Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – Bước XIII: Đức Thánh Cha muốn người trẻ “biết khóc” cùng nhau và cho nhau…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XII người trẻ đến với Đức Ki-tô qua sự dẫn dắt của Đức Thánh Cha Phanxicô với Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XI – qua Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” : Chúng con là “hiện tại” của Thiên Chúa…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ở gốc cây bên lề đường…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
“MỘT BÀN TAY” – CHUYỆN MỖI TUẦN CỦA LM GIUSE NGÔ MẠNH ĐIỆP.

Kính mời theo dõi video tại đây:
https://www.youtube.com/watch?v=w7H5BvRmDTY

Năm học mới vừa được khai giảng…, và cô giáo với học trò vui mừng gặp lại nhau trong tiết học đầu tiên ở lớp 2 một trường Tiểu Học…

Để  có một cái nhìn tổng quát về học trò của mình sau một thời gian nghỉ dài ngày, cô giáo xin các em – mỗi em một tờ giấy - và vẽ lên điều gì mà em thấy thích hơn cả…

Rất nhiều hình ảnh được các họa sĩ nhí miệt mài và cặm cụi vẽ lên giấy…

Một giờ sau, cô giáo đi từng bàn và đến với từng em để cùng nhìn ngắm tác phẩm của các em: nào là bãi biển mênh mông hay những con đường ngoằn ngoèo giữa những cánh đồng với những cánh diều tung bay, nào là cả gia đình tay trong tay, trên một con phố rộn ràng nào đó…Thế nhưng ở bàn cuối… là một tờ giấy và một bàn tay được vẽ với những nét mộc mạc, ngây ngô…

- Cô giáo lên tiếng hỏi: Gì thế này ? Sao con lại vẽ bàn tay…và là bàn tay của ai vậy ?

Cậu học trò vốn nhút nhát, sống hơi khép kín và có chút tự ty…lặng lẽ ngước nhìn cô giáo :

- Thưa cô, đấy là bàn tay của cô đấy ạ…

Thì ra những giờ ra chơi, cô giáo vẫn nắm tay em – một em bé khuyết tật - để đưa em ra sân chơi và giúp em hòa mình vào những vui đùa của bạn bè…Và – với cậu học trò ấy – thì đấy là cả một niềm hạnh phúc lớn lao…Vì vậy - để tỏ lòng biết ơn cô giáo – cậu đã “sáng tác” tác phẩm “Bàn Tay” ấy…

Bàn tay – cả đôi – đều là những chi thể biểu cảm tuyệt vời của mỗi con người…Người ta nhìn thấy rất nhiều diệu kỳ ẩn giấu trong bàn tay – từ những ngón tay, lòng bàn tay…đền những dấu vân trên ngón tay…và cả những đường chỉ tay…cùng với rất nhiều những cử chỉ thân ái từ bàn tay…để diễn tả…

Thế nhưng bàn tay luôn và vẫn là dấu chỉ của sức mạnh chữa lành…và mang lại niềm vui hồi sinh…

Tôi nhớ lại lâu lắm rồi, cố nhạc sĩ Phạm Duy – có sáng tác một nhạc phẩm tựa đề là “Một Bàn Tay” và được nhiều ca sĩ trình bày, chẳng hạn như Duy Khánh, Hà Thanh… Lời bài hát “Một Bàn Tay” ấy như sau:

Bàn tay đưa anh ra khỏi lòng người

Một đêm kêu lên hơi thở tuyệt vời…

Bàn tay êm ái – ôi bàn tay khoan khoái –

Nhạc ru tiếng khóc trần ai –

Bàn tay đưa anh đi gặp cuộc đời…

Khúc ngắn ấy, tác giả dành để ca ngợi và tri ân Bàn Tay của Bà Đỡ ngày xưa, và ngày nay là của các Bác Sĩ, cũng như Điều Dưỡng trong Khoa Sản tại các Bệnh Viện – những Bàn Tay “đưa anh đi gặp cuộc đời”… Đồng thời đấy cũng là tâm tình tạ ơn của một con người, đứng trước sự diệu kỳ của cảnh tượng: một hình tượng con người trong tiếng kêu - hay tiếng khóc – với “hơi thở tuyệt vời” – hơi thở đầu tiên – hơi thở của thần khí: “Thiên Chúa lấy bụi từ đất  nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St 2, 7)…

Và ngay sau đó là :

Mùa Xuân bao dung, ai cũng là người –

Bàn tay vun xới – ôi bàn tay đưa lối

Dọc đời, thơ hát đầy vơi…

Mùa Xuân của cuộc đời, mùa xuân của tuổi đời…và mùa xuân ấy là những chăm chút của Bàn Tay Mẹ và Cha, từ những đoạn đời bao gồm lật – lẫy - bò – và lò dò bước đi…, để rồi cuối cùng có thể chạy… Những Bàn Tay của các Đấng Sinh Thành  cũng như cô – thầy “vun xới” “đưa lối”…để “dọc đời – thơ hát đầy vơi”…

Thế nhưng rồi - ai ai cũng thế - sẽ có những ngày “hè”… mà có…“mưa” – mưa ngoài trời đã đành, nhưng nặng nề hơn cả là mưa trong lòng… do những “Bàn Tay che mắt” – những “Bàn Tay ám khí u mê”… Trải nghiệm của mọi sinh linh trên mặt đất này - và có lẽ cũng là của chính tác giả…Đấy là lúc cần đến một “Bàn Tay” khác:

Nhưng tay em về, thơm mùi gỗ quý, gỡ anh ra

Bàn tay nắng lóa, ôi bàn tay khơi gió

Tình trong năm ngón nõn nà

Bàn tay ôm anh trong cuộc tình đầy…

Rồi Mùa Thu…và Mùa Đông cuộc đời cũng đến : thời điểm của “Lạ lùng, tay khép làn mi”… Vâng, chính là bàn tay của những người cận kề và thân thương nhẹ nhàng đưa lên vuốt nhẹ đôi mắt của người nằm xuống…

Thì ra – suốt một đời người – từ Xuân đến Hè, từ Thu qua Đông – không giai đoạn đời nào mà con người không cần đến Bàn Tay – bàn tay của mình và bàn tay của người…

Đăc biệt với những yếu đuối, bệnh tật của một đời người…thì Bàn Tay vô cùng cần thiết: đấy là bàn tay của Đấng “luôn sẵn sàng đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ” (Lc 4,40b) – bàn tay của Chúa Giê-su – bàn tay bất chấp những dòm ngó của những con mắt câu nệ, cũng như giới hạn ngặt nghèo của luật lệ Do Thái…, để đặt trên bất cứ người bệnh nào …, với ước mong duy nhất: họ được chữa lành

Tại Tây Ban Nha, trong một Nhà Thờ nọ có một cây Thánh Giá cổ rất đặc biệt: Cánh tay trái của Chúa Giê-su vẫn bị đóng ghim vào gỗ Thánh Giá, nhưng cánh tay mặt thì rời ra và đưa về phía trước trong tư thế vừa mời gọi, vừa ban phép lành…

Tương truyền rằng có một tội nhân trong Giáo Xứ đến xưng tội với Linh Mục Chính Xứ ngay dưới chân cây Thánh Giá này…, Như thường lệ, mỗi khi giải tội cho một hối nhân có quá nhiều những lỗi phạm nặng nề, vị Linh Mục này thường tỏ ra rất nghiêm khắc…, Ngài ra việc đền tội nặng cũng như có khá nhiều những ngăm đe…

Hối nhân ra về, lòng cảm thấy nhẹ nhàng vì được tha tội… Thế nhưng tính nào tật đó, không bao lâu sau, ông ta lại sa ngã… Và vì thế, lần này, sau khi nghe những xưng thú của ông, vị Linh Mục đe dọa: Đây là lần cuối cùng, tôi ban ơn xá giải cho ông… Lần sau mà còn những vấp phạm như thế này nữa, tôi sẽ không giải tội cho ông…

Nhiều tháng trôi qua, tội nhân lại đến quỳ gối dưới chân vị Linh Mục…và – dĩ nhiên – là dưới cây Thánh Giá nữa…Ông van xin ơn tha thứ, nhưng vị Linh Mục dứt khoát: Ông đừng có đùa với Chúa…Tôi không thể ban ơn xá giải cho ông được nữa…

Nhưng ngay lúc đó – khi vị Linh Mục vừa khước từ tội nhân – thì ngài bỗng nghe có tiếng vang vọng nhẹ nhàng từ trên Thánh Giá…, và ngước nhìn lên, ngài thấy ban tay Chúa rút ra khỏi Thánh Giá và ban phép lành cho tội nhân: “Chính Ta là người đã đổ máu ra cho người này, chứ không phải con!”

Từ đấy, bàn tay của Chúa trên Thánh Giá ở mãi trong tư thế ban phép lành cho tội nhân, như không ngừng mời gọi con người đến để lãnh nhận ơn tha thứ…và – dĩ nhiên – cũng là để được chữa lành…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!