Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
Bài Viết Của
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
TRONG CHÚA CHÚNG TA MẠNH MẼ (LỄ MÌNH MÁU CHÚA KITÔ)
NGANG QUA THÁNH GIÁ, THIÊN CHÚA HIẾN MÌNH (LỄ CHÚA BA NGÔI)
BÌNH AN TRONG TÂM HỒN
SỨ MẠNG MÃI Ở LẠI... (LỄ THĂNG THIÊN NĂM B)
CÓ MỘT DÒNG SÔNG YÊU THƯƠNG (CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH NĂM B)
LÀM SAO ĐỂ CÀNH NHO SINH TRÁI? (CHÚA NHẬT V PHỤC SINH)
ĐỪNG CÓ GÌ NGOÀI YÊU THƯƠNG (SUY NIỆM DÀNH CHO HÀNG LINH MỤC NHÂN LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH)
LINH MỤC CŨNG LÀ "CON CHIÊN" (LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH)
MUÔN ĐỜI THIÊN CHÚA XÓT THƯƠNG
NIỀM VUI VÀ ĐỨC TIN PHỤC SINH
VÔ CẢM ĐẾN TÀN BẠO (SUY NIỆM BÀI THƯƠNG KHÓ)
THÁNH GIÁ VÀ THÂN XÁC CỦA CON NGƯỜI ĐẸP NHẤT (SUY NIỆM TUẦN THÁNH)
“ĐƯỢC TÔN VINH” NGHĨA LÀ GÌ?
NGƯỜI TỬ TÙ MÃI MÃI KHÔNG CHẾT
“ĐỀN THỜ” THEO GIÁO HUẤN CỦA CHÚA GIÊSU (CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM B)
CÓ THẬP GIÁ, NHƯNG SẼ CÓ PHỤC SINH
SỐNG MÙA CHAY VỚI ƠN CHÚA THÁNH THẦN (CHÚA NHẬT I MÙA CHAY NĂM B)
CẢM TẠ CHÚA VÔ CÙNG (LỜI TẠ ƠN PHÚT GIAO THỪA)
LÀM GÌ ĐỂ LUÔN HY VỌNG?
THẦY THUỐC CỦA LINH HỒN
XIN LỖI...
SỐNG THẾ NÀO ĐỂ GỌI LÀ "CHẤT"?
VẪN THỜ CHÚA VÀ VẪN GIẾT CHÚA (LỄ HIỂN LINH 2023)
HƯỚNG TỚI NGÂN KHÁNH GIÁM MỤC ĐỨC CHA PHÊRÔ TRẦN ĐÌNH TỨ
BÀI HỌC NÀO CHO GIA ĐÌNH?
LẠY CHÚA CON ĐỒNG Ý... (LỄ ĐỨC MẸ LÀ MẸ THIÊN CHÚA)
XIN VÂNG VÀ NHỮNG DIỆU KỲ
BÀI HỌC TỪ ĐÓA HỒNG NHẬP THỂ (SUY NIỆM LỄ GIÁNG SINH)
ĐỂ CHÚA ĐẾN...
GIOAN TẨY GIẢ, NGÀI LÀ AI?
THÁI ĐỘ NÀO CHO VIỆC ĐÓN CHỜ CHÚA?
TỈNH THỨC LÀ GÌ?
VƯƠNG QUỐC TRƯỜNG CỬU CHO TÌNH YÊU (LỄ CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ NĂM A)
SỨC MẠNH QUẬT KHỞI TRONG MỘT TINH THẦN BẤT BẠI
SỐNG KHÔN ĐỂ CHẾT THIÊNG
CHÚA "ĐẬP" MẠNH HÀNG LÃNH ĐẠO CỦA HỘI THÁNH
VỀ NHÀ CHA
CHO TÌNH YÊU LÊN NGÔI
TÔI ĐANG THUỘC VỀ "LIÊN MINH MA QUỶ"?
BÁC ÁI VÀ TRUYỀN GIÁO
VÔ CẢM ĐẾN TÀN BẠO (SUY NIỆM BÀI THƯƠNG KHÓ)


Vô cảm là thái độ dửng dưng trước nỗi đau của đồng loại. Thái độ vô cảm không chỉ xảy ra ở thời đại chúng ta. Đọc lại bài thương khó, tôi nhận ra ở đó là cả một sự vô cảm lớn của cả kẻ nắm quyền lẫn đám đông bình dân. Họ thể hiện sự vô cảm đến độ tàn độc, đến độ không còn nhân tính.

Giả sử, một người đáng tội chết, sau khi thi hành án tử cho người ấy, hoặc tàn nhẫn hơn, sau khi đã để người ấy bước vào cực hình đến mức sắp chết, thì những người xung quanh sẽ như thế nào? Có dám chỉ vào cái xác đang nằm đó mà nói rằng "mày trỗi dậy đi" không?. Chắc chúng ta sẽ không làm, ít ra còn chút tình người với nhau.

Tôi nghĩ rằng, người sắp chết ấy, dù thực sự đáng chết, dù không thể thương tình, không thể động lòng được, chúng ta cũng không tàn độc đến nỗi buông những lời khó nghe, thậm chí nhục mạ để phỉ báng, để nguyền rủa.

Đằng này đám người bên chân thánh giá - đã thực sự giết Chúa, đã vừa thực sự đóng đinh Chúa, đã thực sự treo Chúa lên rồi, và đang chứng kiến sự quằn quại của Chúa trên thánh giá, đang chứng kiến người bị mình xử chết dần trong máu, trong bi thảm - còn chưa hả hê, chưa lấy đó làm đủ, lại nỡ lòng nào dám chỉ vào thánh giá, chỉ thẳng vào con người đau thương đến cực độ ấy phỉ nhổ: "Ngươi xuống khỏi thập giá đi, nếu ngươi là Con Thiên Chúa thì xuống khỏi thập giá đi".

Tàn độc. Một sự tàn độc hết sức. Sự tàn độc khó có thể nói hết, khó có lời diễn tả. Dường như sự vô cảm một khi lên đến tột độ đã biến con người ác đến mức không còn nhân tính.

Tôi không thể hiểu nổi những kẻ nhân danh quyền bính, không thể hiểu nổi những kẻ nhân danh lề luật của Thiên Chúa, không thể hiểu nổi những kẻ nắm giữ Kinh Thánh trong tay, những kẻ hàng ngày giảng dạy đạo đức và là bậc thầy của thiên hạ, lại có thể nhẫn tâm đến vậy.

Nhất là trong tư cách đạo đức, trong tư cách của một rabbi mà lại có thể chỉ vào một người do chính mình giết hại, giờ đây chỉ còn có chết là chấm dứt tất cả, lại có thể thách thức: "Mày xuống khỏi thập giá đi". Một sự vô cảm đến lạ lùng, vô cảm đến mức khó hiểu, vô cảm đến độ giết chết chính lương tri của mình.

Nhưng dù suy tư về hình ảnh tang thương của Chúa đứng trước sự tàn bạo của những kẻ giết Chúa, thì không vì thế mà chúng ta lên án họ, cũng không nhằm moi lại lịch sử để xem ai tội lớn, ai tội nhẹ...

Đúng hơn, nhìn vào thái độ ác tâm của người xưa dành cho Chúa Giêsu để chúng ta soi lại lòng mình, khám phá lại bản thân mình, để thấy mình cần phải đi vào chính nội tâm và lương tâm của mình. Chúng ta xem lại, để rồi tự đánh giá lại bản thân: Tôi có vô cảm không? Tôi có từng là người đẩy xua anh em tôi không? Tôi có là người đóng lại đôi mắt, khép lại cánh tay để không phải nhìn thấy đau khổ của anh em, để khỏi phải chìa tay ra và nắm lấy anh em khi mà anh em cần đến tôi không?

Nếu sống giữa anh em mà tôi vẫn để thói vô cảm ngự trị hoặc để nó lộng hành đến độ chiến thắng tình yêu trong tôi, thì đó là thứ chai đá tệ hại của lòng tôi. Đó chính là thói sống tàn nhẫn.  

Và nếu tôi để cho lòng mình xa lìa tình yêu anh em đến mức khốc liệt, thì đó là sự nhẫn tâm đáng sợ. Tôi cần phải loại trừ sự vô cảm khỏi lương tâm của một người Công giáo trong tôi.

Vì thế, nhìn vào cái chết của Chúa Giêsu xưa và nhìn vào khung cảnh của những con người đứng xung quanh thánh giá, chúng ta cần tự rút ra bài học cho mình về lòng yêu thương, cảm thông, chia sớt...

Chỉ có như thế, chúng ta mới mong mình biết yêu thương hơn, chan hòa hơn, biết để cho cái chết của Chúa bắt đầu từ đây lấp đầy trong tâm hồn mình, qua đó, chúng ta học bài học yêu của Chúa: Yêu cho đến chết không chỉ cho người mình yêu, mà còn cho cả kẻ thù  của mình.

Hãy để tình thương của Chúa Giêsu ngự đầy trong thâm tâm, trong cõi đời, trong tấm linh hồn để không còn thứ vô cảm độc ác, không còn thứ vô cảm mà không có bất cứ cái gì có thể đẩy lùi được.

Hãy loại trừ sự vô cảm. Nhất là trong những ngày tuần Thánh, chúng ta thể hiện bằng tình yêu sắc bén hơn trước những anh chị em đồng loại, trước những con người là hiện thân của Chúa Kitô đang ở bên cạnh, đang ở giữa chúng ta.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

Tác giả: Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!