Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
  Tủ Sách - Chủ Đề
  Suy Tư - Chiêm Niệm
  Văn Hóa - Xã Hội
  Y Tế - Giáo Dục
Mục Lục

Lời Dịch Giả

Chương I: Hình hài con người sau khi tắt thở

Chương II: Chết là hết mọi sự ở trần gian

Chương III: Đời người thấm thoát thoi đưa

Chương IV: Mọi người đều phải chết

Chương V: Giờ chết đến bất ngờ

Chương VI: Cái chết của những người tội lỗi

Chương VII: Những nỗi lo lắng lúc sắp chết của những người tín hữu nguội lạnh, trễ nãi

Chương VIII: Sự chết của kẻ lành

Chương IX: Sự bình an tâm hồn của người công chính trong giờ chết

Chương X: Ý nghĩa việc dọn mình chết lành

Chương XI: Hai cuộc sống hoàn toàn trái ngược

Chương XII: Thói quen phạm tội

Chương XIII: Những lừa dối mà ma quỉ thường đặt vào tâm trí các tội nhân

Chương XIV: Ngày phán xét riêng

Chương XV: Cuộc phán xét chung

Chương XVI: Các hình khổ trong hoả ngục

Chương XVII: Tánh cách đời đời của hoả ngục

Chương XVIII: Lương tâm bị cắn rứt của những kẻ dữ

Chương XIX: Đức nhẫn nại

Thư mục

Nối kết
Văn Hóa - Văn Học
Tâm Linh - Tôn Giáo
Truyền Thông - Công Giáo
Đường về nhà Cha
Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch
CHƯƠNG XIX: ĐỨC NHẪN NẠI

“Ai bền-đỗ đến cùng sẽ được cứu-thoát.”       (Mat-thêu 24 : 13)

 

Bài gẩm 55:  NHẪN  NẠI  VÀ  TRÔNG  CẬY  ƠN  CHÚA.

I. Chỉ được thưởng khi nào cuộc đời kết thúc.

Thánh Giê-rôm nói:

 “Nhiều người khởi-sự cuộc sống tốt lành, nhưng số ít bền-đỗ đến cùng.”

 Xao-lê, Giu-đa, Tec-tu-li-ăng đã bắt đầu cuộc sống tốt lành, nhưng lúc kết-thúc cuộc đời lại không mấy tốt đẹp, vì họ không nhẫn-nại theo đường ngay chính:

 “Đời sống các tín-hữu không những phải tốt lành lúc đầu, nhưng điều chính yếu là phải kết-thúc tốt đẹp.”

 Phần thưởng chỉ ban vào cuối cuộc đời khi lìa trần. Theo Thánh Bônaventura “ai bền-đỗ mới được trọng thưởng.” Vì thế thánh Lôrensô Justinian gọi đức tính nhẫn-nại là “Cửa  vào Thiên-đàng.”

Này bạn, bây giờ bạn lìa bỏ tội-lỗi, bạn chỉ mới được tha thứ. Thế thì khi nào bạn được trọng thưởng? Chỉ khi nào bạn bền-đỗ đến cùng:

“Ai bền-đỗ đến cùng sẽ được cứu-thoát.”

 Bạn bắt đầu cuộc sống tốt lành. Cám ơn Chúa. Nhưng Thánh Bênađô đã tiên báo cho bạn biết rằng phần thưởng dù đã được hứa cho những ai bắt đầu cuộc sống tốt lành, nhưng chỉ ban cho những ai bền-đỗ. Không phải chỉ chạy đua là được thưởng, nhưng “phải chạy cho đến khi đoạt giải” theo lời Thánh Phaolồ.

Bạn đã và đang sống tốt lành, nhưng bạn hãy “Lo việc linh-hồn một cách run sợ.” Phi-lip-phê  2,12).

 Vì sao? Vì “Ai đã cầm cày, mà còn nhìn lại đằng sau, thì không xứng đáng lo việc Thiên-Chúa.”       (Luca 9 : 62)

Bây giờ bạn đang sống trong hồng-ân của Chúa, tránh xa tội-lỗi, năng chiụ các phép Bí-tích, suy-gẫm hằng ngày. Bạn thật có phúc,nếu bạn tiếp tục cuộc sống như vậy cho đến khi Chúa Giêsu phán xét bạn:

 “Phúc cho đầy tớ, khi chủ về, chủ thấy đầy tớ còn làm như vậy.”(Mat-thêu 24:16)

II. Ơn  Chúa  giúp  ta  thắng  cám -dỗ.

Đừng nghĩ rằng, một khi bạn phụng-sự Chúa, bạn không còn bị cám-dỗ hay ít khi bị quyến-rũ. Bạn hãy nghe Chúa Thánh-Thần phán:

“Này con, khi con đến phụng-sự Chúa, hãy chuẩn-bị để đối phó với các cơn cám-dỗ.”             (Ecclus 2 : 1) 

Bạn nên hiểu rằng, bây giờ hơn lúc nào hết, bạn phải chuẩn-bị chiến-đấu, vì ba thù, ma-quỷ, thế-gian, xác thịt hằng bố-trí làm cho bạn mất đi những gì bạn đã chiếm được.

Đe-nit- Đờ Các-thu-xi- ăng nói:

 “Ai càng can-đảm phụng-sự Chúa, càng bị địch-thù chống đối.”

 Thánh Luca cũng không nói khác hơn: “Khi tà-thần ra khỏi người nào, thì nó tìm nơi khô cạn nghỉ ngơi. Không tìm được, nó nói tôi sẽ trở  về nhà mà tôi đã bỏ đi.Trở về, nó thấy nhà ấy đã được quét tước sạch sẽ và trang hoàng đẹp đẽ. Nó liền đi tìm bảy quỷ khác, dữ hơn nó, rồi về ở cả đó. Như thế, số phận người này giờ đây khổ hơn trước nhiều.”              (Luca 11: 24-26).

Chúng ta hãy cẩn thận suy nghĩ về khí-giới mà chúng ta phải dùng để chống lại các địch thù, hầu giữ được ơn Chúa. Không gì khác hơn là lời cầu-nguyện. Thánh Phaolồ đã ghi:

“Không phải chúng ta chiến-đấu với loài người có xác thịt, mà là chiến-đấu với các quyền hành, các năng-lực và các ác-thần trên không trung.”   (Ê-phê-sô  6 : 12)

Thánh nhân báo cho chúng ta biết rằng, chúng ta không đủ sức mạnh chống trả với các địch-thủ mạnh mẽ như thế, nên chúng ta phải xin Chúa thương giúp:

 “Tôi làm được mọi sự, nhờ ở Đấng thêm sức cho tôi.”     (Phi-lip-phe  4 :13)

 Mỗi người chúng ta cũng nói được như Thánh Phaolồ. Nhưng ơn Trợ giúp chỉ đến cho những ai biết nguyện-cầu: “Hãy xin thì sẽ được.”

Ai chỉ cậy sức riêng mình sẽ thua trận. Mỗi khi bị cám-dỗ, chúng ta hãy đặt hoàn toàn tin tưởng vào ơn Chúa và sự phù giúp của Mẹ nhân lành, cách riêng mỗi khi bị cám-dỗ về đức trong sạch. Vua Salômon đã nói:

“Nếu Thiên-Chúa không ban, tôi không có được đức khôn-ngoan, nên tôi đã cầu xin Ngài.”          (Khôn- ngoan 8 : 21)

 Ai cầu xin với Chúa sẽ thắng trận, bằng không sẽ thua liểng-xiểng.

 

LỜI   NGUYỆN   CẬY   TRÔNG.

Lạy Chúa, xin Chúa đừng cất con ra khỏi mặt Chúa. Con biết chắc chắn rằng Chúa không bỏ con, nếu con không quên Chúa trước. Nhưng con lại e ngại cho tính yếu-đuối của con.

Lạy Đấng Cứu-chuộc con, xin Chúa xây dựng môt nền hoà-bình trường-cửu giữa Chúa và con, đừng bao giờ để nó bị tan vỡ cho đến muôn đời.

Lạy Chúa, Chúa của hồn con, Chúa đã cứu con khỏi chết khốn nạn. Con đã hư đi, Chúa biết rõ điều đó.

 Nhờ vào lòng nhân-lành của Chúa, con mới trở lại được như ngày nay và con hy-vọng luôn sống trong ơn nghĩa Chúa. Con yêu Chúa trên hết mọi sự. Con hy-vọng sống trong tình yêu của Chúa đến muôn đời.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là mẹ của đức Nhẫn-nại. Ơn đó Chúa giao vào tay Mẹ ban phát. Con xin Mẹ, và con hy-vọng sẽ được đức Nhẫn-nại qua tay Mẹ.

 

Bài gẫm 56:   LÀM  SAO  ĐỂ  GIỮ  ĐƯỢC  ĐỨC  NHẪN - NẠI ?

I. Chịu  đựng  sự  chế -nhạo  vô  lý.

Bây giờ làm thế nào để chúng ta vượt thắng thế gian?

Ma quỷ là địch thù tệ hại, nhưng thế gian lại tệ hại hơn. Nếu ma quỷ không dùng thế gian và những người xấu xa tội-lỗi, chúng đã không dành được nhiều chiến-thắng như thế.

Chúa Cứu-Thế đã cảnh giác chúng ta:

 “Hãy coi chừng người đời.”           (Mat-thêu 10:17)

 Người đời thường xấu xa hơn cả ma quỷ, vì lời cầu nguyện xua đuổi được ma quỷ; nhưng các bạn xấu lại cám-dỗ ta phạm tội bằng những lời đường ngọt, những lời kích-thích. Để thúc đẩy một người phạm tội, nó cười vào mũi người đó, gọi người đó là người vô dụng, không dám ăn chơi gì cả. Khi không nói được gì thêm nữa, nó gọi người đó là giả hình nhân-đức. Để khỏi nghe thêm những lời tương tự, một ít linh hồn yếu đuối đã nghe theo những lời kích-thích đầy vẻ lừa dối đó, và phạm nhiều tội-lỗi.

Này bạn, chắc chắn là bạn muốn sống tốt lành, bạn hãy chịu-đựng những lời chế-nhạo vô lý như thế của những kẻ xấu nết. Họ khó chịu khi thấy đời sống tốt lành của những người nhân-đức. Vì sao? Vì đời sống tốt lành như những lời quở-trách họ thường xuyên, và họ muốn vứt bỏ những lời quở-trách khó chịu đó. Nhưng, mặc cho thế gian nói gì thì nói, chúng ta hãy có một nhận-thức đứng đắn:

“Những ai muốn sống đạo đức trong Chúa Giêsu Kitô, sẽ phải chịu bắt bớ, khổ cực.”           (2 /Ti-mô-tê 3 : 12)

Cũng vậy, các Thánh đều phải bắt-bớ cách này hay cách khác. Ai thánh-thiện hơn Chúa Giêsu? Thế mà thế gian đã bắt bớ Ngài, và giết chết Ngài trên thập-tự giá.

II. Dại  khôn , khôn  dại.

“Lưỡi không xương nhiều đường lắt-léo”, thường thường lý-luận trần gian trái với lý lẽ ngay chính của Chúa. Trần gian kể là khôn, Chúa Giêsu lại cho là dại:

“Sự khôn ngoan thế gian này là sự điên dại trước mặt Chúa.”  (1/Cô-rin-tô 3 : 19)

 Trái lại, thế gian cho là dại, Chúa lại cho là khôn:

“Tiếng nói của thâp-giá đối với kẻ hư hỏng là điên dại. Còn đối với các người được cứu-rỗi tức là chúng ta, thập-giá là sức mạnh của Thiên-Chúa.” (1/Cô-rin-tô 1: 18)

Chúng ta thật sự được an-ủi:

“Chúng nguyền-rủa, nhưng Người sẽ chúc lành. Những kẻ dấy lên hại tôi phải xấu-hổ, còn tôi-tớ Người sẽ được vui mầng.”  (Thánh Vịnh 109 : 28) 

Cứ để những người tội-lỗi nói gì thì nói, chúng ta cứ tiếp tục sống đẹp lòng Chúa.

Càng bị chống-đối, càng bị khinh-chê vì làm việc lành, chúng ta càng đẹp lòng Chúa và càng có công phúc. Khi những người xấu xa phỉ-báng chúng ta, chúng ta hãy dâng cho Chúa. Mặt khác, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì Ngài ban cho chúng ta ánh sáng để chúng ta can-đảm bước đi trong đường ngay chính. Chúng ta đừng hổ-thẹn khi phải tỏ ra mình là một tín-hữu, vì:

 “Ai hổ thẹn vì Ta, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn vì kẻ ấy, khi Người đến trong vinh quang của chính mình.”         (Luca 9 :26)

III. Cửa  hẹp  đưa  đến  cõi  sống.

Muốn được cứu-rỗi, chúng ta phải chịu đau khổ

 “Cửa hẹp và đường hẹp dẫn đến sự sống, song ít người tìm được lối ấy.”

(Mat-thêu 7:14)

“Muốn vào Nước Trời phải cố gắng, và chỉ có những người hăn-hái mới chiếm được nước đó.”       (Mat-thêu 11:12). 

Muốn tiến tới trong đường nhân-đức, chúng ta phải cố gắng nhiều nhất vào bước đầu, để diệt-trừ các tật xấu và tập các đức tính tốt. Một khi đã tập được thói quen tốt lành, việc giữ luật Chúa trở nên dể dàng, dịu-ngọt.

Chúa đã phán với Thánh Bridget rằng những ai tập các nhân-đức phải can đảm và kiên-nhẫn, để lúc đầu bị gai châm đau đớn, nhưng dần dần các gai góc trở thành những đoá hoa hồng thơm ngát.

Bạn thân mến, Chúa Giêsu đang nói với bạn như Ngài đã nói xưa với người bất toại:

 “Ông đã được lành mạnh rồi; đừng phạm tội nữa, e lại phải khốn-nạn hơn trước.” (Gioan 5 :14).

Thánh Bê-na-đô nói thêm:

 “Ngã lần sau khốn-khổ hơn ngã lần đầu.”

 Khốn cho những ai bỏ đường công-chính của Chúa: “Khốn cho những trẻ con ngỗ-nghịch.”        (I-sai-a 30 : 1)

 Họ phải trừng phạt, vì: “Chúng về phe những kẻ chống lại ánh sáng. Chúng chẳng thấy đường đi và không theo nẻo ánh sáng.”      (Gióp 24 : 13)

 “Nếu người công-chính quay lưng không theo đường công-chính và làm điều ngang trái… nó sống được sao? Tất cả những việc công-chính nó đã làm, sẽ không còn được nhớ đến,,, nó sẽ phải chết.”        (Ê-dê-ki-en 18 : 24)

 

LỜI   NGUYỆN   CẬY   TRÔNG.

Lạy Chúa, bao phen con đã đáng phải phạt, vì tội-lỗi con đã phạm! Con cảm tạ lòng từ-bi Chúa không nở bỏ rơi con trong cảnh tối-tăm về mặt thiêng-liêng, để con không còn được hưởng chút ánh sáng nào. Con đã xúc-phạm đến Chúa nặng nề biết bao!

Lạy Đấng Cứu-Chuộc con, con sẽ:

“Ca ngợi lòng từ-bi Chúa đến muôn đời.”

 Trong quãng đời con lại, con sẽ cao-rao lòng nhân-hậu Chúa và yêu mến Chúa. Con đã bội-bạc với Chúa, bây giờ con xin gớm ghét những điều bội-bạc đó trên hết mọi sự. Xin Chúa giúp con để ngọn lửa yêu mến bừng cháy trong con.

Lạy Chúa, con yêu Chúa vì Chúa là Đấng muôn đời đáng mến yêu. Từ nay về sau, con chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.

Lạy Chúa Cha hằng có đời đời, nhờ công-nghiệp Chúa Giêsu, xin Chúa cho con đức nhẫn-nại để con luôn sống trong hồng-ân và tình yêu của Chúa đến mãn đời.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Trạng-sư, là nguồn hy-vọng, là chốn con ẩn-náu, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con đức Nhẫn-nại đến cùng. Vì tình yêu của Mẹ đối với Chúa Giêsu, xin giúp con được những ơn con đang xin.

 

Bài  gẫm   57 :            LÀM   SAO   GIỮ   MÌNH   SẠCH   TỘI.

I. Đừng  chơi  với  lửa.

Xác thịt ta, kẻ thù nguy-hiểm hơn cả, chúng ta chống trả bằng cách nào?

Trước tiên, bằng lời cầu-nguyện mà chúng ta đã nói ở các đoạn trên. Thứ đến, bằng cách tránh các dịp tội, mà chúng ta thử bàn đến hôm nay. Thánh Bernadinô Sienna nói:

 “Những lời khuyên dạy quan trọng nhất của Chúa và cũng là nền móng đạo thánh Chúa, đó là những lời khuyên dạy bỏ các dịp tội.”

Lần kia, một tên quỷ bị trục-xuất ra khỏi một người bị quỷ ám, đã thú nhận rằng, tất cả các bài giảng mà nó gớm ghét nhất là những bài nói về việc từ bỏ các dịp tội. Ma quỷ reo cười thích thú đối với những tội-nhân chỉ thề-hứa, chỉ quyết-tâm mà không bỏ các dịp hiểm nghèo phạm tội.

Các dịp tội, cách riêng các dịp tội về xác thịt, như tấm bảng che phủ lên mặt, làm cho ta không còn nhìn thấy chẳng những các quyết-tâm, mà cả ánh sáng đã thâu nhận được, cũng như các chân-lý đời đời. Tóm lại, chúng làm cho ta quên hết tất cả tối-tăm bao phủ.

Nguyên-cớ sa ngã xưa kia của tổ-tông chúng ta cũng vì không tránh dịp tội. Bà Evà biết rõ khi nói với con rắn:

 “Thiên-Chúa cấm chúng tôi không được ăn những quả ấy, và cũng đừng sờ đến chúng.”       (Khởi-nguyên 3 : 3)

 Nhưng nói xong, đáng lẽ bỏ đi ngay (đào vi thượng sách), bà nấn ná ở lại đối-thoại với con rắn, nhìn quả cấm, rồi văn vê trong tay và sau cùng nghe theo lời rắn độc ăn quả cấm và đưa cho ông Adong cùng ăn: 

“Ai liều mình vào dịp hiểm-nghèo sẽ chết trong hiểm-nghèo.”  (Ecclus 3 :27)

Thánh Phê-rô ghi nhận rằng ma quỷ “gầm thét kiếm mồi để ăn thịt”.

Thánh Xy-pri-a-nô tự hỏi ma quỷ làm gì để vào lại một linh hồn mà nó vừa ra khỏi? Nó vừa đi vừa tìm kiếm cơ-hội: 

“Nó nhìn ngắm cẩn thận xem chỗ nào sơ hở nhất để vào theo lối đó.”

 Nếu người nào khinh thường lui tới những nơi có các dịp hiểm nghèo, địch-thù sẽ nắm lấy cơ-hội thuận lợi nhất để giết chết họ.

Hơn nữa, Ap-bô Ghe-Ric (Abbot Guerric) quan sát nhận thấy rằng Lazarô sống lại tay chân còn buộc dây. Nếu không cởi dây, ông ta sẽ chết, và ông không thể sống trói buộc như thế. Ngài có ý nói những ai ra khỏi đống bùn dơ tội-lỗi, nhưng vẫn buộc chặt vào dịp tội, sẽ chết theo dịp tội đó. Những ai muốn được cứu-rỗi, chẳng những phải bỏ tội, mà phải bỏ luôn cả các dịp tội, như bạn xấu, nơi đàng-điếm tội-lỗi v.v…

II.  Mưu  chước  ma  quỷ.

Có thể bạn nói, tôi đã thay đổi cuộc sống; Tôi không còn ý-tưởng xấu nào với người đó, và tôi đâu còn bị cám dỗ nữa.

Xin trả lời bạn: Ở Phi-châu có một loại gấu hay đuổi bắt loại khỉ để ăn thịt. Một khi thấy gấu tới, loại khỉ đó thoát thân bằng cách trèo lên những cây cao chót vót. Hỏng mất mồi, gấu làm sao đây? Nó nằm xoài dưới gốc cây, giả vờ chết. Tưởng gấu chết thật, loài khỉ nghĩ rằng còn gì nguy-hiểm nữa đâu, nên lò-mò tuột xuống. Liếc nhìn thấy loài khỉ đang từ từ tuột xuống ngang tầm tay, gấu ta đột nhiên nhảy dậy, vồ lấy khỉ và cấu xé ăn thịt.

Bạn ạ, ma quỷ cũng vậy, nó giả vờ để yên không cám-dỗ, cứ để bạn lui tới như không có chuyện gì nguy-hiểm cả. Nhưng nó chờ một cơ-hội nào thuận tiện nhất, cám-dỗ bạn và bạn lại sa vào cạm-bẫy của nó. Biết bao linh hồn đã đọc kinh, cầu-nguyện, rước Thánh-Thể và người đời kể như các vị Thánh, thế nhưng những linh hồn này đã xem thường các dịp hiểm-nghèo tội-lỗi, nên đã thành con mồi cho ma quỷ!

III.   Xác   thịt   yếu   đuối.

Sách kể chuyện một bà thánh thiện đã lớn tuổi, tình nguyện làm một công-tác đạo đức, là chôn xác các vị tử-đạo. Một lần kia, bà tình cờ tìm thấy một vị chưa chết, nên đem về nhà bà săn sóc, vị này bình phục. Sau đó việc gì đã xẩy đến? Trong một cơ-hội thuận tiện nhất, hai người có thể kể như hai vị thánh, đã mất ơn Chúa, sau đó mất luôn cả đức tin.

Tiên tri Isaia đã kêu lên:

 “Hãy hô to, mọi xác phàm đều là cỏ.” (I-sai-a 40 : 6) 

Suy tư câu đó,Thánh Cờ-ry-sô-tôm nêu lên: Để lửa giữa rơm, rơm không cháy sao ?

 “Để một ngọn nến thắp sáng giữa đống cỏ khô, ai dám đoan chắc đống cỏ không cháy!”

 Thánh Xi-pơ-ri-a-nô cũng không nói khác hơn: “Để lửa bao bọc tứ bề mà không cháy được ư?”.

 Cùng một ý-tưởng đó, vua Salômon nói: “Người ta có thể bước trên than hồng mà chân không bị phỏng ư?”      (Cách-ngôn 6 : 28)

 Cũng vậy, ai liều mình sống trong dịp tội, lại không vấp ngã sao?

Chúng ta hãy: “Chạy trốn tội-lỗi như trốn rắn độc.”       (Ecclus 21 :2)

 Theo Gu-an-phờ-rit: “Không phải đừng đụng đến rắn, mà đừng đến gần.”

IV. Dứt  khoát  bỏ  ngay  dịp  tội.

Nhưng bạn lại nói rằng nhà đó, bạn hữu đó có lợi cho tôi. Nếu “nhà người bạn gái đó là đường đi âm- phủ.” (Cách-ngôn 7 : 27)

bạn không kịp lánh xa để được cứu-rỗi ư? Chúa phán: 

“Nếu mắt phải con nên dịp tội cho con, thì hãy khoét và ném nó đi.” (Mat-thêu 5 : 29)

 Chúa có ý bảo không gì khác hơn là phải lánh xa dịp tội.

Thánh Phan-xi-cô At-xi-di nói rằng ma quỷ cám-dỗ những người lành khác hơn các kẻ dữ. Trước tiên nó dùng sợi tóc, rồi dùng sợi chỉ, sau nữa dùng dây nhỏ, sau cùng dây thừng trói buộc các người lành. Thánh nhân có ý nói rằng nó xúi dục các kẻ lành trước tiên phạm những lỗi lầm nhỏ. Một khi đã chiều theo ý nó, nó sẽ cám-dỗ ngày càng vi phạm những điều lỗi lớn hơn và sau cùng là tội trọng. Cách riêng là những thói xấu về xác-thịt, chúng ta phải dứt khoát tránh ngay những dịp gần và những dịp xa.

V. Các  phương -dược  thần -diệu.

Để giữ mình khỏi phạm tội, chẳng những phải quyết tâm, phải tránh xa các dịp tội, mà còn phải năng xưng-tội và lãnh các phép Bí-Tích. Nhà năng quét dọn không bị dơ. Năng xưng-tội chẳng những sạch tội, mà còn được thêm sức mạnh chống trả chước cám-dỗ.

Phép Mình-Thánh tăng cường sự sống thiêng-liêng:

 “Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì được sống đời đời, và Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày tận thế.”       (Gio-an 6,54).

 Ai năng rước Mình và Máu Chúa sẽ được hứa ban sự sống đời đời. Công-đồng Tờ-ri-đen-ti-nô (Trent) gọi phép Mình-Thánh là “Thuốc chữa khỏi những lỗi phạm hằng ngày, và giữ mình khỏi tội trọng.”

Phương-thế thần-diệu khác để giữ mình sạch tội là đọc và suy-gẫm sách thiêng-liêng: “Hãy năng nhớ đến các sự sau, thì bạn sẽ không bao giờ phạm tội.” (Ecclus 7 : 40)

 Những ai ghi nhớ luôn trong trí những chân-lý đời đời về sự chết, sự phán-xét và cảnh đời đời sẽ không sa ngã phạm tội. Nhờ các giờ suy-gẫm, Chúa soi sáng chúng ta:

“Họ đến với Người và được chiếu soi.”       (Thánh Vịnh  33 : 6)

Ngài nói với chúng ta và làm cho chúng ta hiểu được những gì nên làm mà những gì nên tránh. Hơn nữa, sự suy-gẫm là lò đốt nóng tình yêu Chúa:

 “Trong giờ suy-gẫm, lửa đốt cháy trong tôi.”       (Thánh Vịnh  39 - 4)

Để giữ gìn ơn Thánh, điều cần thiết là phải năng cầu-nguyện, vì ai không cầu-nguyện sẽ hư mất đời đời.

Điều cần thiết để giữ gìn ơn Thánh là sắp đặt đời sống theo một chương-trình thánh-thiện. Sáng sớm, vừa thức dậy, người Kitô-hữu cảm-tạ Chúa, yêu mến Chúa, dâng lên Chúa những quyết-tâm, xin Chúa giúp để giữ mình sạch tội trong ngày. Sau đó, dâng Thánh-Lễ. Trong ngày nên có những giờ thiêng-liêng, viếng Mình-Thánh v.v..

Tối đến, nên lần chuỗi, tĩnh tâm. Quan trọng hơn cả là xin Chúa đức Nhẫn-nại, nên nhớ kêu Danh Thánh Chúa và Đức Mẹ những lúc bị cám-dỗ.

Nếu thi hành các điều ghi trên, bạn hy vọng chắc chắn sẽ được rỗi, bằng không bạn phải hư mất đời đời.

 

LỜI   NGUYỆN   CẬY   TRÔNG.

Lạy Đấng Cứu-Chuộc con, con cám ơn Chúa cho ánh sáng chiếu dõi trên con, để con hiểu biết và cứu linh-hồn con khỏi chết đời đời. Con thề hứa sẽ kiên-nhẫn dùng ánh sáng Chúa cho. Con biết rằng Chúa muốn cứu con, và con lại rất ước ao được cứu-rỗi.

Lạy Chúa, con không dại dột chống lại lòng thương yêu của Chúa nữa. Nhờ tình yêu vô biên của Chúa, nên Chúa đã chịu đựng con cho đến ngày nay. Chúa mời gọi con gởi gấm tình yêu của con vào Chúa và con không còn ước mong gì hơn.

Lạy Đấng tốt lành vô biên, con yêu Chúa. Vì công-nghiệp của Chúa Cứu-Thế, con không bao giờ dám quay lưng lại với Chúa nữa. Con thà chết chẳng thà phạm tội.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là kho tàng ơn Thánh Chúa, xin Mẹ cứu giúp con Vì công-nghiệp của Chúa Cứu-Thế, nhờ lời Mẹ bầu-cử, con hy-vọng sẽ được phần rỗi đời đời.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!