Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
Bài Viết Của
Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
HÃY CÙNG NHAU VƯỢT QUA BIÊN THÙY
ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI - NHÂN TÍNH VÀ THIÊN TÍNH CỦA MẸ MARIA
CÓ TA ĐÂY! ĐỪNG SỢ, HÃY CAN ĐẢM LÊN,
‘HÃY ĐỂ THÁNH ĐƯỜNG HAGIA SOPHIA NGUYÊN NHƯ VẬY’ - Tuyên bố của Hồng Y Charles Bo
NHỮNG AI ĐÓI KHÁT HÃY ĐẾN VỚI TA
LÀM SAO ĐỂ ĐẠT NƯỚC TRỜI
THIÊN KIẾN VÀ KỲ THỊ (Prejudice & Discrimination)
HÃY ĐỂ CHÚNG LỚN LÊN ĐẾN MÙA GẶT….
CHÚA KHÔNG BAO GIỜ TIẾC LỜI
CÂU CHUYỆN THÁNH TOMA “LÒNG KHÔNG ĐỘNG THÌ TAY KHÔNG LÀM”
HÃY HỌC CÙNG TA VÌ TA HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG
HÃY QUẢNG ĐẠI LÀM VIỆC THIỆN
ĐỪNG BAO GIỜ THẤT VỌNG
THIÊN CHÚA QUAN PHÒNG
“Ký ức không phải là của riêng ai. Nó là đường đưa chúng ta đến hiệp nhất với Thiên Chúa và tha nhân.”
TÔN THỜ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITO BIỂU HIỆU CỦA TÌNH THƯƠNG, HIỆP NHẤT VÀ BÁC ÁI
MỘT HY SINH VĨ ĐẠI VÀ CAO CẢ NHẤT
GIÁO HỘI QUA CHÚA THÁNH THẦN
CHÚA THÁNH THẦN LÀ HY VONG VÀ TRẠNG SƯ
CHÚA GIESU VỀ TRỜI - LỄ THĂNG THIÊN
LIÊN TÔN CẦU NGUYỆN VÀ ĂN CHAY HÃM MÌNH ĐỂ XIN THOÁT KHỎI ĐẠI DỊCH
ĐỪNG ĐỂ TÂM HỒN MÌNH XAO XUYẾN
CHÚA THÁNH THẦN LÀ HY VỌNG VÀ LÀ TRẠNG SƯ
CẦU NGUYỆN LÀ HƠI THỞ CỦA NIỀM TIN (Lời nhắc nhở của ĐTC Phanxico trong buổi triều yết)
CỘNG ĐỒNG NHỮNG VIÊN ĐÁ SỐNG ĐỘNG
MỤC TỬ NHÂN LÀNH
LOAN TRUYỀN NIỀM TIN
TỪ VẾT THƯƠNG LÒNG ĐẾN SUỐI NGUỒN THƯƠNG XÓT
SỨ ĐIỆP PHỤC SINH 2020 CỦA ĐTC PHANXICO - PHÉP LÀNH URBI ET ORBI ĐTC BAN
CHÚA GIESU PHỤC SINH VÀ BIẾN CỐ LỊCH SỬ
HÃY CAN ĐẢM LÊN VÌ CÓ CHÚA CHE CHỞ
CHIÊM NGƯỠNG, CẦU NGUYỆN VÀ TRI ÂN CHÚA GIESU SINH RA VÌ TỘI LỖI LOÀI NGUỜI (Bài giảng của ĐTC Phanxico)
HOSANNA! VẠN TUẾ! THIÊN CHÚA ĐÃ ĐẾN
LỜI KÊU GỌI CỦA CHỦ TỊCH Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ: HIỆP KẾT VỚI ĐTC PHANXICÔ, NGUYỆN XIN THIÊN CHÚA CHẤM DỨT ĐẠI DỊCH CORONAVIRUS
PHÉP LÀNH TÒA THÁNH NHÂN VỤ CORONAVIRUS (URBI ET ORBI BLESSING) TẠI SAO CÁC ANH SỢ? CÁC ANH KHÔNG CÓ NIỀM TIN SAO?
TA LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG
NÀY TÔI ĐÂY LÀ TÔI TỚ CHÚA
“TA LÀ ÁNH SÁNG TRẦN GIAN” (BÀI GIẢNG CHÚA NHẬT 4A MC CỦA ĐTC PHANXICO)
MUỐN HIỂU CHÚA GIESU, BẠN KHÔNG THỂ KHÉP KÍN CON TIM (BÀI GIẢNG BAN MAI CỦA ĐTC PHANXICO NGÀY 15-1-2020)
NGƯỜI MÙ NHÌN THẤY, KẺ THẤY LẠI MÙ
VƯỢT THẮNG KHÁC BIỆT ĐỂ THỐNG NHẤT

 

LỄ KÍNH THÁNH PHERO VÀ PHAOLO

Cv 12:1-11; 2Tm 4:6-8, 17-18; Mt 16:13-19

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD


 

 

Xuyên suốt hành trình Giáo Hội sơ khai, hai thánh Phero và Phaolo đã có nhiều khác biệt, nhưng các ngài đã vượt qua để thống nhất. Nhân ngày lễ kính thánh Phero và Phaolo, xin có vài suy tư về hai vị thánh cả cầm đầu Giáo Hội.


 

Hành trinh của Phero đi từ yếu đuối, chối Chúa đến mạnh mẽ cứng như “đá”. Cuối cùng ngài đã làm chứng cho lòng trung thành của ngài bằng cái chết trện thập tự đầu lộn ngược xuống dưới. Hành trình của Phaolo đi từ mù quáng truy nã đạo Chúa và những người theo Chúa đến tuyên xưng nảy lửa Lời Chúa. Lời Chúa đã trở nên sống động  trên toàn thế giới bằng ngòi bút của ngài.


 

Phero là biểu tượng của thống nhất trong Giáo Hội Kito Giáo. Phaolo là biểu tượng của tuyên xưng Lời Vàng Ngọc của Chúa Kito. Cả hai đều hăng say tuyên xưng Tin Mừng Chúa Giesu. Các ngài nhất quyết xếp đặt cho mỗi người một vị thế trong Giáo Hội. Các ngài trung thành với Chúa Kito cho đến chết và bằng chính cái chết của mình. Phero và Phaolo là nền móng vững chắc cho chúng ta. Các ngài là cột trụ của Giáo Hội chúng ta.


 

XÁC ĐỊNH CĂN TÍNH CHÚA GIESU VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI KITO HỮU


 

Bài Phúc Âm hôm nay (Mt 16:13-19) nói về một xác quyết, căn tính và mục đích của Chúa Gieu. Trên bước đường hành trình dài từ những vùng quen thuộc, Chúa Giesu và các môn đệ đi vào Caesarea Philippi, một vùng được Philip xây lên để làm trại lính cho quân đội La Mã. Đây là một thành phố với đủ loại kiến trúc, ngẫu tượng và nếp sống của một thị trấn văn minh Hy Mã. Đối với các tông đồ thì đây quả là một thành phố quá xa lạ sánh với những làng mạc và tỉnh ở vủng biển hồ của các ông.


 

Sắc dục và bạo động thì lan tràn trong những đền đài tôn giáo thờ thần Hy Lạp. Tại trung tâm quyền lực này với những cảnh tượng thờ cúng, ăn chơi phóng đáng và ma quái ấy, Chúa Giesu quay qua các môn đệ và hỏi các ông người ta nói Thầy là gì. Người ta thấy việc Thầy làm thế nào? Họ nghĩ Thầy là ai? Bị hỏi bất ngờ các ông không biết phái nói thế nào cho đúng, bèn moi trong đầu xem dân làng đánh cá của các ông họ bàn luận, nghĩ thế nào về Thầy mình để tìm câu trả lời mà chính Chúa Giesu cũng biết được phần nào rồi, trong đó có thái độ của chính tỉnh nhà Nazareth của Chúa đã khơi lại nỗi niềm đau buồn của Chúa.


 

Các môn đệ đã đưa ra một lô những danh hiệu mà người ta nghĩ về Chúa, mỗi danh hiệu đều nói lên những ước vọng riêng tư của họ. Có người nói Chúa là Elijah, vị thường đối đầu với chính quyền đương thời. Người khác nói Chúa là Jeremiah, đấng nghiêng về cuộc sống cá nhân, sống nội tâm nhiều hơn. Vượt lên trên tất cả những ý nghĩ đó, câu hỏi đặt ra cho các môn đệ -qua thời gian- hiện nay vẫn còn vang vọng là mổi Kito hữu chúng ta cần phải xác định Chúa Giesu là ai?


 

Mỗi người chúng ta qua cảm nghiệm quang cảnh thành Caesarea Philippi phải trả lời câu hỏi nhức nhối này của Chúa Giesu: “…Nhưng, các anh nói Thầy là ai?” Trách nhiệm và quyết định của chúng ta là gì khi  tuyên xưng niềm tin của chúng ta nơi Chúa Giesu?


 

PHAOLO TRỞ LẠI TRÊN ĐƯỜNG ĐI DAMASCUS


 

Năm 35AD, Saulo là tên thệ phản trẻ thuộc phe tả, chống phá người Kito giáo một cách điên cuồng . Đọc Công Vụ Tông Đồ đoạn 7 chúng ta thấy ông hiện diện trong cuộc ném đá chết ông Stephano, vị tử đạo đầu tiên, dù ông không chính thức tham dự. Ít lâu sau đó  Saulo được mạc khải đã cải đổi hoàn toàn cuộc sống.


 

Trên đường đi Damascus thị xã Syria để tiếp tục truy nã người Kito giáo, ông bị choáng mắt và mù. Sau đó Saulo được ủy nhiệm rao truyền Tin Mừng Chúa Kito mà nhiều người cho là một công tác vĩ đại. Nhưng ông cảm thấy không xứng đáng bèn rút lui về ở ẩn 3 năm tại “Arabia” để cấm phòng, suy tư và chiêm nghiệm trước khi ra đi thi hành sứ mệnh.


 

Cuộc di hành rộng lớn của ông từ đất liền qua biển cả đã đựợc kể lại trong những bức thư của ông đăng trong Tân Ước. Chính Phaolo kể cho chúng ta ngài bị ném đá, bị đánh bằng roi ba lần, bị đắm thuyền ba lần, bị đói khát hành hạ, bị mất ngủ nhiều đêm, bị cực khổ thử thách rất cam go. Bên cạnh những cực hình thể xác, ông còn gặp nhiều đau khổ tinh thần, chán nản, buồn phiền, lo lắng về những cộng đồng Kito Hữu yếu kém rải rắc nhiều nơi.


 

GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG Ở TRẦN THẾ CỦA PHERO VÀ PHAOLO


 

Theo chuyện kể, khi bị bắt hai ông Phero và Phaolo bị nhốt chung trong một phòng. Vào sáng ngày 29 tháng 6, hai ông được đem ra khỏi nhà tù Mamertine ở Roma để ngăn cách. Phero bị mang đến Circus Nero và bị treo trên thập tự đầu lộn xuống đất và Phaolo mang về phia Đông Roma, vùng mà ngày nay gọi là Tre Fontane. Qua mọi thời đại ai cũng đã đặc biệt chú ý đến những lời từ biệt của hai ông, lúc ôm nhau giã từ lần cuối. Câu chuyện ghi lại những lời từ biệt như sau:


 

 -Phaolo nói với Phero: “Bằng an ở cùng anh, đá nền tảng của mọi thánh đường, chủ chiên của các chiên lớn và chiên con của chúa Kito”

   

 -Phero nói với Phaolo: “Hãy đi bằng an, kẻ truyền giảng cuộc sống đạo đức, đấng trung gian và thủ lãnh ơn cứu độ của người công chính!”


 

Sự liên kết giữa hai vị thánh này rất rõ ràng nơi hai Vương Cung Thánh Đường. Hoàng đế Constantine đã xây sáu thánh đường Kito giáo đầu tiên tại Roma từ năm 313 đến 328, trong số những thánh đường này có Vương Cung Thánh Đường Phero và Vương Cung Thánh Đường Phaolo, riêng thánh đường Phaolo thì nằm ở bên  ngoài Tường Thành.


 

Năm thánh đường quay mặt về hướng Đông như bình thường các thánh đường vào thời đó. Riêng Thánh Đường Phaolo quay mặt về hướng Tây. Như vậy bao trùm khắp thị trấn là hai Vương Cung Thánh Đường Phero và Phaolo đều nhìn xuống đàn chiên lớn và chiên con của Roma.


 

Bài giảng của thánh Gioan Chrysostom rất thích hợp vào ngày lễ lớn mửng hai thánh cả Phero và Phaolo. Bài giảng nói về bức thư thánh Phaolo gửi cho tín hữu Roma. Sau khi diễn tả ước vọng nồng nhiệt của

mình muốn viếng mộ thánh Phaolo và được nhìn thấy những hạt bụi của thân xác thánh Phaolo, Chrysostom  đã kêu lên:


 

  “ Lúc này đây, ai có thể cho tôi được nằm cạnh xác thánh Phaolo và gắn chặt nó vào mộ ngài để tôi có thể nhìn thấy được những hạt bụi của thân xác ngài đã hoàn thành nỗi niềm đớn đau của Chúa Kito, một thân xác đã mang những dấu vết của Chúa và đem gieo trồng khắp muôn nơi….những hạt bụi từ miệng ngài đã phát ra Lời Chúa…

    Không phải chỉ có miệng ngài thôi, tôi còn muốn nhìn thấy cát bụi của trái tim ngài mà chính thực phải gọi là trái tim thế giới, suối nguồn tràn đầy ơn phúc và là yếu tố căn bản của sự sống chúng tôi…Một trái tim rộng lớn có thể bao phủ toàn thể mọi thị trấn, mọi dân tộc và mọi quốc gia….trái tim cao hơn cả trời, rộng hơn cả thế giới, sáng chói hơn cả mặt trời, nóng bỏng hơn cả lửa cháy, mạnh mẽ hơn cả sắt đá khiến sông ngòi cũng phát nguồn từ đó….một trái tim đã yêu mến Chúa Kito hơn bất cứ ai đã từng mến yêu.

    Tôi ước ao có thể nhìn thấy được những hạt bụi của những bàn tay của ngài, bàn tay bị xiềng xích, qua đó Chúa Thánh Thần đã đổ muôn ngàn ân sủng để ngài viết lên bức thánh thư này gửi cho tín hữu Roma.

   Tôi ước ao có thể nhìn thấy được những hạt bụi của đôi mắt đã bị mù nhưng được chữa lành do ơn cứu chuộc thế giới, đôi mắt xứng đáng được nhìn thấy Chúa Kito nơi thân xác mình, đôi mắt đã trông thấy mọi sự ở trần thế nhưng lại không nhìn, đôi mắt đã nhìn mọi sự nhưng lại không thấy, đôi mắt không biết ngủ nhưng đã nhìn thấu suốt giữa đêm khuya.

  Tôi cũng ước ao có thể nhìn thấy được những hạt bụi của đôi chân ngài đã chạy xuyên qua thế giới mà không biết mệt mỏi, đôi chân đã bị cùm khi cả nhà tù rung động, đôi chân đã đi qua cả những vùng hoang dã lẫn những miền đông dân, đôi chân đã bước đi biết bao nhiêu là cuộc hành trình….

  Tôi ước ao có thể nhìn thấy ngôi mộ trong đó có những khí cụ của sự công chính, khí giới của ánh sáng, tứ chi của thánh Phaolo, tứ chi mà hiện nay vẫn còn sống nhưng trong cuộc sống thì đã chết ( vì tội lỗ)…tứ chi trong tứ chi của Chúa Kito, mặc lấy hình hài Chúa Kito, gắn bó với Chúa Thánh Thần, nối liền với kính sợ Thiên Chúa, mang những dấu vết của Chúa Kito.

(St John Chrysostom, “Homily 32 on the Epistle to the Romans,” Migne, Patrologia Graeca 60, 678-80)


 

CÁC NGÀI CÙNG NHAU XÂY DỰNG GIÁO HỘI


 

Như những người bình thường hai ông Phero và Phaolo đôi khi cũng tránh mặt không gặp nhau. Phero là dân thuyền chài đánh cá ở vùng biển hồ Galilee, Phaolo là dân trí thức có nền giáo dục Hy Lạp. Nhưng Chúa Giesu đã liên kết hai người lại với nhau như dấu hiệu của Hội Thánh Chúa trong đó toàn thể nhân loại có thể tìm thấy một “mái nhà mới”. Hai ông cùng làm việc với nhau để xây dựng Giáo Hội. Hai ông cùng là chứng nhân của Chúa Kito. Hai ông cùng nhau đau khổ cái chết của Chúa, cái chết do bàn tay của những kẻ sát nhân. Phaolo chết bằng gươm. Phero chết bị treo trên thập tự đầu lộn ngược xuống đất. Hai ông đã vượt thắng mọi khác biệt để đi tới thống nhất. Các ngài dạy cho chúng ta hiểu được chiều sâu của thề hứa và cương quyết của Kito Giáo. Đối với Phero và Phaolo, suy gẫm và hiểu rõ căn tính thực sự của Chúa Giesu đã thúc đẩy các ông có những đòi hỏi và trách nhiệm mới.


 

Vào buổi kết thúc Năm Thánh Phaolo ngày 29 tháng 6 năm 2009, Đức Benedict XVI đã mời gọi những người Công Giáo hãy nhìn lại cuộc sống của mình và tự hỏi:


 

-“Tôi đã xác định và cương quyết truyền bá Niềm Tin Công Giáo như Thánh Phaolo chưa? Tôi đã loan truyền Niềm Tin bằng cả gương sáng và bàn luận với bạn bè, đồng nghiệp và những người quen biết, ngay cả những ưu tư về mình chưa? Tôi quan niệm thế nào về trách niệm phải có của tôi để tuyên xưng niềm tin vào chúa Giesu Kito?


 

Fleming Island, Florida

June 29, 2016

NTC

 

Tác giả: Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!