Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
Bài Viết Của
Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.
BẢY ƠN CHÚA THÁNH THẦN : Ý NGHĨA MỖI ƠN
TÌNH YÊU LÀM ĐIỀU KỲ DIỆU (CN 6B PS)
Ba hình ảnh của mục tử tốt lành (CN 4B Phục Sinh)
Người ta đã lấy xác Chúa, thật không? (CN PHỤC SINH - Lễ Sáng)
Vọng phục sinh mà đã là phục sinh (Thứ Bảy Tuần Thánh)
TÌNH RIÊNG, NGHĨA CÔNG (Thứ Sáu Tuần Thánh)
HAI NGẠC NHIÊN (Thứ 5 Tuần Thánh)
MẦU NHIỆM ƠN GỌI (CN 3B TN):
Cái gì không thể cho mượn. Cái gì không thể đi vay?
Ý NGHĨA BA CHỮ “HẾT”
Phêrô là Đá: Đá quy tụ, Đá hợp nhất.
Đức tin mạnh, đức tin yếu. Làm sao để yếu thành mạnh.
ĐIỀU KỲ DIỆU NGỎ LỜI YÊU ĐÊM TỐI
Đồng tiền hai mặt
Quan trọng là phần cuối (dụ ngôn hai người con đi làm vườn nho) - CN 26A
Sự ghen tị (CN-25A)
Tha Thứ: Tại sao? và Thế nào? (CN 24A)
Con người có hai bộ mặt (CN 22A).
LƯỠI DAO CẠO (CN 19A)
Một chút về “mầu nhiệm” Sự Dữ (CN 16A QN)
Dụ ngôn “Gieo giống” (CN 15 QN A)
Lòng Hiếu Khách
24-6: Tại sao thánh Gioan được mừng ngày sinh?
Vì sao Chúa Con về trời: xét phía con người, xét từ Thiên Chúa
YÊU MẾN VÀ GIỮ LUẬT CHỈ LÀ MỘT
Qua phép lạ Lazarô sống lại: Chúa Giêsu muốn nói gì ? Giáo Hội muốn nói gì? (CN 5A MÙA CHAY)
ĐỆ TAM NHÃN (CN IIA CHAY)
Cám dỗ đến từ đâu và cám dỗ đi về đâu? (CN I MÙA CHAY: CHÚA CHỊU CÁM DỖ)
LUẬT và LỆ
“Muối mất mặn là muối nào?” hoặc “Tại sao muối lại đi cặp với ánh sáng?” (CN 5A TN)
Ba điều Thánh GIUSE cho Chúa GIÊSU.
VÌ ĐÂU GIOAN NGHI NGỜ CHÚA GIÊSU?
CN I MÙA VỌNG năm A: VỌNG TỬ
Thần dân đầu tiên trong Vương Quốc của Vua Kitô
Khi sống lại, người ta…
Lùn chưa chắc đã thấp (CN 31C)
SỰ TƯỞNG LẦM (dụ ngôn hai người lên đền thờ cầu nguyện)
Tại sao Chúa không cho người chết hiện về cảnh báo?
Người môn đệ “chất lượng cao”
Người quản lý mang tên Nguyễn Bất Lương (CN 25C)
NGƯỜI TA ĐÃ LẤY XÁC CHÚA, THẬT KHÔNG? (CN PHỤC SINH - LỄ SÁNG)


Tuy xác người chết chẳng ích lợi gì nữa, ấy vậy mà vẫn có những cuộc đào bới và ăn cắp xác – vì lợi ích hay vì mục tiêu nào đó. Bàn tay và cái đầu của kẻ bị sét đánh trở thành vô giá cho các tên trộm. Vì thế người ta phải canh mộ của họ để ngăn ngừa kẻ trộm chuyên nghiệp ăn cắp bàn tay, rình chặt cái đầu của kẻ chết vì sét đánh đó, để hành nghề trộm cắp. Chỉ cần cầm bàn tay của người chết vì sét đánh, vào trộm nhà ai, là nhà đó tự nhiên mở hết mọi nơi cất giấu của cải.

Lại có xác của những vị – xin phép ví dụ, như xác thánh Phanxicô – phải cải táng kín đáo, thay đổi đột ngột chương trình, để không ai biết được đích xác nơi xác thánh nhân được chôn cất hầu tránh những cuộc đánh cắp xác thánh (vì đó là nguồn thuốc chữa bệnh lớn lao) (Phanxicô chết +1226, mấy trăm năm không ai biết chính xác chôn ở đâu. Mãi tới năm 1818 ĐGH Pio 7 mới cho khai quật).

Và hôm nay qua bài Tin Mừng vừa nghe, chúng ta lại thấy lời kêu la của Maria Magdala, phân bua với Phêrô và người môn đệ Chúa yêu : "Người ta đã lấy cắp xác Thầy và chúng tôi cũng chẳng biết họ để xác Thầy ở đâu ?" Chúng ta sẽ cùng suy nghĩ trên câu nói này: “Người ta đã lấy cắp xác Thầy”?

Chúng ta suy nghĩ bằng cách chứng minh xác của Chúa không phải bị người ta lấy cắp đâu. Không thể bị cắp được, tức là, không thấy xác không có nghĩa là mất cắp mà là cái gì đó : điều mà cuối bài TM cũng cho ta hay : Người môn đệ Chúa yêu thấy mất xác, cụ thể hơn, thấy ngôi mộ trống, liền tin ngay : "Đức Giêsu phải sống lại từ cõi chết". Nhưng ta muốn dừng lại ở đầu bài Tin Mừng, chứ không phải cuối bài. Đầu bài là tiếng la của Maria Magdala:

"Người ta đã lấy cắp xác Thầy và chúng tôi cũng chẳng biết họ để xác Thầy ở đâu"

Người ta đã lấy cắp xác Thầy ?

Người ta là ai ? Phạm thị Hoài chia nhân loại làm 2 hạng người: "người thương tôi" và "người ghét tôi". Ta có thể lấy lối chia đó để phân chia "người ta" là ai: là những kẻ thương Chúa và là những kẻ ghét Chúa, tức là những kẻ thù của Chúa ; và những người thân yêu của Chúa. Một trong hai đã lấy xác ?

1) Những kẻ thù của Chúa đã lấy xác ?

(người Do Thái, lính canh, nhà đương quyền …)

Chúng ta sẽ chứng minh không thể như thế được. Lối chứng minh ta dùng đây, trong toán học gọi là lối chứng minh giả thuyết (nếu – giả sử). Giả sử thế này --> thì phải như vậy. Mà không như vậy --> giả sử sai. Giả sử nó giàu, nó phải đi xe chứ. Đàng này nó đi bộ suốt năm, mặc áo rách suốt tháng, ăn bo bo bốn mùa... cho tới lúc chết, tức thị mình giả sử nó giàu là sai.

-Giả sử như kẻ thù lấy trộm xác Chúa, thì khi các Tông đồ vin vào việc xác Chúa không còn nữa, để đi vênh vang giảng rằng “Chúa đã sống lại, Chúa đã sống lại, chúng tôi không thấy xác Ngài nữa”. Đâu khó khăn gì để bịt miệng các Tông Đồ : Chẳng cần đe doạ tù đầy chết chóc –như đọc trong Sách Công Vụ, ta thấy rất nhiều lời đe doạ như vậy-, chỉ cần rình rình lúc các Tông Đồ đang hăng say rao giảng Chúa sống lại, lén đem xác đã trộm được để sau lưng người đang giảng hùng hồn về sống lại và nói nhẹ một câu : Quay lại đàng sau xem sao – Hẳn là vị giảng thuyết về Chúa sống lại có thao thao thế nào cũng cứng lưỡi ngay – và cử toạ được một trận cười thoả thích.

-Hoặc nếu không muốn cất công đem xác Đức Giêsu lại chỗ các TĐ đang giảng, thì kẻ thù chỉ cần một mẩu tin : Chúng tôi đã giấu xác ông Giê-su ở chỗ kia chỗ nọ – hãy đến đó, 16 Huyền Trân, Phường 5, mà nghe giảng về sống lại !

Nhưng đã không thể có như vậy, mà chỉ có những lời doạ suông. Do đó, kẻ thù đã không có được trong tay xác Đức Giê-su để bịt miệng các Tông Đồ.

“Người ta đã lấy xác Thầy” . Chúng ta vừa chứng minh : người ta không thể là kẻ thù của Chúa. Vậy biết đâu “người ta” lại là “người thân” của Chúa.

2. Người thân đã lấy xác ?

(Môn đệ, Tông đồ, bà con...)

Chúng ta cũng sẽ chứng minh không thể như thế !

Đây là điểm không cần đợi đến chúng ta mà Thánh Mathêu đã tỏ cho ta biết rồi. – và chỉ mình Mt (27,62tt) thuật lại thôi: “Các thượng tế, Biệt phái đến tâu Philatô : Chúng tôi còn nhớ, lúc còn sống, ông Giê-su gian dối này có nói : Khỏi 3 ngày sẽ sống lại. Vậy xin quan lớn dạy cho canh mồ đến ngày thứ ba, kẻo môn đệ của ông ấy đến lấy xác rồi phao tin sống lại. Như thế sự lừa dối sau này còn tệ hơn sự gian dối trước kia”. Philatô đáp: "Lính canh đó các ông cho canh thế nào tùy ý”. Họ đã canh và niêm phong tảng đá. Canh kỹ quá làm sao các môn đệ lấy trộm xác thầy mình ?

Nhưng biết đâu các môn đệ lại không hối lộ cho lính canh để lấy trộm xác, hay rình mò đêm hôm lính canh ngủ hết rồi, đến trộm xác như Mt (lại cũng chỉ thánh Matthêu) đã cho chúng ta biết : “Thượng tế và trưởng lão đút tiền cho lính canh mà dặn các chú cứ phao tin (tin vịt) là ban đêm lúc chúng tôi đang ngủ các môn đồ của ông ấy đến lấy trộm xác. Nếu quan Philatô có biết chuyện này, chúng tôi sẽ dàn xếp để mấy chú được an toàn.” Thánh Augustino đã vạch trần sự gian trá trong lý luận trên: Nếu đã ngủ, làm sao biết là các môn đệ đến lấy cắp. Còn nếu thức, tại sao không bắt giữ. Tội nặng hơn.

Chúng ta đang chứng minh các người thân không thể lấy trộm xác Chúa vì mộ niêm phong, vì canh phòng cẩn mật. Nhưng giả như có tiền mua tiên cũng được, các môn đồ hối lộ hay làm cách nào đó .. bỏ thuốc mê – để lấy trộm được xác, thì :

Nếu trộm được xác để cải táng chỗ khác kín đáo hơn, điều này có thể tin được. Nhưng nếu trộm được xác rồi để dựa vào việc không còn xác trong mộ nữa mà rao giảng Chúa sống lại, thì các môn đồ đã làm một việc giả dối, gian xảo… Mà không ai dám chết cho việc gian xảo cả đâu. Trong khi đó các TĐ sẵn sàng chịu chết cho Tin Mừng Chúa sống lại. Vậy vì không thể sẵn sàng chết cho sự gian dối, nên suy ra môn đồ không thể lấy xác để loan tin vịt cồ : "Chúa Kitô sống lại". Chúng ta thử dừng lại một chút :

Nếu các môn đồ làm việc đó thật: ăn trộm xác để phao tin sống lại: thì may chi người chủ mưu, người đầu têu dám sẵn sàng chịu nhục hình chịu chết để lỡ rồi cho lỡ luôn, sẵn sàng chết cho trò chơi dối trá của mình, chứ những kẻ ăn theo, những cộng tác viên, chắc không ai đủ can đảm để chịu đấm chịu đá chịu chết cả. Những kẻ đó mới vài cú đấm, mới vài roi quất, chưa cần dí dao giơ súng đã vội chắp tay: dạ em xin khai, tụi em đã giấu xác ông Giê-su ở chỗ kia chỗ nọ, thằng kia là kẻ bày trò, thằng nọ là kẻ chủ mưu…

Sự thật thì thế nào: tất cả các TĐ – trừ Gioan chết già - và biết bao đồ đệ khác sẵn sàng chết cho chân lý nền tảng của Kitô giáo nay : “Ông Giê-su đã chết mà Phaolô quả quyết đã sống lại” –điều mà những kẻ ngoại cuộc nói một cách lạnh lùng khi tiếp tục giam Phaolô vì lý do đó.

Maria Mađalena nói : người ta đã lấy trộm xác thầy và không biết hiện giờ họ để đâu ? Chúng ta cùng với người môn đệ Chúa thương trả lời rằng : Chẳng người ta nào lấy trộm xác đâu – Kẻ thù lẫn người thân không ai lấy cả. Nhưng không còn xác nữa là phải hiểu Chúa sống lại từ cõi chết như lời Kinh-thánh.

Trừ một mình người môn đệ Chúa yêu tin ngay là Chúa Giêsu Kitô đã sống lại, khi thấy ngôi mộ trống, khi thấy xác Chúa Giêsu không còn ; còn các người khác phải chờ tới lý chứng thứ hai là "các lần Chúa hiện ra" thì mới tin là Thầy mình đã sống lại

Đức Giêsu sống lại được mừng cực kỳ long trọng đêm qua và hôm nay: là đỉnh cao nhất của Năm phụng vụ. Nhưng không chỉ “đêm” qua và hôm nay, mà mỗi Thánh lễ đều là một lần chúng ta cử hành câu chuyện cực kỳ huyền diệu đó : Đây là Mầu nhiệm Đức tin : "Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho tới khi Chúa lại đến". Điều chúng ta cử hành trong thánh lễ cũng là một phần những điều chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính này.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

 

Tác giả: Lm. Anphong Ng Công Minh, OFM.

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!