Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
Bài Viết Của
Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
Ba điều Thánh GIUSE cho Chúa GIÊSU.
VÌ ĐÂU GIOAN NGHI NGỜ CHÚA GIÊSU?
CN I MÙA VỌNG năm A: VỌNG TỬ
Thần dân đầu tiên trong Vương Quốc của Vua Kitô
Khi sống lại, người ta…
Lùn chưa chắc đã thấp (CN 31C)
SỰ TƯỞNG LẦM (dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện)
Tại sao Chúa không cho người chết hiện về cảnh báo?
Người môn đệ “chất lượng cao”
Người quản lý mang tên Nguyễn Bất Lương (CN 25C)
Luận về chữ “ăn” (CN 22C)
Cửa hẹp là gì? và Cửa hẹp không là gì?
HAI CÁCH HIỂU CÂU KHÓ HIỂU (CN 20C)
Có mấy “loại” bất ngờ và làm sao để “loại” bất ngờ (CN 19C).
BA THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI TIỀN CỦA: cần tiền – mê tiền – thờ tiền.
Thân Cha, phận con (CN 17C)
Ai là người thân cận của tôi hay tôi là người thân cận của ai? (CN 15C)
Sai hai người một (CN 14C TN)
CHÚA THÁNH THẦN TRONG 7 BÍ TÍCH
Phiên toà chỉ còn lại hai
Người con cả là chúng ta
Quỷ mang hình người
BA ĐIỀU KIỆN ĐỂ XÉT ĐOÁN
NGẪM VỀ CHỮ PHÚC
NGẪM VỀ CHỮ PHÚC. (CN 6C)
Thử tìm ba gương (Lễ Thánh Gia năm C)
Vì đâu Maria vội vã lên đường?
Anh là kẻ có tội
Con mắt nhìn đường
Vọng tử
VỀ BA TUYẾN NHÂN VẬT
Có 2 cách để lạc đà chui qua lỗ kim
Ra đường…, về nhà…
CHỌN LỰA
Hai mà một: Hai của ăn mà một hạnh phúc.
Có những điều lạ mà rất thường. Có những điều rất thường mà lại lạ
Tình yêu làm nên điều kỳ diệu
CHÚA CHIÊN LÀNH “Linh mục độc thân”
THIÊN NHIÊN MINH CHỨNG: CÓ SỐNG LẠI
Tôma không tin – lỗi tại ai?
HAI NGẠC NHIÊN


 

1) Có lẽ ai để ý một chút nhỏ khi nghe bài Tin Mừng hôm nay sẽ thấy một ngạc nhiên lớn : Tại sao bài Phúc Âm Thánh lễ Tiệc Ly lập Bí tích Thánh Thể mà lại không đọc lại bài Phúc Âm tường thuật về việc Chúa lập bí tích Thánh thể. Có tới 3 bài tường thuật trong 3 Sách Phúc Âm chứ đâu phải ít : Mt, Mc, Lc… và 1 trong thư Phaolô gửi giáo đoàn Corintô. Nhưng lại không cho đọc Phúc Âm tường thuật “Này là Mình Thầy, Này là Máu Ta” trong bài Tin mừng ta vừa nghe, mà lại cho đọc Tin Mừng Gioan là TM duy nhất không tường thuật về lập Thánh Thể mà chỉ nói về phản bội, về rửa chân, những việc rất phụ đối với ngày kỷ niệm Chúa lập bí tích Thánh Thể này.

Lý do cũng tạm được giải như sau, dù chưa làm ta hết ngạc nhiên.

Lý do là : có 4 bài tường thuật việc Chúa lập bí tích Thánh Thể trong bữa tiệc ly, là 3 trong 3 TM : Mt, Mc, Lc và 1 trong thư 1 Corintô. Trong các bài tường thuật này, thì bài cổ nhất, sớm nhất, chính là bài 1Cor được viết khoảng năm 57, còn TM sớm nhất là Mc cũng 8 năm sau, năm 65, và Tin Mừng Matthêu, Luca thì hơn 20 năm sau 1Cr, tức khoảng năm 80. Cái gì được thuật lại sớm nhất thì thường chính xác hơn, truyền thống hơn, cho nên Phụng vụ cho đọc bài tường thuật về việc lập BT Thánh Thể trong bài đọc I, bài 1Cr, mà chính thánh Phaolô cũng nói :

“Thật vậy, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em : trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói : "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em ; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy." Cũng thế, cuối bữa ăn, Người nâng chén và nói : "Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới ; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy."  Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.  Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. (1Cr 11, 23-27)

Vậy đã chọn bài tường thuật lập Thánh Thể cổ nhất, trung thực nhất qua bài đọc I, nên không lập lại trong bài Tin Mừng nữa. Dẫu sao cũng gây ngạc nhiên. Đó là ngạc nhiên thứ nhất.

 

2) Ngạc nhiên thứ hai là : nhiều nhà thờ, và trong các gia đình, thường cho dựng bức phù điêu Bữa Tiệc Ly sau cung thánh hoặc dưới gầm bàn thờ, của Leonardo Da Vinci, và xem như bức tranh ấy ghi lại việc Chúa lập bí tích Thánh Thể. Không phải vậy đâu ! Tranh vẽ cũng giống như hình chụp, tức hình tĩnh, không chuyển động. Khi ta chụp một tấm hình : 1, 2,3 cười, là hình ghi ta cười. 1,2,3 mà ta nhắm mắt, thì hình rửa ra không thể là ta mở mắt được. Nếu ta khóc lúc đó, hình ta khóc. Không phải video để ta có lúc khóc lúc cười, lúc nhắm lúc mở. Vậy Leonardo Da Vincy vẽ bức tranh lớn này cuối thế kỷ 15 tại nhà nguyện dòng Đaminh bên Ý, là vẽ giây nào của bữa tiệc ly. 1,2,3 : Không phải là giây lúc Chúa cầm bánh “Này là mình Thầy,” mà cũng chẳng phải giây “Này là Máu Ta.” Giây mà Da Vincy muốn ghi lại đó là khi Chúa Giêsu vừa nói xong câu : “Một trong các con sẽ nộp thầy !” Tức giây phút báo sự phản bội. Lúc đó ta thấy sự lộn xộn, kẻ này hỏi kẻ kia, “ai phản bội vậy”… Cho nên đó là bức tranh về sự phản bội, chứ không phải tranh lập bí tích Thánh thể đâu. Sau này, người ta mới vẽ thêm vào chén rượu, tấm bánh để như ra vẻ là Chúa lập Bt Thánh Thể để gắn vào cung thánh hay dưới gầm bàn thờ.

Có lẽ vì vậy mà Toà Thánh không ủng hộ việc gắn phù điêu này nơi cung thánh. Tôi nhớ khoảng năm 1980 sau khi các giám mục Việt Nam đi Ad Limina về, Gm Nha Trang nói với một cha xứ tại Nhatrang ý kiến của Toà Thánh, cha xứ này hơi buồn, vì ngài cho làm một phù điêu lớn sau bàn thờ, tạc lại bức tranh của da Vinci này.

Vậy là ta có 2 ngạc nhiên, hai tưởng là, liên quan một một đề tài :

-tưởng bài Phúc Âm phải nói tới việc lập phép Thánh Thể trong thánh lễ kỷ niệm Chúa lập Thánh thể, mà hoá ra bài Tin mừng thuật lại việc loan báo phản bội và việc rửa chân.

-tưởng bức tranh Tiệc ly ghi lại việc Chúa lập phép Thánh Thể mà hoá ra chụp lại giây báo bội phản của Giu-dà.

Trong phần trả lời ứng xử của cuộc thi hoa hậu áo dài duy nhất 1989 do Báo Phụ Nữ TpHCM tổ chức, Kiều Khanh đã trả lời câu hỏi yêu gì nhất : “hoà bình”, còn “ghét gì nhất”,  ai cũng tưởng : “chiến tranh,” nhưng Kiều Khanh đã trả lời : “Phản bội.” Ghét phản bội nhất. Có lẽ câu trả lời đó rất đạt, nên cô chiến thắng thành hoa hậu áo dài 1989.

Phản bội, ai cũng ghét. Phản bội trong làm ăn, trong tình bạn và dĩ nhiên trong tình yêu thì càng đáng ghét hơn.

Trong ngày đầu tiên của tam nhật thánh : tam nhật “yêu cho đến cùng” này, ta thử xét xem có lúc nào ta đã phản bội lại tình yêu cho đến cùng của Chúa chưa. Mỗi khi ta phạm tội trong, là ta phản bội. Mỗi khi ta nghĩ xấu cho người anh em là ta phản bội. Mỗi khi ta kết án bạn của Chúa là ta phản bội Chúa. Mỗi khi vợ chồng anh em trong nhà phản bội nhau là chúng ta phản bội Chúa.

Một trong những phương thế để ta không phản bội nhau là phục vụ nhau, hay nói theo ngôn từ hôm nay rửa chân cho nhau. Giờ đây ta hãy sống lại bữa tiệc ly xưa qua việc cha bề trên tu viện, người mà Phanxicô gọi là kẻ được đặt làm bề trên chẳng khác nào như «kẻ rửa chân cho anh em», sẽ rửa và cả hôn chân anh em.

 

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

 

Tác giả: Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!