Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Elisabeth Nguyễn
Bài Viết Của
Elisabeth Nguyễn
Sống Thánh Thể
Khao Khát Cầu Nguyện
CẦU NGUYỆN
Chúa Giêsu cầu nguyện (trong Tin Mừng Luca)
Đức Mẹ Maria cầu nguyện (trong Tin Mừng Luca)
Tôi đi cấm phòng
ĐÓN NHẬN SỰ SỐNG
TÌM HIỂU THÁNH VỊNH
Mục Tử Nhân Hậu
“Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm”.
Một tâm sự
Thầy Giêsu yêu quý của con,
Đón nhận Chúa Thánh Thần
Thầy Lang Ơi, Hãy Chữa Lấy Mình
DỨT CƠN SỐT
Thánh Vịnh 01 - Thiện Chí của con người đối với Chúa
NÊN THÁNH
Gương đức ái
Chúa Giêsu sống lại hiện ra với Phêrô
Thầy Cô Đơn Cô Độc
Thiên Chúa là Tình Yêu
Yêu đến cùng kẻ tội lỗi
CÁC ANH TÌM GÌ? - HÃY ĐẾN MÀ XEM?
SỐNG ĐẠO
Đức Giêsu kêu gọi ông Lêvi
Năm Kỷ Hợi nói chuyện về chú heo.
Sức mạnh của Lời Chúa
Tin Mừng Giáng Sinh
"Không biết Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô" (Thánh Giêrônimô).
KINH LẠY CHA (Mt 6,7-15)
NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH
CHÂN DUNG CHÚA GIÊSU
Sự Chết
Hãy để Chúa Kitô chiếm lấy mình.
Chúa Giêsu với phụ nữ
Suy Tôn Thánh Giá
Lectio Divina
Sự sống chung trong cộng đoàn (gia đình, nhóm)
SỐNG ĐỨC TIN
Lễ Vật Giao Hòa
HỌ HẾT RƯỢU RỒI

 

 

„Trong tiệc cưới tại Cana miền Galilê. Đức Giêsu và các môn đệ cũng được mời. Khi thấy thiếu rượu, Mẹ Maria thân mẫu  Đức Giêsu nói với Người: “Họ hết rượu rồi“. Đức Giêsu đáp:“Thưa Bà, chuyện đó can dự gì đến Bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến“. Mẹ Maria nói với gia nhân: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo“. Ở đó có đặt sáu chum đá dùng vào việc thanh tẩy theo thói tục người Do Thái, mỗi chum chứa được khoảng 80 hoặc 100 lít nước. Đức Giêsu bảo họ: “Các anh đổ đầy nước vào chum đi! “Và họ đổ đầy tới miệng chum“ (Ga 2, 3-7).

Đang ngồi dự tiệc với bà con trong làng, Đức Mẹ thấy đám bạn của con mình, và đám thanh niên trong làng, anh nào anh nấy thực như hổ, ẩm như rồng. Đức Mẹ Maria là người mà dân chúng trong làng đều kính nể và thương yêu, vì Mẹ vẫn chú tâm đến bà con trong làng đ cố vấn và giúp đỡ luôn.

Đức Mẹ vẫn để ý đến mọi chuyện diễn ra trong tiệc cưới. Khi thấy gia chủ sắp hết rượu đãi khách, Đức Mẹ liền can thiệp bằng cách nhẹ nhàng đến yêu cầu con mình giúp đỡ họ cách kín đáo.

Không ai thương yêu và biết rõ con mình bằng mẹ, cũng không ai biết rõ mẹ mình bằng con, nhất là con một, một nheo mắt, một ánh nhìn, một chấm, một phết đều hiểu nhau, gắn bó tế nhị với nhau.

Đức Mẹ biết chắc là khi Mẹ lên tiếng thì thế nào con mình cũng đáp ứng và thế là Mẹ  đến với con mình, lên tiếng với Chúa Giêsu:

Con ơi, họ hết rượu rồi. Đức Giêsu đáp: Thưa Bà, chuyện đó can dự gì đến Bà và tôi (mọi người nghe câu này (nhất là người VN) thì thấy câu trả lời sao mà chướng tai).

Khi đọc đoạn Kinh Thánh này tôi hình dung Đức Giêsu, 30 tuổi, khỏe mạnh, trẻ đẹp, khôn ngoan, cương nghị, vui tính đang vui vẻ chén tạc chén thù với đệ tử và anh em trong làng Nazareth.

Đức Giêsu dí dỏm nhìn Mẹ mình rồi trả lời mẹ bằng một nụ cười dỡn dỡn kèm theo với cái nheo mắt thật thân tình duyên dáng. Ngài có một tâm hồn nhân đức, tinh tế, sâu sắc được truyền thừa tử nhân tính của bố Giuse và của Mẹ Maria. Ngài đùa với Mẹ mình thật là dí dỏm, thi vị.  Chắc chắn ở nhà hai mẹ con vẫn có những câu nửa đùa nửa thật vui tươi hóm hỉnh, mà chỉ hai mẹ con hiểu nhau thật thâm trầm những thú vị đó. Nhất là hôm nay, trong lúc Ngài còn đang vui vẻ thù tạc cùng với các bạn và gia chủ hai họ nhà trai nhà gái hân hoan trong tiệc cưới.

Trên tay với ly rượu đang uống dở, Giêsu đến với những gia nhân đang lo phần tiếp rượu cho khách vừa mỉm cười, vừa vui vẻ nói:

· Này các anh, các anh hãy đổ đầy nước vào chum đi.

Trước khoảng tiếng đồng hồ, Đức Mẹ đã nói với họ: Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.

Thế là khi nghe Đức Giêsu lên tiếng, các gia nhân phấn khởi nhanh nhẹn cùng nhau hợp lực múc nước đổ đầy sáu chum đá, mỗi chum chứa khoảng 80 đến 100 lít. (Những người này đã được nghe Đức Mẹ dặn dò rồi. Họ là những người thân cận trong làng Nazareth nên họ luôn kính yêu gia đình Mẹ Maria, người phụ nữ nhân đức mà cả làng đều quý mến, kính trọng)

Chúa Giêsu trở lại bàn tiệc, chung vui với mọi người mà vẫn để ý đến các gia nhân đi kín nước. Lát sau Ngài lại đến với họ, nhìn thấy tất cả sáu chum nước đã đầy tới miệng chum. Chúa Giêsu nói với họ:

Bây giờ các anh múc và đem cho ông quản tiệc. Ông quản tiệc nếm thử  thấy rượu ngon quá, ông quản tiệc không biết phép lạ do Chúa Giêsu đã làm, nhưng gia nhân đã múc nước thì biết.

Ông gọi tân lang lại và nói: Ai ai cũng thết rượu ngon trước và khi khách đã ngà ngà say mới đãi rượu xoàng hơn. Còn anh, anh lại giữ rượu ngon mãi cho đến bây giờ.

Rươu là thức uống thanh lịch, sang trọng thơm tho và đẹp, thường được dùng trong các bữa tiệc, nhất là những buổi tiệc trọng đại như tiệc cưới thì rất nhiều rươu ngon, rượu quý được chào mời. Theo văn hóa Tây Phương thì rượu loại nào thì dùng với những chiếc ly nào, thức ăn nào v.v… Rượu ngon làm tâm hồn phấn chấn, thể xác tăng sức và cơm bánh khiến no lòng chắc dạ (Tv 103,15).

**

Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi đã biết bao nhiêu lần hết rượu, rượu hôn nhân… gia đình lục đục vì đời sống khó khăn, đồng lương công chức giới hạn, bất đồng ý kiến, cãi vã với nhau, khi đau ốm, khi thất bại, lúc nhiều việc bất như ý xảy ra rất đau lòng xót dạ, không đủ can đảm để đối diện với vấn đề v.v…và v.v…

Chúng tôi đều kêu cầu đến Đức Mẹ. Mẹ Maria cũng dạy chúng tôi Người bảo gì, các con hãy làm theo. Chúng tôi hiểu rằng muốn có được cuộc sống hạnh phúc trong gia đình thì luôn luôn phải thực hành đúng Lời Chúa dạy: Các anh đổ đầy nước vào chum đi, nghĩa là phải sống tròn đầy Lời Chúa lúc vui vẻ cũng như khi buồn sầu, lúc khỏe mạnh cũng như khi đau ốm (lời hứa trong Thánh Lễ Hôn Phối).

Chúa ơi! Suốt bao nhiêu năm sống đời sống hôn nhân, chúng con luôn luôn cố gắng kín nước để đổ cho đầy cái chum hạnh phúc gia đình mà vẫn chưa được. Điều kiện ắt có và đủ để Chúa biến đổi nước thành rượu ngon là phải đổ đầy chum, phải sống cho tròn đầy Lời Chúa.

Chúng con sống trong thời kỳ chiến tranh, chồng con là một quân nhân thường vắng nhà. Công việc lo cho sáu cái chum của gia đình chỉ một mình con quán xuyến - nào chum làm cha và làm mẹ - nào chum kinh tế gia đình – nào chum giáo dục con cái – nào chum bổn phận dâu con – nào chum thù tạc bên ngoài (quan hôn tang tế) – nào chum chăm sóc đức tin cho gia đình. Suốt mấy chục năm trời mà không cái chum nào đổ được đầy nước. Vì thế cuộc sống gia đình luôn luôn đầy sự lo lắng, sợ hãi, thiếu bình an, thiếu bảo đảm, thiếu sự ấm cúng của một mái gia đình.

Biến cố tháng 4/1975 xảy đến, tất cả những cái chum con đang cố gắng kín cho đầy nước đã vỡ tan tành. Chồng đi tù cải tạo vì tội là sĩ quan „ngụy“ (?). Con mất việc làm cũng vì lý do công chức „ngụy“ (?). Các con cái vẫn được đến trường mà thiếu thốn mọi bề, vì một mình mẹ không lo đủ cái ăn cái mặc hằng ngày cho các con. Từ đó mẹ con bữa đói bữa no, nỗi sợ hãi, nỗi cô đơn, nỗi tuyệt vọng luôn luôn hiện diện. Cuộc sống buồn thảm vô vọng, không một tia sáng cho hiện tại chứ nói gì đến ngày mai.

Các anh đổ đầy nước vào chum đi. Chúa ơi, bây giờ thì con còn có chum nào nữa đâu để đổ đầy nước. Còn sức nào, hy vọng nào để đổ đầy nước? Tuy vậy thời gian này mẹ con con cũng vẫn tin tưởng, phó thác và trông chờ phép lạ Chúa đến cứu chúng con.

Năm 1980 chồng con ra tù, nhờ vào tai nạn lao động bị gẫy xương, phải nằm bệnh viện. Con phải tìm đường cứu anh ra khỏi nhà tù, nên đã phải chạy vạy vay mượn bạn bè, cầu cứu bà con các chú các bác, những người không đi di tản, mà cơ ngơi còn đầy đủ chưa bị mất mát gì trong thời gian vừa qua.

 Anh được xuất viện với giấy tha tù bằng ba cây vàng. Trở về nhà, anh sống bằng nghề chạy xe ôm, xe do cậu em họ cho mượn vì thời gian qua anh đã giúp chú ấy rất nhiều. Nhờ vậy anh móc nối được con đường thoát ra nước ngoài, anh và hai con lớn lên ghe vượt biển tìm tự do.

Tạ ơn Chúa, cám ơn ông bà tiến sĩ Neudeck với con tàu Cap Anamur và người dân Đức Quốc đã giang rộng vòng tay nhân ái, quảng đại cứu vớt những người Việt lênh đênh trên Thái Bình Dương đẻ tìm tự do, thoát ách nô lệ cộng sản. Chồng con và hai con trai lớn đã tìm được sự sống trong cái chết, sau mấy ngày lênh đênh trên biển cả, khi cơn bão cấp bảy sắp chụp đến. Xin tạ ơn Chúa.  Xin ghi ơn nhân dân Đức đã cưu mang nuôi dưỡng chúng con.

Năm 1983 Chúa cho gia đình chúng con được đoàn tụ. Trải qua thời gian thật kinh hoàng, sống khó khăn, khốn khổ dưới sự cay nghiệt và tráo trở, gian dối của nhà cầm quyền Việt Cộng. Bây giờ Chúa cho gia đình chúng con cuộc sống ổn định nơi xứ tự do.

Thiên Chúa đã thương yêu, gìn giữ, lo liệu cho chúng con thoát bao nguy hiểm, bây giờ lại được đoàn tụ, chúng con xin vâng lời Mẹ Maria dạy: Người bảo gì, các con hãy làm như vậy.

Chúng con biết chúng con phải cố gắng kín nước đầy chum thì hạnh phúc của chúng con mới được Chúa chúc phúc. Chúng con vẫn liên lỉ hằng ngày đổ đầy nước vào chum bằng cách thực hành sống Lời Chúa, yêu thương nhau, giúp nhau sống đẹp lòng Chúa với mọi người, mọi vật, và xử dụng những tạo vật Ngài ban cho đúng thời, đúng lúc, đúng người, đúng việc như Lời Chúa dạy, song chúng con cũng chưa bao giờ đổ đầy nước đến miệng chum (điều kiện Chúa biến thành rượu ngon) vì con người mỏng dòn, yếu đuối, ươn hèn, lười biếng và nhát đảm của chúng con.

Chúng con vẫn mỗi ngày cố gắng làm theo Lời Chúa dạy để mỗi ngày một chút nên giống Ngài hơn. Tạ ơn Chúa. Amen.  

Elisabeth Nguyễn

Tác giả: Elisabeth Nguyễn

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!