Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Elisabeth Nguyễn
Bài Viết Của
Elisabeth Nguyễn
RƯỚC LỄ THIÊNG LIÊNG (Tham Dự Thánh Lễ Trực Tuyến)
NGƯỜI „KẺ TRỘM“
Trở về với Chúa Kitô
Sống, cầu nguyện như hơi thở
Xây dựng trên tình yêu thương
Xin cho con biết chính con
Xử dụng thời gian khi cách ly thời dịch bệnh
Chúa ở với ta trong bão tố
Đời sống thiêng liêng
TRÁI TIM MỚI
Trong cái chết
Cầu nguyện với khứu giác
Trong các tai họa
Cầu nguyện với đôi mắt
Đức Tin là một Hồng Ân
„Bà nhà tôi“
Hiệp Nhất
Vai trò của Thần Khí trong đời sống chúng ta.
HAI BỘ SÁCH GIÁ TRỊ
THIÊN CHÚA LUÔN LUÔN Ở VỚI TÔI
HÃY SỐNG THẢNH THƠI MỌT CHÚT!
Hãy Tin Cậy vào Chúa
Ơn phúc thiêng liêng
CHÚA LÊN TRỜI
Ưu khuyết điểm của con người
Chúa Giêsu sống lại hiện ra tại Galilêa
BÌNH AN CỦA CHÚA
Ba bậc khiêm nhường theo Linh Đạo I-nhã
Có thì được cho thêm
Chúa làm thinh
Thiên Chúa, Đấng Khôn Ngoan
Ai sẽ lăn tảng đá
Lời di ngôn thứ hai của Chúa Giesu:
TRONG VƯỜN DẦU
Hai đóa hoa
Cám dỗ
ƠN GỌI KITÔ HỮU
Gia đình cầu nguyện
Niềm vui sống lại
SỐNG DỒI DÀO
CẦU NGUYỆN VỚI KHỨU GIÁC


Xin cho con nhận ra được hương thơm của Chúa như dấu chỉ sự hiện diện của Chúa nơi mọi sự việc.

 

Trinidad Léon viết về khứu giác thật đẹp: „Khứu giác giúp chúng ta nhận ra những khác biệt tinh tế. Mùi hương tinh tế, bởi vì nhiều khi nó chỉ thoang thoảng đến nỗi nhiều người không để ý. (…). Nó hiện diện mà không lộ diện. Khoảng không là nét đặc trưng của giác quan này, có liên hệ đến mùi hương. Vì lý do đó, giác quan này gần gũi với thế giới tâm linh và những gì thuộc về thần tính nhất.  Bạn biết nó ở đó. Bạn cảm nhận thấy nó trong hơi thở của chính mình nhưng không thể chỉ ra nó ở chỗ nào, không gian nào, hình dạng ra sao… Khứu giác là cơ quan tinh tế được vun trồng từ nội tâm và được cảm nhận khi chúng ta coi nhẹ những gì hữu hình. Đó là một thói quen liên hệ đến tâm linh tinh tuyền của loài người“.

Thầy Giêsu yêu quý của con,

Trinidad Léon diễn tả khứu giác tuyệt vời như thế mà từ ba năm nay, những cảm tính từ khứu giác, vị giác của con đã bị biến thể hết rồi, một chiếc mũi không ngửi được, một chiếc lưỡi không nếm được, từ sau một cơn bịnh kéo dài, phần nhạy cảm của hai lỗ mũi và chiếc lưỡi không còn nữa. Con không lấy đó làm buồn hay phiền gì cả. Trong tay Thầy nhào nắn thế nào là tùy ý Thầy, con vui vẻ xin vâng. Mỗi khi nấu nướng thức ăn, bị cả nhà chê mặn quá, ngọt quá, cay quá v.v… ông chồng và con cái chỉ biết mỉm cười và cả nhà đều thông cảm cho bà mẹ già.

Nhưng, Thầy ơi, hôm nay con được Thánh Phaolô dạy „Tạ ơn Thiên Chúa, Đấng hằng cho chúng tôi tham dự cuộc khải hoàn trong Đức Kitô, tạ ơn Người là Đấng đã dùng chúng tôi mà làm cho sự nhận biết Đức Kitô, như hương thơm lan tỏa khắp nơi. Vì chúng tôi là hương thơm của Đức Kitô dâng kính Thiên Chúa, tỏa ra giữa những người được cứu độ cũng như những kẻ bị hư mất“. (2Cr 2,14-15).  Con biết rồi Thầy ơi, Thầy là hương thơm lan tỏa khắp không gian, khắp mọi nơi… muốn hưởng được hương thơm của Thầy là chính Thầy thì con phải sống trung thực, sống yêu thương, sống phó thác, sống ngoan ngoãn như các tông đồ thì mới nhận ra hương thơm của Thầy từ con tim và lý trí của mình.

Hôm nay con đi chợ, khi trở về gặp trời mưa, con nhận ra được hương thơm của những giọt nước mưa trên áo, trên nón của con, tạ ơn Thầy, con nhận ra được hương thơm thật dịu dàng của Thầy bằng trái tim và bằng lý trí của con. Con đưa đầu lưỡi ra nếm và cảm thấy hương thơm của giọt nước Chúa  Cha cho rơi rơi, thật ngọt ngào trên đầu lưỡi, một cảm giác biết ơn dịu dàng và tràn đầy ân sủng Thầy trong tâm hồn con. Con nhắm mắt đứng lặng tận hưởng niềm cảm mến đang dâng tràn khắp châu thân.

Những giọt nước mang hương thơm và vị ngọt ngào tinh tuyền từ trời, Chúa Cha ban xuống cho cây cỏ tươi xanh, cho nhà nông tốt lúa, mùa màng tăng trưởng tươi tốt, cho khí hậu dịu mát… cho thi sĩ làm thơ…viết văn, cho con người cảm nghiệm được hồng ân của Ngài mà ca tụng ngợi khen Ngài, cho hương thơm của Ba Ngôi ThiênChúa lan tỏa khắp không gian, ngự trị mọi thời gian.

Thánh Inha-Loyola cũng mời gọi con hãy „ngửi và nếm Thiên Chúa bằng khứu giác, mùi vị thơm tho và ngọt ngào vô cùng của Thiên Chúa, của linh hồn và các nhân đức của linh hồn“ (Lt 124)

Con đang tận hưởng  niềm vui như thế mà Thầy lại đem đến cho con một sự bực mình… Con không cầu nguyện được vì cả thể xác lẫn tâm hồn con nó trĩu nặng một sự giận dỗi, gò ép ẩn ức nó đến rất đau và rất nặng. Con chỉ biết khóc, chẳng biết tâm sự với ai, hơn nữa, vì mấy đêm mất ngủ mà người bên cạnh thì cứ làm ồn vì những tiếng động lục cục… lục cục lục lọi tìm gì trong đống kim loại ngổn ngang của chàng. Nhà chỉ có hai người già trên 70 thì chuyện xảy ra lủng củng, lẩm cẩm, linh tinh, lang tang là chuyện thường tình phải không Thầy.

Thế mà nó cứ liên miên xảy ra thì làm sao chịu nổi với sức yếu nhược và chậm lụt của người già. Nói chi thì nói với chàng nhiều lần, con cũng không được thông cảm, vì từ khi bị đột quỵ, chàng mất đi nhiều ý thức về mọi sự, không biết phân biệt thời gian, tối sáng đêm khuya v.v… con đã cố gắng chu toàn mọi việc trong ngoài, trên dưới, phục vụ hết hơi rồi, chỉ còn chút giờ nghỉ ngơi mà cũng chẳng được yên lặng. 

Con giận chồng một phần thì giận Thầy mười phần, Thầy thương con kiểu gì mà con cứ bị tra tấn nặng nề thế chứ, nên tâm bất an, đi ngủ với nỗi giận hờn, và khi con làm phút hồi tâm vẫn chỉ là nước mắt…, nước mắt dỗi hờn…nước mắt tủi thân.  

Hôm sau đi dự Thánh Lễ con giận Thầy nên làm lơ với Thầy. Con chỉ ngửi thấy một mùi gì mà nồng nặc, khó chịu vô cùng, nó làm cho con không bình an và rất bực bội, thật vô duyên, trong khi con đang thèm được hưởng, được ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của Thầy, hương thơm nồng nàn yêu thương ấy bây giờ lan tỏa nơi đâu! Ôi! Con giận Thầy biết bao!.

Trên đường từ nhà thờ trở về, con giật mình „Đối với những người bị hư mất, chúng tôi là mùi tử khí đưa đến tử vong“ (2Cr 2, 18a) thôi rồi, con biết mình sai rồi, mình không để cái khứu giác của mình ngửi bằng con tim và lý trí…mình hỏng mất… hu hu…  không khiêm nhường tí nào… không nhẫn nhục chịu đựng một chút, không nhớ đến tình yêu của Thầy lúc ấy, nên…quanh mình chỉ là mùi tử khí.  Thầy ơi, tha thứ cho con, con sai rồi. Thầy ơi, con bắt đền đấy! và đến đêm lại áy náy hối hận không ngủ được.

Cuối cùng, vì yêu thương con, Thầy cúi xuống nắm tay dỗ dành… hi hi… con thích quá, hết giận ngay tức thì. Lời Thầy dỗ dành thật ngọt ngào. „Hãy đến với Ta hỡi những kẻ… Ta sẽ an ủi…“ (Mt 11,28) lời âu yếm ấy đã xoa dịu tâm hồn con. Tạ ơn Thầy, Thầy dễ thương quá sức lẽ mình… hi hi… Nhưng mà Thầy ơi, Chúa Cha còn cưng con hơn nữa, Ngài sai ngôn sứ Isaia nói nhỏ vào tai con: „Người ban sức mạnh cho kẻ rã rời và thêm sức cho người mệt mỏi“ „ai trông cậy Chúa sẽ được thêm sức cất cánh bay cao như phượng hoàng, họ chạy mà không mệt, đi mà không mỏi“ .(Is 41,31).

 Hương thơm dụi dàng tinh khiết của lời Thầy và lời Cha an ủi con biết bao và mùi vị ngọt ngào đã đánh tan niềm cay đắng trong hồn, cho con niềm vui đằm thắm và hân hoan hy vọng. Con tươi nét mặt và chỗi dậy với Ngài khi Ngài nói: „Ta là Chúa, Thiên Chúa của con“  Ngài nhìn con thật âu yếm, mỉm cười với con không chỉ trên môi miệng mà cả trong ánh mắt. Con ngửi được mùi vị thơm ngọt của mật ong, và hương thơm nồng thắm đang lan tỏa khắp phòng của những bông hoa hồng tươi trên bàn thờ: „ Ta cầm tay con, nói cùng con: Đừng sợ, đã có Ta giúp“  Tuyệt vời, con sung sướng quá, tuyệt diệu! tuyệt diệu! Con yêu Cha, con yêu Thầy, con cám ơn Chúa Thánh Thần.

Hồi tâm: Con chỉ biết thinh lặng tạ ơn Chúa Cha và Thầy yêu dấu với ngọn nến hồng, lửa hồng tung tăng lung linh lung linh. Con đi ngủ với niềm vui tràn trề. Tạ ơn Ba Ngôi Thiên Chúa yêu quý của con. Amen

Elisabeth Nguyễn (12.2019)

Tác giả: Elisabeth Nguyễn

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!