Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
Bài Viết Của
Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry
NHÂN THÁNG GIÁO HỘI DÀNH CẦU CHO CÁC LINH HỒN, CẦN BIẾT LUYỆN NGỤC và HỎA NGỤC LÀ GÌ, Ở ĐÂU và DÀNH CHO AI?
TẠI SAO THIÊN CHÚA LẠI GIẾT CÁC CON ĐẦU LÒNG CỦA NGƯỜI AI CẬP?
CHÚNG TA PHẢI TÔN KÍNH HAY TÔN THỜ ĐỨC MARIA, MẸ THẬT CỦA CHÚA GIÊ SU?
CÁC BÍ TÍCH của GIÁO HỘI CÔNG GIÁO có nguồn gốc KINH THÁNH không?
PHẢI CẦU NGUYỆN VÀ CẦU XIN CÁCH NÀO CHO XỨNG HỢP ĐỂ ĐÁNG ĐƯỢC CHÚA THƯƠNG BAN ƠN CỨU GIÚP ?
NGHI THỨC ĐẶT TAY LÀ GÌ VÀ AI ĐƯỢC PHÉP ĐẶT TAY?
NGƯỜI CÔNG GIÁO CÓ NÊN HỎA THIÊU XÁC CỦA THÂN NHÂN KHÔNG?
MUỐN RƯỚC MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ TRONG THÁNH LỄ PHẢI CÓ ĐIỀU KIỆN NÀO?
NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT CHÚA và KHÔNG GIA NHẬP GIÁO HỘI CÔNG GIÁO CÓ ĐƯỢC CỨU RỖI KHÔNG?
TRONG GIÁO HỘI CÔNG GIÁO, HÀNG GIÁO PHẨM LÀ AI VÀ CÓ CHỨC NĂNG GÌ?
TRONG GIÁO HỘI CÔNG GIÁO: TÀ GIÁO, BỘI GIÁO, LY GIÁO LÀ NHỮNG TỘI GI?
XIN NÓI LẠI NHỮNG KHÁC BIỆT CĂN BẢN GIỮA CÔNG GIÁO, CHÍNH THỐNG GIÁO, ANH GIÁO VÀ TIN LÀNH
CÁC GIÁO HỘI CÔNG GIÁO ĐÔNG PHƯƠNG LÀ AI VÀ Ở ĐÂU?
PHẢI CỘNG TÁC VỚI ƠN CỨU ĐỘ CỦA CHÚA NẾU MUỐN ĐƯỢC CỨU RỖI ĐỂ VÀO NƯƠC TRỜI HƯỞNG PHÚC THIÊN ĐÀNG
ƠN THÁNH CỦA CHÚA BAN CHO AI CÓ LỆ THUỘC VÀO TIỀN XIN LỄ KHÔNG?
CÓ MA QUỶ KHÔNG, CHÚNG Ở ĐÂU VÀ CÓ THỂ LÀM HẠI CON NGƯỜI RA SAO?
GIẢI THÍCH THÊM VỀ TỘI PHẠM ĐIỀU RĂN THỨ NHẤT
TẠI SAO NGƯỜI CÔNG GIÁO KHÔNG ĐƯỢC PHÉP BUÔN BÁN SÚNG ĐẠN, CẦN SA, MA TÚY, SÁCH BÁO DÂM Ô và CỜ BẠC?
TIỀN CỦA và GIẦU SANG CÓ LÀ TRỞ NGẠI ĐỂ VÀO NƯỚC TRỜI HAY KHÔNG?
SỐNG ĐỨC TIN và CHU TOÀN MỌI GIỚI RĂN CỦA CHÚA QUAN TRỌNG RA SAO CHO PHẦN RỖI CỦA NGƯỜI TÍN HỮU CHÚNG TA?
Tại sao Chúa đòi hỏi mọi người trong GH phải sống tinh thần khiêm nhu, khó nghèo nội tâm để mở mang Nước Chúa và mời gọi thêm nhiều người nhận biết Chúa qua gương sống chứng nhân của mình?
GIUĐA CÓ ĐƯỢC CỨU RỖI HAY PHẢI PHẠT ĐỜI ĐỜI?
SUY NIỆM MÙA CHAY NĂM 2019 - TẠI SAO CON NGƯỜI PHẢI CỘNG TÁC VỚI ƠN CHÚA ĐỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ?
CHÚA GIÊSU CÓ THỰC SỰ CHẾT NHƯ GIÁO HỘI DẠY HAY KHÔNG?
CON NGƯỞI CÓ CẦN PHẢI CỘNG TÁC VÀO ƠN CỨU ĐỘ ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI KHÔNG?
TRONG GIÁO HỘI CÔNG GIÁO: TÀ GIÁO, BỘI GIÁO, LY GIÁO LÀ NHỮNG TỘI GI?
TỘI LÀ GÌ VÀ TẠI SAO PHẢI XATRÁNH TÔI ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI?
TẠI SAO CHÚA ĐÒI HỎI CON NGƯỜI PHẢI CỘNG TÁC VỚI ƠN CHÚA ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI?
NGUY CƠ CỦA TIỀN BẠC ĐỐI VỚI ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN và ƠN CƯU ĐỘ
ĐỨC TIN LÀ GÌ và PHẢI SỐNG ĐỨC TIN THẾ NÀO ĐỂ ĐƯỢC CỨU RỖI?
GIÁO DÂN CÓ BỔN PHẬN & TRÁCH NHIỆM GÌ TRONG GIÁO HỘI?
DỰ TIỆC CƯỚI CỦA ĐÔI VỢ CHỒNG LẤY NHAU KHÔNG CÓ PHÉP CƯỚI TRONG GIÁO HỘI THÌ BỊ VẠ TUYỆT THÔNG?
CÓ LINH HỒN NÀO MỒ CÔI và “KHỐN NẠN” KHÔNG?
CÓ NƠI NÀO GỌI LÀ HỎA NGỤC KHÔNG và DÀNH CHO AI?
LUYỆN NGỤC và HỎA NGỤC LÀ GÌ và Ở ĐÂU?
CÁC THÁNH, CÁC THIÊN THẦN VÀ LOÀI NGƯỜI KHÁC VÀ GIÔNG NHAU THẾ NAO?
ĐÂU LÀ NHỮNG THÁCH ĐỐ VÀ HIỂM NGUY CHO NIỀM TIN CÓ THIÊN CHÚA NGÀY NAY?
TẠI SAO NGƯỜI TIN HỮU NÓI CHUNG, VÀ GIÁO SĨ, TU SĨ NÓI RIÊNG, PHẢI SỐNG KHIÊM NHU VÀ KHÓ NGHÈO NỘI TÂM THỰC SỰ ĐỂ RAO GIẢNG HỮU HIỆU VÀ LÀM CHỨNG CHO TIN MỪNG CỨU ĐỘ CỦA CHÚA KITÔ TRONG HOÀN CẢNH
VÌ SAO GIÁO HÔI ĐƯỢC COI LÀ BÊNH VIÊN CHỮA LÀNH CHO NGƯỜI TỘI LỖI?
BÍ TICH HÒA GIẢI QUAN TRỌNG VÀ CẦN THIẾT RA SAO?
SUY NIỆM LỄ KÍNH HAI THÁNH TÔNG ĐỒ PHỂRÔ VÀ PHAOLÔ.

Chúa nhật hôm nay Giáo Hội long trọng mừng Lễ kính hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, là hai cột trụ, là hai Tông Đồ rất nhiệt thành  đã dày công xây dựng và hướng dẫn Giáo Hội trong buổi ban sơ, sau khi Chúa Kitô về trời và  trao phó cho các Tông đồ sư mạng phúc âm hóa thế giới để làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Chúa.

 Mừng Kinh Hai Thánh  Phê rô và Phaolô không những nhắc cho ta sứ mệnh Chúa Kitô  đã trao cho Giáo Hội- tức là cho hết mọi người tín hữu chúng ta-  mà cách riêng,  cũng mời gọi chúng ta suy niệm về những sự lạ lùng  Chúa đã làm trong  cuộc đời của hai vị đại Tông Đồ này.

Thật vậy, trước hết là Phêrô, cũng có tên  là Simon, là  người làm nghề chài lưới ở biển hồ Ga-li-lê cùng với anh là Anrê. Một ngày kia Chúa Giê su đã đến xem các ông đánh cá và đã bảo các ông như sau “ các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá. Lập tức các ông đã bỏ chài lưới mà đi theo Người.” ( Mt 4: 19-20)

Đi theo Chúa để nghe Người giảng dạy về Tin Mừng Cứu Độ và để học nơi Chúa những chân lý của Đạo Thánh  mà  Chúa đã mang  xuống từ trời cao để cho muôn dân học hỏi, tin và thực hành để được cứu độ và vui hưởng hạnh phúc vĩnh cửu  với Chúa mai sau trên Nước Trời.

Simon  đã hăng hái đi theo Chúa trong suốt 3 năm Người đi rao giảng Tin Mừng Nước Trời .Một ngày kia,  Chúa đã  hỏi các môn đệ xem dân chúng  và các ông nói Chúa là ai. Chỉ có một mình Simon  đã trả lời đúng “ Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” ( Mt 16: 16). Chúa Giêsu đã khen Simon về câu trả lời này, và từ  đó Người đổi  tên cho Simon thành Phêrô, nghĩa là tảng đá và  phán bảo ông  như sau “  anh là Phêrô nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy và quyền lực của tử thần sẽ không thắng nổi.”( Mt 16: 18) Tiếp theo sau,  Chúa còn  trao cho  Phêrô  quyền lớn lao  dưới đất mà trên trời cũng công nhận  nữa :

“ Thầy sẽ trao cho anh chiều khóa Nước Trời : dưới đất anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy. Dưới đất anh tháo gỡ điều gì trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” ( Mt 16: 19)

 Chúa đã không sai lầm khi  gọi và trao trách nhiệm lớn lao  cho Phêrô, mặc dù Người  biết  Phêrô có khuyết điểm  lớn  sau này, như chúng ta đọc thấy trong các Tin  Mừng,  thuật lại  việc Phê rô  đã chối Chúa ba lần trong đêm Người bị trao nộp cho kẻ thù địch, vì Guiđa phản bội , bán Chúa lấy 30 đồng bạc của các   Thượng tế  và kỳ mục  Do Thái.

Trước khi Chúa bị trao nộp, Phêrô còn hăng hái tuyên bố là “ dẫu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy.( Mt 26: 35; Lc 22: 33) . Nhưng  Chúa đã trả lời Phê rô như sau  : Thầy bảo thật anh, nội đêm nay, gà chưa kịp gáy  thì anh đã chối Thầy ba lần.” ( Mt 26:34)

Và quả đúng  như Chúa đã tiên báo, đêm đó Phêrô đã công khai chối Chúa đến ba lần khi bị một vài phụ nữ chất vấn xem có phải ông là môn đệ của Chúa hay không

Phê rô chối Chúa vì quá sợ hãi người Do Thái đã bắt bớ Chúa và Người đã không chống cự để  tự trao nộp cho họ bắt  đem đi hành hình. Nhưng sau khi chối Chúa , Phê rô  sực  nhớ lời Chúa đã nói ban chiều, nên  đã ra ngoài “khóc lóc thảm thiết” vì  hối hận đã chối Thầy. (Mt 26: 75)

Lúc ban chiều Phêrô hăng hái tuyên bố sẽ sống chết với Chúa.Khi nói như vậy Phê rô  đã  quá  tự tin vào sức của mình.Ông không biết là mình cũng yếu đuối như mọi người khác, và nếu không có ơn Chúa nâng đỡ thì không ai có thể đứng vững được trước mọi cám dỗ của ma quỉ , thế gian  và xác thit. Do đó,  bài học Phêrô chối Chúa cũng nhắc cho mọi người chúng ta  biết là chúng ta cũng rất yếu đuối  như Phêrô , nên phải hoàn toàn nương nhờ vào ơn Chúa nâng đỡ để không chối Chúa, không phạm tội mất lòng Chúa. Đó là lý do  tại sao Chúa  đã nói với các tông đồ trước  khi Người bị trao nộp là “ không có Thầy anh  em  chẳng làm gì được.” ( Ga 15: 5)

Không có Thầy, tức là không có ơn Chúa nâng đỡ,  thì chúng ta rất  khó hay không thể đứng vững được  trong đức tin để sống theo đường lối  của Chúa và khước từ mọi quyến rũ của ma quỉ, thế gian và xác thịt, ví như “ sư tử gầm thét  rảo quanh tìm mồi cắn xé” như Thánh Phê rô đã cảnh cáo. ( 1 Pr  5: 8).

Chúa cảm thông sự  yếu đuối của Phêrô  và vui mừng khi thấy Phê rô ăn năn sám hối. Nên sau khi Người từ cõi chết sống lại, Chúa Giêsu đã nhiều lần hiện ra với các Tông Đồ trong đó có Phê rô, nhưng  Chúa không hể quở  trách Phê rô về tội đã chối Chúa trong đêm người bị trao nộp cho kẻ dữ. Hơn thế nữa. Chúa còn trao cho  Phê rô  trọng trách lãnh đạo  Giáo Hôi với sứ mệnh chăn dắt các chiên con và chiên mẹ của Thầy. như ta đọc thấy trong Tin  Mừng thánh Gioan Chúa nhật này. Chúa hỏi Phêrô ba lần “ con có mến Thầy không”, không phải vì  Chúa muốn  nhắc Phê rô về tội  đã chối Chúa ba lần,  mà chỉ vì Chúa  muốn cho Phê rô có cơ hội tuyên xưng  lại lòng mến yêu của mình đối với Chúa mà thôi.

Sự kiện này  cho chúng ta thấy  rằng tình thương và tha thứ của Chúa còn lớn hơn mọi tội lỗi và khuyết điểm của chúng ta. Chúa luôn yêu thương và giầu lòng tha thứ, nếu ta biết ăn năn sám hối và xin Người thứ tha như Phêrô đã  sám hối và được  tha thứ  ; trái ngược với Giuđa đã thất vọng và  đi tự tử sau khi bán Chúa.

Về phần Phaolô, chúng ta càng  thấy rõ là với ơn Chúa thì  dù một dụng cụ vô dụng  cũng sẽ dễ dàng  trở thành một công cụ hữu ích và quí giá.

Thật vậy, trước khi được ơn trở lai, Phaolô, lúc đó có tên là Saolê, đang là người thù ghét Đạo thánh của Chúa Kitô và đang đi lùng bắt để bách hại  những người Ki tô hữu buổi sơ khai đó. Nhưng sau khi gặp Chúa trên đường đi Đa Mat, Saolê đã được biến đổi hoàn toàn để trở  thành Thánh Phaolô, vị Tông Đồ đầy nhiệt thành   của dân ngoại.

Cùng với Phêrô, Phaolô đã hăng say và can đảm  đi rao giảng Tin Mừng Cứu Độ của Chúa không những cho dân Do Thái mà đặc biệt cho dân ngoại tức là những người không có Đạo Do Thái , và đã thuyết phục được  biết bao người nhận biết Chúa Kitô là  Đấng đã đến để  làm Con Người “phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người”.( Mt 20: 28).

 Cho mục đích đó, Phaolô đã viết nhiều thư mục vụ với giáo lý sâu sắc  gửi  cho các giáo đoàn ở Rôma, Cô-rin- tô, Ga lat, Ê phê sô, Phi líp phê, Cô lô- xê, Thê xa lô ni-ca,… và cho môn đệ người là Ti mô-thê  Qua các thư mục vụ này, Thánh Phaolô  đã dạy  giáo lý tinh tuyền,và vững chắc, giúp các tín hữu thời sơ khai đó, và tất cả chúng ta ngày nay  biết sống đức tin  vào Chúa Kitô  để được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc Nước Trời.

Cụ thể , qua thư gửi cho Ti-mô Thê, chúng ta được biết Thiên Chúa, “ Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý.” ( 1 Tm 2 : 4)

Hơn thế nữa,  ngài còn dạy chúng ta điều mà chính ngài đã chân quí và viết ra cho chúng ta  đọc như sau : “ những gì xưa kia tôi cho là có lợi, thì nay vì Đức Kitô tôi cho là thiệt thòi. Hơn nữa tôi coi tất cả mọi sự là thua thiệt  so với mối lợi  tuyệt vời là được  biết Đức Giê-su Kitô Chúa của tôi,. Vì Người tôi coi  tất cả như  rơm rác để được Đức Kitô và kết hiệp với Người.”  ( 1 Ph 3: 7-9).

Một điều quan trọng  nữa là  thánh Phaolô cũng dạy các tín hữu xưa kia và tất cả chúng ta ngày nay phải đoạn tuyệt với tội lỗi vì tội lỗi sẽ dẫn đưa đến sự chết trong linh hồn.

Ngài viết :  “ anh  em không biết sao khi đem thân làm nô lệ  để vâng phục ai thì anh  em làm nô lệ  cho người  mà anh  em vâng phục ; hoặc làm ô lệ cho tội lỗi thì sẽ phải  chết, hoặc làm nô lệ cho Thiên Chúa thì sẽ được nên công chính.”  (nghĩa là được sống  đời đời) “ ( Rm 6:  16)

Đặc biệt ,Thánh Phaolô nhắn mạnh  tầm quan trọng  và  sự cần thiết phải thi hành bác ái  hay đức mến để nên giống Chúa là tình thương và giầu òng tha thứ:

Ngài viết:

Giả như tôi nói được các thứ tiếng của loài người và của các Thiên thần đi nữa

Mà không có đức mến

Thì tôi cũng chẳng  khác gì thanh la phèng phèng, chụm xọe xoang xoảng

………………………………………………………………………………

Giả như tôi được ơn nói tiên tri  và được biết hết mọi điều bí nhiệm , mọi lẽ cao siêu

Mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì

…………………………………………………………………………………

Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không nghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính , không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi  hận thù…….

Hiện nay đức tin ,đức cậy đức mến cả ba đều tồn tại

Nhưng cao trọng hơn cả là đức mến. ( 1 Cr 13: 1-5; 13)

Như thế đủ cho thấy, đức mến cao trọng là thế nào. Đức mến chính là thước đo của đức tin. Nghĩa là càng yêu mến Chúa và yêu người khác như yêu chính mình thì càng chứng mình chiều sâu của đức tin. Ngài kết luận : “Vậy anh   em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì  anh  em  là con cái được Người yêu thương và hãy sống trong tình bác ái như Đức Kitô đã yêu thương chúng ta., và vì chúng ta Chúa đã tự nộp mình làm  hiến tế, làm hy tế dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt. (Ep  5: 1-2)

Tóm lại, hai Thánh Phê rô và Phao lô không những đã nhiệt tâm mở mang và xây dựng  Nước Chúa trong giai đoạn sơ khai của Giáo Hội mà  còn để lại cho chúng ta những giáo lý tinh tuyền, lành mạnh để giúp ta sống đức tin , đức  cậy và nhất là đức mến  hầu  xứng đáng được hưởng ơn cứu chuộc của Chúa Kitô.

Chúng ta cùng cảm tạ Chúa đã ban cho Giáo Hội hai vị Tông Đồ gương mẫu,nhiệt thành và can đảm,  là giường cột của Hội Thánh Chúa trong buổi ban đầu đầy khó khăn, trở ngại.Chính  nhờ  các ngài –với ơn Chúa nâng đỡ -  mà Giáo Hội  đã có  nền móng vững  chắc và lớn lên từ buổi ban sơ cho đến ngày nay .

Xin Chúa Thánh Thần tiếp tục thánh hóa  và hướng dẫn Giáo Hội trong sứ mệnh  mở mang Nước Chúa  trong lòng mọi người  và  trên toàn thế giới cho đến ngày hết thời gian.

Lm Phanxicô  Xaviê  Ngô Tôn Huấn

Tác giả: Lm. Ngô Tôn Huấn, Doctor of Ministry

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!