Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
Bài Viết Của
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
LỜI NGUYỆN TRONG CƠN DỊCH TÁI PHÁT
CHÚA YÊU KHÔNG BỜ KHÔNG BẾN
CHỌN LỰA NƯỚC TRỜI LÀ KHÔN NGOAN
LÒNG TỐT
TRONG HỒN TA, LỜI CHÚA CÓ SINH TRƯỞNG?
"CHA ĐÃ GIẤU"
HÃY CAN ĐẢM GIỮ VỮNG NIỀM HY VỌNG
THÁNH TÂM BIỂU LỘ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
VỤ ÁN HỒ DUY HẢI - TÍN HIỆU VUI
“NGÀI BẺ RA, TRAO CHO CÁC MÔN ĐỆ”
DẤU ẤN BA NGÔI
TRÁI KHẾ CUỘC ĐỜI
CAN ĐẢM DẤN THÂN CHO TIN MỪNG
TẢN MẠN PHÚT GIAO THỪA CỦA TUỔI ĐỜI
ĐIỀU KIỆN ĐỂ THÔNG TRUYỀN LỜI CHÚA
HÃY TRUYỀN THÔNG LỜI CHÚA (NHẦN NGÀY QUỐC TẾ TRUYỀN THÔNG LẦN THỨ 54)
ĐI QUA BA PHẦN TƯ ĐỜI NGƯỜI
YÊU TRONG CHÂN LÝ
LỜI CHÚA ƯỚC HẸN
NHÂN LOẠI VẪN CẦN
CHÚA VẪN TRUNG THÀNH HIỆN DIỆN
SỨ ĐIỆP CỦA MẦU NHIỆM PHỤC SINH
ĐÊM BỪNG SÁNG ÁNH PHỤC SINH
CHÚA THÁNH THẦN BẢO CHỨNG CỦA LÒNG XÓT THƯƠNG
CHÚA PHỤC SINH LÒNG NGƯỜI THẾ
PHỤC SINH ĐỨC TIN
CHÚA GIÊSU - SỰ SỐNG CỦA LOÀI NGƯỜI
LỜI ĐẦU TIÊN TRÊN THÁNH GIÁ: LỜI THA THỨ
KINH KHẤN THÁNH GIUSE BẢO TRỢ NHỮNG VỤ KHÓ KHĂN
XIN THƯƠNG XÓT CHÚNG CON
NHẬN RA TRÁCH NHIỆM VÀ XIN ƠN SÁM HỐI
URBI ET ORBI VÀ NHỮNG THỰC TẠI THÁNH
CHẾT?
HÃY ĐỂ ĐÔI MẮT ĐƯỢC THẮP SÁNG
CHỈ MỘT MÌNH CHÚA LÀ CỨU CÁNH VÀ CÙNG ĐÍCH
CHÚA MỚI THẬT LÀ ĐẤNG TRAO BAN
HIỂN DUNG THÁNH GIÁ
CÁM DỖ - MẠNH MẼ - CHIẾN THẮNG
BỤI TRO VÀ MỘT HY VỌNG
THA THỨ VÌ BẢN THÂN CẦN ĐƯỢC THA THỨ
CHẾT?


CHÚA NHẬT V MÙA CHAY

Là người như bao nhiêu người, Chúa Giêsu cũng xót thương, cũng rung động trước nỗi mất mát của người thân, bạn hữu. Chúa thật sự xót thương, thật sự rung động trước cái chết của chàng trai Lazarô, bạn của Chúa.

Nhưng điều mà Tin Mừng muốn nói không dừng lại ở việc Chúa xúc động. Vượt trên cái chết rất đổi bình thường của Lazarô, là sự khẳng định quá sức phi thường của Chúa Giêsu: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ”.

Nhưng lời khẳng định của Chúa có xác đáng không, khi mà thực tế, chết là đau xót, là chia cắt? Chứng kiến cái chết của người thân, lòng ta se thắt lại. Ta muốn làm một cái gì đó để cứu giúp họ nhưng hoàn toàn vô vọng?

Lời Chúa Giêsu: “Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ” có là lời đáng tin? Nếu đó là lời xác đáng, thì sự sống mà Chúa Giêsu nói là sự sống nào mà lại “không chết bao giờ”?

Mở đầu cho những lời ngậm ngùi trong bài Cõi đi về đã viết khá lâu, linh mục Giuse Nguyễn Hữu An không dấu nổi niềm đau của mình: “Mọi đám tang đều gieo vào lòng tôi một nỗi buồn tê tái”. Nhất là nhìn cảnh Thầy – “một thanh niên đang tuổi xuân ra đi mà mẹ già mắt mờ, lưng còng, tóc bạc đưa tiễn”, thì “chỉ  có đau thương, chỉ có buồn sầu và tiếng khóc, chỉ có nghẹn ngào và nước mắt” là đúng lắm.

Chết là mất mát. Lứa tuổi cao niên, chết vẫn thấy đời người dang dở, lứa tuổi xuân thì còn dang dở biết bao nhiêu!

Cái chết của Lazarô, người bạn của Chúa Giêsu, người được gọi là “người Thầy yêu”, không chỉ làm cho hai chị của mình và những người quen biết khóc thương, mà còn làm cho Chúa Giêsu, dù biết rằng sẽ cho anh sống lại, cũng đã “thổn thức và xúc động”. Điều đó càng làm nổi bật cái bi, cái khổ của nỗi chết.

Nếu chỉ suy nghĩ như thế thôi, lời của Chúa Giêsu: “Ai tin Ta…”, đúng là không xác đáng.

Nhưng không đúng! Lời ấy phải được suy niệm bằng đức tin, vì là lời của ĐỨC TIN. Chúa không hề bảo rằng: “Ai suy nghĩ về Ta…”,  mà lại nói rằng: “Ai tin Ta…”.

Điều quan trọng không nằm ở chỗ biết suy nghĩ, nhưng quan trọng là suy nghĩ trong đức tin.

Chỉ trong đức tin, lời Chúa Giêsu không những là lời xác đáng mà còn là lời ban niềm hy vọng. Một niềm hy vọng mãnh liệt vào sự sống phía sau cái chết, một sự sống “không chết bao giờ”.

Không ai sinh ra là để sống ở trần gian đời đời, nhưng sinh ra để rồi chết. Nếu không có đức tin, không mảy may biết một chút gì đến sự sống đời sau, cuộc đời thật bi đát.

Bởi cuộc sống trần gian như một chuyến đi. Ở cuối hành trình của cuộc đời mỗi người không phải danh vọng, địa vị, hưởng thụ, giàu sang, tiền rừng, bạc bể mà là cái chết. Chấm dứt tất cả.

Trong cái chết, con người ta cô đơn nhất. Dẫu có hai người sát cạnh nhau cùng chết, cũng khó có thể nói rằng: chết cùng, chết với. Mỗi người là một cái chết, rất tư riêng, không bao giờ hòa trộn, không bao giờ lẫn lộn.

Trong cái chết, con người ta trở thành nghèo nhất: bỏ lại tất cả, chỉ có hai bàn tay trắng. Rõ ràng bi đát, rất bi đát…

Nhưng người Kitô hữu có đức tin. Họ xác tín mạnh mẽ vào Đấng là Thiên Chúa đã làm người chia sẻ đến cùng kiếp sống con người của họ. Người đã chết thật, nhưng đã đi bước trước để dạy họ  bài học của sự sống đàng sau cái chết: Người đã sống lại thật.

Sự sống đàng sau cái chết mới là sống thật, sống vĩnh cửu. Một sự sống không có sự chết. Đấng Phục Sinh ấy, hôm nay, trong Tin Mừng, đã nói một cách tường tận, thẳng thắn với bà Martha, cũng là nói với bạn và tôi: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”.

Tin vào Đấng tự mình phục sinh và hứa ban ơn phục sinh cho những ai tin, người Kitô hữu cảm nhận bình an trong cuộc sống. Đức tin giúp họ hiểu rằng, cái chết chỉ là sự biến đổi để trở về cùng Thiên Chúa.

Nhờ đức tin, chúng ta nhận ra ý nghĩa của cuộc đời. Những cố gắng xây dựng cuộc đời sẽ cho ta hạnh phúc tương lai. Nếu hiểu như thế,  cuộc đời không bi đát, nhưng đáng yêu.

Bạn và tôi có quyền hy vọng điều mà Chúa đã hứa: “Ai tin Ta sẽ không chết đời đời”!!

Đức tin là chìa khóa mở cửa cho niềm hy vọng của chúng ta.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

 

Tác giả: Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!