Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
Bài Viết Của
Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh
TIN LÀ HỒNG ÂN
CHÚA VẪN TRUNG THÀNH MÃI
TỪ MỐI PHÚC THỨ BA ĐẾN GIỜ GIAO THỪA
CHÚA LÀ ĐẤNG GIẢI THOÁT
NHỮNG ĐIỀU THIẾU SÓT
KHÔN NGOAN CỦA CON CÁI SỰ SÁNG
HỘI ĐOÀN LEGIO TRONG GIÁO HẠT CỦ CHI 10 NĂM THÀNH LẬP CURIA
MẤT VÀ ĐƯỢC
ĐIỀU KIỆN ĐỂ THEO CHÚA KITÔ
KHIÊM NHƯỜNG VÀ BÁC ÁI
“HÃY VÀO QUA CỬA HẸP”
CHUYỂN LỬA CHO LỬA BÙNG LÊN
SỐNG HAY TIẾN ĐẾN CHẾT?
TÌM GẶP CHÚA TRONG CẦU NGUYỆN
HÃY LÀ MATTHA VÀ LÀ MARIA
YÊU VÀ LÀM
DÂNG HIẾN LỄ
“HÃY NHÂN DANH NGƯỜI MÀ RAO GIẢNG”
CÁI MỚI CỦA TÌNH YÊU
LINH MỤC: MỤC TỬ VÀ CHIÊN (SUY TƯ NHÂN LỄ CHÚA CHIÊN LÀNH)
CAN ĐẢM NHÌN VÀO MÌNH, ĐỪNG LÊN ÁN NGƯỜI
TÌNH YÊU CỦA CHÚA CHO TA NGHỊ LỰC
TỰ TIN ĐỂ THÊM NGHỊ LỰC
CHÚA GIÊSU LÀ CHỦ LỊCH SỬ
KHIÊM NHƯỜNG ĐỂ KHÁM PHÁ SỰ THẬT
SỨ ĐIỆP ĐƯỢC BAN TRÊN MỘT DÒNG SÔNG
ĐỪNG ĐÁNH GIÁ NHAU DỰA TRÊN VẬT CHẤT
NIỀM TIN – ĐỨC TIN
“KẾT NỐI” VỚI CHÚA
NÊN THÁNH TRONG PHỤC VỤ
LÒNG TRUNG THÀNH
TRÚT BỎ
NHỮNG CÚ NHẢY HOAN CA TÌNH THƯƠNG ( Lễ Sinh nhật thánh Gioan Baotixita )
THIÊN CHÚA DUY NHẤT BA NGÔI
XÂY DỰNG TRẦN THẾ
CHỈ CÓ YÊU NHƯ THẦY…
ĐỂ CÀNH NHO SINH HOA TRÁI
NIỀM VUI VÀ ĐỨC TIN PHỤC SINH
HẠT LÚA PHẢI CHẾT ĐỂ SINH KẾT QUẢ
“KHỐN THÂN TÔI…”
NIỀM TIN – ĐỨC TIN

 

CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN NĂM B

Tôi muốn phân biệt giữa niềm tin và đức tin. Niềm tin chỉ để nói tới một sự tin tưởng của riêng mình hay một sự tin tưởng vào con người, vào cuộc sống. Đức tin nhắm đến một niềm xác tín nơi một Đấng Toàn năng nào đó bên trên mình. Cụ thể, tôi muốn suy nghĩ về đức tin Kitô giáo. Vì thế, Đấng Toàn năng mà tôi đặt trọn lòng phó thác là chính Thiên Chúa của chúng ta.

1. Niềm tin.

Một ví dụ làm sáng tỏ hơn cho hai chữ : “niềm tin”. Cách đây vài năm, báo Tuổi trẻ tổ chức cuộc thi “Viết về cha tôi”. Có rất nhiều câu chuyện cảm động do những đứa con viết về cha mình. Sau cuộc thi, tòa soạn chọn những truyện hay đăng thành sách, lấy tựa đề từ chính một câu chuyện trong các truyện ngắn: “Cao hơn đỉnh Thái”.

Đúng là cao hơn đỉnh Thái. Tất cả các truyện ngắn ấy đều cho thấy sự hy sinh cao ngất của những người cha. Hy sinh đến mức quên mình, quyn tất cả những gì thuộc về mình, quên cả đến sự sống của chính mình. Và “Con heo đất” là một trong những truyện ngắn kể về một tấm gương cao hơn đỉnh Thái như thế.

Tác giả Nguyễn Đào Vĩnh Huy cho biết, mình là con nhà nghèo, nghèo lắm. Ngày nhận giấy báo đậu đại học, Huy không dám cho gia đình hay, sợ cái tiệm sửa giày của ba, vốn đã quá chật vật để nuôi đủ sáu miệng ăn, bây giờ lại kham thêm đứa con đi học đại học. Huy không đành.

Tác giả cho biết: “Không muốn thấy ba vì tôi mà gầy đi”. Nhưng cô giáo chủ nhiệm biết tin, đã tới nhà cho hay. Được tin con vào đại học, người cha mừng quýnh. Còn Huy, đưa giấy báo nhập học cho ba mà lòng tưởng như mình đưa cho ba tờ giấy ký nợ.

Vậy là từ đó, người cha âm thầm nhịn ăn, nhịn uống nuôi con heo đất để hằng tháng cho con tiền chi phí. Tác giả viết: “Ba đưa con heo đất lên ngang tầm mắt rồi cười sản khoái chỉ vào tôi: “Con cũng là một con heo đất đấy chứ. Khéo nhé, làm sao đừng để ba bỏ đói”.  Tôi ngớ người ra một lúc mới hiểu điều ba nói. Vâng! Tôi cũng chính là con heo đất mà hằng tháng ba đã bỏ vào đó 500.000 đồng. Có khác là heo đất thì cất tiền trong bụng, còn tôi thì lại không…”.

Niềm tin là thế đấy. Nó rất cần cho đời sống của bạn và của tôi. Nếu không có niềm tin, ta khó mà vượt qua mọi bấp bênh, mọi chông gai của đời mình. Niềm tin là cánh diều lộng gió đưa ước mơ của ta đến cả bầu trời hy vọng, cho ta nghị lực và vững vàng để tiến bước. Để vượt thắng mọi chướng ngại của cuộc đời.

Chỉ với một kết luận rất ngắn: “Có khác là heo đất thì cất tiền trong bụng, còn tôi thì lại không…”, đủ để tác giả Đào Vĩnh Huy nói lên tất cả niềm tin của hai cha con. Người cha tin vào khả năng, vào tương lai mà chính đứa con của mình mang tới. Còn người con, cũng tự tin vào khả năng vượt khó, vượt khổ của mình với một ý thức nhìn về tương lai.

Chính nhờ ý thức này, tác giả mới dám khẳng định: “Còn tôi thì lại không…”.

2. Đức tin.

Nếu chỉ mới là niềm tin, đã cho ta những hiệu quả lớn lao như thế, thì đức tin còn làm nên những phép lạ ngoài sức tưởng tượng, ngoài sự hiểu biết lớn biết bao nhiêu.

Tôi thấy trong bài Tin Mừng hôm nay, thái độ của anh mù Bartimê là cả một đức tin chứ không chỉ niềm tin. Cứ đi vào diễn tiến của câu chuyện, ta sẽ thấy đức tin của người mù Bartimê là một đức lớn lao, và ngày càng lớn, lớn dần. Khởi đầu khi anh ĐANG NGỒI ăn xin, NGHE biết người đi ngang qua là Chúa Giêsu, anh ta KÊU lên. Nhưng tiếng kêu không dừng lại ở tên Chúa Giêsu, kèm theo đó là tước hiệu “Con vua Đavit”: “Hỡi ông Giêsu con vua Đavit, xin thương xót tôi”. Khi gọi Chúa Giêsu là con vua Đavit, anh đã gán cho người tước hiệu Đấng Messia của Israel.

Trong khi tiếng kêu bị đám đông lấn át và cùng lúc, người ta cố ngăn chặng tiếng kêu ấy, anh ta lại càng KÊU TO hơn. Sau cùng tiếng kêu tha thiết của anh đã chiến thắng. Chúa Giêsu đã dừng lại trên nỗi khổ sở của anh.

Bây giờ, sau khi nghe người ta thông báo: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”, anh đã làm một cú nhảy tuyệt vời. Niềm mừng vui của anh được biểu lộ cùng lúc đến ba động tác: LIỆNG áo choàng, ĐỨNG DẬY, ĐẾN CÙNG Chúa Giêsu.

Cần phải nói thêm nơi động tác thứ hai: bản văn Phụng vụ dịch là: “đứng dậy”. Bản văn của nhóm Các giờ kinh phụng vụ dịch là: “đứng phắt dậy”. Còn bản dịch của cha Nguyễn Thế Thuấn là: “nhảy chồm dậy”.

Bạn cứ thử tưởng tượng mà xem: Một người không chỉ sống trong tăm tối, mà còn nghèo khổ, phải đi xin ăn, phải sống bằng lòng trắc ẩn của mọi ngươi. Đó là chưa nói đến mặc cảm của bản thân, đã vậy còn bị khinh khi, bị xa lánh, và chắc chắn nỗi cô đơn càng không nhỏ. Hiểu như thế, ta mới cảm nhận hết sự hồ hỡi của Bartimê.

Vì thế, để diễn tả tất cả sự vui mừng, nỗi hạnh phúc, lòng hân hoan, và cả thái độ yêu mến của Bartimê nữa, có lẽ sử dụng động từ NHẢY CHỒM DẬY trong hoàn cảnh này là hay hơn cả. Một cú NHẢY CHỒM DẬY như thế, còn cho thấy sự luống cuống xen lẫn một chút gì kinh ngạc vì Thầy Giêsu, Đấng mà anh tuyên xưng là “Con vua Đavit”, là Đấng Messia lại có thể nghe thấu lời kêu xin xủa anh.

Liền một lúc, ba động tác liệng áo choàng, nhảy chồm dậy, đến cùng Chúa Giêsu còn cho thấy thái độ dứt khoát hoàn toàn thuộc về đức tin: Anh chỉ nghe nói Chúa đến với mình, không hề biết Người đến từ hướng nào vậy mà vẫn nhảy cẩng lên, để được đến cùng Chúa. Chính thái độ của đức tin thật lớn ấy đã làm nên phép lạ. Chính Chúa Giêsu khẳng định như thế trong lời khen ngợi đức tin của anh mù: “Đức tin của anh đã chữa anh”!!

Chính đức tin đã cho anh, dù đang mù đôi mắt, nhưng lại rất sáng tâm hồn, để rồi sau khi nhận được ánh sáng, anh đã bước theo NGUỒN SÁNG là chính Chúa Giêsu, Đấng có thể làm cho anh, cho cuộc đời anh và cho mọi người sáng lên, không phải bởi đôi mắt mà là ánh sáng chan chứa, ánh sáng dòi dọi của đức tin.

Thánh Marcô kết thúc bài Tin Mừng bằng một ghi nhận thấu đáo: “Tức thì anh ta thấy được và ĐI THEO NGƯỜI”.

“ĐI THEO NGƯỜI” vừa khép lại một hành trình đức tin, vừa mở ra một hành trình mới.

Vì hành động ĐI THEO ấy là một giai đoạm mới, mở ra một tương lai mới cần thiết cho cả hành trình đức tin vừa mới khép lại.

“ĐI THEO NGƯỜI”: Đấy là điểm kết và là cao điểm của đức tin. Đấy là giai đoạn cuối cùng, là một tổng thể của cả hành trình đức tin. Đấy là cao trào lớn do chính giai đoạn đức tin vừa qua đưa tới. Đấy cũng chính là sự tất yếu của những ai vừa khám phá ra bài học lớn lao của đức tin.

Như vậy một chuỗi tiến trình của đức tin vừa mới hình thành: ánh sáng đức tin của một tâm hồn dẫn tới sự sáng của đôi mắt để rồi trở lại với tâm hồn, đức tin ấy càng tỏa sáng lung linh.

Người đã ra tay để giải thoát anh khỏi cảnh tăm tối của đôi mắt. Bằng cách ấy, Người đưa anh đi sâu vào huyền diệu của đức tin, để từ đây anh sẽ bước theo Người.

Niềm tin vào cuộc đời, vào lòng người đưa ta đến thành công trong cuộc sống. Còn đức tin đưa ta đi trọn cuộc vượt qua mà cuộc đời của mỗi Kitô hữu cần lắm để có thể phóng mình tới bến bờ của tình yêu thường hằng là chính Thiên Chúa, nguồn hạnh phúc vĩnh cửu.

Và chính trong đức tin cũng đã bao hàm một niềm tin. Người mù khi kêu cầu Chúa Giêsu, giả thiết anh đã có sẵn một niềm tin vào một con người mang tên Giêsu.

Bởi thế cuộc sống của bạn và tôi dẫu có thế nào, cũng đừng đánh mất niềm tin trong đời. Vì chính niềm tin là cái chốt đầu tiên đặt nền tảng cho đức tin của ta.

Nếu bất mãn, thất vọng sẽ làm cuộc sống nặng thế nào, thì thiếu niềm tin cũng sẽ dẫn tới mệt mỏi trong đức tin thế ấy. Bạn và tôi hãy để cho niềm tin hun đúc đức tin của mình. Và khi đức tin đã được tôi luyện, sẽ củng cố niềm tin trong ta.

Tin là đón nhận ánh sáng để nhìn cuộc đời trong ánh sáng mới. Nói cách khác, đức tin là một cặp mắt mới.

Cuộc đời này vẫn thế. Vẫn là những con người, những biến cố, những nỗi niềm. Đức tin chẳng miễn chước một khổ đau nào. Nhưng đức tin lại có sức làm thăng hoa cuộc đời của mình. Dẫu không làm bay hơi bất cứ một sự oằn nặng nào trong đời ta, nhưng đức tin sẽ giúp ta thánh hóa tất cả những nỗi niềm, những lo toan, gánh vác… Trong đức tin, ta nhận ra như thế, thì đó chính là cập mắt mới của đức tin.

Tin còn là mở lòng đón nhận ơn Thiên Chúa. Đó chẳng phải trường hợp của người mù Bartimê đó sao. Anh đã mở lòng và đón nhận chính Chúa Giêsu, món quà vô giá của chính Thiên Chúa tặng ban.

Và vì chính Chúa Giêsu là ánh sáng trần gian, nên khi có Chúa Giêsu hiện diện trong ta, Người sẽ làm cho ta càng lúc càng chìm sâu trong ánh sáng. Để như người mù Bartimê, ta bước theo ánh sáng của Người và nhận lấy niềm tin trong cuộc đời và đức tin nơi tâm hồn.

Chỉ với kinh nghiệm gặp Chúa, ta mới có thể vượt qua những khó khăn trong việc sống lòng tin và trung thành với đời sống đức tin của mình.

Lm. VŨ XUÂN HẠNH



 

Tác giả: Lm. JB. Vũ Xuân Hạnh

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!