Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chặng thứ bảy…
Chuyện mỗi tuần – nhật ký Tuần Thánh…
Tràng Hoa và Vòng Gai…
Chuyện mỗi tuần – chuyện SỐNG…
Chuyện ông thánh Roch – hay Rôcô - và COVID-19…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện Ánh Sáng và Bóng Tối trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của tác giả Nguyễn Tuân…
Thánh Giuse – Ông “BỐ” gia đình biết sống “im lặng”…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện “NƯƠC” bên giếng Gia-cóp…
Chuyện mỗi tuấn – chuyện về câu nói “Mỗi thánh nhân đều có một quá khứ - mỗi tội nhân đều có một tương lai”…
Câu chuyện tràng hạt Mân Côi trong mùa dịch COVID – 19…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cái khẩu trang …
Chuyện mỗi tuần – chuyện cây bút chì…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những trận dịch và sự “báng bổ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về đại dịch “2019 - nCoV”- tên chính thức từ tổ chức Y Tế Thế Giới WHO là Covid – 19…
Chúa Nhật IV/TN/A ngày 2 / 2 / 2020 – dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh (Lễ Nến)
Thứ bảy ngày 25 / 1 / 2020 – Mồng Một Tết Canh Tý – cầu Bình An cho Năm Mới – câu chuyện Tấm Lộc Thánh…
Thứ năm ngày 23 – nhằm ngày 29 tháng chạp – chuyện về “nồi bánh chưng”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “Lương Tâm giá bao nhiêu ???”…
Câu chuyện “Hiển Linh” và ca khúc “Chúc Mừng Năm Mới” của ban nhạc ABBA…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện đầu năm…
Thứ năm ngày 2 / 1 / 2020 – cái máy ủi …
Thứ tư ngày 1 / 1 / 2020 : Lễ Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa – Ngày cầu cho hòa bình thế giới…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về “Những con số và chút “lắng đọng” cuối năm 2019”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “săn quà” – lan tỏa niềm vui…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của cái RÌU…
 Chuyện mỗi tuần – chuyện về họa phẩm “Chúa  Sáng Tạo Adam”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về ngôn ngữ cơ thể trong bức tranh “ Bữa Tối Cuối Cùng” của Leonardo da Vinci…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về kiệt tác phẩm “ Pietà” của thiên tài Michelangelo…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “những tấm hóa đơn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “ Làm sao có thể gặp được Thượng Đế ?”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXXI / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói “buông đao đồ tể thành Phật”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một cách hành xử rất có tinh thần thượng võ…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “ Một triệu em bé cùng nhau lần chuỗi Mân Côi…”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện câu nói của Khổng Tử “Triêu văn Đạo, tịch khả tử - buổi sáng được nghe Đạo, chiều chết cũng cam lòng”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “ một khuôn mặt truyền giáo”…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN “NÉT ĐẸP CỦA XẢ KỶ”…

 

Xả kỷ vi nhân – hết mình vì người khác…

Vị tiến sĩ và cũng là một triết gia, một nhà thần học gốc Đức sau này lấy quốc tịch Pháp – Albert Schweitzer ( 1875 – 1965) – có một câu nói hay về tinh thần xả kỷ vi nhân – tinh thần hết mình vì người khác :

Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi chúng ta sống vì người khác, nhưng nó cũng trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc hơn.

Vợ chồng George và Helen sống ở thị trấn Oos-Londen của Nam Phi…George làm việc trong một nông trại ở phía bắc của thị trấn cách nhà khoảng 50 cây số…Hằng ngày, anh phải ra khỏi nhà từ sáng sớm và buổi tối rất muộn mới về lại nhà…Helen – vợ anh – đang mang thai…

Sáng hôm ấy, theo thường lệ, anh lái xe ra khỏi nhà để đến nông trại…Đường đi phải qua một triền núi khá dài, gập ghềnh và vắng vẻ, heo hút…

Điện thoại trên xe đổ chuông :

-George, mau quay về…Em đau bụng quá…Con chúng ta có khi phải sinh non mất !!!

Nghe tiếng vợ hoảng hốt, George lo lắng…bởi vì gia đình anh hẻo lánh một mình giữa một vùng đất khá rộng…Không có hàng xóm láng giềng nào gần đấy cả…Anh hiểu rằng nếu không mau chóng đưa vợ vào bệnh viện, tính mạng vợ con anh sẽ gặp nguy hiểm…Và bệnh viện của thị trấn lại rất xa…

-Helen, đừng quá lo lắng…Anh về ngay đây…

George quay đầu xe, nhưng ngay lúc đó, một người đàn ông trung niên bất ngờ từ sau chạy lên trước chận đầu xe anh lại…Ông ta van nài:

-Anh ơi, tôi xin anh, xin anh hãy cứu con trai tôi với !

Người đàn ông ấy tên là Antony…Khi cùng vợ con ra vùng ngoại ô hít thở bầu khí thoáng đãng…thì chiếc xe việt dã của ông ta đã mất thắng…và lao thẳng xuống vực…Hai vợ chồng chỉ bị thương nhẹ, nhưng cậu con trai 9 tuổi của họ - do không cài giây an toàn – nên bị thương rất nặng…George rơi vào tình trạng khó xử : nếu giúp Antony…thì vợ con anh sẽ gặp nguy hiểm…Nhưng nêu về nhà lo cho vợ con anh an toàn rồi mới trở lại…thì con trai Antony có thể sẽ chết vì không được cấp cứu kịp thời…Anh muốn nói với Antony rằng vợ con anh ở nhà cũng đang trong cơn nguy kịch và rất cần có anh…Thế nhưng…Antony đã quỳ rạp trước xe van xin anh…Anh bối rối hỏi:

-Con trai ông đâu ?

Antony đưa George đến một chỗ gần đó…Cậu bé đang nằm bất động…Người bê bết máu…Mặt trắng bệch, nhưng vết thương trên người và ở đùi máu vẫn tiếp tục chảy…Antony khẩn thiết :

-Chúng tôi đã gọi cấp cứu, nhưng đợi được xe cứu hộ đến…thì sợ rằng con tôi nguy mất…Vợ tôi đã men theo con đường này để chạy về thôn làng nào đó gần nhất mà tìm kiếm sự giúp đỡ, nhưng…

Biết rõ rằng quanh đây không có một ngôi nhà nào cả…Ngôi nhà gần nhất chính là nhà của anh…và cũng chỉ một mình anh là có chiếc xe jeep này để di chuyển…

-Mau đưa thằng bé lên xe đi…

Khó khăn lắm George mới có thể có được quyết định ghê gớm này…Antony vội vã bế con lên xe…George khởi động và cái xe lao đi như bay về phía bệnh viện…Vừa lái xe, anh vừa vội vã gọi về nhà…

Lần thứ nhất, Helen nghe máy…và tiếng cô rên siết đau đớn như những mũi kim đâm vào tim George…

-Anh ở đâu rồi ? Em sắp chịu không nổi nữa !!!

George cố kìm nước mắt:

-Em yêu, anh xin lỗi…Em ráng gắng thêm chút nữa được không ?Anh sẽ về sớm thôi…

Cứ khoảng mười lăm, hai chục phút, George lại gọi điện thoại về nhà một lần…Giọng Helen yếu dần…Cố cầm nước mắt, George thì thầm trong điện thoại:

-Em yêu, thứ lỗi cho anh…Anh không thể thấy chết mà không cứu…Thượng Đế phù hộ cho em và cho con của chúng ta…

Nhờ đến bệnh viện kịp thời, con trai Antony đã qua cơn nguy kịch…George cảm thấy được an ủi phần nào…Anh gọi điện về nhà, nhưng không ai bắt máy…Nước mắt anh trào ra…Có khi nào vợ con anh gặp chuyện chẳng lành rồi không ???

George vội lái xe như bay về nhà…Antony cũng lo lắng đi cùng với anh…Vừa dừng xe ngoài sân, anh nghe tiếng khóc oa oa của một đứa trẻ…Bước vào nhà, anh thấy Helen đang nằm nghỉ trên giường, mình đắp một cái chăn…Ngay trên đầu giường cô nằm là một em bé vừa sinh,,,và bên cạnh giường là một phụ nữ nét mặt mệt mỏi đang vỗ về đứa bé…George vừa kinh ngạc, vừa vui mừng khôn xiết…Trong khi đó, Antony đến bên ôm người phụ nữ nhẹ nhàng nói:

-Em yêu, chúng ta phải cám ơn George…Nhờ cậu ấy giúp mà con chúng ta không sao rồi…

Thì ra người phụ nữ ấy là Mary – vợ của Antony…Chị vốn là bác sĩ sản khoa…Khi xe gặp nạn, chị đã ven theo đường chạy đi tìm người đến giúp…Thấy căn nhà của George, chị chạy lại và gặp cảnh Helen đang vật vã đau đớn…Khám qua, chị biết là nếu không đỡ đẻ ngay…thì cả thai phụ lẫn đứa bé sẽ gặp nguy hiểm…

-Xin lỗi George – giọng Mary nghẹn ngào – tôi đã có chút lưỡng lự trong đầu là không biết có nên cứu mẹ con Helen hay tiếp tục chạy đi tìm người giúp con trai mình…Thật may là vào phút cuối, tôi quyết định ở lại và bắt tay vào việc…Tôi đã không chọn sai…

-Người phải xin lỗi là tôi – George đỏ mặt ngập ngừng - Khi Antony đến nhờ tôi giúp…và tôi cũng đã do dự…

-Nhưng cuối cùng thì tất cả chúng ta đều đã không đi ngược lại với lương tâm – Antony cười mãn nguyện…

Trong dụ ngôn về “Người Samari tốt lành” ( Lc 10 , 29 – 37), Đức Giê-su – sau khi trình bày câu chuyện  “nạn nhân bị bọn cướp quăng đó nửa sống nửa chết” trên con đường từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô – và tình trạng thầy tư tế, thầy Lê-vi nhìn thấy nhưng ngại ngần những hệ lụy này kia…nên tránh qua lề đường bên kia…thì người Samari – một anh chàng “ngoại đạo” – lại tiến đến gần, lấy dầu lấy rượu rửa ráy và băng bó vết thương…

Rồi Người hỏi ông thông luật : Theo ông nghĩ , trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp ?

Ông ta trả lới : Chính là kẻ thực thi lòng thương xót đối với người ấy !

Và Người dạy ông : Hãy đi , và cũng hãy làm như vậy !

Điều chắc chắn là ông ta – và tất cả những ai làm như vậy – sẽ gặp được “nét đẹp của xả kỷ”…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!