Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “Lương Tâm giá bao nhiêu ???”…
Câu chuyện “Hiển Linh” và ca khúc “Chúc Mừng Năm Mới” của ban nhạc ABBA…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện đầu năm…
Thứ năm ngày 2 / 1 / 2020 – cái máy ủi …
Thứ tư ngày 1 / 1 / 2020 : Lễ Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa – Ngày cầu cho hòa bình thế giới…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về “Những con số và chút “lắng đọng” cuối năm 2019”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “săn quà” – lan tỏa niềm vui…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của cái RÌU…
 Chuyện mỗi tuần – chuyện về họa phẩm “Chúa  Sáng Tạo Adam”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về ngôn ngữ cơ thể trong bức tranh “ Bữa Tối Cuối Cùng” của Leonardo da Vinci…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về kiệt tác phẩm “ Pietà” của thiên tài Michelangelo…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “những tấm hóa đơn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu hỏi “ Làm sao có thể gặp được Thượng Đế ?”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXXI / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói “buông đao đồ tể thành Phật”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một cách hành xử rất có tinh thần thượng võ…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “ Một triệu em bé cùng nhau lần chuỗi Mân Côi…”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIX / TN / C
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện câu nói của Khổng Tử “Triêu văn Đạo, tịch khả tử - buổi sáng được nghe Đạo, chiều chết cũng cam lòng”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “ một khuôn mặt truyền giáo”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXVI / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “coi sóc họ Đạo” và “gầy dựng họ Đạo”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXV / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “ Đón nhận Nước Thiên Chúa, với tâm hồn một trẻ em”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIV / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “ hóa đơn tình người” …
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXIII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “linh thiêng của tình mẹ”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXII / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “nét đẹp của xả kỷ”…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XXI / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện diệu vợi của Ơn Gọi…
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XX / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện “cứ ngỡ là…”
NHỊP SỐNG TRONG TUẦN – tuần XIX / TN / C
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một “ngã rẽ” hay “lối rẽ”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN DIỆU VỢI CỦA ƠN GỌI…

 

 

Chuyện hơi cũ rồi và đã được nhiều người chia sẻ, nhưng không hiểu sao người viết vẫn cứ muốn viết lại và viết thêm…Có lẽ là do sự diệu vợi của Ơn Gọi ấy : diệu vợi ở nơi Tình Yêu của Chúa và diệu vợi ở sự đáp trả của con người – dĩ nhiên là “con người ấy”…và tất cả những con người có trái tim mềm…nhiều khát vọng…

Đấy là câu chuyện của Nữ Tu Anna Nobili – Dòng Chị Em Công Nhân của Thánh Gia Nazareth với linh đạo : phục vụ - ngay cả bằng những công việc tay chân – cho những người kém may mắn, chẳng hạn như các di dân và những cô gái bán thân…

Anna Nobili vốn là một vũ nữ khỏa thân của các hộp đêm thành phố Milan…

Trao đổi với báo Aleteia, chị tâm tình về nguyên nhân đưa chị đến với sinh hoạt của các hộp đêm:

Cha mẹ tôi ly dị năm tôi 13 tuổi…Cha tôi rất hung bạo với mẹ tôi…và cũng vô cùng bạo lực với chúng tôi…Không ai nói với ông về Tình Thương…nên ông không hề biết thế nào là yêu thương đối với vợ và con cái…Tình trạng này làm cho tôi càng lớn lên càng cảm thấy không thể chịu đựng nổi…Lòng tôi trống vắng mọi thứ cảm xúc…và tôi luôn rụt rè…Nỗi hãi sợ làm cho giọng nói của tôi trở nên ngọng nghịu…Ở nhà trường, tôi cũng bị bạn bè loại trừ…Để có thể được chấp nhận, tôi nghĩ là mình phải ăn mặc lập dị…Vậy là tôi bắt mẹ phải mua áo quần đắt tiền và hợp thời trang…Tôi trang điểm và ăn mặc khiêu khích để đám bạn gái phải ghen tức…Tuy nhiên tình trạng càng tệ hơn : tôi cô độc và bị ruồng bỏ…

Báo Aleteia hỏi chị là – trong hoàn cảnh ấy – chị không có được một người bạn trai nào bên cạnh mình sao ? Chị trả lời :

Có chứ, nhưng chúng tôi chỉ ở với nhau ban đêm thôi…Ban ngày…thì ai lo phận nấy…và có vẻ như ban ngày, anh ta không muốn người ta nhìn thấy anh quan tâm đến tôi…Sau này tôi nhận ra là anh không yêu tôi…và tôi vô cùng phẫn nộ…Tôi bắt đầu cuộc sống về đêm của mình: làm việc ở một vài hộp đêm của thành phố Milan…Rượu chảy như suối cùng với khỏa thân…Với công việc này, tôi biết rất nhiều đàn ông và quen hầu hết các tay bảo kê hộp đêm…Tôi có thể vào miễn phí bất cứ đâu. Hai giờ sáng tôi xong việc…và lang thang một vòng các tiệm disco cho đến sáng…

Và chị có thấy hạnh phúc không ?

Tôi sống trong ảo tưởng của hạnh phúc…Tôi không yêu chính mình, nhưng đàn ông thích cơ thể của tôi…Cơ thể và điệu nhảy…là phương tiện để tôi săn đàn ông như săn chiến lợi phẩm…Càng ngày càng nhiều hơn…và mỗi đêm là một người mới…Tôi còn học nhảy để vào vai trong các vở diễn…và giúp tôi tiếp cận lãnh vực truyền hình…Tôi trở nên người nổi tiếng và đi khắp thế giới…

Thành công như vậy đó,  nhưng tôi vẫn cảm thấy trống rỗng…Thành thật mà nói: tôi thấy minh cô độc và…nhơ bẩn…Cơ thể tôi chưa một lần nhận được chút dịu dàng nào, ngược lại luôn luôn là sự hung bạo và khiêu khích…Tôi mơ một ngày nào đó sẽ gặp một chàng trai chân thực nói yêu tôi, rung động vì tôi…Tôi chưa bao giờ gặp…

Có phải vì thế mà … chị…quyết định có những thay đổi ?

Tôi không biết…Ma quỷ kiểm soát đời tôi…và tôi phải nghe lời nó…Tôi như một người mù…Nhà tôi, tôi coi như khách sạn…Ngang qua anh chị em mỗi ngày, nhưng không có lấy một lời trao đổi…Trước khi ra khỏi nhà, tôi mất cả giờ đồng hồ để trang điểm…Tôi bệt lên mặt cả tấn mỹ phẩm…và không bao giờ thấy hài lòng…Những lần ngồi trước bàn trang điểm, mẹ tôi lân la đến gần và nói với tôi về Chúa Giê-su…Một ngày nọ, quá bực mình, tôi hét lên là tôi không xin để mình được sống…Thế nhưng mẹ vẫn cứ nói với tôi về Chúa và hằng ngày đi dâng lễ chiều để cầu nguyện cho tôi…

Một ngày kia có một bà gọi tên tôi giữa đường…Tôi không biết bà, nhưng có vẻ bà khá rõ về tôi…Chúng tôi bắt đầu nói chuyện và tôi hiểu rằng mẹ đã cho bà một tấm ảnh của tôi…Mẹ đã nói về tôi với tất cả các bà bạn và xin họ cầu nguyện cho tôi…Đấy là một thói quen đẹp của người Ý…Bà bạn này của mẹ đề nghị tôi nên đi tham dự một khóa tĩnh tâm ở Assisi…Tôi đồng ý…Đến đấy và chỉ một ngày qua thôi…tôi đã thấy mình được sống một điều gì đó tuyệt vời : các bạn trẻ ở đây hát và cầu nguyện…Họ cũng vui chơi nhưng không say sưa…Đối với tôi, đó là một chuyện rất mới và rất đẹp…Tôi giàu, tôi có trong tay bất cứ người đàn ông nào tôi muốn, tôi tổ chức các buổi dạ tiệc địa ngục, nhưng tôi chưa bao giờ biết một bầu khí vui vẻ và trong sáng như thế này…Một vài tháng sau, tôi đi lễ…và tôi nghe linh mục nói: Chúa rất yêu người nào đến đây lần đầu…Tôi có cảm tưởng cha đang nói về tôi…Lời của cha làm tôi xúc động…Có một cái gì đó tan vỡ trong lòng tôi…Tôi mới 22 tuổi đầu…Tôi tiếp tục làm vũ nữ khỏa thân, nhưng vẫn đi lễ mỗi Chúa Nhật…Thường thường tôi đi thẳng đến các hộp đêm – nơi tôi nhảy suốt đêm…Khi ra về, tôi nói với đám bạn đồng nghiệp là tôi sẽ đi lễ vì Chúa thương tôi…Bọn đó xem tôi như một con điên…Còn tôi, tôi thấy mình ở trong hai trạng thái “điên” : điên của đời sống về đêm và điên vì tình yêu Chúa Ki-tô… 

Và chị cảm thấy khó chọn lựa giữa hai tình trạng  “điên” này ?

Đúng thế ! Tôi thấy mình đong đưa giữa hai cái “điên” này…cho đến khi cảm nhận sự hiện diện thật sự của Chúa Giê-su…Đó là trong một khóa tĩnh tâm…Trở về, tôi quyết định dành một ngày để nhảy lần cuối…và hôm sau sẽ thay đổi cuộc sống…Khi tôi nhảy trong các hộp đêm, mọi người xem tôi như một “con điếm”… Nhưng chính Chúa Giê-su thì lại làm cho tôi nhận ra rằng: thân thể của tôi không phải là cái “thùng rác”, ngược lại tôi thực sự là một viên ngọc quý…Đám đàn ông buông lời khen tặng tôi là nhằm có được thân xác tôi, nhưng tình yêu Đức Giê-su dành cho tôi thì không điều kiện…

Vậy là chị quyết định buông bỏ tất cả để theo Người ?

Tôi cần phải buông bỏ tất cả : hộp đêm – truyền hình : tất cả…Tôi muốn biết Người…Thế nhưng ngay khi nghe tiếng gọi đi tu, tôi hoảng lên…Tôi sợ…Tôi sợ phải chấp nhận cuộc sống này, tôi sợ Chúa sẽ lấy đi mất niềm vui sống, lấy đi hạnh phúc của tôi…Thế nhưng ngày hôm sau, giữa cơn hoảng sợ này, tôi tình cờ gặp được một câu trong một đoạn sách Diễm Ca : “Này em gái của anh, người yêu anh sắp cưới, em là khu vườn cấm, là giòng suối canh phòng nghiêm mật, là giếng nước niêm phong” ( 4 , 12). Đoạn sách thật đẹp này đã mở tâm hồn tôi đến với Người…

Chị có lời khuyên nào dành cho các bạn trẻ cảm thấy mất định hướng, bị cô độc, không có ai hiểu mình, bị gạt ra bên lề như chị trước đây không ?

Rất nhiều phụ nữ tìm giá trị của mình nơi người đàn ông. Đôi khi sau một quan hệ bất hạnh, họ rơi vào vòng tay của người đầu tiên để cảm thấy mình được xứng đáng, để lấy lại tự tin…Điều này không bao giờ có hiệu quả !!! Chúng ta không thể đi tìm người đàn ông với bất cứ giá nào…Tốt hơn phải ở một mình một thời gian và nhìn lại đời sống nội tâm của mình…Không có gì đáng giá hơn là nhìn lại nét đẹp riêng của mình, giấc mơ của mình – những chuyện không dính gì đến việc đi tìm một người yêu…Khi một người phụ nữ biết tôn trọng chính mình, biết yêu chính mình…Khi họ chăm sóc cho họ và biết giá trị đích thực của mình, thì cuối cùng họ sẽ tìm được người đàn ông thật sự yêu thương và tôn trọng họ. Họ sẽ không còn bị lôi cuốn bởi những người đàn ông muốn lợi dụng họ. Họ sẽ trở nên hấp dẫn với những người đàn ông tha thiết kiếm tìm một phụ nữ xinh đẹp và tự do…

Thời nào – có lẽ là từ thủa hồng hoang cho đến ngày cùng tận – vâng , thủa nào, thời nào cũng có những Maria Magdala – những Anna Nobili…

Một chuyên gia trong lãnh vực triết học ở Anh và cũng là con người tiên phong trong phong trào tự giúp bản thân – James Allen ( 1864 – 1912) – có một chia sẻ :

Đừng nấn ná trên những tội lỗi và sai lầm của ngày hôm qua đến nỗi bạn không còn năng lượng và tâm lực để sống đúng vào ngày hôm nay, và đừng nghĩ rằng tội lỗi của ngày hôm qua có thể ngăn cản bạn sống trong sạch vào ngày hôm nay.

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!