Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt
Bài Viết Của
Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt
BÁCH ĐẠO TRONG THỜI ĐẠI MỚI
ĐI TÌM 10 NGƯỜI CÔNG CHÍNH - Theo cái nhìn Sáng Thế Ký (18:16-33)
NHỚ VỀ NGƯỜI CHA NHÂN NGÀY HIỀN PHỤ
THƯ CỦA ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC VIGANO CỰU SỨ THẦN TÒA THÁNH TẠI HOA KỲ GỬI TỔNG THỐNG TRUMP
Kinh Mân Côi
Lòng thương xót không bỏ rơi những ai bị lãng quên! (BÀI GIẢNG LỄ CHÚA TÌNH THƯƠNG Của ĐTC Phanxicô)
“NHÂN LOẠI SẼ KHÔNG ĐƯỢC BÌNH AN CHO ĐẾN KHI QUAY VỀ VỚI SUỐI NGUỒN TÌNH THƯƠNG CỦA CHA”.
ĐỪNG SỢ! ĐỪNG ĐẦU HÀNG SỢ HÃI (Bài giảng Lễ Vọng Phục Sinh 2020 của ĐTC Phanxicô)
NGƯỜI CHỈ XIN ANH EM HÃY ĐỂ NGƯỜI RỬA CHÂN CHO ANH EM (Bài giảng Thứ Năm Tuần Thánh của ĐTC Phanxicô)
MỘT CÁI CHẾT CÔ ĐƠN VÀ ÂM THẦM!
Chúa đã phục vụ chúng ta như thế nào? BÀI GIẢNG ĐTC PHANXICÔ TRONG BUỔI CỬ HÀNH CHÚA NHẬT LỄ LÁ CỦA CUỘC THƯƠNG KHÓ CHÚA
BÀI GIẢNG CỦA ĐTC PHANXICÔ TRONG LỄ MẸ SẦU BI TẠI NHÀ NGUYỆN RIÊNG CASA SANTA MARTA
ĐẠI DỊCH COVID-19 VỚI CÁI NHÌN TÂM LINH
ĐI CHỢ MÙA DỊCH COVID-19
CHÚA AN ỦI PHỤ NỮ GIÊRUSALEM
THAM DỰ HỒI TÂM, NGHE GIẢNG VỚI TÂM LÝ NÀO?!
THÁNH GIUSE NGƯỜI CÔNG CHÍNH
BẤT ĐỒNG NHƯNG KHÔNG BẤT HÒA
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 8)
BÓI RA MA QUÉT NHÀ RA RÁC - Tản mạn về bói toán nhân dịp đầu năm
TRÁI TÁO NOEL
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 7)
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 6)
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 5)
QUAN NIỆM SAI LẦM VỀ ĐẠO HIẾU ẢNH HƯỞNG ĐẾN HẠNH PHÚC HÔN NHÂN
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 4)
HẬU QUẢ CỦA VIỆC TIN VÀO BÓI TOÁN!
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 3)
Tác Phẩm KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (chương 2)
Tác Phẩm KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA
THÁNH MONICA - Người vợ, người mẹ can đảm và đạo hạnh
ĐỨC MARIA NỮ VƯƠNG
MẸ ƠI LÊN TRỜI
NHỮNG SẮC MÀU CỦA CUỘC SỐNG
CẦU NGUYỆN HAY CẦU XIN
ĐỌC KINH HAY CẦU NGUYỆN
SỬA LẠI MÀ DÙNG
TRẢ LƯƠNG CHO BỐ (Cảm nghĩ về Ngày Hiền Phụ)
TẠI SAO VỢ CHỒNG LẠI HAY CÃI VÃ
MỘT BÔNG HỒNG CHO NHỮNG AI ĐANG CÒN MẸ VÀ MỘT BÔNG HỒNG CHO NHỮNG AI KHÔNG CÒN MẸ
TÁC PHẨM KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH - MẸ THIÊN CHÚA QUA LỜI CHÚA (CHƯƠNG 8)

Chuyển ngữ: Trần Mỹ Duyệt

Xin giới thiệu bản dịch tác phẩm KÍNH CHÀO NỮ VƯƠNG RẤT THÁNH.

Đây là tác phẩm Thánh Mẫu được một giáo sư thần học viết. Ông trước đây là một mục sư Tin Lành, nên những dẫn chứng và toàn bộ tác phẩm có nền tảng Thánh Kinh rất vững vàng. Sách có thể dùng làm sách giáo khoa hay dùng trong những đề tài trao đổi Thánh Kinh và Thánh Mẫu.

Nguyên tác: Hail, Mary Queen; Tác giả: SCOTT HAHN là giảng sư thần học và Thánh Kinh tại Đại Học Phanxicô ở Steubenville, và gần đây được Đức Giáo Hoàng Benedict XVI chỉ định Khoa Trưởng Thần Học Thánh Kinh và Tuyên Ngôn Phụng Vụ tại Đại Chủng Viện Saint Vincent. Ông là tác giả của hơn một tá tác phẩm, bao gồm The Lamb’s Supper; Hail, Mary Queen; Swear to God; và Understanding the Scriptures. Tiến sỹ Hahn còn là người sáng lập và chủ tịch của the St. Paul Center for Biblical Theology, ở Steubenville, Ohio, cũng là nơi ông đang sống với vợ ông là Kimberly, và sáu người con của họ.

Tác phẩm gồm 8 chương ngoài lời tựa, lời giới thiệu, phụ bản và kê cứu. Đặc San GSVN sẽ hân hạnh phổ biến mỗi kỳ một chương

 

CHƯƠNG 8 

MỘT KẾT LUẬN

VỚI TÁI BÚT

KHÔNG MANG NGHĨA HỘ GIÁO

Bây giờ bạn đã đọc gần hết cuốn sách này về Rất Thánh Đồng Trinh Maria. Có lẽ bạn chuẩn bị để nói với bạn bè, các phần tử trong gia đình, hoặc đồng nghiệp là những người Kitô hữu, nhưng có lẽ họ là những người có thái độ hồ nghi khi bàn về giáo lý Đức Maria. Nếu bạn là nhà truyền giáo nhiệt tâm, thì tôi rất vui. Tôi viết tác phẩm này để những anh chị em Công Giáo không bao giờ nên xấu hổ về người Mẹ cao sang của mình, như tôi đã có lần cảm thấy xấu hổ về người mẹ trần thế của mình khi mẹ tôi đến trường đón tôi.

Vâng. Nhưng tôi cũng muốn lưu ý bạn, là bạn cũng không nên quá nhiệt thành, hay đúng hơn, không nên nhiệt thành một cách sai lầm. Tôi xin bạn đừng bao giờ nên quên rằng, khi bạn bảo vệ Rất Thánh Đồng Trinh, là bạn bênh vực cho người Mẹ của mình, chứ không phải bênh vực cho một thủ quân, cũng không phải là người thủ môn. Bạn chỉ nên bênh vực Người khi nào Người cần được bênh vực. Không người mẹ nào xứng đáng với danh xưng khi muốn con mình tiếp tục phản đối để bảo vệ mình. Không người mẹ nào xứng đáng với danh xưng khi muốn con mình bị đối xử tàn tệ trong việc bảo vệ mình. Không người mẹ nào xứng đáng với danh xưng khi muốn trở nên chủ đề của một cuộc cãi lộn ở sân trường.

Tôi nói thế, bởi vì một đôi lần tôi gặp những người đã thực tập hộ giáo như người chơi môn thể thao nhằm đánh gục đối thủ, hoặc như một cuộc tranh chấp không khoan nhượng. Đối với những nhà hộ giáo này, mục đích là thắng cuộc tranh luận, ngay cả khi nó mang ý nghĩa hạ nhục một cách rõ ràng “những đối thủ” của họ.

Đó không phải là cách minh chứng những giáo lý về Đức Maria. Con cái của Đức Maria không có kẻ thù. Chúng ta chỉ biết một điều: tất cả anh chị em trong Chúa Giêsu Kitô - adelphoi - của chúng ta, đu từ trong cùng dạ mẹ. Chúng ta không cần tranh luận nhiều với họ (mặc dù những cuộc tranh luận đôi khi cần thiết), cũng như hãy yêu thương nhau (mặc dù đôi khi khó khăn) 

Hơn thế nữa, chúng ta đừng bao giờ tự cao tự đại cho rằng, chúng ta biết nhận ra mình như những người con của Mẫu Hậu. Chúng ta đừng bao giờ cho rằng, mình có tất cả những câu trả lời, mặc dù những câu trả lời có thể luôn sẵn sàng đối với chúng ta. Nên biết điều này, không ai sở hữu đầy đủ chúng. Thiên Chúa sẽ tiếp tục để chúng ta khiêm nhường, để nhắc nhở chúng ta về những hạn chế của mình, bằng cách để chúng ta vấp ngã và tự nhận mình không có những câu trả lời đúng trong lúc cần. Ngay cả, Người sẽ cho phép những điều trên xảy ra, khi chúng ta, đang mạo nhận là hành động cho mục đích tốt của Ngài.

Tôi có thể làm chứng những điều này, vì chẳng bao lâu sau khi trở lại, Thiên Chúa đã cho tôi hiểu được chúng.

***

Tôi biết điều này từ khi bắt đầu cảm nhận như con cái trong căn nhà Giáo Hội Công Giáo, và được những người Công Giáo khuyến khích một cách nhiệt thành như thế nào khi đón nhận chứng từ trở lại của tôi nơi bất cứ đâu tôi đi qua. Những thành phần bảo thủ và những người thuộc giáo phái Tin Lành tin và nhấn mạnh tầm quan trọng của Phúc Âm, đặc biệt xác tín vào những lời giảng dạy truyền thống dựa trên quyền lực và lịch sử Thánh Kinh (evangeliscals), một đôi khi họ cũng có mặt trong những buổi thuyết trình của tôi để thách thức tôi. Và tôi đã nóng nảy đối đầu với họ. Tôi biết những thắc mắc của họ trước khi họ mở miệng nói - những thắc mắc mà chính tôi có lần cũng đã ủng hộ họ - và tôi biết một cách chính xác câu trả lời đúng của Phúc Âm. Như một nhà thiện xạ nhìn về phia con chim ở phần đất kế bên, tôi biết trước ngay cả  những thách đố này. Tôi rất thỏa mãn như một ‘nhà hộ giáo nhiệt thành’.

Dù được phấn chấn bởi những thành công, tôi đã tìm ra chính mình vào một cuối tuần trong một khu xóm quanh chủng viện cũ thuộc giáo phái Tin Lành ở Gordon-Conwell. Tôi đã quyết định quay lại và lưu ở đó một thời gian với vị thầy của tôi. Tôi đã phục vụ như một trợ giảng. Người thầy của tôi xem ra như sung sướng được gặp lại tôi, và ông đã mời tôi lưu lại nhà ông trong thời gian ở thành phố này. Ông đã nghe, dĩ nhiên, về việc gia nhập Giáo Hội Công Giáo của tôi, và ông ta hơi tỏ ra thất vọng. Ông nói với tôi là ông đang tìm dịp để thảo luận vấn đề này với tôi một cách đầy đủ.

Tôi biết là ông ta muốn thách thức tôi. Và tôi cũng nôn nóng để đáp trả.

Tôi đã đến. Và chúng tôi chào hỏi nhau một cách thân mật. Những suy đoán của tôi khá chính xác. Chẳng phải đợi lâu, vì vị chủ nhà và vợ của ông ta bắt đầu ‘rắc tiêu’ tôi với tất cả những câu hỏi về Giáo Hoàng, luyện tội, Thánh Thể, chức Linh Mục, Bí Tích Hòa Giải… Tất cả những điều đó đối với tôi đều diễn tiến tốt đẹp, bởi vì suốt một ngày từ sáng đến tối, tôi đã như một võ sỹ không ngừng nghỉ trong tư thế vừa ra đòn, vừa đỡ đòn.

Rồi, khoảng chừng gần nửa đêm, khi tôi mong được nhắm mắt, bạn tôi nói với tôi:

- Còn về Đức Maria lên trời như thế nào?

Tôi hiểu những gì ông ta muốn nói, đó là không có một dấu chứng Phúc Âm nào về việc lên trời của Đức Maria. Tôi đang mệt mỏi và bị trêu chọc, vì ông ta đã nêu lên vấn nạn này vào ban đêm. Vì chưa chuẩn bị gì, nên tôi chỉ trả lời:

- Vâng, ông có thể đọc thấy trong Khải Huyền 12 và ở đó, ông thấy Người đã được đưa về trời cả hồn lẫn xác.

- Tốt lắm Scott, ông ta nói tiếp: Nhưng xin anh cho tôi chứng từ về việc có ai trong Giáo Hội đã tin điều đó trước thế kỷ thứ sáu?

Tôi đã đáp lại rằng, trong suốt lịch sử, Giáo Hội đã không bao giờ tôn kính ngôi mộ như nơi an nghỉ cuối cùng của thân xác Đức Maria.

Ngay lập tức, ông đã chỉ ra rằng, tranh luận từ sự thinh lặng là một tranh luận yếu kém mà người ta có thể dùng đến.

Tôi nhận thấy ông ấy đúng. Nhưng tôi đã dẫn chứng rằng, trong thời gian cấm đạo, Giáo Hội ít khi đưa ra những chứng từ của tín lý hoặc lòng sùng kính. Sống sót và kiên trung là tiêu chuẩn chính của Giáo Hội vào những thời điểm đó.

Hai vị chủ nhà đã không tỏ vẻ hào hứng.

Và ‘nhà hộ giáo nhiệt thành’ bắt đầu cảm thấy kết quả xứng đáng của một ngày về những săn tìm, tranh luận, và một năm xứng đáng với sự kiêu hãnh khôn ngoan.

Tôi đã ngượng nghịu để chỉ ra rằng, vâng, không chỉ đến thế kỷ thứ sáu việc lên trời mới khởi sự được ghi lại trong tài liệu lịch sử của chúng ta. Nhưng ở thời điểm đó, chúng ta gặp gỡ nó như trong giai đoạn khai sáng và phát triển, qua những ngày lễ, những bài thánh ca, và văn chương. Khi vị hoàng đế tuyên bố nó là ngày lễ của thế giới, người ta đã không thấy có trở ngại gì, ngay cả một dấu hiệu của sự chống đối hoặc bàn cãi.

Những vị chủ nhà của tôi đã mỉm cười:

- Điều đó tốt và hay lắm, Scott. Nhưng sự thật là anh không có một cái gì để nói về những thế kỷ im lặng đó sao?

Cho đến lúc này, cuộc tranh luận của chúng tôi vẫn diễn ra tốt đẹp, nhưng tôi cũng cảm thấy nó đang có gì thay đổi. Một cách nào đó, nó đang xoay ngược chiều.  

Tôi đã trả lời:

- Không. Tôi không thể nghĩ về bất cứ điều gì.

- Anh có thể giới thiệu một cuốn sách? Bất cứ điều gì mà tôi nên đọc?

Tôi lắc đầu.

- Anh không có những câu trả lời từ năm thế kỷ đầu. Anh không có một cuốn sách nào cho tôi đọc. Anh, người có một cuốn sách về tất cả, nhưng lại không có một cuốn về lên trời! 

Ông ta khoan khoái thưởng thức giây phút chiến thắng này.

Tôi nói:

- Không.

- Scott! Để tôi nhắc cho anh, đó là một tín lý, bất khả ngộ. Và không lẽ anh không thể giải thích cho tôi tại sao đã có sự im lặng cả năm thế kỷ?

- Không biết. Tôi trả lời.

Đó là giây phút kết thúc buổi trao đổi bi thảm mà nó kéo dài hàng giờ, và tất cả những chiến thắng trước của tôi xem như số không. Tôi như bước những bước nặng nề về phòng ngủ của mình, cảm giác như tôi đã làm cho mẹ tôi bị hạ nhục.

Tôi ngồi trên giường, rồi qùy gối và cầu xin Chúa Giêsu ơn tha thứ. Tôi nghĩ tôi đã hạ nhục Ngài bằng cách để Mẹ Ngài bị nhục. Tôi nghĩ như tôi đã chạy với một trái banh trên con đường một gạch, chỉ dùng tay để chạm đến đích. Tôi đã thưa, “Con xin lỗi Chúa vì sự yếu kém và thua bại của con.” Tôi đã đọc một kinh Kính Mừng. Rồi tôi cảm thấy mệt mỏi và ngủ thiếp đi.

Họ đã để cho tôi ngủ. Tôi thức dậy vào lúc chín giờ và một đĩa trứng chiên chờ tôi ở trong bếp.

Khi tôi ngồi xuống và bắt đầu điểm tâm sáng, tôi nhận ra rằng lịch sinh hoạt của tôi hôm nay là Thứ Hai, ngày 8 tháng Mười Hai. Một cái gì đó về ngày này đã xuất hiện trong trí nhớ. Có phải là một ngày lễ? Rồi tôi nhớ ra là đó là ngày lễ Đức Mẹ Đồng Trinh Vô Nhiễm, ngày tôi trở thành người Công Giáo, và tôi suýt quên mất nó, để tiếp tục như tôi đã từng là một người Tin Lành.

Tôi ngập ngừng nói với những người chủ nhà:

-Hôm nay là lễ buộc. Có cách nào tôi có thể… tham dự Thánh Lễ ở đâu đây không?

Bà chủ nhà nói với tôi:

-Ồ! Anh may mắn quá. Nhà thờ Thánh Phaolô ở ngay sau sân nhà tôi. Rồi bà còn gọi xem thời khóa biểu giờ lễ, nhưng họ mới xong Thánh Lễ cuối cùng.

Bà ta vẫn cố gắng gọi chừng 10 nhà thờ quanh vùng, hy vọng tôi có thể dự lễ trước khi bay về. Sau cùng, bà cũng tìm ra một lịch trình của nguyện đường Dòng Cát Minh ở trung tâm buôn bán Peabody cách đó 15 miles.

Một lần nữa, bà đã gọi điện thoại và biết rằng còn một Thánh Lễ nữa vào lúc 12 giờ trưa. Như vậy hy vọng đủ thời giờ để tôi tới đó, trở lại nhà và chủ nhà chở tôi ra phi trường.

Và tôi đã sẵn sàng để đi tham dự Thánh Lễ. Tôi tới đó chỉ ít phút trước lúc trưa. Tôi hỏi những chỉ dẫn để tới nhà nguyện và chẳng bao lâu tôi thấy mình trong đoàn người mua sắm Giáng Sinh, đang đi xuống một cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm. Ở đó, tôi thấy tôi ở giữa một gian phòng và cả cộng đoàn đều phải đứng. Tôi tìm cho mình một chỗ đứng phía sau.

Tiếng chuông rung lên, một vị linh mục cao niên bước ra. Ngài khoảng chừng bảy mươi tuổi. Bất chợt, tôi bắt đầu lo lắng. Trời ơi, như vậy thì Thánh Lễ sẽ kéo dài lắm!

Rồi dù chỉ mới bắt đầu Thánh Lễ, tôi đã thấy mình bị chia trí, thường xuyên nhìn vào chiếc đồng hồ, và nghĩ đến chuyến bay.

Nhưng đến phần bài giảng, thì mọi chuyện đều thay đổi. Con người cao niên kia bước lên bục giảng và đưa mắt nhìn chúng tôi. Rõ ràng là mọi người đều có thể nhìn thấy tia nhìn trong mắt ngài. Ngài xem như đang nói trực tiếp với tôi: “Hôm nay, chúng ta cử hành mừng kính Mẹ của chúng ta!”

Từ đó, ngài bắt đầu giảng một cách hăng say. Billy Graham không là gì đối với con người này:

“Nếu có ai muốn hỏi bạn,” ngài cao giọng, “tại sao bạn tin rằng Đức Maria được đầu thai không vướng nguyên tội? Bạn sẽ trả lời người đó như thế nào?” Ngài ngưng lại.

“Bạn sẽ trả lời người đó như thế nào?” Ngài ngừng lại một lần nữa.

Không một chút suy nghĩ, ngài nói, “Hãy nói với người đó thế này: Nếu bạn có thể được quyền tạo nên mẹ mình và đề phòng cho bà khỏi tội tổ tông, bạn có làm không? Bạn có làm không?... Dĩ nhiên bạn sẽ làm! Với bạn thì không có quyền chọn lựa và tạo nên mẹ của mình, nhưng với Chúa Giêsu lại có thể, và Ngài đã làm điều này!”

Từ đó trở đi, tôi thật khó cầm lòng cầm trí, không phải vì nghĩ đến chuyến bay, mà tôi chỉ muốn được nói chuyện với vị Linh Mục này.

Khi Thánh Lễ kết thúc, đám đông trở lại mua sắm, và tôi tìm đường đến phòng thánh nhỏ của nguyện đường,

- Thưa cha, cha dành cho con ít phút được không? Tôi hỏi vị linh mục.

- Không! Ngài trả lời mà không cần nhìn mặt tôi.

Tôi hỏi tiếp:

- Thưa cha, vậy con xin cha nửa phút?

Sau cùng ngài nhìn tôi.

- Anh muốn cái gì?

Tôi thưa với ngài:

- Con là một cựu sinh viên của Gordon-Conwell, và là trưởng lớp, nhưng con mới trở lại đầu năm ngoái.

Ngài mỉm cười khi nói với tôi:

- Gordon-Conwell, ở phía Nam Hamilton. Tôi đã dạy thần học tại đó. 

Tôi thưa:

- Không. Con nghĩ rằng cha không hiểu. Đó là một chủng viện của Tin lành Evangelical.

Ngài chau mày:

- Không, bạn trẻ, tôi không nghĩ rằng anh hiểu. Vì tôi đã từng ở chủng viện Carmelite, và tôi đã dạy ở đó hàng thập niên… Anh tốt nghiệp năm nào?

- Tám mươi hai. Tôi đáp lại, tốt nghiệp thủ khoa, một người Calvinist kiên cường. Con đã trở lại. Bây giờ con về để thăm trường, và nó bây giờ thật sự khác xưa.

- À thế! Ngài nói, chúng tôi trao cho họ chủng viện của chúng tôi; họ trao lại cho chúng tôi những sinh viên tốt nghiệp. Xem ra đó là một trao đổi song phương.

Rồi ngài nhớ lại câu hỏi của tôi lúc bắt đầu gặp ngài.

- Nào, vậy câu hỏi của anh lúc nãy định hỏi là gì?

Tôi đã kể cho ngài toàn câu truyện của ngày trước đó, cao điểm là sự xấu hổ vào đêm đó:

- Cha giảng hay quá. Con xin hỏi là cha có biết cuốn sách nào để có thể giới thiệu cho con không?

- Anh có lý khi không thể nghĩ ra bất cứ cuốn nào trong những sách đó. - Ngài nói tiếp - Không có tác phẩm nào được in trước đó. Chỉ có một, và nó đã hết vào tuần trước.

Tôi kinh ngạc:

- Cha biết phân tích Phúc Âm về Đức Maria?

Ngài trả lời:

- Trong trường hợp này, tôi biết. Tôi đã viết một cuốn sách về chủ đề này.

Tôi há hốc miệng. Tôi cảm thấy như mình đang bước vào vùng ánh sáng.

- Đúng, tôi đã viết nó. Tựa đề là “Cuộc lên trời của Đức Maria”, và tôi vừa biết là nó đã được bán hết vào tuần trước… Nhưng tôi còn giữ lại được hai cuốn. Ngài đưa tay lấy từ tủ sách, rồi hỏi;

- Tên giáo sư là gì?.

Tôi đã trả lời ngài.

- Anh đã kết hôn chưa? Tên vợ anh là gì?

- Kimberly.

Nghe xong, ngài đã ký tặng những cuốn sách với tên của mình - Linh Mục Kilian Healy, O.Carm. - cho cả vợ và các bạn hữu của tôi nữa.

Rồi ngài đột nhiên bước đi để lại tôi một mình choáng váng. Tôi lái xe về nhà người bạn, thật kinh ngạc với lòng thương xót của Thiên Chúa.

Thời giờ không còn nhiều, nên tôi phải vội vã chất hành lý lên xe để tới phi trường Logan. Người bạn cựu giáo sư của tôi không đi chung, vì ông ta phải dạy sau buổi trưa hôm đó. Cho nên, chúng tôi đứng bên lề đường và nói lời tạm biệt.

Tôi nói với ông:

- Câu cuối cùng Ông hỏi là về một cuốn sách về việc lên trời của Đức Maria, phải không?

Tôi đưa tay vào túi áo lấy ra cuốn sách của Cha Healy, trong khoảng 30 giây, tôi đã lược sơ qua về cuộc gặp gỡ của tôi ở nguyện đường. Một cách vội vàng, tôi đã giải thích rằng, đây là cuốn sách duy nhất thích hợp, và nó cũng vừa bán hết. Nhưng tôi mới nhận nó từ tác giả lúc sau trưa khi gặp ngài ở khu thương mại.

Ông ta lặng thinh. 

Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ. Tôi ‘chụp’ được hình ảnh Đức Maria xoa đầu tôi trong trí tôi và nói, “Đừng quá lo lắng về việc bảo vệ Mẹ. Hãy yêu Mẹ, và yêu Con Mẹ. Rồi khi gặp khó khăn, chúng Ta sẽ bổ túc cho những gì con thiếu sót.”

 &

Khi tất cả mọi khảo cứu cũng như khả năng hùng biện của tôi bị thua, khi tôi bị hoàn toàn bẽ mặt vì tiêu chuẩn con người mình, khi tôi không thể làm gì hơn, thì tôi đã làm những gì mà tôi đã bắt đầu: Tôi cầu cùng Mẹ Maria.

Lời cầu nguyện đó tôi thực hiện vào buổi chiều của ngày, trong giây phút của sự yếu đuối và nhục nhã sâu lắng. Nó đang chuyển hướng qua sự bất ngờ xảy ra này trong đời sống tôi. Nó móc vào vòng chuyển động một dây xích những biến cố mà tôi không thể vượt qua bằng những bài nói chuyện được chuẩn bị kỹ lưỡng nhất của tôi.

Khi cần để giải thích về Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, chúng ta cần tình yêu nhiều hơn là nhiều câu trả lời. Khi chúng ta bị thiếu sót, Người sẽ làm những kết quả lớn lao từ những thiếu sót của chúng ta, khi chỉ có mình Mẹ có thể làm được. Mỗi khi chúng ta bị xỉ nhục và cho thấy sự yếu kém, chúng ta nên sẵn sàng cho một cái gì tốt đẹp hơn chúng ta có thể dự tính và chuẩn bị để hoàn thành.

Phúc-âm-hóa với niềm vui, và với lòng tin tưởng. Nên biết ngay từ khởi sự rằng, bạn không có tất cả mọi câu trả lời, nhưng Đấng Cứu Độ bạn thì có, và Ngài yêu Mẹ của Ngài. Ngài sẽ ban cho bạn mọi sự bạn cần, ngay cả đôi lúc bạn cần sự thất bại.

 

PHỤ LỤC

Những Hạt Châu

Những dịp để tôn vinh Mẹ của chúng ta - sinh nhật và kỷ niệm thành hôn, hoặc trong phúng điếu - chúng ta là những người con có thể mong muốn nói nhiều, bởi vì chúng ta xúc động thấy mình đến gần với tuổi thơ. Chúng ta cảm thấy mình phải tìm bắt lại những ngày tuổi thơ này với Mẹ, và nhớ về nó, đền bù lại những giây phút chúng ta đã không biết ơn đủ với sự săn sóc của Mẹ, cũng như tình yêu chúng ta dành cho Mẹ thật ít ỏi so với tình thương bao la của Mẹ.

Khi bắt đầu viết cuốn sách này, tôi đã cố gắng để giảm bớt những kỷ niệm mà một cách nào đó gây đau khổ cho tôi, bao gồm thời gian khi lòng nhiệt thành bị hướng dẫn sai lầm, khiến tôi đã coi thường vứt bỏ Cỗ Tràng Hạt cuối cùng của bà tôi. Có lẽ, để hoàn thành phần phụ lục này, tôi nên quyết tâm sửa lại, mặc dù tôi không sửa được những hạt trong Cỗ Tràng Hạt của bà tôi là Hahn. Những hạt trong Cỗ Tràng Hạt đó đã bị ném vào thùng rác hơn ba mươi năm trước. Tuy nhiên, tôi có thể sửa chữa. Tôi có thể bù đắp truyền thống của bà tôi trong gia đình tôi, cũng như tôi bù đắp với Nữ Vương Thiên Đàng của tôi, Đấng mà bà tôi yêu mến.

Những Cách Thực Hành

Trải qua hằng thiên niên kỷ, các Kitô hữu đã bày tỏ lòng yêu mến của mình đối với Thánh Nữ Đồng Trinh bằng nhiều cách thức khác nhau. Những Kitô hữu tiên khởi đã hành hương tới những nơi có liên quan đến cuộc đời Đức Mẹ. Các Giáo Hội Đông Phương chịu ảnh hưởng của nghi lễ truyền thống Hy Lạp (Byzantium) đã viết những bài thánh ca dài “Akathist” để tôn kính Người. Tín hữu Êphêsô đã khởi xướng một truyền thống phong phú các lời kinh phụng vụ đối với Đức Maria. Tài liệu cho thấy những tín hữu Ai Cập đầu tiên ghi chép lại tài liệu bằng kinh Trông Cậy. Trong khi đó, Tây Phương hoàn tất “Kinh Lạy Nữ Vương,” Kinh Hãy Nhớ, và nhiều kinh nguyện khác. Cả Đông và Tây đã hợp nhất trong cùng một truyền thống tuyệt vời về nghệ thuật Thánh Mẫu - những tấm ảnh của Đông Phương, và cả ảnh vẽ lẫn ảnh tượng của Tây Phương.

Tuy nhiên, không ai nghi ngờ khi cho rằng phần đông tín hữu trong Giáo Hội đã diễn tả lòng sùng mộ, sự tôn kính Đức Maria bằng Kinh Mân Côi. Kinh Mân Côi cũng là cách thức diễn tả lòng yêu mến mà tôi tha thiết nhất.

Tràng Mân Côi bao gồm một chuỗi lời kinh mà nó được đọc lên trong khi suy ngắm những mầu nhiệm từ cuộc đời Chúa Giêsu và Đức Maria, bao gồm 15 mầu nhiệm.

NHỮNG MẦU NHIỆM VUI MỪNG

Truyền Tin (Lc 1:26-38): Thiên Thần Gabrien truyền tin Đức Maria sẽ thụ thai Đấng Cứu Thế.  

Thăm Viếng (Lc 1:39-56): Đức Maria thăm viếng chị họ Isave.

Giáng Sinh (Mt 1:18-25; Lc 2:1-20): Chúa Giêsu giáng trần.

Dâng Con (Lc 2:22-38): Đức Maria và Thánh Giuse lên Giêrusalem và dâng Chúa Giêsu cho Thiên Chúa.

Tìm Thấy Trẻ Giêsu (Lc 2:41-51): Trong cuộc hành hương lên đền thờ, Chúa Giêsu tách khỏi Đức Maria và Thánh Cả Giuse.

NHỮNG MẦU NHIỆM THƯƠNG KHÓ

Hấp Hối Trong Vườn (Mt 26:36-46): Chúa Giêsu cầu xin để được cất khỏi chén đắng.

Đánh Đòn (Mt 27:26): Chúa Giêsu bị quân lính Rôma đánh đòn.

Đội Mão Gai (Mt 27:29): Lính Rôma chế nhạo Chúa Giêsu là vua.

Vác Thập Giá (Ga 19:17).

Chịu Đóng Đinh (Mc 15:22-38): Chúa Giêsu sinh thì trên thập giá.

NHỮNG MẦU NHIỆM VINH QUANG

Chúa Sống Lại (Mt 28:1-10): Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết.

Lên Trời (Lc 24:50-51): Chúa Giêsu về trời cùng Chúa Cha.

Chúa Thánh Thần Hiện Xuống (Cv 2): Lễ Hiện Xuống đầu tiên của Kitô Giáo.

Đức Maria Về Trời (Kh 11:19 - 12:10): Đức Maria được đưa về trời cả hồn lẫn xác.

Đức Maria Được Vinh Hiển (Kh 12:1): Đức Maria được đội triều thiên Nữ Vương Trời Đất.

Trong khi chúng ta suy ngắm về những mầu nhiệm này, chúng ta chú trọng vào việc đọc những kinh trong “Tràng Mân Côi”, một từ có nghĩa căn gốc là một “Chuỗi Hoa Hồng”.

Với mỗi một mầu nhiệm, chúng ta đọc một kinh Lạy Cha và mười kinh Kính Mừng, tiếp sau là kinh Sáng Danh. Tất cả những kinh nguyện này làm thành một chục hạt Mân Côi. Thông thường chúng ta đọc 5 mầu nhiệm một lúc. Trong tài liệu chính thức, Giáo Hội định nghĩa việc đọc một Chuỗi Mân Côi là năm chục hạt.

Trái Tim, Đôi Tay và Lời Cầu

Đôi khi những người ngoài Công Giáo coi thường việc lần Hạt Mân Côi, coi đó như một trong những công thức vô nghĩa và máy móc. Một số sẽ khinh bỉ cách thực hành này, viện dẫn lời Chúa Giêsu là không nên “lải nhải” khi cầu nguyện (Mt 6:7). Nhưng việc làm gì cũng có mục đích của nó.

Trước hết, Kinh Mân Côi không là kinh bắt buộc, nhưng không vô lý. Thật ra, việc thực hành hình thức suy niệm này đã được định nghĩa từ nhiều thế kỷ, và đã khắc ghi vào tâm trí chúng ta, ít nhất qua ba hình ảnh - với tiếng nói, cảm nhận của những hạt mân côi, và chủ đích của những hình ảnh sùng kính - vì thế những ý nghĩa này tự nó đã là một lời cầu. Những điều này nối kết thân xác và linh hồn với lời cầu, khiến chúng ta ít chia trí.

Hơn nữa, hình thức Tràng Mân Côi tự nó phong phú trong giáo lý Thánh Kinh và lòng sùng mộ. Kinh Lạy Cha chúng ta học được từ môi miệng Chúa Giêsu. Kinh Kính Mừng đến từ những lời Tổng Thần Gabrien và Thánh nữ Isave trong Phúc Âm Thánh Luca. Và ai có thể tranh luận về những lời trong kinh Sáng Danh, những lời chỉ để chúc tụng Thiên Chúa Ba Ngôi chí thánh?

Thông thường những khuyết điểm tạo ra những lời phê bình đối với kinh nguyện Công Giáo thì nhỏ và rất ít. Một cách nào đó, nhiều người Công Giáo cũng có ý nghĩ rằng, kinh nguyện chung là không tốt, và rằng kinh nguyện đúng nghĩa phải là sự đáp trả, tình cảm và sáng tạo. Nhưng, Chúa Giêsu đã không dạy điều này. Trên thực tế, chính Ngài đã dùng lời cầu có sẵn của dân Israel xưa (x. Mc 12:29; 15:34; Ga 7:10-14).

Chúa Giêsu đã chỉ trích lối cầu nguyện dài lời, nhưng không phải tất cả lời kinh được lập đi, lập lại là dài lời. Tôi nhớ lại nhìn một người nhạc sỹ Roch Công Giáo bị choán ngợp bởi câu hỏi từ những người mà họ không thể hiểu ngôn từ của người ấy về Công Giáo. Một phụ nữ đã hỏi: “Ông làm gì với những lời lập đi, lập lại như vậy?”

Người đó nhìn bà với một nụ cười hết sức trìu mến và nói, “Tôi không cần biết. Tôi là một nhạc công chơi bass. Và đó là cái gì tôi tin tưởng.”

Đọc ngoài miệng và lặp đi lặp lại cũng có thể tốt cho chúng ta và cho những mối giao tiếp của chúng ta. Vợ tôi không bao giờ chán nghe tôi nhắc lại, “anh yêu em”. Mẹ tôi không bao giờ chán nghe tôi nói lời cảm ơn về sự săn sóc của bà. Những người hướng dẫn của tôi không bao giờ chán khi nghe tôi nói lời xin lỗi về những khuyết điểm của mình. Thiên Chúa cũng vậy, không bao giờ chán khi nghe chúng ta nhắc lại những lời được cho là để ngợi khen Ngài trong Phúc Âm, và truyền thống Giáo Hội. Những người ngoài Công Giáo cũng biết điều này nữa. Và vì thế, họ nghe người Công Giáo luôn vang lên lời “Amen”, “Alleluia”, và “Chúc tụng Chúa”.

Truyền thống đã xếp đặt những lời này, bởi vì chúng kết thành một tư tưởng đặc biệt, hoặc một cảm nghĩ đặc biệt. Hơn nữa, những điều này có ý để làm sáng tỏ tư tưởng hoặc ý nghĩ về cảm nhận không chỉ đối với người nghe, nhưng cả với người đọc nữa. Tôi càng nói với vợ tôi là tôi yêu nàng, tôi càng cảm thấy thương nàng. Tôi càng nói lời cảm ơn với mẹ tôi, tôi càng phải suy nghĩ về lòng hiếu thảo đối với bà.

Cũng vậy, tôi càng cất cao giọng, nâng đôi tay, và hướng lòng về những lời yêu mến đối với Nữ Vương chúng ta, Mẹ của chúng ta, và Con của Người, chúng ta càng đi sâu vào lòng sùng kính và sự thánh thiện.

Kinh Mân Côi Phát Triển Như Thế Nào

Không có chủ đề đặc biệt nào trong đời sống Kitô Giáo lại quá mẫn cảm đối với những say mê và thói quen như những cách thức cầu nguyện. Điều này đúng không chỉ đối với những người Công Giáo. Tôi thấy điều này qua những năm trong vai trò một mục sư Tin Lành. Những phương pháp gây tiếng vang đến rồi tàn lụi, trung bình năm sáu cách đối với một thập niên. Nhưng Kinh Mân Côi đã tồn tại qua nhiều thế kỷ, bền vững trước cuộc tấn công trực diện trong những năm của thời kỳ Cải Cách. Từ thế hệ này qua thế hệ khác, việc làm này đã được tất cả các vị Giáo Hoàng chấp thuận, cũng như hầu hết các tâm hồn đạo đức cổ võ như Thánh Tôma Aquinas, Thánh Anphongsô Liguori, Louis Pasteur, Fulton Sheen, và Thánh Têrêsa Calcutta…

Tất cả đã được bắt đầu ở đâu? Điều này hầu như không thể xác định. Tương truyền rằng Đức Maria đã hiện ra với Thánh Đaminh Guzman, sáng lập Dòng Giảng Thuyết, trao cho ngài Cỗ Tràng Hạt, và dạy ngài cầu nguyện. Nhưng thực ra, Thánh Đaminh và các Tu Sỹ dòng ngài chỉ   có công trong việc loan truyền lòng sùng kính này ở thời Trung Cổ.

Lịch sử, tuy nhiên, đã chứng minh rằng các tín hữu Công Giáo đã lần hạt ngay cả trước khi Thánh Đaminh sinh ra. Kinh Mân Côi có thể đã được truyền lan từ từ qua hàng thế kỷ. Những tín hữu Đông Phương đã có tập quán đếm lời kinh của họ bằng những hạt hoặc những nút được buộc chặt. Các Tu Sỹ đã dùng những sợi giây để đếm khi họ lập lại 150 Thánh Vịnh trong Thánh Kinh.

Những Kitô hữu đơn sơ, số người không biết đọc, đã áp dụng việc thực hành này bằng cách thay vào việc đọc 150 Thánh Vịnh bằng những lời cầu khác. Vì thế, việc thực hành như vậy được gọi là nhà thánh vịnh nghèo nàn. Lời kinh thường xuyên được chọn nhất là Kinh Kính Mừng, được đọc mười lăm lần, mỗi lần một chục.

Nhà sử học Tin Lành là Anne Winston-Allen đã chỉ ra rằng Kinh Mân Côi là trung tâm lòng sùng mộ vững vàng của Công Giáo, và là một sức mạnh quyền uy nhất “đối với việc đổi mới tinh thần và cài cách trong buổi chiều tà của thời Đại Cải Cách”.

Tại sao chúng ta biết rất ít về nguồn gốc của Kinh Mân Côi? Bởi vì nó được lớn lên do lòng yêu mến.

Hãy nghĩ tới một cuốn phim chiếu về những cảnh êm đềm của một cuộc tình được ghi hình qua ống kính như thế nào, thì lịch sử cũng hành động tương tự. Nhân loại ghi nhận những phút giây kinh hoàng với những chi tiết từng giây phút. Nhưng tình yêu thường để lại cái vĩnh cửu của chính nó bằng yêu thương. Lịch sử Kitô giáo hoạt động với tính xác thực, thí dụ, trong việc ghi nhận những cái chết và cực hình của các vị tuẫn giáo. Nhưng lịch sử đã để lại cho chúng ta những trần thuật vừa sơ lược vừa ít về tình yêu của những bà mẹ Công Giáo. Vâng. Có bao giờ chúng ta nghi ngờ rằng, các bà mẹ, qua mỗi thế hệ,  đã sinh ra nhiều Kitô hữu, cũng như các vị tử đạo đã sinh ra nhiều tín hữu do dòng máu tử đạo của các ngài không?

Qua những nguồn gốc của Kinh Mân Côi được bám rễ sâu trong thửa đất lịch sử, hoa trái của nó là những chứng cớ trải qua hàng thế kỷ của Kitô Giáo, bao gồm chính cả chúng ta.

Và những điểm thực hành khác nhau của Kinh Mân Côi thì nhiều. Tại quê hương tôi, phần đông tín hữu bắt đầu bằng dấu Thánh Giá, tiếp đến là Kinh Tin Kính, trong khi cầm Thánh Giá ở đoạn cuối chuỗi hạt. Xong là đọc Kinh Lạy Cha, ba Kinh Kính Mừng, Kinh Sáng Danh để dục lòng tin, cậy, mến. Và sau đó là lần hạt theo từng mầu nhiệm. Một số người có thói quen lập lại lời nguyện Fatima - được coi là được Đức Maria mặc khải cho ba trẻ Fatima, Bồ Đào Nha, năm 1917 - kết thúc mỗi chục là Kinh Sáng Danh. Sau chục kinh cuối cùng, nhiều người còn có thói quen đọc “Kinh Lạy Nữ Vương”, lời nguyện ở Loreto, hoặc những lời nguyện khác về Đức Maria.

Suy Nguyện

Đó là lý do tại sao kinh Mân Côi không quá khó khăn để lần ngón tay trên những Hạt Mân Côi, lập lại những lời kinh. Sự đơn giản của nó đã trở nên thông dụng cho phần lớn quần chúng.

Phần lớn người ta chưa có thói quen suy nguyện. Các mầu nhiệm là những gì đã làm nên Kinh Mân Côi. Khi chúng ta lập lại những lời cầu, chúng ta chăm chú lòng và trí chúng ta vào những biến cố của đời sống Chúa Giêsu. Chúng ta cố gắng đặt mình trong hoàn cảnh, và tưởng tượng những gì đã xẩy ra trước đó.

Đây là điều cần thiết của Kinh Mân Côi. Vâng. Đây là điểm chúng ta sẽ phải suy ngắm nhất, để tránh chia trí. Một khi thiếu cầm trí, chúng ta rất dễ bị phân tâm và chi phối.

Đó là lý do tại sao tôi luôn luôn khuyến khích dùng Thánh Kinh như nền tảng của mọi suy niệm về Tràng Hạt Mân Côi. Sách Thánh rất tuyệt vời, và Chúa Thánh Thần dùng Thánh Kinh để khai mở tâm trí chúng ta, dẫn tiến sâu hơn vào sự khôn ngoan và hoán chuyển tâm hồn về với xám hối. Một vài cuốn sách nhỏ có thể cho chúng ta một trang đơn sơ, ngắn gọn phù hợp để thấm nhập với từng Kinh Kính Mừng. Số sách vở khác giới thiệu với chúng ta những chương khải triển đầy đủ ý nghĩa, để chúng ta đọc nơi đầu một mầu nhiệm, hoặc khi chúng ta tiếp tục suy niệm.

Khi đề cập tới Kinh Mân Côi trong Thánh Kinh, tôi nghĩ nhiều về một cuốn sách nhỏ, đúng ra là một cuốn sách, hoặc ngay cả nhiều cuốn sách như trong một thư viện đầy dẫy sách vở. Tôi có ý nói, người Công Giáo nên hòa nhập mình vào với Thánh Kinh, nhờ đó ở mỗi một mầu nhiệm Mân Côi, sẽ gợi lại vô số những kết hợp Thánh Kinh, từ Cựu Ước đến Tân Ước. Vì những mầu nhiệm - những biến cố cuộc đời Chúa Giêsu - luôn làm sống lại một ý nghĩa nào đó. Thiên Chúa đã chuẩn bị mỗi một biến cố ấy từ muôn thuở. Tôi đã cố gắng dẫn chứng những điểm nổi bật đó qua cuốn sách này trong những mầu nhiệm sau cùng. Thí dụ, mầu nhiệm đội triều thiên, đã được ngầm hiểu về Vườn Diệu Quang trong buổi bình minh, và mầu nhiệm truyền tin cũng đã được nói tiên tri trong bối cảnh đó nữa. Ở chương 3, chúng ta thấy rằng cuộc thăm viếng bà Isave của Đức Maria, chính là hoàn tất của cuộc hành trình dài Hòm Bia Giao Ước trong Cựu Ước.

Nếu chúng ta nhận chìm mình trong Thánh Kinh, chúng ta sẽ khơi lên nguồn tài liệu phong phú. Cũng vậy, khi chúng ta suy ngắm về mầu nhiệm vinh quang thứ ba - Lễ Hiển Linh đầu tiên - thì trước nhất, chúng ta sẽ nghĩ tới một quang cảnh sống động trong Tông Đồ Công Vụ. Chúng ta cũng có thể nghĩ đến lễ Ngũ Tuần của dân Do Thái xưa, đánh dấu việc ban Lề Luật. Chúng ta sẽ nhớ lại thời gian khi Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các trưởng lão trong sa mạc (xem Ds 11:24-29). Chúng ta nhớ cả đến những hình lưỡi lửa, mà Êlia đã cầu xin xuống để đốt cháy lễ vật của ông (1V 18:24-38). Rồi cái gì là hy tế Giao Ước Mới được đốt cháy bởi Lửa Thánh Thần? Có phải là bạn và tôi không? Và khi các Tông Đồ nói tiếng lạ, chúng ta tự nhiên nhớ lại câu truyện của tháp Baben (St 11), và lời trong Isaia (28:11) khi Thiên Chúa một lần nữa làm hỗn loạn ngôn ngữ con người. Điều đó mang ý nghĩa gì trong Ngày Lễ Ngũ Tuần, Ngài xứng đáng với sự phát triển ấy?

“Hãy tìm và đọc”, lời trong Sách Giáo Lý, “và ngươi sẽ tìm gặp trong chiêm ngắm” (số. 2654, ghi chú Guigo the Carthusian).

Toàn bộ cuốn sách này chỉ bao gồm một phần rất nhỏ những dấu chỉ nơi chúng ta có thể vươn tới trong suy niệm, khi chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ từ những học hỏi bền bỉ, chuyên cần, và cầu nguyện của Phúc Âm. Nói một cách đơn giản: chúng ta phải đọc Thánh Kinh mỗi ngày; Chúng ta phải đón nhận Thánh Kinh thường xuyên hàng ngày trong ý nghĩa của phụng vụ; Chúng ta đọc những suy ngắm, những lời giải thích của các Giáo Phụ và các thánh; Và chúng ta phải cầu nguyện bằng Thánh Kinh trong Chúa Thánh Thần.

Vào nửa cuộc đời này, Kinh Mân Côi mỗi ngày của chúng ta là Kinh Mân Côi của Thánh Kinh phát xuất từ trái tim chúng ta, đến Trái Tim Đức Maria và Chúa Cứu Thế, và ngược trở lại. Như vậy, qua việc đọc Thánh Kinh, lần Hạt Mân Côi, chúng ta tìm ra chỗ đứng trong lịch sử sống động của dân Thiên Chúa, xuất phát từ Adong đến Isarael, qua Chúa Kitô tới Giáo Hội.

Vòng Tròn Có Thể Vỡ?

Tình yêu phát sinh tình yêu, đó là lịch sử của Kinh Mân Côi, và đó là bí mật của Kinh Mân Côi.

Lần Hạt Mân Côi! Đó là điều tôi khuyến khích người Công Giáo và tất cả mọi Kitô hữu thiện tâm. Đọc Kinh Mân Côi, và nhận ra rằng, mỗi hạt kinh nối kết chúng ta thành vĩnh viễn, gỡ bỏ khỏi chúng ta sự tạm thời, chuyển tiếp, những điều mà hầu hết con người không mấy quan tâm đến.

Hãy dành thời giờ để lần hạt với lòng yêu mến và sốt sắng. Nhưng cũng hãy lần hạt khi bạn có thể tranh thủ, thí dụ ngồi chờ tại văn phòng bác sỹ, hoặc bị trễ trên đường di chuyển. Thời gian vội vàng tuy không thích hợp đối với cầu nguyện, nhưng bạn vẫn có thể cầu nguyện ngay cả những lúc vội vã. Những hạt Mân Côi và lời kinh chắc chắn sẽ giúp bạn tránh được những tai nạn trên đường đi của bạn!

Trước kia tôi nhìn Chuỗi Mân Côi với thái độ dửng dưng. Tôi thấy nó như chiếc thòng lọng bóp nghẹt lòng yêu mến của nhiều người Công Giáo. Khi tôi cầm cỗ tràng hạt của bà tôi là Hahn, tôi đã không thể gạt bỏ được ý nghĩ đó, hoặc phải chiến đấu một cách mãnh liệt.

Giờ đây, khi nhìn Chuỗi Mân Côi của mình, tôi cũng thấy nó giống như những chuỗi hạt khác, nhưng với một ý nghĩ hoàn toàn mới. Nó gợi cho tôi hình ảnh một triều thiên của Nữ Vương, và vòng tay người Mẹ ôm choàng lấy tôi.

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả: Tiến Sĩ Trần Mỹ Duyệt

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!