Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
THÔI TA ĐỨNG LÊN!

 

 

Con én gấy chao trong nắng sớm .

Gió vuốt ve se lạnh đầu mùa . ( Trần Văn Bộ)


 

Chuyến xe từ trung tâm Hà Nội đi sân bay Nội Bài ở vào một buổi sáng như thế : có nắng và có gió se se ...

Anh bạn già – người thơ vùng miền  trầm hương cát trắng Nha Trang Trần Vạn Giã – ngồi ghế sau chỉ cho thấy những dấu vết hiếm hoi còn lại của đôi ba làng quê vùng ven : những mái ngói cổ lè tè bên những cao ốc ngất trời ... làm cho cái chất quê trở thành nham nhở - nham nhở cả trong hình tượng làng thôn lẫn cái tinh thần thói tục nạc / mỡ làng nhàng ... Hiện tượng muôn thủa của chuyện đô thị hóa ...

Thơ với thơ nên từ cái nhìn về đôi ba mái ngói cổ lè tè bên những cao ốc ấy ... chợt đưa nhau về với hình ảnh một mái rơm và ngọn khói lam... gần như  “ tuyệt chủng” trong thực tế  cuộc sống và chỉ còn dấu vết trong văn chương cũng như hoài niệm ...Tức cười là khi gõ vào Google để xem có còn tiếng thơ nào cho ngọn khói lam hay không thì gặp ngay những quảng cáo về nhiều loại máy điều hòa phun sương : công nghiệp hóa và hiện đại hóa cũng góp phần xóa sổ chút lãng mạn còn lại cho những người thơ tuổi đã xế , nghĩa là xin hãy mơ giấc mơ của quý ngài trong ký ức ...

Vậy chứ ký ức lại là điều  quý giá để con người tìm lại được chính mình khi mà những đổi thay bên ngoài có thể là vô cùng : vô cùng chuyển biến và cũng vô cùng dã man ...

Đấy là câu chuyện của người con thứ trong Tin Mừng Chúa Nhật IV / C mùa Chay mà gần như mọi người theo Chúa đều đã nẳm lòng : cậu ta còn chút may mắn vì còn có “ ký ức” ...

Ký ức đưa cậu về với nhà của mình , với công việc trong nhà của mình , và – đặc biệt – là với tấm lòng của người cha – một ông chủ luôn luôn tốt với tôi tớ thì  cũng đương nhiên là đầy  yêu thương đối với con cái  mình ...

Ký ức ngọt ngào ấy và cái hiện trạng thê thảm của cậu đã giúp cậu đủ sức để có được một quyết tâm : “ Thôi ta đứng lên , về cùng cha và thưa với người ...” ( Lc 15 , 18)

Mùa Chay là mùa  mà Chúa và Giáo Hội muốn con cái mình sống ký ức ngọt ngào của tình Cha và có một quyết tâm đẹp cho hôm nay : quyết tâm “ về cùng Cha .”

“ Đậu muồng heo ăn”   , trong hôm nay , là thứ nhan nhản trên mặt đất sống này  với đủ mọi chiêu trò  ...Thời của Chúa Giê-su , “ đậu muồng heo ăn” ... vậy mà “ sạch” và “ an toàn” ... Nó đáng là thứ lương thực “ mong ước” giữa cái “ thời hiện đại hóa , công nghiệp hóa”  này ...Và đấy là hậu quả của chuyện “ đi phương xa , sống phóng đãng, phung phí hết tài sản của mình”...

“ Đi phương xa”  ... để thoát khỏi tình của Cha , thoát khỏi những ràng buộc của gia phong , thoát khỏi những nhân – lễ - nghĩa- trí – tín làm nên giá trị của một con người và một đời người...

“ Sống phóng đãng” ... vì cứ nghĩ vậy là “ tự do” , vậy là “ mình muốn làm gì thì làm” ...

“ Phung phí hết tài sản của mình” : tài sản vật chất và nhất là tài sản tinh thần : điều này đã quá rõ trong cái “ hôm nay” của cuộc sống mà ai ai cũng thấy , nhưng quả thật không dễ để ra khỏi...

Và vì thế , “ ký ức” là điều thật tốt giúp “ đứng lên , đi về cùng Cha và thưa với Người .”

Bởi vì , “ ký ức”  buộc người ta phải “ hồi tâm”  và phải  có những “ tự nhủ” ...

Thương cái cảnh “ lãng đãng ngọn khói lam chiều trên mái rạ quê” thì không có nghĩa là buộc phải trở về với cuộc sống nông thôn nghèo nàn ngày xưa , dù nông thôn hôm nay cũng dẫy đầy những bất an từ mọi mặt , nhưng những êm đềm , những nhẹ nhàng , những tình nghĩa ... có được trong cõi lòng quê thì không nên mất , bởi vì mất nó đi cũng có nghĩa là mất tất cả ...” Tài sản” ấy người Việt Nam – trong đó có người Công Giáo Việt Nam - đang phung phí ...

Ấy vậy nên mới đồng cảm cùng tác giả Nguyễn Thành Giang nào đó :

“ Khói chiều ai đốt mà cay mắt mình”  ...


 

Lm Giuse  Ngô  Mạnh  Điệp.

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!