Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
Bài Viết Của
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
CHÚA LÀ CHÚA KẺ SỐNG
CẢM THÔNG CHỨ KHÔNG KỲ THỊ
THƯƠNG QUÁ ĐỒNG BÀO TÔI
CHÚA YÊU KẺ KHIÊM NHƯỜNG
CỨ CẦU XIN, NHƯNG CỨ ĐỂ CHÚA LO LIỆU
CHIÊM NGẮM CHÚA KITÔ VÀ ĐỨC MARIA NHÂN LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI
CHỊ TÊRÊSA KHÔNG MUỐN "LỚN"
PHÚ HỘ VÀ LAZARÔ
MÊNH MÔNG TUỔI ĐỜI
NGÀY 16.9.2019, NGÀY GIỖ LẦN THỨ 17, ĐẦY TỚ CHÚA, ĐỨC HỒNG Y PHANXICÔ XAVIER NGUYỄN VĂN THUẬN
LÀM CON THEO GƯƠNG CHÚA GIÊSU
LÀM CON TRONG GIA ĐÌNH CỦA THIÊN CHÚA
ĐIỀU KIỆN ĐỂ THEO CHÚA KITÔ
DỪNG LẠI BÊN ĐỜI
KHIÊM NHƯỜNG VÀ BÁC ÁI
CÁI TÂM
HÃY VÀO QUA CỬA HẸP
HÃY CÓ CHÚA NƠI LÒNG MÌNH
DÂN TA ƠI!
CẬU BÉ ĂN XIN ĐƯỢC TUYÊN PHONG ĐẦY TỚ CHÚA
“HÃY ĐI VÀ LÀM NHƯ VẬY”
Lúa chín đầy đồng
“KHÔNG CÓ NƠI GỐI ĐẦU”
HÌNH THỨC, NỘI DUNG RAO GIẢNG MÀ THÁNH PHAOLÔ ĐÃ SỬ DỤNG
THÁNH TÂM BIỂU LỘ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
CÔNG LÝ PHẢI ĐƯỢC THỰC THI (Lễ Sinh nhật thánh Gioan Tẩy giả)
THÁNH THỂ, BÀI HỌC YÊU THƯƠNG
LÀM CHA HAY ÁC MỘNG CỦA CÁC CON? (NHÂN NGÀY CỦA CHA)
NƠI CHÚA GIÊSU, THIÊN CHÚA TỎ MÌNH
BA TÔI QUÊN TUỐT (Viết về người cha của tôi nhân "Ngày của Cha" - Chúa nhật 16.6.2019)
BÌNH AN TRONG TÂM HỒN
“NHÂN DANH NGƯỜI MÀ RAO GIẢNG”
VỀ VIỆC MỘT CÔ GIÁO BỊ TẠM ĐUỔI VIỆC
BÌNH AN LÀ KẾT QUẢ CỦA TÌNH YÊU
YÊU NHƯ CHÚA YÊU
CÓ CON ĐƯỜNG MANG TÊN ĐƯỜNG CÔNG CHÍNH
LINH MỤC - MỤC TỬ (CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH)
GẮN BÓ VỚI CHÚA KITÔ
LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG VÀ BIẾN CỐ "SRI LANKA" ĐAU THƯƠNG
YÊU THƯƠNG MÀ VẮNG BÓNG THÌ...
DỪNG LẠI BÊN ĐỜI

 

Giữa nhịp đời ồn ào, hối hả, phải đối mặt cùng quá nhiều bon chen, giành giật, nghiệt ngã, mỏi mệt..., cần lắm những khoảnh khắc dừng lại để khám phá lại mình, để nhận diện chính mình.

Đàng khác, đời mỗi người phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, lo toan, phiền muộn. Dòng đời mải miết lôi ta vào vòng xoáy của nó. Cứ thế mà ta trôi theo nó như cuộn vào cơn lốc, như ào ào cuốn vào cơn lũ dữ, đầy tất bật, đầy mê mải, vừa mệt nhoài, vừa vô nghĩa.

Vì thế mà phải dừng lại, phải tự nhìn và phản tĩnh bản thân.

Bởi nhiều lần giật mình nhìn lại, ta mới thản thốt: mình đã bỏ lại sau lưng tuổi xuân hồng, bỏ những cuộc hạnh phúc đan xen nhiều mộng mị, bỏ những dang dở mà phần chắc là không còn thời gian thích hợp để nối cho trọn, bỏ tất cả những bươn chãi nhọc nhằn...., để giờ này, chẳng những ta chẳng còn gì, chẳng được gì, mà như đang đánh mất nhiều ý nghĩa sâu nặng của cả một quảng đời...

Bỗng dưng ta yêu quá một cuộc sống chân chất, dung dị. Ta thấy yêu, thấy quý vô cùng giá trị của một cuộc sống bình thường, một việc làm đơn giản, một hành động tuy không lớn nhưng mang ân tình, chứa chất nhiều thành ý khiến người nhận lẫn người cho đều hạnh phúc….

Dừng lại bên đời để nhìn lại chính đời ấy, ta còn nhận ra, không chỉ mình ta, nhưng là cả nhân gian này giống nhau như đúc khuôn: Sinh ra trong cuộc đời, dù là ai, thành phần nào, thành công hay thất bại, có niềm tin hay không, đã có lúc sinh ra, thì đều phải sống, phải bước tới mà không bao giờ có thể quay lui, hay chầm chậm lại, nhưng bị thời gian đẩy về phía trước để dù muốn dù không, phải bước cho trọn kiếp người.

Cần lắm những khoảnh khắc dừng lại để nhìn đời, mà nhận ra đời chẳng bao giờ biết thương ai, lại cứ đẩy người đồng hành với nó đi miệt mài như vốn nó đã như thế từ vạn vạn kiếp.

Nhìn lại bên đời để thấy đời vội vã, không phải để run rẫy hay tiếc nuối, nhưng để biết yêu thương, biết sống cho hoà hợp, sống chân thành, vị tha, không ích kỷ, không vụ lợi, không xấu xa, bẩn thỉu,….

Nhìn lại bên đời để biết giữ cho mình không bao giờ nghiêng ngã, mà luôn sống bằng cõi tâm trong sáng, hướng đến mục đích tốt đẹp, và thực hành những chân, thiện, mỹ.

Cần nhớ: Khi biết sống vì mọi người xung quanh, lấy niềm vui của mọi người làm niềm vui của chính mình, cuộc sống sẽ không còn đau khổ hay bi luỵ, thay vào đó là những vui tươi, là yêu thương, chia sẻ, xung quanh sẽ mãi là một màu xanh của những dịu dàng, những tin tưởng...

Không ai có thể chọn cho mình một nơi sinh ra nhưng ai cũng đều có quyền chọn cho mình mục đích sống. Vậy sao ta không chọn một cuộc sống mang nhiều ý nghĩa, sống để không hổ thẹn với lương tâm, để có thể tự hào nhìn cuộc đời bằng ánh mắt viên mãn, tự hào.

Nhìn lại bên đời để cố mà sống ngay thẳng, ngẩng cao đầu không hối hận hay nuối tiếc, đừng để khi quay đầu nhìn lại, ta phải ngậm ngùi, tiếc xót: “giá như ta tích cực hơn", "giá như ta đừng làm như thế”, "giá như ta suy nghĩ thoáng hơn"...

Nhìn lại bên đời để tận hưởng từng khoảnh khắc, để yêu thật nhiều những phút giây hiện tại. Ta sẽ căng hết sức mình để sống tốt nhất phút hiện tại. Ta sẽ làm cho đời ta thật ý nghĩa bằng từng phút giây hiện tại. Và như thế, ta sẽ không như nhiều người, cứ mãi nuối tiếc đời mình.

Ngược lại, sống thật dồi dào và chắt chiu từng phút giây trôi qua để mang lại cho chính đời mình những ý nghĩa phong phú, mãi đến khi nhắm mắt xuôi tay, ta chẳng còn gì nấm nuối, nhưng sẽ vừa ý với chính mình, vừa ý với thành quả mà mỗi phút giây ta đã căng mình sống tối đa.

Nhìn lại bên đời, ta không cho phép mình chấp nhận hay buông xuôi theo những khó khăn mà cuộc đời mang đến.

Dù đối diện cùng hoàn cảnh nào, ta phải cố nhận thức rằng mình là ai, đang làm gì, đang hướng đến cái gì, và quan trọng là phải giữ cho được là chính mình, để ta can đảm giải quyết. Nếu cần cắt đứt, phải cắt đứt. Nếu cần tiếp tục, phả lao vào mà tiến đến đoạn kết….

Tóm lại: Đời người chỉ sống có một lần. Ta cần sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì đã từng hoài phí. Sống làm cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng, ta từng ti tiện, hèn đớn... Rồi một ngày xuôi tay nằm xuống, ta hãnh diện mỉm cười từ giả thế trần trong bình an, trong suy nghĩ đẹp mà mọi người dành cho ta.

Ôi ta hạnh phúc. Hạnh phúc chứa chan mà vẫy chào tất cả...

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

 

Tác giả: Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!