Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
Bài Viết Của
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
TRONG CHÚA CHÚNG TA MẠNH MẼ (LỄ MÌNH MÁU CHÚA KITÔ)
NGANG QUA THÁNH GIÁ, THIÊN CHÚA HIẾN MÌNH (LỄ CHÚA BA NGÔI)
BÌNH AN TRONG TÂM HỒN
SỨ MẠNG MÃI Ở LẠI... (LỄ THĂNG THIÊN NĂM B)
CÓ MỘT DÒNG SÔNG YÊU THƯƠNG (CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH NĂM B)
LÀM SAO ĐỂ CÀNH NHO SINH TRÁI? (CHÚA NHẬT V PHỤC SINH)
ĐỪNG CÓ GÌ NGOÀI YÊU THƯƠNG (SUY NIỆM DÀNH CHO HÀNG LINH MỤC NHÂN LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH)
LINH MỤC CŨNG LÀ "CON CHIÊN" (LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH)
MUÔN ĐỜI THIÊN CHÚA XÓT THƯƠNG
NIỀM VUI VÀ ĐỨC TIN PHỤC SINH
VÔ CẢM ĐẾN TÀN BẠO (SUY NIỆM BÀI THƯƠNG KHÓ)
THÁNH GIÁ VÀ THÂN XÁC CỦA CON NGƯỜI ĐẸP NHẤT (SUY NIỆM TUẦN THÁNH)
“ĐƯỢC TÔN VINH” NGHĨA LÀ GÌ?
NGƯỜI TỬ TÙ MÃI MÃI KHÔNG CHẾT
“ĐỀN THỜ” THEO GIÁO HUẤN CỦA CHÚA GIÊSU (CHÚA NHẬT III MÙA CHAY NĂM B)
CÓ THẬP GIÁ, NHƯNG SẼ CÓ PHỤC SINH
SỐNG MÙA CHAY VỚI ƠN CHÚA THÁNH THẦN (CHÚA NHẬT I MÙA CHAY NĂM B)
CẢM TẠ CHÚA VÔ CÙNG (LỜI TẠ ƠN PHÚT GIAO THỪA)
LÀM GÌ ĐỂ LUÔN HY VỌNG?
THẦY THUỐC CỦA LINH HỒN
XIN LỖI...
SỐNG THẾ NÀO ĐỂ GỌI LÀ "CHẤT"?
VẪN THỜ CHÚA VÀ VẪN GIẾT CHÚA (LỄ HIỂN LINH 2023)
HƯỚNG TỚI NGÂN KHÁNH GIÁM MỤC ĐỨC CHA PHÊRÔ TRẦN ĐÌNH TỨ
BÀI HỌC NÀO CHO GIA ĐÌNH?
LẠY CHÚA CON ĐỒNG Ý... (LỄ ĐỨC MẸ LÀ MẸ THIÊN CHÚA)
XIN VÂNG VÀ NHỮNG DIỆU KỲ
BÀI HỌC TỪ ĐÓA HỒNG NHẬP THỂ (SUY NIỆM LỄ GIÁNG SINH)
ĐỂ CHÚA ĐẾN...
GIOAN TẨY GIẢ, NGÀI LÀ AI?
THÁI ĐỘ NÀO CHO VIỆC ĐÓN CHỜ CHÚA?
TỈNH THỨC LÀ GÌ?
VƯƠNG QUỐC TRƯỜNG CỬU CHO TÌNH YÊU (LỄ CHÚA KITÔ VUA VŨ TRỤ NĂM A)
SỨC MẠNH QUẬT KHỞI TRONG MỘT TINH THẦN BẤT BẠI
SỐNG KHÔN ĐỂ CHẾT THIÊNG
CHÚA "ĐẬP" MẠNH HÀNG LÃNH ĐẠO CỦA HỘI THÁNH
VỀ NHÀ CHA
CHO TÌNH YÊU LÊN NGÔI
TÔI ĐANG THUỘC VỀ "LIÊN MINH MA QUỶ"?
BÁC ÁI VÀ TRUYỀN GIÁO
CÁI ĐÊM TỐI ẤY ĐÁNG SỢ (CHÚA NHẬT III PHỤC SINH NĂM A)


Ở cuối hành trình về làng Emmaus, hai môn đệ mời Người Khách bộ hành, chính là Chúa Phục Sinh mà cả hai đều không nhận ra: “Xin Ngài ở lại với chúng tôi vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn”.

Đi về làng. Ngôi làng vẫn là ngôi làng thân yêu ấy thôi, vẫn cơn gió chiều phe phẩy, vẫn cánh đồng lam bát ngát, vẫn rặng núi đội mây bạc trắng đầu, vẫn con đường lốm đốm màu hoa trên nền xanh lá cỏ quanh co uốn lượn... Tất cả đã nên quen thuộc, đã quá thân thương, đã như tự thuở nào thấm vào huyết quản...

Nhưng chiều muộn hôm nay, đã thật sự đặt chân lên chính ngôi làng của mình, mà trong hồn không phải là niềm vui của biết bao nhiêu lần đã từng ra đi, đã từng trở về.

Lần này là một cuộc tháo chạy. Đó là sự chạy trốn trong hoảng loạn, trong sợ hãi, trong khiếp đảm tận cùng. Về đến quê hương, nơi cách xa Giêrusalem mà hồn vẫn chưa hoàn, phách chưa hồi sinh.

Trở về không mang theo chiến thắng, không mang theo hy vọng, không mang theo bình an cõi lòng, không mang theo niềm rạo rực cho tương lai, lại chỉ thấy ngập đầy ám ảnh về một cuộc ám hại tàn độc của mấy kẻ cầm quyền dành cho người công chính, một Đấng Thánh, Vị đại diện của Thiên Chúa ở trần gian, Đấng chỉ biết làm bạn với người nghèo, người đau khổ, Đấng chỉ giảng dạy giáo lý nước trời, chỉ biết làm phúc cho bao nhiêu kẻ bệnh, tật, đói, chết... được khỏe, được lành, được no, được sống...

Đang khi hai con người nặng trĩu bước chân trên làng quê của chính mình lại chỉ ôm theo bằng ấy thê lương, vỡ mộng, ảm đạm, bàng hoàng và nhói đau trong tâm trạng rệu rã, mất định hướng, thì màn đêm vẫn cứ buông.

Tự bản chất, đêm làm tăng sợ hãi. Trong lòng vốn đã tăm tối, đã vô cùng sợ hãi, lại còn bị nhấn dần vào đêm của tự nhiên. Hình như NỖI KHIẾP SỢ TRONG CÕI HỒN HAI NGƯỜI CÀNG TĂNG DỮ DỘI. Lại đến lúc phải chia tay Người Khách bộ hành, dù lạ, đã trở nên thân thiết, quen thuộc.

ĐÊM TỐI ẤY ĐÁNG SỢ. NÓ ĐÁNG SỢ VÔ CÙNG.

Còn Người Khách, bằng những cách giải thích Kinh Thánh, đã khiến lòng các ông ấm áp, đã khiến hạnh phúc hồi sinh, đã khiến đức tin quay về đúng vị trí của nó trong hồn.

Các ông cần Người Khách ấy. Các ông thật sự cần điểm tựa ngay lúc này. Hai cõi hồn đang không lối thoát, đang tối thật sự, cần một sức ấm sưởi lòng. Cả hai cùng lên tiếng nài nỉ: “Xin Ngài ở lại với chúng tôi vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn”.

Các ông đâu ngờ, người đi bên cạnh các ông, hâm nóng lòng các ông trên quảng đường hun hút lại chính là Chúa Giêsu, là Đấng vừa khải hoàn phục sinh, Thầy Chí thánh của các ông.

Người chính là chiếc phao cứu sinh của các ông giữa biển hoang mang, là chỗ bám víu giữa lúc không chỉ màn đêm đang dần bao vây, mà chính là nội tâm của các ông đang chìm trong đêm tối, cái đêm của nghi ngờ, của thất vọng, của sợ hãi đang chiếm giữ phần lớn cõi hồn...  

Cũng vậy, lời cầu khẩn: “Xin Ngài ở lại với chúng con...” đâu phải lời xa xưa, đâu phải lời quá khứ, đâu chỉ là lời của hai môn đệ thuộc về mấy ngàn năm trước.

NÓ LÀ LỜI HIỆN TẠI VÀ LÀ HIỆN THỰC CỦA CHÍNH CHÚNG TA, CỦA BIẾT BAO CUỘC ĐỜI XUNG QUANH CHÚNG TA.

Bởi biết bao nhiêu lần sóng gió, khổ đau, sợ hãi, bế tắc... trong đời mình, CHÚNG TA CŨNG CẦN CHÚA Ở CÙNG.

Những lúc đời ta thất bại dồn thất bại, cay đắng dồn cay đắng, thương đau đè lên thương đau, gục ngã như kéo nhau ập đến, oan khuất như cùng lúc tấn công tứ phía, chúng ta, người môn đệ của Chúa hôm nay, không thốt lên để kêu nài: LẠY CHÚA, XIN Ở LẠI VỚI CON đó sao!

Chắc bất cứ ai trong đời, nếu đã có đức tin, đều cảm nhận, chính khi lên đến tận cùng của sự đau khổ, chính khi không còn biết cách giải quyết, chúng ta chỉ còn có một lối mở cho mình mà thôi. Đó là cấp tốc chạy về phía Chúa.

Hãy giao tất cả cho Chúa. Hãy chấp nhận ngã nhào vào vòng tay của Chúa như đứa bé trong tay mẹ nó.

Có Chúa, dẫu cho ngày có tàn, ta không chới với, không mất tất cả, không lo sự dữ có sức tận diệt ta.

Có Chúa, màn đêm sẽ có ánh sáng.

Hãy thốt lên liên lỉ: Lạy Chúa, dù cho ngày có tàn, dù đêm có dày đặc, xin ở lại với chúng con!...

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

 

Tác giả: Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!