngay bây giờ, lợi dụng giây phút tĩnh tâm ngắn ngủi này, Chúng ta xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Thánh Người, ban ơn giúp sức, để chúng ta biết thánh hóa mọi biến cố đời mình, dù vui hay buồn, sướng hay khổ.  

- Không kể biết bao nhiêu lần đọc kinh Mân Côi khác, cuộc tĩnh tâm nào, các linh mục Phú Cường cũng có giờ lần chuỗi. Nghĩa là qua mọi cuộc tĩnh tâm, chúng ta đều có cơ hội suy niệm hành trình mầu nhiệm cuộc đời Chúa Cứu Thế. Chúng ta nhìn lại mình xem, đã có lần nào, chúng ta thật sự dõi bước theo Chúa trên mọi chặng đường của Chúa cách trung thành, như Đức Mẹ?

- Ai cũng có một đời để sống. Từng ngày, từng ngày trôi qua là hồng ân của Chúa. Kỷ niệm trong cuộc đời chúng ta là những dấu ấn của hồng ân mà mình khó có thể quên. Có thể đó là kỷ niệm vui đến nỗi mỗi lần nghĩ tới, là mỗi lần sung sướng đến ngây ngất. Cũng có thể là những kỷ niệm đầy nghẹn ngào, uất hận, câm nín đến mức làm đổ vỡ một khía cạnh của lý tưởng sống hay toàn bộ sự sống trong ta. Cũng có thể là những kỷ niệm đau thương đến nỗi ta có cảm giác như ai đó nghiền nát trái tim mình. Cũng có biết bao nhiêu lần, dù đó là kỷ niệm của đời ta, nhưng làm cho ta hãi hùng đến nỗi không dám nghĩ tới. Cũng có thể là những kỷ niệm mà suốt một đời, ta chỉ muốn chôn chặt trong đáy tâm hồn…

Mỗi giây phút đi qua đời người là mỗi giây phút trở thành quá khứ. Quá khứ càng nhiều, đời ta càng đong đầy kỷ niệm. Hãy thánh hóa tất cả. Hãy noi gương Đức Mẹ, hiến dâng Chúa tất cả. Hãy để Chúa làm chủ đời ta, để từng giây phút, ta sống là sống cho Chúa. Biết thánh hóa từng kỷ niệm là sự không ngoan, là tự giáo dục mình, giáo dục nội tâm của mình chìm sâu trong sự trung thành cầu nguyện và chiêm ngưỡng bằng cách thiêng liêng hóa mọi sự.

HƯỚNG VỀ VĨNH CỬU.

Sách Giáo lý của Hội Thánh, sau khi khẳng định: Đức Maria là “một chi thể trổi vượt và độc đáo nhất của Hội Thánh” và là “kiểu mẫu của Hội Thánh” (số 967), đã dạy: “Ai nhận Đức Kitô là Đấng cứu độ, và là đầu của nhiệm thể, đều là con của Đức Maria” (số 973).

Là mẹ của con mình, chắc chắn không người mẹ nào không đặt tất cả lòng thương, niềm mến, sự hy sinh dành cho con. Không người mẹ nào không thổn thức khi con hoạn nạn, không hạnh phúc khi con vui…

Đã “thật là mẹ chúng ta” (GLCG số 968), Đấng “hoàn toàn gắn bó với thánh ý Chúa Cha, với công trình cứu chuộc của Con Mẹ với mọi tác động của Chúa Thánh Thần” (GLCG số 967), để hiệp công cứu chuộc nhân loại, Đức Maria, một khi nhận lãnh ơn gọi cao cả từ nơi Thiên Chúa để làm mẹ của nhân loại, chắc chắn không bao giờ rời xa đoàn con nơi trần thế.

Ta hãy cùng nhau, không phải chỉ lần chuỗi, mà còn bắt chước Đức Mẹ, thiêng liêng hóa cả cuộc đời, mọi vui buồn sướng khổ, mọi hoàn cảnh, mọi biến cố trong cuộc đời ta, khi lắng chìm trong từng mầu nhiệm Mân Côi.

Người Nữ duy nhất của ơn cứu chuộc, Mẹ chúng ta, Đấng cộng tác phần mình với Chúa Cứu Thế “bằng lòng vâng phục, bằng đức tin, đức cậy và đức ái nồng nhiệt” (GLCG số 968), sẽ dạy ta, qua từng lời, từng mầu nhiệm Mân Côi, con đường đạt tới ơn thánh thiện như Người.

Có như thế, việc suy niệm các mầu nhiệm Mân Côi qua tầm nhìn thiêng liêng hóa mọi sự, giúp ta, cùng nhiều phương tiện đạo đức (bác ái, các bí tích, cầu nguyện, luyện tập nhân đức…), dẫn ta về trời với Đức Mẹ, trong sự hiện diện vô biên của Thiên Chúa, của Chúa Kitô, của Chúa Thánh Thần, Đấng hằng kết hiệp ta trong Thiên Chúa và trong Chúa Kitô.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG



 

Tác giả:  Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!