Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
PM. Cao Huy Hoàng
Bài Viết Của
PM. Cao Huy Hoàng
LỜI THẦM THÌ CỦA NHỮNG NẤM MỘ
MỘT THÁNH LỄ TẠ ƠN VÀ CHIA TAY
ĐỊA CHỈ THỰC THI LÒNG THƯƠNG XÓT
MANG TIN VUI BÌNH AN ĐẾN CHO CUỘC ĐỜI
ĐI RA VÀ RA ĐI
KHÔNG CÓ CHUYỆN “PHẦN AI, NẤY RỖI”
“PHẢI TẮM ĐỨC MẸ BẰNG RƯỢU THÔI EM À”
GIUSE, BẠN CỦA BÀ, LÀ NGƯỜI CÔNG CHÍNH
LÀM CHA MẸ GIỮA THỜI ĐẠI NGÁO ĐÁ (Nhân mừng lễ Thánh Giuse, Bổn mạng các Gia Trưởng, 19-3-2019)
THÁNH HÓA CÔNG VIỆC
PHÚT GIAO THỪA VÀ DỰ TÍNH KHÔN NGOAN
XUÂN NÀY MẸ KHÔNG VỀ !
CHUYỆN ĐỒNG HÀNH 2019
“MẸ THIÊN CHÚA” CỦA CỤ TOM
2019, MONG GÌ?
XIN ĐỪNG NÓI VỚI CHÚA… CON KẸT QUÁ!
CHÚA ĐẺ BÊN DÒNG SUỐI (Mừng Chúa Giáng Sinh 2018)
DẤU CHẤM HẾT (Suy tư Mừng Chúa Giáng Sinh)
NÓI GÌ VỚI NGƯỜI CỘNG SẢN (Suy tư nhân lễ các Thánh Tử Đạo Việt Nam)
ĐỂ TẠ ƠN CHÚA, HAY LÀ ĐỂ CHÚA TẠ ƠN CON?
LỜI TÌNH TỪ NHỮNG NẤM MỘ
MÓN KHÔN NGOAN
CON TRAI BÀ GÓA NA-IN ĐÃ CHẾT
GẮN BÓ VỚI CHÚA, VỚI GIÁO HỘI VÀ VỚI NHAU
HỒNG ÂN THĂNG THIÊN
Nhạc Phẩm Mẹ Giáo Hội
QUÀ TẶNG MỚI NHẤT CỦA CHÚA THÁNH THẦN
GỬI NGƯƠI TÌNH NHỎ (tặng những người sống đời thánh hiến)
TRONG CÙNG MỘT ĐỨC KI-TÔ CỨU THẾ
MỤC TỬ HIỀN LÀNH KHIÊM NHƯỢNG
TẬN HIẾN CHO MẸ MARIA KHIÊM NHƯỜNG
ĐẸP THAY ƠN GỌI ĐAN SĨ! (Nhân lễ truyền chức Linh Mục, Phó tế cho các Đan sĩ)
TẬN HIẾN CHO MẸ
CÁC GIA ĐÌNH, HÃY SỐNG LẠI (bài 2)
CÁC GIA ĐÌNH, HÃY SỐNG LẠI!
GIEO VÀO LÒNG ĐỜI (chút tâm tình gửi người kiếm chữ, kiếm sống ở Sài gòn)
GIẢI PHÁP THINH LẶNG
CUỐI NĂM TÍNH LẠI SỔ ĐỜI
CÓ ĐÂU VUI CHO BẰNG MÁI NHÀ
CHÚA KHÔNG Ở ĐÂU XA
ĐI RA VÀ RA ĐI

 

(Suy niệm CN 13 TN C)

 

Chúa Giê-su đã báo trước Người sẽ phải chịu phản đối, bắt bớ, đau khổ, và tử nạn ở Giê-ru-sa-lem, nhưng Người vẫn cương quyết lên đường đi về thành đô. Không có ai ngăn cản được Người. Không có sự sợ hãi nào làm thối lui được. Không có sự chống đối nào có thể làm dừng lại quyết định của Người. Quyết định của Người là chu toàn sứ vụ cứu thế. Người sai mấy người đi trước để chuẩn bị mọi việc cho Người, nhưng những người này trở về báo tin là dân thành Samaria không đồng ý cho người đi qua đất họ, bởi họ biết người qua đó mà lên Giê-ru-sa-lem.

Nghe chuyện Samaria, dân ngoại, không cho Người đi qua, Giacôbê và Gioan xin khiến lửa bởi trời xuống thiêu hủy cả làng như một sự trừng phạt đáng đời. Nhưng Chúa Giê-su nói với hai ông: “Con Người đến, không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta”.

Như vậy,

Chúa Giê-su không hề có ý tưởng trừng phạt, trả thù, hay làm phương hại đến ai cả, vì họ không biết việc họ làm. Không đi được lối này thì tìm lối khác mà đi, miễn sao cũng đến được nơi Người phải đến. Bởi, “chịu chết cho loài người được sống” luôn là ý tưởng chủ đạo trong cuộc đời của Người, vì đó là thánh ý của Chúa Cha. Người sẽ là thành thánh Giê-ru-sa-lem mới, là Nước Trời. Vì thế, nơi nương tựa của Người là Thánh ý Chúa Cha, chứ không phải trần gian này. Người đến trần gian như một người hành khất van xin loài người lòng sám hối và Tin vào Tin Mừng để được cứu rỗi. Một người hành khất như “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu”.

Người hành khất cương quyết chu toàn sứ vụ cứu thế, vì yêu thương con người.

Người muốn chúng ta, những ai bước theo Người, cũng phải cương quyết đi vào cuộc khổ nạn với Người, vì yêu thương mọi người, để được phục sinh với Người và được cứu rỗi. Người nói: “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”. 

Không thể nói tôi yêu thương người mà chùn chân, dừng bước trước thử thách, gian nan, đau khổ, và cả cái chết nữa.

Không thể nói tôi muốn cứu người mà cứ nhốt mình trong cái lô cốt ích kỷ hoặc ngồi trong cái lâu đài nghìn tỷ kia mà ngó ra thế giới. Vậy muốn ra đi cứu người, trước tiên phải đi ra khỏi vỏ ốc của mình đã, và bước xuống, cúi xuống, chạm xuống nỗi đau của con người.

Cũng thế,

Ai đã theo Chúa Giê-su trên con đường yêu thương, thì trước tiên phải đi ra khỏi con người của mình, khỏi cái tôi, khỏi cái thuộc về mình.

Và đừng ngoái lại với quá khứ bất chính, bất công, bất an, bất ổn vì thèm khát danh lợi dục ở trần gian này, nhưng quyết lòng thẳng tiến tới điều thiện hảo là tinh tuyền, công chính, bình an, hạnh phúc, dẫu phải hy sinh, phải đổ máu.

Cũng đừng ngoái lại với quá khứ của mình là ganh ghét tỵ hiềm hơn thua, bài xích, chia rẻ, nhưng hãy nhắm tới điều thiện hảo là yêu thương, hiệp nhất, nhắm tới điều thiện hảo là hy sinh quên mình xây dựng mối tình chung của Thiên Chúa trong lòng mọi người.

Lời Chúa nhắc nhớ mỗi chúng ta về sứ vụ của mình, sứ vụ được nhận lãnh từ việc tháp nhập vào Chúa Ki-tô: “chịu chết cho loài người được sống”. Cha mẹ chịu chết cho con cái được sống. Mỗi tín hữu phải chết cái tôi của mình đi, để xây dựng tình huynh đệ hiệp nhất trong cộng đoàn. Ai cũng phải hy sinh, mới có gia đình hạnh phúc, cộng đoàn bình an, xã hội tốt đẹp. 

Các linh mục không chỉ cũng thế, nhưng phải còn hơn như thế nữa, để làm gương sáng đời sống đức Tin Cậy Mến cho đoàn chiên của mình.

Khi lãnh tác vụ linh mục, mỗi linh mục đều phải đặt đôi bàn tay của mình vào trong lòng bàn tay của Đức Cha và hứa vâng phục Đức Cha và các đấng kế vị. Sự vâng phục ấy đồng nghĩa với việc vâng phục Giáo Hội, và còn là đồng nghĩa với việc vâng phục Thiên Chúa.

Không linh mục nào được miến chuẩn việc vâng phục Đức Cha.

Và cũng không có linh mục nào được phép thi hành cách khác đi theo ý riêng của mình, hay của đoàn chiên của mình.

Tra tay vào cày mà còn ngoái lại đằng sau thì không xứng với Nước Thiên Chúa. 

Mỗi lần có lệnh thuyên chuyển linh mục, tôi lại nhớ chia sẻ của Linh mục Nghĩa Phụ của tôi:

-Linh mục không ngoái lại đằng sau để chiêm ngưỡng công trình mình đã thực hiện.

Ngôi nhà thờ nghiêng lún đòi sụp đổ đã trở nên thánh đường đồ sộ tiền tỷ kia; nhà xứ ọp ẹp lâu đời đã biến thành Trung Tâm Mục Vụ bề thế lớn lao kia; sân nhà thờ lồi lõm rong rêu đã trở nên quảng trường rộng rãi thoáng mát kia; nơi an nghỉ của những người ra đi nay là đất thánh xinh đẹp như vườn hoa vĩnh cửu kia…  và bao công trình lớn nhỏ khác, tất cả đều không phải của linh mục, nhưng là của Thiên Chúa, của dân Thiên Chúa, là Nước Trời ở trần gian này của dân Thiên Chúa. Linh mục nào tự vui mừng, tự sung sướng hãnh diện là của mình, thì linh mục ấy mang tội ăn cắp của Đức Chúa Trời làm của mình vậy. Thử hỏi có ai đi chết mà mang theo được gì không?

-Linh mục không ngoái lại đằng sau để luyến tiếc bao tình cảm dạt dào của con chiên yêu mến chủ chiên.

Nếu không nhờ ân sủng của Chúa Giê-su Mục tử mà sống chết cho đoàn chiên thì được mấy người mến yêu mà tiếc nuối?  Con chiên sốt sắng nhiệt thành đang yêu mến Chúa Giê-su nơi con người linh mục ấy. Linh mục không ảo tưởng con chiên đang yêu quý mình vì mình tài năng đức độ, trí thức siêu phàm hay điển trai dễ tính đâu, nhưng họ quý mến vì mình mặc lấy mùi chiên và mang lại cho đoàn chiên niềm hy vọng, sự sống bình an hạnh phúc với Chúa và với nhau.

-Linh mục không ngoái lại đằng sau để tìm sự nghỉ ngơi, an thân, ổn định, khỏe khoắn cho mình,

nhưng luôn lao mình về phía trước, về phía Đức Ki-tô, để cùng Người lên thành thánh Giê-ru-sa-lem chiu đổ máu, chịu chết đi, chịu vùi xuống để nên tảng đá góc tường cho một thành thánh Giê-ru-sa-lem mới, thành thánh của ơn cứu độ.

-Linh mục cũng không ngoái lại đằng sau để phải bận tâm lời khen tiếng chê, lời tôn vinh hay  tiếng thầm nguyền rủa, cũng chẳng phải bận tâm tiếng vỗ tay hay tiếng vù vù của những hòn đá ném.

Các linh mục hãy đi ra khỏi căn nhà cõi lòng mình, đi ra khỏi những ràng buộc, và cả việc phải đi ra khỏi nhà xứ. Hãy ra đi theo lệnh của Thiên Chúa, để làm gương sống “đi ra và ra đi” cho mọi tín hữu.

Cùng đích cuộc đời chúng ta là Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa không ở đâu xa. Nước Thiên Chúa ở ngay bên ta, đó chính là Thánh Giá Chúa Giê-su.

Hãy yêu thương nhau, xây dựng bình an hiệp nhất với nhau. Hãy chân thành cộng tác với nhau trong giáo xứ. Và cũng hãy chịu thương chịu khó với nhau, hãy chấp nhận khổ đau hy sinh khi cùng nhau làm việc vì yêu mến Chúa, yêu mến Giáo Hội.

Việc lớn mà hy sinh nhỏ, thì không giá trị bằng việc nhỏ mà hy sinh lớn.

Khi cộng tác với nhau, ai cũng phải hy sinh, quên mình, bỏ cái riêng, vì cái chung.

Để kết,

Chúa Giê-su cương quyết lên Giêrusalem chịu thương chịu khó và chịu chết vì yêu, để chu toàn thánh ý Chúa Cha.

Các linh mục noi gương Chúa Giê-su sẵn sàng “đi ra, và ra đi” theo con đường cứu thế của Chúa Giê-su.

Mỗi giáo dân cũng sẵn sàng “đi ra” khỏi cái riêng của mình, để “ra đi” đến với cái chung của giáo xứ, sẵn sàng hy sinh tất cả để cộng tác với nhau xây dựng giáo xứ yêu thương bình an, hiệp nhất.

 

Nguyện xin Chúa chúc lành cho ước nguyện thánh thiện của chúng con. Amen.

 

 

Tác giả: PM. Cao Huy Hoàng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!