Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Ở hai đầu nỗi nhớ”…
Lại là câu chuyện về một món quà…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cùng nhau về Nhà Cha…
Một tin tốt lành…
Món quà “Niềm Tin”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “nỗi lòng”…
Câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì?”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về lời chúc “Bình An”…
“Cái nhìn”…
Chặng thứ bảy…
Chuyện mỗi tuần – nhật ký Tuần Thánh…
Tràng Hoa và Vòng Gai…
Chuyện mỗi tuần – chuyện SỐNG…
Chuyện ông thánh Roch – hay Rôcô - và COVID-19…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện Ánh Sáng và Bóng Tối trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của tác giả Nguyễn Tuân…
Thánh Giuse – Ông “BỐ” gia đình biết sống “im lặng”…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện “NƯƠC” bên giếng Gia-cóp…
Chuyện mỗi tuấn – chuyện về câu nói “Mỗi thánh nhân đều có một quá khứ - mỗi tội nhân đều có một tương lai”…
Câu chuyện tràng hạt Mân Côi trong mùa dịch COVID – 19…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cái khẩu trang …
Chuyện mỗi tuần – chuyện cây bút chì…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những trận dịch và sự “báng bổ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về đại dịch “2019 - nCoV”- tên chính thức từ tổ chức Y Tế Thế Giới WHO là Covid – 19…
Chúa Nhật IV/TN/A ngày 2 / 2 / 2020 – dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh (Lễ Nến)
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN “Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ”…


 

Đấy là đầu đề một bài thơ của tác giả Trần Đình Chính – bút hiệu Trần Hoài Thu…Bài thơ có giá bản quyền lớn ở Việt Nam  300 triệu đồng…

Bài thơ được nhà thơ Trần Hoài Thu sáng tác vào năm 1980 để tâm sự về mối tình đầu giữa ông và một cô sinh viên Văn Khoa Sài-gòn khi cả hai cùng có dịp theo đoàn của Sở Thương Nghiệp qua Campuchia để xây dựng mạng lưới bán hàng…

Người viết thích bốn câu thơ cuối :

Ở hai đầu nỗi nhớ,

Yêu và Thương sâu hơn…

Ở hai đầu nỗi nhớ,

Nghe tình đằm thắm hơn.

Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đã phổ nhạc bài thơ này vào năm 1987…và ca sĩ Bảo Yến là người được cho là đã biểu diễn hay bài hát này…

Đức Giê-su – trước khi rời các môn đệ mà về cùng Chúa Cha – đã có những lời tâm tình sâu lắng : “ Chẳng bao lâu nữa , thế gian sẽ không còn thấy Thầy . Phần anh em , anh em sẽ được thấy Thầy , vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống.” ( Gio 14 , 19)

Đức Giê-su về cùng Chúa Cha và chúng ta còn ở lại trần gian này – nghĩa là Người và chúng ta – trong hiện tại – hai bên đều “ở hai đầu nỗi nhớ” - xét về phương diện thể lý…

Thế nhưng “ở hai đầu nỗi nhớ” là để mà “yêu và thương sâu hơn”…

Mùa dịch Covid – 19 ở thời điểm bùng phát – tại Nhật Bản cũng như ở nhiều nơi có cảnh hoảng loạn, người ta lo thu gom những thứ cần thiết mà người ta nghĩ là phải có để đề phòng cho một thời gian nào đó…

Một ngày nọ, cô gái với nickname @ shihon029 đang ở siêu thị…thì nghe một giọng nam trầm ấm hỏi mua giấy vệ sinh…Thế nhưng những cuộn giấy vệ sinh cuối cùng đang trong giỏ xe của cô…

Nhìn thấy vẻ thất vọng trên khuôn mặt của anh chàng, cô @shihon029 vui vẻ chia sẻ với anh ta vài cuộn : Tôi sống một mình…nên cũng không cần nhiều…

Tôi cũng sống một mình – anh chàng vui vẻ thú nhận…

Thế là từ đấy, họ trao đổi địa chỉ và thường xuyên liên lạc với nhau…Chàng trai mời cô @shihon029 đi dùng bữa tối: họ chính thức hẹn hò…

Ngồi trên xe khách cạnh một anh tài xế trẻ…Thời gian khoảng một giờ trôi qua…và anh tài xế bắt chuyện :

-Cha đang coi xứ nào ?

-Không, tôi nghỉ hưu rồi…

-Ngày xưa – khoảng năm 2000 – con có cô bạn người Công Giáo…Tuần nào cũng vậy, cứ thứ bảy, Chúa Nhật là con chở bạn con đến Nhà Thờ…Bạn con là giáo lý viên…Con chuẩn bị học đạo, nhưng rồi…tụi con…thôi nhau…vào năm 2010…và bạn con đi tu…

-Sao lại thôi nhau ?

-Ngày đó con còn trẻ…và có một hôm cô ta thuật lại cho con lời của cha cô : Lấy chi cái thằng “ết” xe không học không hành…Con tự ái…

-Cô bạn đó bây giờ tu ở đâu ?

-Con không biết…Gia đình và chính cô ấy cũng không muốn cho con biết…

-Hiện nay anh có gia đình chưa ?

-Con có vợ và được một cháu hai tuổi rồi…

-Thế là đẹp rồi…Anh đừng nghĩ gì nhiều đến cô bạn xưa nữa…Đời sống con người có duyên có số…Đấng mà anh gọi là Ông Trời, còn chúng tôi thì tuyên xưng là Thiên Chúa, chính Người sắp xếp cái duyên cái số ấy…là vì thương chúng ta, thấy ở một giai đoạn nào đó chúng ta phải có bạn có bè để giúp đỡ nhau, nhưng chung sống và nên vợ chồng…thì không, bởi Người nhìn thấy chúng ta không hạp nhau…và khó có thể đi hết đường đời với nhau…

-Con biết vậy, nhưng cũng muốn có lúc có thể giúp đỡ chút đỉnh cho bạn con…

-Không cần thiết đâu…vì họ có chị có em, có cộng đoàn, có Nhà Dòng…Có lẽ điều cô bạn ấy mong hơn cả là anh hạnh phúc, và thực sự thì anh đang hạnh phúc vì có công ăn việc làm, có gia đình, con cái để lo lắng…

-Con cám ơn cha…

Thế nhưng nơi anh vẫn có chút gì đó…như là tiếc nuối…

Tình Yêu muôn màu muôn sắc, muôn dáng muôn vẻ - và thật là tuyệt…

Bốn câu đầu của bài thơ “Ở hai đầu nỗi nhớ” là :

Có một không gian nào

Đo chiều dài Nỗi Nhớ ?

Có khoảng mênh mông nào

Sâu thẳm hơn Tình Thương ?

“ Ai có và giữ các điều răn của Thầy , người ấy mới là kẻ yêu mền Thầy . Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha Thầy yêu mến . Thầy sẽ yêu mến người ấy , và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.” ( Gio 14 , 21)

“Khoảng không gian” hôm nay cho đến Ngày Chung Cục là để “đo chiều dài Nỗi Nhớ”…

“Khoảng mênh mông” hôm nay – từng ngày – là để thấy “Tình Thương” sâu thăm thẳm…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!