Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
 Chuyện mỗi tuần – chuyện về họa phẩm “Chúa  Sáng Tạo Adam”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về ngôn ngữ cơ thể trong bức tranh “ Bữa Tối Cuối Cùng” của Leonardo da Vinci…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về kiệt tác phẩm “ Pietà” của thiên tài Michelangelo…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “những tấm hóa đơn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “ Làm sao có thể gặp được Thượng Đế ?”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXXI / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói “buông đao đồ tể thành Phật”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một cách hành xử rất có tinh thần thượng võ…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “ Một triệu em bé cùng nhau lần chuỗi Mân Côi…”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện câu nói của Khổng Tử “Triêu văn Đạo, tịch khả tử - buổi sáng được nghe Đạo, chiều chết cũng cam lòng”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “ một khuôn mặt truyền giáo”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVI / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “coi sóc họ Đạo” và “gầy dựng họ Đạo”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXV / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “ Đón nhận Nước Thiên Chúa, với tâm hồn một trẻ em”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIV / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “ hóa đơn tình người” …
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “linh thiêng của tình mẹ”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “nét đẹp của xả kỷ”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXI / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện diệu vợi của Ơn Gọi…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XX / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “cứ ngỡ là…”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XIX / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một “ngã rẽ” hay “lối rẽ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XVIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “nếp nhà”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện đẹp về “ Tình Mẹ”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XVII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về hai chữ “ TƯ” và “ DỤC”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “nhà thương mùi chiên”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “MÙI”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “chút lãng mạn đẹp”…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN CÂU NÓI CỦA KHỔNG TỬ “TRIÊU VĂN ĐẠO, TỊCH KHẢ TỬ - BUỔI SÁNG ĐƯỢC NGHE ĐẠO, CHIỀU CHẾT CŨNG CAM LÒNG”

 

Vậy là cái đầu gối trái sau ba tháng ráp gối giả nay đã tạm yên…và bắt đầu nghĩ đến cái gối phải…Nghĩa là lại bắt đầu những kiểm tra các thông số về đủ mọi mặt để có thể lên bàn mổ thêm một lần nữa…ở những ngày gần kết thúc năm tuổi thứ 73 …để qua năm tuổi thứ 74…mà tờ Cáo Phó sẽ được những người thân thương quan tâm ghi hàng chữ : Hưởng thọ 74 tuổi…

Không hiểu sao vào cái thời điểm này, người viết lại vớ được bài thuyết giảng của bác sĩ Kha Văn Triết đọc trong “buổi hội thảo của giới trí thức công nghệ, thiết kế và giải trí” với đề tài “Trí tuệ và sinh tử” năm 2013…Ngày 29.11.2014, bác sĩ Kha Văn Triết đã chính thức đắc cử Thị Trưởng thành phố Đài Bắc – Đài Loan…

Bác sĩ Kha Văn Triết bảo rằng :

Có lẽ tôi là bác sĩ Đài Loan đã từng nhìn thấy người chết nhiều nhất, vậy nên rất thích hợp để bàn luận về vấn đề sinh tử…Hãy để tôi bắt đầu nói từ “Diệp Khắc Mạc” – Oxy hóa máu bằng màng ngoài cơ thể ( ECMO)…

Có một người nông dân chạy đến bệnh viện Kì Mỹ Liễu Doanh, nói muốn gặp bác sĩ Diệp. Người ở phòng cấp cứu nói : Không có đâu, chỗ chúng tôi đây không có bác sĩ nào họ Diệp cả…Người nông dân vẫn khẳng định chắc nịch tên bác sĩ ấy là Diệp Khắc Mạc (ECMO)…

Diệp Khắc Mạc thật ra không phải là bác sĩ nào cả, nó chỉ là một phương pháp trị liệu. Vận hành của nó cũng rất đơn giản, chính là dẫn máu từ trong tĩnh mạch ra, trải qua một cái bơm huyết dịch (tức một trái tim nhân tạo), rồi lại thông qua thiết bị tạo oxy (một buồng phổi nhân tạo)…để đưa vào lại cơ thể…Nó được dùng để thay thế chức năng tạm thời của tim và phổi…

ECMO chính là một máy chủ làm trái tim nhân tạo, bên cạnh một buồng phổi nhân tạo, đưa máu trở về…Xác thực là có những trường hợp rất thành công…

Một vũ công trong Nhóm của Châu Kiệt Luân, một ngày nọ bị viêm cơ tim đột ngột, tim không đập nữa…Lúc đó, mắt của cô ấy mở to nhìn trừng trừng vào màn hình…Tín hiệu trên màn hình toàn bộ đều là một đường thẳng băng…Nhưng chín ngày sau, cô ấy đã tiến hành cấy ghép tim và phổi…Chưa đến một tháng sau đã có thể trở về tiếp tục nhảy múa rồi…Tất cả là nhờ ECMO…

Trong các tài liệu y khoa, thời gian hồi sức tim phổi dài nhất, còn có thể cứu sống trở lại chính là trường hợp này…Mỗi lần nhìn lại, tôi đều nói : đây là thần tích của y học hiện đại…Một người đã trải qua hồi sức tim phổi trong 4 giờ đồng hồ, liên tục trong 9 ngày tim hoàn toàn không còn hoạt động…mà vẫn có thể được cứu sống lại !

Lại có một thanh niên 26 tuổi, uống say rồi đi bơi, bị sặc nước đến viêm phổi nghiêm trọng (gọi là triệu chứng hô hấp cấp tính)…Toàn bộ lá phổi của anh đều trắng xóa hết cả, không còn khả năng hô hấp…Anh ta đã điều trị ECMO trong 117 ngày…Trong khoảng thời gian gần một tháng, lượng không khí thông phổi của anh ta chỉ còn không đến 100cc. Nhưng rồi cuối cùng anh vẫn dần dần hồi phục trở lại…

Điều này quả thật quá thần kỳ…Vậy nên, dưới sự đồn thổi của giới truyền thông, ECMO ở Đài Loan đã trở nên nổi tiếng như vậy, cũng xác thực là có một vài trường hợp rất thành công…Nhưng các kênh truyền thông chỉ đưa tin về những trường hợp thành công chứ không đả động gì đến những ca thất bại !!!

Thân là một bác sĩ, chứng kiến những ca thành công đương nhiên là rất vui mừng, nhưng cũng không thể quên đi những ca thất bại…Nó thật sự ám ảnh tôi…Từng đã có một đứa trẻ vừa mới chào đời được nửa tháng đã mắc phải bệnh tim bẩm sinh…Sau khi phẫu thuật tim, sự sống hoàn toàn nhờ vào máy trợ tim phổi…nên đã lắp đặt ECMO…Nhưng không đến ba ngày sau, chân của bé đã chuyển sang màu đen…Lúc này, bác sĩ phải đối mặt với một lựa chọn đau lòng, hoặc phải cưa mất hai chân của bé rồi tiếp tục cứu chữa với cơ hội thấp, hoặc là chấm dứt điều trị tránh tổn thất, đau đớn…Đây chính lá áp lực rất lớn, khiến bạn vô cùng khó xử, tiến thoái lưỡng nan…

Lại có một cậu bé 7 tuổi, mắc viêm phổi, ung thư máu khuẩn cầu đôi, khiến hô hấp vô cùng khó khăn, lại xuất hiện bệnh biến chứng, tứ chi đều đã chuyển sang màu đen…

Là bác sĩ, bạn phải đối mặt với sự lựa chọn khủng khiếp này : nếu muốn cứu bé…thì bạn phải cưa bỏ tứ chi, còn như không cứu, thì cần phải tháo các thiết bị đi…Nhưng đôi mắt long lanh của bé vẫn ngước nhìn bạn, ý thức vẫn còn rõ ràng, biết xin nước uống…Ai nỡ đành lòng chấm dứt cơ hội sinh tồn của sinh linh bé nhỏ ấy đây ?

Mọi người hãy thử nghĩ xem, trong thời khắc sinh tử, khi bệnh nhân thần trí vẫn rõ ràng, tôi làm sao nói được với họ : “Cậu bé này, nếu như cậu muốn sống tiếp, chúng tôi cần phải cắt bỏ tứ chi của cậu, hoặc là thôi, cậu không cần sống tiếp nữa…”. Bạn làm sao có thể nói chuyện sống chết này với một cậu bé 7 tuổi đây ?

Ngoài 30 tuổi, tôi được làm chủ nhiệm, cảm thấy y học rất lợi hại, cái gì cũng đều có thể giải quyết. Sau khi tôi hơn 40 tuổi, thường có những ca lắp đặt ECMO thất bại, người nhà bệnh nhân hỏi tôi :  “Tại sao người khác thì cứu sống được, còn người nhà chúng tôi lại không thể cứu sống ?”. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tại sao tứ chi của người bệnh lại chuyển sang màu đen ? Nếu tôi biết được…thì đã tránh được rồi…Nhưng tôi không biết gì cả !!!

Khi ngoài 50 tuổi, cuối cùng tôi cũng đã nghĩ thông suốt: Bác sĩ là người chứ không phải là Thần, chỉ có thể tận hết sức lực, và … chỉ có vậy mà thôi… Dù cho y học phát triển đến mức nào thì là vẫn có giới hạn…Với khoa học kỹ thuật hiện tại, không có tim, phổi, thận người ta vẫn có thể sống được, nhưng lẽ nào cứ đeo bên mình đống mày móc như vậy mà sống cả đời sao?

Trời đất có Xuân, Hạ, Thu, Đông…Cây cỏ mùa Xuân thì đâm chồi, nảy lộc – mùa Hạ thì kết quả, ra hoa – mùa Thu bắt đầu thay vỏ, vàng lá – đến khi Đông về thì trút lá xào xạc, cành khô, thân nứt…Người làm vườn có cách nào thay đổi được quy luật ấy hay không ? Họ  chỉ có thể tận sức chăm sóc vun trồng để những bông hoa khi nở rộ trông đẹp đẽ hơn, sống được thời gian dài lâu hơn mà thôi…

Một bác sĩ có cách nào thay đổi được qui luật “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” hay không ? Điều này thực sự khó vô cùng !!! Bác sĩ chỉ là khiến cho người bệnh đang ở giữa vòng tuần hoàn “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” ấy có thể sống dễ dàng hơn một chút, và chỉ vậy mà thôi ! Bác sĩ chỉ là người làm vườn trong vườn hoa của sinh mệnh, anh ta liệu có thể làm được gì khi đứng nhìn những cái cây đã khô héo, khi đối mặt với cái chết đây ?

Một ngày nọ, trong lúc tôi đi thăm bệnh nhân, tôi đột nhiên hiểu ra đạo lý này : Kết cục của đời người chỉ có hai loại mà thôi :cắm ống thở hay là không cắm ống thởNhưng rồi sau tất cả vẫn đều là cái chết !!!

Nếu có người hỏi tôi : “ Cái chết là gì ?”…Đáp án của tôi là : “Làm thế nào mới được coi là sống đây ?” Bởi vì con người nhất định đều sẽ chết, vậy nên cái chết không phải là mục đích của đời người…Đời người, trái lại chính là một quá trình…Chúng ta trong quá trình này không ngừng theo đuổi một điều gì đó, đây chính là đời người…Và tôi nói : “Tất cả những thứ người ta theo đuổi, vinh hoa phú quý của đời người, chẳng qua chỉ là một đống rác bỏ đi”.

Có một lần, tôi mời thầy giáo đã nghỉ hưu của mình và lớp trưởng cùng đi dùng cơm. Ba người chúng tôi lên lầu hai của một nhà hàng Pháp, kết quả đã tiêu hết 26.000 Đài tệ (gần 20 triệu đồng), bình quân mỗi người là 9.000 Đài tệ (6 , 7 triệu đồng). Khi nhìn thấy hóa đơn, mặt mày tôi tái mét :”Sao lại đắt đến vậy chứ ?”. Tôi chưa từng đến dùng bữa ở nơi nào đắt đỏ như vậy cả, chỉ là chọn đại mấy món, cũng không hiểu đã dùng món gì mà mất đến 26.000 Đài tệ…

Cả ngày hôm ấy và hôm sau, tôi đã không ngừng suy nghĩ về chuyện này…Bữa cơm đã tiêu tốn của tôi mất 9.000 Đài tệ, so với một suất cơm bình dân ở bệnh viện ngày thường tôi vẫn ăn thật chẳng khác nhau chút nào…Dù là cao lương mỹ vị, dù là gan rồng, tủy phượng, ăn vào dạ dày rồi lại phải tiết ra ngoài…Vinh hoa, phú quý của đời người cũng thế, tranh đoạt cả đời, gom góp một kiếp, chết rồi lại chẳng thể mang theo…

Tư tưởng Nho gia ảnh hưởng rất mạnh mẽ ở Á Đông nhưng đối với vấn đề sự sống – cái chết, họ cũng chỉ bàn đến một mức độ rất bề mặt. “Luận Ngữ” viết : “Vị tri sinh, yên tri tử” – nghĩa là “Chưa biết đạo lý của đời sống, sao lại thắc mắc về cái chết”; hoặc như Khổng Tử cũng nói” “Triêu văn Đạo, tịch khả tử” – “Buổi sáng được nghe Đạo, chiều chết cũng an lòng”…Nói tóm lại…chính là không thích luận đàm về sống chết…

Còn cá nhân tôi thì luôn nghĩ về cái gọi là “trải nghiệm cận tử”. Chỉ khi đối diện với cái chết, khi đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, người ta mới lại nhìn thấu được đời người là gì, ý nghĩa nhân sinh đích thực là gì ?

Con người cuối cùng rồi cũng phải chết, đời người chẳng qua chỉ là một quá trình theo đuổi và tìm kiếm ý nghĩa của nhân sinh. Mà ý nghĩa của nhân sinh đó đôi khi không thể dễ mà nhận ra. Trên con đường trở về với giá trị gốc của mình, người ta sẽ phải đi qua biết bao thống khổ, bơi qua một bể khổ vô bờ…Nghĩ lại thì kiếp sống này thật quá ư mông lung, nhân sinh này chính xác chỉ là giấc mộng…Tôi xin dùng câu nói dưới đây làm lời kết cho bài thuyết trình hôm nay: “Điều khó khăn nhất không phải là đối mặt với thất bại và sự đả kích, mà là khi phải hứng chịu những sự đả kích, dày vò, ta không hề đánh mất đi nhiệt tình đối với cuộc đời này.”

Khổng Tử suốt 27 năm tầm Đạo, nhưng vẫn chưa đắc Đạo…mãi cho đến khi gặp Lão Tử - con người cỡi trâu xanh đi vào vô biên sau khi hoàn thành bộ Đạo Đức Kinh -  và nghe Lão Tử luận về Đạo: Đời người giữa trời đất là cùng trời đất mà hợp thành một thể. Trời đất là tự nhiên, đời người cũng là tự nhiên vậy; con người có ấu – thiếu – tráng – lão…cứ thế mà biến hóa, trời đất có xuân – hạ - thu – đông… cứ thế mà tuần hoàn…Sống là tự nhiên, chết là tự nhiên, thuận theo tự nhiên thì bản tính không loạn, làm trái tự nhiên thì bản tính trói buộc.Tâm chứa công danh thì sinh ra lo nghĩ, tâm chứa lợi dục thì gia tăng phiền não…Nghe và ngộ, Khổng Tử thốt lên : Triêu văn Đạo – tịch khả tử…

  

Riêng với những người tin nơi Đức Giê-su – Đấng nhập thể cứu chuộc – thì cái Đạo của Người là hơi thở, là nhịp sống của chúng ta…nên  - ngay ở Thánh Lễ Tân Niên hằng năm – chúng ta đã được nghe những lời nhắn gửi tha thiết : “Hãy tìm kiếm Nước Trời và đức công chính của Thiên Chúa…” ( Mt 6 , 31 – 34)…

Khi đưa tay đụng đến một ai đó để chữa lành họ, Đức Giê-su hoàn toàn không muốn phá vỡ qui luật “Sinh – Lão – Bệnh – Tử” , ngược lại Người chỉ muốn - qua việc chữa lành “căn bệnh phần xác” vào giây phút ấy – Người có thể nói lên lời chữa lành miên viễn : “ Tội con đã được tha” (Mt 9 , 1 – 8; Mc 2 , 1- 12; Lc 5, 17 – 26)…

Và như thế, mỗi chúng ta bình yên tâm hồn để tự nhủ : “Triêu văn Đạo, tịch khả tử - Buổi sáng nghe Đạo, chiều chết cũng an lòng”…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!