Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Ở hai đầu nỗi nhớ”…
Lại là câu chuyện về một món quà…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cùng nhau về Nhà Cha…
Một tin tốt lành…
Món quà “Niềm Tin”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “nỗi lòng”…
Câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì?”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về lời chúc “Bình An”…
“Cái nhìn”…
Chặng thứ bảy…
Chuyện mỗi tuần – nhật ký Tuần Thánh…
Tràng Hoa và Vòng Gai…
Chuyện mỗi tuần – chuyện SỐNG…
Chuyện ông thánh Roch – hay Rôcô - và COVID-19…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện Ánh Sáng và Bóng Tối trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của tác giả Nguyễn Tuân…
Thánh Giuse – Ông “BỐ” gia đình biết sống “im lặng”…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện “NƯƠC” bên giếng Gia-cóp…
Chuyện mỗi tuấn – chuyện về câu nói “Mỗi thánh nhân đều có một quá khứ - mỗi tội nhân đều có một tương lai”…
Câu chuyện tràng hạt Mân Côi trong mùa dịch COVID – 19…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cái khẩu trang …
Chuyện mỗi tuần – chuyện cây bút chì…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những trận dịch và sự “báng bổ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về đại dịch “2019 - nCoV”- tên chính thức từ tổ chức Y Tế Thế Giới WHO là Covid – 19…
Chúa Nhật IV/TN/A ngày 2 / 2 / 2020 – dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh (Lễ Nến)
Thứ bảy ngày 25 / 1 / 2020 – Mồng Một Tết Canh Tý – cầu Bình An cho Năm Mới – câu chuyện Tấm Lộc Thánh…
Thứ năm ngày 23 – nhằm ngày 29 tháng chạp – chuyện về “nồi bánh chưng”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “Lương Tâm giá bao nhiêu ???”…
Câu chuyện “Hiển Linh” và ca khúc “Chúc Mừng Năm Mới” của ban nhạc ABBA…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện đầu năm…
Thứ năm ngày 2 / 1 / 2020 – cái máy ủi …
Thứ tư ngày 1 / 1 / 2020 : Lễ Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa – Ngày cầu cho hòa bình thế giới…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về “Những con số và chút “lắng đọng” cuối năm 2019”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “săn quà” – lan tỏa niềm vui…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của cái RÌU…
 Chuyện mỗi tuần – chuyện về họa phẩm “Chúa  Sáng Tạo Adam”…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM…


 

 Đầu năm 2020 – và vẫn còn chút se lạnh của buổi giao mùa, người viết muốn ghi lại mẩu chuyện minh họa cho lòng ngườitình người vốn ước muốn và dễ dàng để sống hòa thuận...

 Câu chuyện này là từ một người bạn nào đó có tên là Tuệ Tâm…

 Bối cảnh của câu chuyện là tại bìa rừng Hurtgen gần biên giới nước Bỉ và trong căn nhà gỗ của thợ săn – nơi tạm trú của hai mẹ con người Đức : chị Elizabeth Vincken và bé trai tên Fritz – 12 tuồi…Bố của Fritz làm việc dưới thị trấn…

 Đó là lúc quân Đồng Minh đổ bộ vào Normandie, đang chiếm lợi thế và tiếp tục để đấy lui quân Đức ra khỏi Tây Âu…Khi đến sát biên giới Đức, quân Đồng Minh tái bố trí lực lượng, chờ tiếp vận và đặt kế hoạch cho bước kế tiếp…Quân đội Mỹ cho rằng xuyên qua dãy rừng Andennes là điều không thể đối với các chiến xa Panzer và trọng pháo của Đức…nên chỉ bố trí một toán lính nhỏ tuần tra khu vực bìa rừng đó…

 Tuy nhiên lợi dụng bão tuyết mịt mù che khuất tầm nhìn của các máy bay tuần tra, Hitler âm thầm đưa 250 ngàn lính Đức cùng với 1.800 xe tăng, 2.000 đại pháo xuyên rừng…và sáng ngày 16/12/1944, đạn đại pháo từ trong rừng rậm trút xuống như sấm như sét…theo sau là xe tăng Panzer ồ ạt tấn công…

 Dĩ nhiên là cả hai bên đều tổn thất nặng nề…Quân đội Đồng Minh thắng thế…Họ phản công và tiến sâu vào nước Đức…

 Tuy nhiên trong căn nhà gỗ ở bìa rừng – giữa khói lửa khốc liệt của chiến tranh – đã có một cuộc “hưu chiến ngẫu nhiên” đầy tình người ngay trong đêm mừng Chúa Giáng Sinh…

 Chị Elizabeth đã nuôi một con gà trống thật to để - nhân dịp Giáng Sinh – ăn mừng sự sum họp của cả nhà…Mọi sự đã được chuẩn bị nhưng điều không ngờ là cha của bé Fritz được lệnh triệu tập vào đội phòng cháy chữa cháy…và càng về khuya, tuyết càng rơi nặng…nên anh khó có thể về nhà…

 Đột nhiên có tiếng gõ cửa…Bé Fritz nghĩ là cha trở về…nên muốn chạy ra mở cửa… Chị Elizabeth ngăn con lại, tắt đèn…rồi ra mở cửa…Chị mờ mờ nhận ra hai binh sĩ đội mũ sắt đứng dưới trời tuyết và sau lưng họ là một người thứ ba nằm bất động trên đất…Một binh sĩ nói gì đó chị không hiểu…và họ liên tục chỉ vào người đang nằm trên đất…Elizabeth dần dần nhận ra rằng họ là lính Mỹ…và người lính nằm trên đất bị thương…Đã ba ngày họ bị lạc trong gió tuyết…Một phần vì muốn né tránh quân Đức, một phần lo tìm kiếm trận địa của quân mình…nên họ quanh quanh quẩn quẩn trong rừng…

 Hai người lính đứng đó – một mang súng trường, một có súng ngắn – họ có thể đạp cửa để xông vào, nhưng không, họ gõ cửa và lịch sự xin được trú lại một đêm…

 Im lặng một lúc…rồi chị thắp đèn và mời họ vào…Chị nhường chiếc giường của Fritz cho người lính bị thương, đồng thời xé tấm trải giường băng bó cho anh ta…

 Trà nóng được bưng ra, chị sai bé Fritz lấy sáu củ khoai tây để chế biến món ăn và nướng con gà giống Hermann đãi tiệc Giáng Sinh…Chị cũng nhận ra là chị có thể dùng tiếng Pháp để nói chuyện với một binh lính Mỹ…Bầu khí lắng dịu và êm ấm hẳn lên…

 Mùi gà nướng bốc thơm lừng…Đột nhiên lại có tiếng gõ cửa…Bé Frtiz chạy ra…và chị Elizabeth chợt tái mặt nghe có người nói tiếng Đức bên ngoài…Lý do là vì đã có luật : nếu một ai che giấu và giúp đỡ kẻ thù…thì sẽ bị án tử hình…Một thoáng lưỡng lự rồi chị cũng bước ra…và thấy một hạ sĩ Đức cùng với ba người lính trẻ…Họ chúc mừng Giáng Sinh và cho biết họ đói lạnh, muốn xin được tá túc một đêm…

Chị cho họ biết là họ có thể vào nhà cùng ăn mừng Giáng Sinh, nhưng trong nhà hiện có ba người Mỹ…Nghe vậy, những người lính Đức lập tức thay đổi thái độ, tay đặt lên cò súng…Chị nhìn thẳng vào người hạ sĩ Đức và nói : “Đêm nay là Đêm Thánh và sẽ không có nổ súng tại đây !”…Chị bảo họ bò súng bên ngoài cửa rồi mời vào nhà…

 Những người lính Đức ngần ngại trong chốc lát…rồi làm theo lời chị…Họ cảm thấy mỏi mệt vì cuộc chiến…Vào bên trong, họ thấy những người lính Mỹ cũng bị buộc phải gác súng vào góc nhà…

 Hai bên ngượng ngùng nhìn nhau…có chút căng thẳng…nhưng – với sự hiện diện của bà mẹ cũng như cậu bé Fritz, với mùi gà nướng thơm phức và hơi nóng tỏa ra từ bếp lò - họ dần dần quên đi tất cả…Người lính Đức lấy ra chai rượu…Chị Elizabeth dọn đồ ăn ra chiếc bàn gỗ…Anh lính Đức có chút vốn liếng y khoa xem qua vết thương của anh lính Mỹ và cho biết nhờ tuyết lạnh, vết thương không nhiễm trùng, nhưng anh ta cần nghỉ ngơi và ăn uống một chút…Một anh lính Mỹ rút ra bao thuốc Lucky Strike…

 Khói thuốc, men rượu…và những món ăn – đặc biệt là món gà nướng – đã xóa tan mọi giới hạn giữa họ…Họ hỏi thăm nhau, cười đùa…

 Khi bà mẹ cầu nguyện cám ơn Thượng Đế…thì những người lính có mặt nước mắt lưng tròng…Nửa khuya Giáng Sinh, họ cùng nhau bước ra ngoài trời…Men rượu và khói thuốc bay lên cao…Các vì sao lấp lánh trên đầu bìa rừng sáng như ngân nhũ trang trí cho ngàn cây thông Noel…Trong lòng họ tràn ngập một “Đêm Thánh Vô Cùng”…

 Cuộc hưu chiến ngẫu nhiên và tuyệt vời ấy kéo dài tới sáng…Người lính Đức chỉ vào bản đồ con đường phải đi và trao cho những người lính Mỹ một cái la bàn…Họ lấy lại vũ khí, bắt tay nhau…và chia làm hai hướng…Từ xa xa tiếng í ầm của đạn pháo vọng về…

 Cậu bé Fritz  - đã là một lão ông ở tuổi thất thập - mất ngày 8/12/2002 – nghĩa là sau “đêm Giáng Sinh hưu chiến ngẫu nhiên” ở bìa khu rừng nọ 58 năm…

 Giữa con người với nhau – dù là có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa hay bất cứ thứ gì – họ vẫn có thể ngồi lại trong cùng một Niềm Tin – và với “Vị Thiên-Chúa-Ở-Giữa-Loài Người” qua những người tin – người ta sẽ nhận ra khuôn mặt của Đấng vốn là Bình An và Hiền Hòa…

 

“Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, họ liền sấp mình thờ lạy Người.”

                                    (Mt 2 , 11)

 

 

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!