Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về câu nói: “Ai lại đi giữ bản quyền của Mặt Trời chứ!”
Thiện Lương và Quân Tử: Quà Tặng của Chúa Thánh Thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ra khơi…
“Đứa con của thùng rác…”
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Ở hai đầu nỗi nhớ”…
Lại là câu chuyện về một món quà…
Chuyện mỗi tuần – chuyện cùng nhau về Nhà Cha…
Một tin tốt lành…
Món quà “Niềm Tin”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “nỗi lòng”…
Câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì?”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về lời chúc “Bình An”…
“Cái nhìn”…
Chặng thứ bảy…
Chuyện mỗi tuần – nhật ký Tuần Thánh…
Tràng Hoa và Vòng Gai…
Chuyện mỗi tuần – chuyện SỐNG…
Chuyện ông thánh Roch – hay Rôcô - và COVID-19…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện Ánh Sáng và Bóng Tối trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của tác giả Nguyễn Tuân…
Thánh Giuse – Ông “BỐ” gia đình biết sống “im lặng”…
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện “NƯƠC” bên giếng Gia-cóp…
CÂU HỎI “LÀM NHƯ VẬY…ĐỂ LÀM GÌ?”…


 

Đấy là câu hỏi được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong một câu chuyện “qua đường” giữa một ông nhà giàu hay là phú ông và một lão ông thích câu cá…

Ông nhà giàu chịu không được cái cảnh nhìn thấy “ lão ngư ông” kiên nhẫn đợi chờ cái phao nhúc nhích để giật lên từng con cá nhỏ…

Ông ta mon men đến gần :

-Này ông lão, sao ông không mắc cả chùm lưỡi câu vào…mà câu cho khỏe…Ngoài chợ họ có bán những chùm lưỡi câu như vậy mà…

-Nhưng để làm gì, hả ông?

-Thì dĩ nhiên là để bắt được nhiều cá hơn…

-Để làm gì, thưa ông ?

-Thì để có cá má bán…Và có tiền để mua thêm cần câu…rồi lại câu thêm được nhiểu cá hơn…

-Nhưng…để làm gì, thưa ông ?

-Thì để đến một lúc nào đó…ông có thể gom góp tiền mà mua lấy một con thuyền ra khơi bắt cá…

-Nhưng…để làm gì, thưa ông ?

-Để…một ngày nào đó…ông có điều kiện sắm thêm thuyền bè…và tậu được cả một đoàn tàu cá, thu về không ít lợi nhuận…

-Nhưng…để làm gì, thưa ông ?

-Thì để ông có thể sống sung sướng ngồi câu cả ngày mà chẳng phải lo, phải nghĩ gì cả…

-Thế thì, thưa ông, ông thấy đó : tôi đang làm gì đây ? Ung dung ngồi câu cá…mà chẳng phai lo, phải nghĩ gì…

Câu chuyện không biết có xảy ra trong thực tế cuộc sống hay không, nhưng cứ nhìn lão ngư ông ngồi ôm cần giữa mặt nước mênh mông trong tấm ảnh minh họa trên đây…thì thấy đúng là an nhiên tự tại…giữa những bon chen dầu sôi lửa bỏng phía bờ bên trong…

“Bờ bên trong” là cái thế giới “đa chiều” và “rộn ràng” này : thế giới “giãn cách xã hội” nhưng lại vô cùng “ồn ào” trên mạng xã hội – thứ vốn là ảo đó, nhưng ngày càng mê hoặc con người…và làm người ta nghĩ đến muôn cuộc xung đột về mọi mặt, mọi thứ và cùng xảy ra một lúc…làm nhức đầu…dù vẫn không có một tiếng động nào nghe thấy được…

Chính “tình trạng” ấy của “bờ bên trong” làm cho người viết – vốn rất thích thú chuyện câu kéo – suy nghĩ đôi điều về câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì ?” này…

Trong Tin Mừng thì – một lần kia – có người trong đám thính giả yêu cầu Đức Giê-su một chuyện mà không những Người không nhúng tay vào giải quyết, ngược lại còn đưa ra một câu chuyện với một cái kết chắc chắn là sẽ xảy ra cho lão phú ông cũng như mỗi chúng ta…Yêu cầu của bạn thính giả là Chúa can thiệp để anh ta được chia phần gia sản thừa kế...Còn Chúa lại kể chuyện về công sức tích góp của một lão phú ông…Và chính vào lúc – với của cải chất đầy những kho lẫm đồ sộ cũng như não trạng bình an hưởng thụ nơi lão ta – thì có chuyện “nội đêm nay người ta sẽ đòi mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai ?” (Lc 12 , 20)…

Dù sao câu hỏi “Làm như vậy…để làm gì ?” cũng còn dễ chịu hơn câu hỏi trên đây trong Tin Mừng của Chúa, bởi nó buộc mỗi chúng ta phải đứng trước một sự thật là : chúng ta sẽ phải đối diện với Đấng có quyền đánh giá về cuộc sống trần gian này của mỗi chúng ta…

Sáng nay – 19 / 4 / 2020 – người viết được đọc một “mẩu suy nghĩ” dễ thương, đấy là :

Sau khi sức khỏe khá hơn trong bệnh viện, cụ ông 83 tuổi ở Italy được thông báo phải trả tiền cho máy trợ thở trong một ngày vừa qua, và ông già đã bật khóc…Vị bác sĩ an ủi ông đừng khóc vì tấm hóa đơn ấy nữa, nhưng rồi chính vị bác sĩ lại phải khóc đứng trước câu trả lời của ông cụ:

Tôi không khóc vì số tiền tôi phải trả…Tôi có thể trả tất cả số tiền này…Nhưng tôi khóc vì tôi đã hít thở không khí của Trời Đất trong suốt 83 năm qua…mà chưa bao giờ trả tiền cho nó…Giờ tôi mới biết phải mất 5000 Euro để sử dụng máy thở trong bệnh viện trong một ngày…Bạn có biết tôi nợ Trời Đất bao nhiêu không ? Tôi đã chưa từng một lần cám ơn Thiên Nhiên vì điều đó trước đây !!!

Sự thật về  mẩu tin này không thể xác minh, nhưng những lời của ông cụ thì đáng để suy gẫm…Khi chúng ta hít thở không khí một cách tự do mà không bị đau đớn hay bệnh tật, không ai coi trọng không khí…Chỉ khi chúng ta vào bệnh viện, chúng ta mới có thể biết rằng ngay cả việc thở oxy bằng máy cũng phải trả tiền !

Thế rồi anh bạn sưu tầm ấy có một lời khuyên và mấy câu thơ :

Hãy trân trọng thời gian chúng ta còn có thể hít thở tự do…

Em đừng mãi đi xa tìm Hạnh Phúc

Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh :

Hạnh phúc đến từ những điều bình dị,

Mỗi bình minh…hít thở…sống yên lành…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!