Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Huệ Minh
Bài Viết Của
Huệ Minh
ĐỪNG THƯƠNG MẠI HÓA
CÁCH NHÌN VÀ CHỌN LỰA CỦA THIÊN CHÚA
LOAN BÁO TIN MỪNG NHƯ CHA THÁNH ĐAMINH
ĐỪNG NẢN VỚI KHUYẾT ĐIỂM, HÃY ĐỨNG DẬY NHƯ GIACÔBÊ
BÀI HỌC SUỐT ĐỜI CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU
ĐỪNG TỰ MÃN ĐỂ SÁM HỐI
DỨT KHOÁT
HÃY KIÊN VỮNG NHƯ HAI VỊ TÔNG ĐỒ
NGÀI LỚN LÊN CÒN TÔI NHỎ LẠI (LỄ SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ)
ĐỪNG PHÔ TRƯƠNG & GIẢ TẠO
NIỀM VUI THĂM VIẾNG
ĐÓN TIẾP CHÚA QUA THA NHÂN
HÃY LÀ CHỦ CHĂN NHÂN LÀNH
ĐỪNG XÔI THỊT VỚI CHÚA NỮA
GẶP CHÚA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
YÊU NHU THẦY ĐÃ YÊU
VÀO THÀNH ĐỂ HOÀN TẤT ƠN GỌI ĐỜI MÌNH (Chúa Nhật Lễ Lá - KÍNH NHỚ CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA)
CHẦU THÁNH THỂ THỨ NĂM TUẦN THÁNH 2019
ĐỨNG DẬY VÀ ĐỪNG PHẠM TỘI NỮA
THÁNH GIUSE, BẠN THANH KHIẾT ĐỨC MARIA
HÃY SÁM HỐI VÀ TIN VÀO TIN MỪNG
ĐỪNG ĐẠP ĐỔ NGƯỜI KHÁC
THẦY LÀ AI ?
TRAO VÀO TAY CHÚA CÔNG VIỆC CỦA MÌNH
LOẠI BỎ THÁI ĐỘ KHINH THƯỜNG
NHẬN RA GIÁ TRỊ CỦA NGƯỜI KHÁC
NGƯỜI HÙNG PHAOLÔ
NHỜ MẸ ĐẾN VỚI CHÚA
ĐỪNG DÙNG QUYỀN LỰC MÀ THỐNG TRỊ
HÃY TỎA CHIẾU ĐỜI MÌNH
ĐÓN NHẬN ĐAU KHỔ
LỜI MỜI GỌI SÁM HỐI CỦA GIOAN
GIÊSU – VUA TÌNH YÊU
HÃY PHỤC VỤ NHƯ NGƯỜI ĐẦY TỚ VÔ DỤNG
TỪ BỎ
CẦU NGUYỆN ĐỂ CHỌN !
BỎ THẦY CON BIẾT THEO AI ?
CÔNG CHÍNH – ĐỪNG DỐI GIAN
CỐ GẮNG VÀ HY SINH ĐỂ BẢO VỆ HÔN NHÂN CỦA MÌNH
THA THỨ ĐẾN CÙNG
Ở LẠI

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM B


 

1Sm 3,3b-10.19; 1 Cr 6,13-15, 17-20; Ga 1,35-42.

 

    Nhạc sĩ Nhất Sinh gói ghém tình yêu nam nữ thật đẹp qua bài hát "Tơ Hồng" :

Anh đến quê em nơi đây có dòng sông Cầu

Dự ngày hội Lim anh đã hứa khi xưa

Vượt bao đèo cao bao suối sâu

Nắng mưa gió sương anh không ngại

Chỉ mong gặp em người em gái

Hát câu dân ca người ở đừng về ...

    Ta chưa tham dự lễ hội hát quan họ để rồi chưa có cái cảm nghiệm của niềm vui lớn khi gặp nhau và cùng nhau hát những khúc ca quan họ. Vui lắm, tình cảm lắm, thân thương lắm để rồi ai ai cũng mong rằng "người ở đừng về".

    Cảm xúc  "người ở đừng về" đấy thật dễ thương bởi lẽ nó xuất phát tự đáy lòng của con người.

    Đúng vậy ! Là người với nhau, gặp nhau đã là quý và muốn ở lại với nhau càng lâu càng tốt nên mới nói với nhau rằng "người ở đừng về".

    Thế nhưng trong đời thường, có lẽ hơn một lần ta sống cái cảm xúc "ở lại" với người thân khi họ đến thăm ta, họ đến nhà ta. Dĩ nhiên là cũng có lúc phải đi về nhưng rồi phải đi về vì ai phải trở về nhà nấy, trở về với công việc của mỗi người. Dẫu biết phải thế nhưng ai ai cũng muốn níu kéo "người ở đừng về".

    Cảm xúc "người ở đừng về" đó ngày hôm nay chúng ta bắt gặp nơi các môn đệ.

    Chúng ta nghe lại : Khi ấy, ông Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói : “Đây là Chiên Thiên Chúa.” Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Đức Giê-su. Đức Giêsu quay lại, thấy các ông đi theo mình, thì hỏi : “Các anh tìm gì thế ?” Họ đáp : “Thưa Rápbi (nghĩa là thưa Thầy), Thầy ở đâu ?” Người bảo họ : “Đến mà xem.” Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười.

    Rõ ràng, trước đó hai ông này không hề biết Chúa Giêsu và chẳng biết gì về Chúa Giêsu và dĩ nhiên không thể biết chỗ mà Chúa Giêsu ở. Nghe bảo "đến mà xem" và rồi đi đến nơi Người ở.

    Thánh Gioan không nói nơi Người ở là như thế nào và Thánh Gioan cũng không nói rằng Chúa Giêsu đã mời họ ăn gì nhưng chỉ nói rằng họ ở lại với Người

    Và sau đó, ta thấy thánh Gioan nói tiếp rằng một trong hai người đi theo Đức Giêsu đã nói với Gioan rằng : Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia.

    Vấn đề cốt lõi là ở chỗ đó. Họ đã đến, họ ở lại và họ đã gặp Đấng Mêsia - Đấng Cứu Độ trần gian - và sau đó cuộc đời của các ông đã biến đổi.

    Trở lại với bài đọc thứ nhất mà chúng ta vừa nghe cũng rất hay. Samuen là đứa con cầu con khẩn để rồi sau khi cất khóc chào đời sau khi thôi bú, cha mẹ đã dâng Samuel cho Thiên Chúa. Samuel ở trong thánh điện Silô với thầy cả Hêli. Và tại nơi đây Thiên Chúa đã kêu gọi và trao sứ mạng cho Samuel.

    Sau khi thầy cả Hêli qua đời, Samuel đứng lãnh đạo quốc gia suốt 20 năm (1050-1030tcn). Ông là thủ lãnh trong  vai trò giải quyết các công việc cho dân chúng. Ông còn có một vai trò khác quan trọng hơn, đó là làm tiên tri (ngôn sứ) : đón nghe Lời Thiên Chúa và truyền đạt lại cho dân chúng.

    Ở với Thiên Chúa để rồi ngày mỗi ngày cuộc đời của Samuel có Thiên Chúa ở cùng và ân huệ Thiên Chúa tuôn đổ trên cuộc đời của ông. Hiệu quả hay nói đúng hơn là ơn của sự "ở lại" với Thiên Chúa là như thế đó.

    Thiên Chúa luôn mời gọi ta ở cùng với Ngài để Ngài yêu thương ấp ủ cuộc đời của chúng ta như gà mẹ ủ ấp gà con vậy. Đặc biệt, nơi Chúa Giêsu, Chúa Giêsu tha thiết mời gọi chúng ta trong tin mừng theo Thánh Gioan : "Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy"

    Tuyệt vời ! Chắc có lẽ không gì tuyệt vời hơn cho bằng "ở lại" trong tình yêu của Thầy. Khi ở lại trong tình yêu của Thầy thì anh em sẽ cảm nghiệm được tình yêu đó và cũng sẽ yêu thương nhau như Thầy yêu thương anh em.

    Ngày nay, chẳng hiểu sao người ta cứ chạy loanh quanh như chiếc đèn cù và không có điểm dừng, cũng như không ở lại trong nhau nữa. Cũng dễ hiểu, khi người ta không ở lại trong Chúa thì làm gì có chuyện ở lại trong nhau. Hiệu quả của việc ở lại trong Chúa và ở lại trong nhau rất rõ ràng.

    Có thể là vì chạy theo kinh tế thị trường, chạy theo xã hội để rồi nhiều và rất rất nhiều người sống theo cơ chế thị trường đó. Mở mắt ra, ta thấy cuộc sống bắt đầu xô dập. Từ sáng sớm đến chiều tối, vợ chồng con cái bắt đầu "cuốn theo chiều gió".

    Làm cái gì cũng nhanh nhanh cho kịp thời gian theo kiểu người ta vẫn ví von như "ma đuổi". Nhanh, vội để rồi người ta thích mì ăn liền, cháo ăn liền, phở ăn liền, hủ tíu ăn liền. Sáng là như vậy, trưa thì thức ăn nhanh còn tối thì cơm hộp ... Người ta bận đến độ không còn giờ dành cho nhau nữa.

    Và, giờ dành cho Chúa thì như thế nào ? Mỗi tuần Chúa dành cho người ta quá nhiều thồi gian : 7 nhân với 24 giờ. Chúa chỉ mời gọi người ta đến với Chúa có 1 giờ của 7 nhân với 24 thôi nhưng vẫn còn so đo tính toán.

    Đến với Chúa thật buồn cười ! Chuyện tưởng là cười nhưng có thật là ở Sài Gòn người ta kháo láo với nhau có 2 nhà thờ Lễ Chúa Nhật có giảng luôn tổng cộng 30 phút !!!

    Đi lễ mà còn tính toán, còn chọn nhà thờ nào ngắn nhanh gọn để đến. Có khi khoảng cách từ nhà mình đến nhà thờ lễ nhanh đó thật xa nhưng miễn sao ngắn gọn là người ta cứ tìm đến. Tính làm sao lễ càng nhanh càng tốt và như thế là tròn bổn phận.

    Đến với Chúa trong Thánh Lễ, quan trọng không kém việc rước Chúa là lắng nghe Lời Chúa. Chẳng may Cha nào giảng dài một tí là bắt đầu chia lòng chia trí và không ngần ngại lướt web hoặc tán gẫu. Và, có khi đi lễ là đi lễ "vọng", lễ "gốc" và thậm chí cả lễ "ôm" nữa.

    Cần kiểm chứng, ta có thể rảo quanh một số nhà thờ vào các giờ lễ ta sẽ thấy sự thật đau lòng như thế.

    Sau khi rước Chúa Giêsu Thánh Thể vào lòng, cần lắm những giây phút linh thiêng để lòng kề lòng với Chúa, trải lòng với Chúa nhưng lại cứ mong cho mau để ... đi về.

    Với Chúa là Chúa, là chủ cuộc đời người ta mà người ta còn tính toán như thế huống hồ chi là với con người.  Tính quá để rồi trong gia đình không có giờ cơm chung, giờ kinh chung nữa.

    Ban ngày thì đổ lỗi cho đi học, đi làm. Tối đến, mạnh ai nấy ăn mỗi người một dĩa để tranh thủ thời gian lướt web, xem phim.

    Đấy là lý do bận của con người ngày hôm nay. Không còn giờ ở lại với Chúa và rồi không còn giờ để ở lại với nhau nữa.   

    Ngày hôm nay, khủng hoảng về đời sống gia đình ắt là điều dễ hiểu bởi lẽ người ta không còn "ở lại" với nhau. Làm cái gì cũng làm lẹ thật lẹ, mau thật mau và làm cho cố xong chứ không còn tâm huyết cho nhau nữa.

    Điều đặc biệt nhất mà Chúa dành cho ta đó chính là Bí Tích Thánh Thể, Bí tích Tình Yêu. Chúa ở lại với ta mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây để rồi phần ta, ta có đến, có kết hiệp, có ở lại với Chúa như Samuen, như hai môn đệ ngày xưa hay không mà thôi.

    Xin Chúa thêm ơn cho chúng ta để ngày mỗi ngày dù bận rộn chúng ta cũng dành thời gian để kết hiệp mật thiết hơn với Chúa. Có như vậy, ta mới cảm được tình Chúa thương ta và rồi ta cũng thương Chúa và thương anh chị em như Chúa mời gọi.


 

Huệ Minh

 

 

Tác giả: Huệ Minh

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!