Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Elisabeth Nguyễn
Bài Viết Của
Elisabeth Nguyễn
Chúa Giêsu cầu nguyện (trong Tin Mừng Luca)
Đức Mẹ Maria cầu nguyện (trong Tin Mừng Luca)
Tôi đi cấm phòng
ĐÓN NHẬN SỰ SỐNG
TÌM HIỂU THÁNH VỊNH
Mục Tử Nhân Hậu
“Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm”.
Một tâm sự
Thầy Giêsu yêu quý của con,
Đón nhận Chúa Thánh Thần
Thầy Lang Ơi, Hãy Chữa Lấy Mình
DỨT CƠN SỐT
Thánh Vịnh 01 - Thiện Chí của con người đối với Chúa
NÊN THÁNH
Gương đức ái
Chúa Giêsu sống lại hiện ra với Phêrô
Thầy Cô Đơn Cô Độc
Thiên Chúa là Tình Yêu
Yêu đến cùng kẻ tội lỗi
CÁC ANH TÌM GÌ? - HÃY ĐẾN MÀ XEM?
SỐNG ĐẠO
Đức Giêsu kêu gọi ông Lêvi
Năm Kỷ Hợi nói chuyện về chú heo.
Sức mạnh của Lời Chúa
Tin Mừng Giáng Sinh
"Không biết Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô" (Thánh Giêrônimô).
KINH LẠY CHA (Mt 6,7-15)
NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH
CHÂN DUNG CHÚA GIÊSU
Sự Chết
Hãy để Chúa Kitô chiếm lấy mình.
Chúa Giêsu với phụ nữ
Suy Tôn Thánh Giá
Lectio Divina
Sự sống chung trong cộng đoàn (gia đình, nhóm)
SỐNG ĐỨC TIN
Lễ Vật Giao Hòa
NƯỚC HẰNG SỐNG
Bổn phận Kitô Hữu
Họ hết rượu rồi
THẦY CÔ ĐƠN CÔ ĐỘC

 

Anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình.

Nhưng Thầy không  độc đâu  Chúa Cha ở với Thầy. (Ga 16,32)

 

Thầy yêu dấu của con ơi!

Nói gì thì nói, con cũng nhận ra Thầy đang cô đơn cô độc một mình. Thầy đang buồn...

Thầy đã và đang sống cùng với 12 anh em thân thiết của Thầy, và cả một số phụ nữ theo giúp đỡ Thầy. Cùng dong duổi suốt ba năm dài với biết bao nhiêu ân tình, chia sẻ bao nhiêu yêu thương, cho nhau biết bao cay đắng cũng như ngọt bùi, những bất đồng ý kiến, những sự Thầy từng đứng mũi chịu sào về sự kém cỏi, sự thô thiển, bộp chộp và nông cạnít học nhưng thật thà dễ thương của những môn đệ mà Thầy yêu mến, thương xót vô cùng.

Những tất bật vất vả leo đèo, lội suối, băng rừng, lên thuyền, rảo qua các cánh đồng, và lội bộ cả hằng trăm cây số… khắp mọi  miền thập tỉnh, khi thì Gierusalem, khi thì Caphacnaum, khi thì Giudea… khi thì Betsaida… để giảng dạy và cứu khổ cứu nạn, chữa bệnh cho muôn dân nghèo khổ… Ngày không nơi nghỉ chân, đêm không nơi gối đầu… lúc đói khát khi no lòng vẫn có nhau.

Trong những hoàn cảnh lang thang đây đó, Thầy và 12 môn đệ cùng đồng tâm nhất trí và đồng lao cộng khổ như thế thì tình yêu thương gắn bó nhau đã tăng lên gấp bội trong lòng Thầy. Thầy thương yêu họ đến mức gọi họ thật là ngọt ngào âu yếm: „Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy“ (Ga 13.33)

Giờ đây là giờ Ta đã đến nên Thầy phải giã biệt những môn đệ thương yêu nhất, gắn bó nhất với mình để một mình cô đơn cô độc trên cuối chuyến hành trình cứu rỗi nhân loại mà Chúa Cha đã trao cho Thầy.

Thầy động lòng thương xót anh em tận tâm can nên Thầy thốt ra những lời thương yêu vương vấn đầy nuối tiếc và tái tê buồn: „Thầy không cô độc đâu vì Chúa Cha ở với Thầy.

Thầy thương yêu trấn an các môn đệThầy thương xót họ vì anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình. (Sao mà lời dặn dò của Thầy giống lời mẹ của con dặn dò con khi con vượt biển đi tìm tự do, mẹ cứ bảo con đừng lo cho mẹ vì mẹ còn có các em con lo cho mẹ...)

Thầy, Con Một Yêu Dấu của Thiên Chúa, âm thầm nhận sứ mạng cứu rỗi nhân loại mà hy sinh xuống thế làm người thế gian. Thầy được Thần Khí Chúa ban cho một người Mẹ nhân đức vẹn toàn, cưu mang Thầy chín tháng mười ngày trong cung lòng. Một người nữ hoàn hảo, đẹp lòng Thiên Chúa.  Ngày chào đời ở thế gian, Thầy quyền năng muốn chọn nơi giàu sang phú quý mà ra đời thì quá dễ dàng, nhưng mà Thầy lại chọn nơi nghèo hèn hoang vắng. Chỉ một mình bé Giêsu ra đời với bố Giêsu và Mẹ Maria nơi hang bò lừa.

Thầy được nuôi dưỡng và truyền thừa nhân đức từ Mẹ Maria đáng kính, nhân ái mà khẳng khái, hiền dịu mà cương quyết và lòng kính yêu Đức Chúa vô vàn,một người Cha Giuse khiêm nhường, đạo hạnh một lòng kính sợ Thiên Chúa và luôn luôn âm thầm vâng theo chỉ thị của Đấng Tối Cao mà chăm sóc, yêu thương, bảo vệ Thầy và Mẹ Thầy. Thầy lớn lên trong một gia đình đầy tràn tình yêu thươngnhân ái, hạnh phúc tinh tuyền trong ngôi làng hiền hòa tại Nazareth.

Năm 30 tuổi, Thầy một mình lao vào trần gian, xông xáo đi khắp nơi để thi hành sứ vụ Chúa Cha giao phó.

Trên đường dong duổi Thầy đã kết bạn được với 12 anh em, trở thành ruôt thịt thân tín.  Cùng với họ khi thì Thầy ngủ trên thuyền, lúc thì co ro dưới gốc cây… để đến những làng mạc, những đô thị mà giảng dạy cho dân nghèo, dân lao động. Ít học...

Có những lúc Thầy hiên ngang giảng dạy trong các Hội Đường, trong Đền Thờ nhưng cũng có những lúc Thầy phải âm thầm lặng lẽ giữ bí ẩn của Đấng Thiên Sai…

Những giây phút Thầy và các môn đệ vào vườn cây dầu để cầu nguyện, các ông cũng mê muội ngủ hết để một mình Thầy cô đơn cô độc nguyện cầu tha thiết sâu thẳm với Chúa Cha. Thầy cảm thấy trong những giờ phút bi thảm mình sắp phải chịu, Thầy đã cô đơn cô độc cùng cực,  Người cảm thấy buồn rầu xao xuyến (Mt 23,37) Thầy đã đớn đau ê chề khi nghĩ đến sự sẽ phản bội của Giuda và sự sẽ chối Thầy của Phêrô, Thầy đã phải thốt lên „Tâm hồn Thầy buồn sầu đến chết được“ (Mt 26,38).

Thầy đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống cầu nguyện. Thầy nhìn viễn tượng sẽ bị treo lên nhục nhã như một tên nô lệ, bị hành quyết, bị chửi rủa, bị đánh đòn, chịu những nỗi đau thể xác… Thầy đã thốt lên: Cha ơi, nếu được, xin cho chén này rời khỏi con. (Mt 26, 39)

Nhưng nỗi đau trong cô đơn cô độc của Thầy cao nhất chính là nỗi đau tâm linh khi Thầy cảm nhận mình bị bỏ rơivà khi nhìn đến viễn tượng cái chết thảm của mình có xứng đáng để cứu nhân loại khỏi tội lỗi chăng!? 

Chắc chắn Thầy sẽ can đảm chấp nhận để vinh danh Chúa Cha và là lúc để Chúa Cha vinh danh Thầy (Ga.17, 1-6) vì thế trong cơn cô đơn cô độc, đau khổ vật vã tột cùng Thầy đã thốt lên“Lạy Cha, nếu chén này không thể rời con, nhất định con phải uống, thì xin cho ý Cha được thể hiện“ (Mt 26,42)

Bây giờ, trước khi đối diện với cái chết để thực hành trọn vẹn sứ vụ cao cả của mình, Thầy cũng một mình với nỗi cô đơn cô độc… mặc dù quanh Thầy vẫn hiện diện các anh em của Thầy.

Giuda, môn đệ thân yêu của Thầy bán Thầy bằng một chiếc hôn ba mươi đồng bạc „Ngay lúc đó, Giuda tiến lại gần Đức Giêsu và nóiRapbi xin chào Thầy“ rồi hôn Người. (Mt 26, 49). 

Thầy trở thành một người tù, người tù cô đơn cô độc, đang tan nát trái tim vì tình yêu, đã được đáp trả bằng sự vô ơn, trở mặt, phản bội  Bấy giờ toán quân và viên chỉ huy cùng đám thuộc hạ của người Do Thái đến bắt và trói Ngài lại. Họ giải giao Ngài đến dinh Khanna, nhạc phụ của Caipha, làm thượng tế năm đó (Ga 18, 12-13).

Cô đơn cô độc vì sự thờ ơ  không chút luyến thương của các môn đệ, các ông ấy theo Thầy vì chỉ mong Thầy làm vua nước Do Thái, chứ các ông đâu hiểu được tâm ý và sứ mệnh của Thầy, mặc dầu Thầy đã nhiều lần cho họ biết nhưng họ không hiểu được.

Thầy cô đơn cô độc hơn nữa vì người môn đệ mà Thầy kỳ vọng vào ông nhiều nhất, chính là Phêrô đã quả quyết trước mọi người đến ba lần tôi không biết ông này là ai. (x Ga 18,25-27)

Thầy, một người tù cô đơn cô độc lặng lẽ để cho các vị thượng phẩm và các vị đại diện đế quốc Roma đẩy vào tòa này kéo qua tòa khác mà không một lời hay một phản ứng chống đối.

Họ giải Thầy qua dinh tổng trấn Philatô, người đại diện cho đế quốc Roma vào tảng sáng: Các ông tố cáo ông này vì tội gì?

Họ đáp: Nếu tên này không làm điều gì ác thì chúng tôi đem nộp cho Ngài làm chi. (Ga 18, 30)

Philatô nói: Các ông hãy đem ông ấy đi mà xét xử theo luật của các ông.

Nhưng họ đáp: Chúng tôi không có quyền xử tử ai cả. (Ga 18, 28-31)

Trong những phiên tòa chỉ có

· nguyên cáo  hàng giáo phẩm Do Thái  các quan chức Roma.

· Bị cáo là một mình Thầy cô đơn cô độc, không luật sư, không nhân chứng, không người thân thích, không ai ai bênh vực.

Dân chúng trước kia ồ ạt chạy theo tung hô Thầy lúc Thầy trên đường đi vào thành Gierusalem, bây giờ họ trở thành đám đông lên án Thầy theo sự xúi dục của các vị tư tế, kinh sư và các Pharisêu.

Khi nghe Philatô muốn tha Thầy, ông ta cho đem Barbara ra trước công đường để làm giảm sự căm phẫn của họ, họ đã xúi dân chúng gào thét: Hãy tha cho Barbara và đóng đinh Giêsu vào thập giá (Ga 18, 40)

Philatô: „Chẳng lẽ ta lại đóng đinh vua các ngươi sao?“

Các vị thượng tế : „Chúng tôi không có vua nào cả, ngoài Xê.da“; (Ga19, 14-15)

Ta không tìm ra tội trạng gì nơi ông ấy (Ga 18,38) Ta không hiểu các ông tố cáo người này vì tội gì (Ga 18,29) Không tìm ra tội trạng gì!

Thì đúng quá, đúng đứt đuôi con nòng nọc.

Thầy vô tội: Tôi đã công khai giảng dạy trong hội đường, trong đền thờ là những nơi mọi người tụ họp, chứ tôi có che dấu hay nói lên điều gì đâu… Hãy hỏi những người đã nghe tôi, xem tôi đã nói gì với họ (Ga 18, 19-21)

Quan chánh án là Philatô nhiều lần lên tiếng về sự vô tội của Thầy. Philatô muốn tha Thầy nên ông nghĩ : tôi không can dự vào máu người vô tội này bằng cách rửa tay.

Nếu quan tha cho Giêsu là quan thất nghĩa với hoàng đế, vì ai xưng mình là vua tất phản nghịch cùng vua (Ga 19, 12).

Bị cáo cô đơn cô độc là Thầy vẫn tỏ uy quyền của Con Thiên Chúa bằng cách giữ tác phong  thâm trầm của một người công chính,  thinh lặng trước những dối trá, đầy tự tin, đầy quả cảm, không hèn nhát, không sợ sệt, bình tĩnh và bình an. Thầy dương cao sự thánh đức cao siêu của Ngôi LờiNước tôi không thuộc thế gian này. (Ga 18.36)

Thầy yêu quý của con ơi, sự cô đơn cô độc của Thầy thật là anh hùng, thật hiên ngang, cái hiên ngang sang cả, đài các,Thầy có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi. Vì thế, tôi đã không hổ thẹn, và tôi trơ mặt ra như đá. Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng. Đấng tuyên bố rằng tôi công chính, Người ở kề bên. Ai tranh tụng với tôi, cùng nhau ra hầu tòa! Ai muốn kiện cáo tôi, cứ thử đến mà coi! Này, có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi, ai còn dám kết tội? (Is 50,7-9).

Thầy yêu dấu của con giống như chú bé chăn cừu:

Một chú bé chăn cừu lẻ loi đau khổ

…………..

Chú không khóc vì tình yêu đã làm chú bị thương

Cũng không phải vì bị đau khổ mà chú buồn

Dù đúng là chú bị bắn vào tim

……..

Chú đã để mình bị đánh tả tơi nơi đất lạ

Trái tim tan nát  yêu

· Rồi một hôm

Chú leo lên một thân cây

Chú dang rộng đôi tay

 chú chết treo ở đó

Trái tim tan nát  yêu-/. ( trích thơ Thánh Gioan Thánh Giá)

Elisabeth Nguyễn

Tác giả: Elisabeth Nguyễn

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!