Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
Bài Viết Của
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
NGÀY 16.9.2019, NGÀY GIỖ LẦN THỨ 17, ĐẦY TỚ CHÚA, ĐỨC HỒNG Y PHANXICÔ XAVIER NGUYỄN VĂN THUẬN
LÀM CON THEO GƯƠNG CHÚA GIÊSU
LÀM CON TRONG GIA ĐÌNH CỦA THIÊN CHÚA
ĐIỀU KIỆN ĐỂ THEO CHÚA KITÔ
DỪNG LẠI BÊN ĐỜI
KHIÊM NHƯỜNG VÀ BÁC ÁI
CÁI TÂM
HÃY VÀO QUA CỬA HẸP
HÃY CÓ CHÚA NƠI LÒNG MÌNH
DÂN TA ƠI!
CẬU BÉ ĂN XIN ĐƯỢC TUYÊN PHONG ĐẦY TỚ CHÚA
“HÃY ĐI VÀ LÀM NHƯ VẬY”
Lúa chín đầy đồng
“KHÔNG CÓ NƠI GỐI ĐẦU”
HÌNH THỨC, NỘI DUNG RAO GIẢNG MÀ THÁNH PHAOLÔ ĐÃ SỬ DỤNG
THÁNH TÂM BIỂU LỘ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
CÔNG LÝ PHẢI ĐƯỢC THỰC THI (Lễ Sinh nhật thánh Gioan Tẩy giả)
THÁNH THỂ, BÀI HỌC YÊU THƯƠNG
LÀM CHA HAY ÁC MỘNG CỦA CÁC CON? (NHÂN NGÀY CỦA CHA)
NƠI CHÚA GIÊSU, THIÊN CHÚA TỎ MÌNH
BA TÔI QUÊN TUỐT (Viết về người cha của tôi nhân "Ngày của Cha" - Chúa nhật 16.6.2019)
BÌNH AN TRONG TÂM HỒN
“NHÂN DANH NGƯỜI MÀ RAO GIẢNG”
VỀ VIỆC MỘT CÔ GIÁO BỊ TẠM ĐUỔI VIỆC
BÌNH AN LÀ KẾT QUẢ CỦA TÌNH YÊU
YÊU NHƯ CHÚA YÊU
CÓ CON ĐƯỜNG MANG TÊN ĐƯỜNG CÔNG CHÍNH
LINH MỤC - MỤC TỬ (CHÚA NHẬT CHÚA CHIÊN LÀNH)
GẮN BÓ VỚI CHÚA KITÔ
LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG VÀ BIẾN CỐ "SRI LANKA" ĐAU THƯƠNG
YÊU THƯƠNG MÀ VẮNG BÓNG THÌ...
NHỮNG TÍN HIỆU HY VỌNG TỪ VỤ CHÁY NHÀ THỜ ĐỨC BÀ PARIS
BƯỚC THEO CHÚA KITÔ KHẢI THẮNG ALLELUIA
CHÚNG TA SỐNG NIỀM VUI VÀ ĐỨC TIN PHỤC SINH.
THÁNH GIÁ - NỖI ĐAU VÀ AN ỦI (SUY NIỆM TUẦN THÁNH)
GIÁ TRỊ CỦA MỘT CÁI CHẾT (SUY NIỆM TUẦN THÁNH)
Đàng Thánh Giá 2019
THẬP GIÁ ĐÒI HỎI LÒNG QUẢ CẢM (CHÚA NHẬT LỄ LÁ)
HỌC TẬP LÒNG NHÂN TỪ CỦA CHÚA
NHÂN HẬU MỘT TÌNH CHA
HÃY VÀO QUA CỬA HẸP

 

 

Chúa nhật XXI thường niên năm C

 
 

Tổng thống Washington, lúc sinh thời, từng phát biểu: “Không nên chỉ đánh giá thành công qua địa vị mà con người đạt được trong cuộc sống, nên đánh giá sự thành công qua những trở ngại mà người đó khắc phục được”. 

 

Trải nghiệm nhiều trên đường đời, trong sự tiến thân, nhất là trên con đường chánh trị vừa phải khéo léo, vừa phải khôn ngoan, mà Washington đã đưa ra nhận định  xác thực gần như là “chân lý” về lối sống ở đời.

 

Thói thường, ai mà không thích đi con đường rộng. Nhưng không có bất cứ ai nhờ lối sống dễ dãi, buông thả, thoải mái…, lại có thể thành thân, thành nhân. Vì thế, lời Chúa Giêsu: “Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp” là lời dạy chúng ta, ngày nào còn sống trên đời, thì ngày ấy đồng nghĩa với việc chúng ta phải tự đào tạo mình, rèn giũa mình. 

 

Nếu sống ở đời, thành công sẽ không bao giờ là kết quả của ươn lười, thiếu trách nhiệm với bản thân, với tương lai đời mình…, thì đời sống thiêng liêng, sự thánh thiện cũng sẽ không bao giờ mở ra với bất cứ ai không tập tành nhân đức, không khổ luyện đêm ngày, không chấp nhận hy sinh gian khổ, không chuyên chăm cầu nguyện, không biết đặt Chúa ở trước mặt mình, không đặt Chúa làm trung tâm sự nghiệp của mình, không lo tuân hành giới răn Chúa…

 

Chiến đấu ở đây còn là chiến đấu với chính mình, với cái tôi cồng kềnh của mình. Nó nặng nề vì những vun vén cá nhân, phình to vì tự hào và tham vọng… Thật ra, cửa vào sự sống không hẹp nhưng hẹp vì cái tôi của tôi to quá. 

 

Cần có một cái tôi như trẻ thơ, một cái tôi bé nhỏ, một cái tôi nhu mì mới được vào Nước Trời (Mt 18,3). Cái tôi của chúng ta luôn có khuynh hướng bành trướng nhờ thu tích nơi mình tri thức, tiền bạc, khả năng. Cả kinh nghiệm, tuổi tác, đạo đức, chức vụ, cũng có thể làm cái tôi xơ cứng và khép lại. 

 

Như viên đá cuội, trải qua nhiều thời gian, được sóng biển mài giũa thành viên đã nhẵn nhụi, tôi cần nỗ lực liên tục trong thời gian, để giữ cho cái tôi nhỏ lại, khiêm hạ trước Thiên Chúa, cởi mở trước anh em.

 

Khi chúng ta tập tành nhân đức, khổ luyện bản thân, hy sinh và từ bỏ, hủy mình ra không, giữ luật Chúa, trung thành sống theo lời Chúa dạy…, đó là cách chúng ta nép mình qua cánh cửa hẹp, là cách chúng ta thao luyện bản thân để đạt tới ơn cứu độ đời đời.

 

Thánh Phaolô ví cuộc hành trình tiến về bến bờ hạnh phúc ấy như một cuộc chạy đua, như người lực sĩ, trước khi ra thao trường thi đấu, họ cần phải thao luyện, tập dược thường xuyên, mới có thể hy vọng đạt huy chương. 

 

Thánh Phaolô còn nói về chính sự khổ luyện của bản thân: “Tôi đã chiến đấu trong cuộc sống chính nghĩa; đã chạy đến cùng đường; kiên vững trong lòng tin. Giờ đây, triều thiên công chính được dành sẵn cho tôi, và Thiên Chúa, Đấng phán xét chí công, sẽ hoàn lại cho tôi trong ngày ấy, không chỉ cho tôi mà thôi, nhưng còn cho hết mọi người đã đầy lòng mến yêu trông đợi Ngài xuất hiện” (2Tm 4, 6-8).

 

Cuộc đời có biết bao nhiêu cám dỗ và lôi cuốn, đòi ta phải chiến đấu cam go. Chỉ khi can đảm, không thỏa hiệp hay nhân nhượng với kẻ thù, không để mình sa vào lôi cuốn của bóng tối, ta mới có thể hoàn thành xuất sắc cuộc đời mình như thánh Phaolô.

 

Ta đừng để đến ngày kia, khi trình diện trước tòa Chúa, lại bị Chúa chối rằng: “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính!” (Lc 13, 27). 

 

Bởi dù hôm nay chúng ta vẫn dự lễ, rước lễ, nghe giảng, tĩnh tâm... nhưng chúng ta vẫn cứ trơ trơ, xơ cứng và không thay đổi, không để Chúa đi vào đời mình. 

 

Vì thế, dù ta có thực hành nhiều việc đạo đức, Chúa vẫn không quen biết ta, và ta vẫn xa lạ trong mắt Chúa. 

 

Tóm lại, Ðời sống Kitô hữu là một cuộc chiến đấu liên tục. Chiến đấu để qua cửa hẹp nhờ bỏ cái tôi ích kỷ, và luôn ý thức để thắng cám dỗm, để tiến về phía thiêng liêng, luôn biết hăng hái đi về phía trước trong sự khiêm nhu và cậy dựa vào sức mạnh của ơn Chúa ban.

 

Ước gì một ngày kia, từng người chúng ta được gọi về trình diện trước tôn nhan Chúa, đều được Chúa vui mừng khen ngợi: “Ðây là đầy tớ tốt lành và trung tín… hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi” (Mt 25, 21).

 
 

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

Tác giả: Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!