Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
VAI DIỄN “QUẦN CHÚNG” ...

 

Hầu hết các bộ phim đều có các vai diễn không cát-sê  hoặc chỉ là đôi chút bồi dưỡng chung chung mà ai ai cũng có thể vào vai , không có tính chuyên nghiệp nhưng lại khá thích thú khi thấy được cái mặt của mình trên màn ảnh : vai diễn  “ quần chúng” ...

Sáng hôm ấy , đám đông trải áo , vung lá ... đã hoàn thành khá là suất sắc vai diễn “ quần chúng”  của mình ...

Đám đông này chen chúc hai bên đường ... Sự chen chúc lại càng có vẻ rậm rịt hơn với những bộ y phục lụng thụng và những khuôn mặt râu ria xồm xoàm ... Tay vung vít những cành bẻ  được quanh đó ...Mặt đường nham nhở lá cành và áo choàng trải vội ... để có được một nghi thức đón tiếp...

Nhân vật chính thì im lặng lắc lư trên lưng lừa ...Con lừa vào cuộc với tuổi đời chưa kịp lớn và còn quá ư xa lạ với bầu khí rộn ràng cỡ này ... nên những bước  đi cũng nhiều e ngại ...

Nhóm Mười Hai chắc chắn là vui lắm ... Không có “ tiền hô”  , chỉ là  “ hậu ủng” thôi , nhưng hẳn là dương dương tự đắc ...

Mấy tay “ săn tin” ... thì đương nhiên là láo liên rồi ...

Có lẽ cũng loáng thoáng những đôi mắt ti hí căm tức , nhưng chưa thể ra tay , vì chưa có được thời cơ...

Cuộc rước vào Thành của Vị Vua Cứu Thế - Đấng là Messia – xảy ra như vậy đó ...

Thôi thì mỗi con người , mỗi nhóm người đều có những tâm trạng riêng , những suy nghĩ riêng và những tính toán riêng ...

Điều muốn nói đến là vai diễn “ quần chúng” của đám đông : một vai diễn không chuyên , dễ thương và tội nghiệp !!!

Không chuyên thì đúng rồi ... vì có thể bất chợt kiếm ngay tại chỗ để có được một đám đông nào đó ở bề mặt ...Nhóm còn lại là những lố nhố mà kỹ thuật lồng ghép hôm nay dư sức để thực hiện...Vậy là trong cái không chuyên thì có cả lớp thấy mặt và lớp người ảo ...

Dễ thương vì họ không cần đi sâu vào kịch bản , chẳng cần những đối thoại thuộc lòng mà chỉ cần một chuyện : họ là đám đông – có thể là  đám đông nhiều miệng cười rộn rã , có thể là đám đông hắm hắm tức giận ... Thế nhưng dù sao họ cũng chỉ là đám đông với bản chất rất “ đám đông” của họ : dễ bị kích động ...

Tội nghiệp : đấy , chính cái bản chất dễ  bị kích động làm cho đám đông trở thành tội nghiệp...Vô thưởng vô phạt , không hậu ý mà cũng chẳng mưu đồ ...Nạn nhân của những con người có tính toán ...


 

Đám đông hai bên đường hôm ấy là như vậy ... Họ đã hoàn thành khá tốt vai diễn “ quần chúng”  của mình ...

Bởi vì hôm nay là con đường vào thành đô Giê-ru-sa-lem , đám đông đầy phấn khởi ... Nhưng chỉ  ba  bốn ngày nữa thôi , trên đỉnh Sọ , đám đông nặng hờn căm ... Bản thân họ , họ cũng không biết tại sao mình phấn khởi và tại sao mình lại hờn căm !!!

Nhân vật chính vẫn là thế : hôm nay lặng lẽ , hiền hòa trên lưng lừa và ba bốn ngày nữa quằn quại trên thánh giá !!!

Nhóm thân tình thì vậy : hôm nay có chút dương dương tự đắc nhưng lúc cần phải cho thấy sức mạnh của tình nghĩa thì lại bỏ chạy hay có luyến lưu lắm lắm cũng chỉ đủ can đảm để theo dõi từ xa nếu không muốn bị bắt buộc phải bộc bạch sự hèn nhát của mình “ trước khi gà gáy ba lần!!!” ...

Con đường Thương Khó ấy vẫn nối tiếp qua hành trình của nhân loại đi dần vào Viên Mãn hay Thành Toàn  ...

Con đường Thương Khó ấy vẫn nối tiếp qua mỗi phận người trong lữ hành trần gian đến cùng Vĩnh Cửu hay  trở lại Quê Nhà ...

Những vai diễn có tên , có tuổi ... thì đương nhiên rồi ...Nhưng ...

Nhưng còn vai diễn “ quần chúng ”  ... Họ không chuyên ... Họ dễ thương ... Họ tội nghiệp ...

Cứ nhìn họ lang thang , lếch thếch dắt dìu nhau vượt qua ranh giới nảy , ranh giới khác để mong ước có được một nơi cư trú an bình , nhưng ...

Cứ nhìn họ với đôi mắt thật buồn , gương mặt chịu đựng đứng trước đe dọa của thảm họa thiên nhiên , của hạn hán , của ngập mặn ...

Cứ nhìn họ giương cao những biểu ngữ và gào thét những ước mong ...

Cứ nhỉn họ gục đầu thất thểu những bước chân kéo lê từng hàng giữa những bộ mặt toàn đen trừ đôi mắt và những họng súng lạnh lùng ...

Ôi , những vai diễn “ quần chúng”  ... Họ là đa số  của nhân loại ...

Có lẽ lúc nào trong đầu óc của Chúa cũng đầy ắp họ ...nên , ở những giây phút cận kề bên Chúa Cha , Chúa đã thân thưa :

“ Xin Cha tha cho chúng , vì chúng không biết việc chúng làm .”( Lc  23 , 34)


 

Lm Giuse  Ngô  Mạnh  Điệp .

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!