Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Trần Minh Huy, pss
Bài Viết Của
Lm. Trần Minh Huy, pss
TRƯỞNG THÀNH NHÂN BẢN TOÀN DIỆN & CÁC MỐI HIỆP THÔNG TRONG ĐỜI SỐNG VÀ SỨ VỤ LINH MỤC HÔM NAY
BÀI GIẢNG LỄ KÉO NGƯỜI TA LẠI GẦN HAY ĐẨY NGƯỜI TA RA XA CHÚA VÀ GIÁO HỘI?
LỄ TẠ ƠN CỦA TÂN LINH MỤC MARTINÔ HỒ ĐÌNH HẢI - Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu - Ngày 8/6/2018 tại Gx. Hương Lâm
LỄ KIM KHÁNH KHẤN DÒNG NỮ TU AGATA VÕ THỊ TRÚC Tại Tu Viện Phủ Cam sáng 16/6/2018
Thuyết Trình: YÊU NHAU, MÃI CÒN YÊU và THÊM YÊU
ĐỜI SỐNG ĐỘC THÂN KHIẾT TỊNH TRONG BỐI CẢNH GIÁO HỘI VÀ XÃ HỘI HÔM NAY
CÁC BẠO VƯƠNG HERODE THỜI ĐẠI MỚI (LỄ CÁC THÁNH ANH HÀI, BỔN MẠNG CÁC CHÁU SƠN CA Ngày 28/12/2017)
HÃY CỨU LẤY VÀ BẢO VỆ GIA ĐÌNH CÙNG TRẺ THƠ
CHÚA GIÊSU ĐÃ THỰC SỰ SINH RA CHO CHÚNG TA CHƯA?
HÔN NHÂN VÀ SỰ SỐNG (Giới Trẻ Thanh Đức 20/9/2017)
 Hiệp Thông Trong Đời Sống và Sứ Vụ Linh Mục
VƯỢT LÊN KHỦNG HOẢNG HUYNH ĐỆ ĐỂ SỐNG HIỆP THÔNG LINH MỤC
GIẢNG LỄ TẠ ƠN 45 NĂM LINH MỤC
LỄ KIM KHÁNH HÔN PHỐI
GIẢNG LỄ THANH SINH CÔNG TẠI LAVANG (Ngày 21/6/2017)
TÌNH CẢM VÀ TÍNH DỤC TRONG ĐỜI SỐNG VÀ SỨ VỤ CỦA LINH MỤC NGÀY NAY - Thường Huấn Linh Mục Xuân Lộc 2-3/5/2017
BAN HUẤN LUYỆN ĐAMINH TAM HIỆP - Thường Huấn 4-7/5/2017
ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN - XÂY DỰNG NHÂN CÁCH TU SĨ
QUAN NIỆM ĐÚNG ĐẮN TRONG QUAN HỆ NAM NỮ
Xây dựng Cộng Đoàn Cầu Nguyện và Yêu Thương
NHÀ ĐÀO TẠO TÂM HUYẾT HÔM NAY
ĐÀO TẠO NGƯỜI ĐÀO TẠO - NHÂN BẢN KITÔ GIÁO và ĐỜI TU
MỤC VỤ LINH HƯỚNG - Phân Định và Sống Ơn Gọi
TRỞ NÊN LINH MỤC ĐÍCH THỰC NHƯ LÒNG MONG ƯỚC.
TÌNH CẢM VÀ TÍNH DỤC TRONG ĐỜI SỐNG VÀ SỨ VỤ LINH MỤC NGÀY NAY
Đào Tạo Trưởng Thành Nhân Bản Kitô Giáo và Đời Tu
BÍ TÍCH GIẢI TỘI, PHƯƠNG THẾ TỐI ƯU ĐỂ SỐNG NĂM THÁNH LÒNG THƯƠNG XÓT
CẦU NGUYỆN CÁ NHÂN BÍ QUYẾT TÌNH YÊU VÀ VUI SỐNG
LINH MỤC SỐNG VÀ THỰC THI MỤC VỤ LÒNG THƯƠNG XÓT
Linh Mục Sống và Thực Thi Năm Thánh Lòng Thương Xót - Linh Mục Đoàn Ban Mê Thuột Thường Huấn 29/2 - 4/3/2016
GIỚI TRẺ HƯƠNG PHÚ SỐNG VÀ THỰC THI NĂM THÁNH LÒNG THƯƠNG XÓT - Lại Ân, ngày 4 Tết Bính Thân
XIN LỖI VÀ THA THỨ
NGHI THỨC SÁM HỐI CỘNG ĐỒNG (Sinh Viên Di Dân Thánh Tâm Tĩnh Tâm Mùa Vọng)
Đối mặt với các thách thức trong đời sống và sứ vụ Linh Mục của chúng ta hôm nay
SỐNG TRIỆT ĐỂ NĂM ĐỜI SỐNG THÁNH HIẾN (Đan Viện Xitô Thánh Mẫu Châu Sơn Nho Quan - Tĩnh Tâm Năm 5-15/8/2015)
ĐTC MONG ĐỢI GÌ NƠI CHÚNG TA TRONG NĂM ĐỜI SỐNG THÁNH HIẾN ?
CẬP NHẬT MỘT CẢNH BÁO NGHIÊM TRỌNG: LẠM DỤNG TÌNH DỤC VÀ CÁC GIẢI PHÁP
SỐNG TỐT ƠN GỌI LINH MỤC TRONG BỐI CẢNH TÂN PHÚC ÂM HÓA (Tĩnh Tâm Năm ĐCV. Vinh Thanh - Ngày 1-6/3/2015)
KÍNH NHỚ TỔ TIÊN ÔNG BÀ CHA MẸ
TOÀN THỂ DÂN CHÚA TÍCH CỰC SỐNG NĂM ĐỜI SỐNG THÁNH HIẾN - Bài 2
THEO DẤU CHÂN THÁNH PHAOLÔ HỌC BIẾT - YÊU MẾN - PHỤC VỤ CHÚA KITÔ VÀ HỘI THÁNH, MONG SỐNG TỐT HƠN ƠN GỌI VÀ SỨ VỤ CỦA CHÚNG TA HÔM NAY

  

NHẬP ĐỀ

Theo sử liệu và Thánh Kinh, có thể nói khá chính xác thánh Phaolô sinh năm 8 tại Tarsô vùng Cilicia (x. Philêmon 1,9 và Cvtđ 7,58; 22,3). Và năm nay, Giáo Hội mừng Năm Thánh 2000 năm ngày sinh của ngài, nhằm giúp các tín hữu canh tân đời sống, củng cố quyết tâm thanh tẩy nội tâm, nâng cao đời sống siêu nhiên và thúc đẩy họ mang lại nhiều hoa trái việc lành phúc đức trong tinh thần đại kết và truyền giáo.  

Quả vậy, thánh Phaolô đã để lại một gia sản tinh thần vĩ đại: Các Thư của ngài đã đi vào phụng vụ, trở thành lương thực thiêng liêng cho tín hữu thuộc mọi thời đại. Ai trong chúng ta cũng hưởng được lợi ích từ những tư tưởng sâu xa nhưng gần gũi của ngài. Gương tông đồ và giáo lý của ngài luôn là một kích thích, để củng cố căn tính Kitô giáo của mỗi người chúng ta và canh tân toàn thể Hội Thánh.    

Đáp ứng chủ tâm mục vụ của Đức Thánh Cha và hướng về Năm Thánh Công Nghị Việt Nam 2010, kỷ niệm 50 năm Hàng Giáo Phẩm Việt Nam được thành lập, qua Sắc chỉ Venerabilium Nostrorum ngày 24-11-1960 của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII, Uỷ Ban Tu Sĩ thuộc HĐGMVN đã đầu tư nhiều công sức vào các khóa học hỏi về thánh Phaolô này. Chúng ta tạ ơn Chúa và cầu xin Chúa Thánh Thần làm cho các nỗ lực đó sinh hoa kết quả phong phú cho hoạt động dưỡng giáo và truyền giáo của Giáo Hội.  

Con xin trình bày đề tài: “Cùng suy tư và bước theo dấu chân thánh Phaolô để học biết, yêu mến, phục vụ Chúa Kitô và Hội Thánh, ước mong sống tốt hơn đời sống ơn gọi và sứ vụ của chúng ta hôm nay.” 

I. Chúa Kitô theo giáo huấn của thánh Phaolô

1. Chúa Kitô là trung tâm điểm

Đối với thánh Phaolô, tâm điểm của lịch sử cứu độ là cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu (x.1 Cor 15). Tất cả những gì thánh Phaolô làm và rao giảng đều xuất phát từ trung tâm ấy (x. Col 1,1; Rm 1,1; Gal 1,1; Phil 1,1.27; 1 Cor 4,15). Ngài khẳng quyết: “Tôi sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu thương và hiến mình vì tôi” (Gal 2,20).  

Khi nói “mọi sự đều do Ngài mà được tạo dựng…” (Col 1,16.19), thánh Phaolô khẳng định thần tính của Chúa Kitô (Gal 1,1); và ngài cũng khẳng định nhân tính của Chúa Kitô khi viết: “Khi thời gian viên mãn, Thiên Chúa sai Con của Người đến, sinh làm con một người phụ nữ” (Gal 4,4).

Cả cuộc đời thánh Phaolô sau khi trở lại là Chúa Kitô: “Tôi sống nhưng không còn là tôi sống nữa, mà Chúa Kitô sống trong tôi” (Gal 2, 19b-20). Đối với thánh Phaolô, Chúa Kitô là người mang lại ơn cứu độ cho chúng ta qua việc tha thứ tội lỗi bởi ân sủng phong phú của Ngài: “Trong Ngài chúng ta được ơn cứu độ, được tha thứ tội lỗi theo sự phong phú ân sủng Ngài đổ xuống trên chúng ta.” (Eph 1,7-8). Do đó, như thánh Phaolô, cả cuộc đời chúng ta phải là một lời rao giảng Phúc âm, rao giảng Đức Kitô là Chúa và là Đấng cứu độ. 

2. Thánh Phaolô chia sẻ kinh nghiệm biết Chúa Kitô

Ngài thú nhận: “Mặc dầu trước kia tôi đã biết Chúa Kitô theo xác thịt, nhưng bây giờ tôi không còn biết Người như thế nữa” (2 Cor 5,16).

Biết theo xác thịt” có nghĩa là chỉ biết vẻ bề ngoài, chứ không thể biết thật sự cái tâm của con người: “Tri nhơn, tri diện, bất tri tâm” (Biết người, biết mặt mà không biết lòng). Chỉ có con tim với con tim mới thật sự biết được một con người. 

Người Dothái đã biết Chúa Giêsu theo cách bề ngoài ấy: họ biết Người là người Nazareth, con bà Maria và bác thợ mộc Giuse, v.v. nhưng không thật sự biết Người và chân lý của Người. Trái lại, Nhóm Mười Hai đã hiểu đúng về Thầy mình, như thánh Phêrô đã tuyên xưng Người là Con Thiên Chúa hằng sống, khi Chúa Giêsu hỏi họ: “Các con nói Thầy là ai? 

Ngày nay cũng có những người học rộng biết nhiều điều cao cả về Chúa Kitô, nhưng Chúa Kitô đã không ảnh hưởng gì vào cuộc đời họ. Trái lại nhiều người chất phác không biết những chi tiết cao siêu ấy, nhưng họ lại biết Chúa Kitô với tất cả con tim, và chân lý của Người đi vào cuộc đời họ, tác động họ, biến đổi họ và hướng dẫn họ (x. 1 Th 2,13).

Thánh Phaolô thật sự biết Chúa Kitô theo cách ấy, biết thật sự con người và chân lý của Chúa Kitô trước, rồi dần dần học biết thêm các chi tiết về Người, nhờ đó ngài say yêu Người, rao giảng về Người và sống chết cho Người. Thánh Phaolô đã học được những chi tiết về Chúa Kitô từ các Tông Đồ trước ngài, từ Hội Thánh Sơ Khai, và nhất là được chính Chúa mạc khải cho.

Qua các thư của ngài, thánh Phaolô tỏ ra biết chắc chắn về cuộc sống, lời nói, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu, nhưng không như những gì thuộc về quá khứ, mà là những biến cố thực tại của một con người vẫn còn đang sống. Những lời nói và hành động của Chúa Giêsu đối với thánh Phaolô luôn luôn là hiện tại. 

Phải, Chúa Giêsu hiện vẫn đang sống, đang nói với chúng ta, và hướng dẫn chúng ta. Đó là cách biết đích thực về Chúa Giêsu, không phải như một người trong quá khứ, nhưng là Chúa đang ở với chúng ta, đang đồng hành với chúng ta, đang chỉ cho chúng ta biết phải sống thế nào, làm việc thế nào, yêu thương thế nào, chịu đau khổ thế nào, tha thứ làm sao, vượt lên thử thách và khủng hoảng làm sao để tái định hướng, tiếp tục và tiến lên trong đời sống ơn gọi và sứ vụ của chúng ta. 

3. Chúa Kitô là Adam mới

Đối với thánh Phaolô, Chúa Kitô là Adam mới của thời cánh chung (1 Cor 15,45): Adam cũ đầu tiên vì kiêu ngạo muốn bằng Thiên Chúa mà phạm tội khiến nhân loại phải chết, còn Adam cuối cùng tự hủy chính mình, mang lấy thân phận tôi đòi, trở nên giống người phàm, hạ mình vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá (Phil 2,6-8), để trở nên căn nguyên cứu rỗi đời đời cho những ai tin. 

Bởi hành động bất tuân của mình, Adam cũ đã mang lại cái chết. Chúa Giêsu, Adam mới, cũng bởi hành động vâng phục của mình, đã tiêu diệt sự chết và mang lại sự sống (1 Cor 15,54-55). Quả thế, “Do sự bất tuân của một người (Adam) mà nhiều người thành tội, thì do sự vâng phục của một người (Chúa Kitô) mà nhiều người được nên công chính” (Rm 5,19).  

Nhưng Chúa Giêsu cũng đến phục hồi sự sống và phẩm giá cho thân xác nữa. Thánh Phaolô viết: “Gieo xuống trong hư hoại chỗi dậy trong bất diệt; gieo xuống trong nhục nhã chỗi dậy trong vinh quang; gieo xuống trong yếu đuối chỗi dậy trong quyền năng; gieo xuống trong xác phàm chỗi dậy trong xác thiêng” (1 Cor 15,42-44)  

Thánh Phaolô dạy rằng Chúa Kitô trở nên người phàm để hóa giải mối bất hòa do tội Adam đã gây nên giữa Thiên Chúa và con người, và cũng do chính tội riêng của chúng ta nữa. Nhờ cái chết và phục sinh của Người, Chúa Giêsu mang lại ơn cứu độ cho chúng ta qua việc gánh lấy tội chúng ta: “Vì chúng ta, Thiên Chúa đã làm cho Ðấng không hề biết tội là gì thành tội, để chúng ta được trở nên sự công chính của Thiên Chúa trong Người” (2 Cor 5,21).  

Chớ gì trót cả cuộc đời chúng ta trở thành lời rao giảng Chúa Kitô, bằng chứng tá cuộc sống và việc làm hằng ngày của chúng ta, trong mọi hoàn cảnh và biến cố của cuộc đời, dù được vui mừng hay phải buồn phiền, dù thành công hay thất bại, dù được cảm thông hay bị hiểu lầm, dù cảm thấy hạnh phúc hay phải đau khổ:

Biết rằng đời hiểu hay không,                                                    

Uống cho bằng cạn chén hồng Chúa giao

Thương ai Chúa mới gọi vào                               

Kèm trong thử thách dạt dào đỡ nâng. 

II. Hội Thánh là công trình cuộc đời của thánh Phaolô

1. Mỗi tín hữu góp phần làm nên Hội Thánh

Qua lời đối đáp: “Saulô, Saulô, sao ngươi bắt bớ Ta?” – “Lạy Ngài, Ngài là ai?” – “Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ” (Cvtđ 9,4tt), Chúa Giêsu tự đồng hóa với Hội Thánh, vì Phaolô đang bắt bớ Hội Thánh. Qua sự đồng hóa này, chúng ta vững tin vì biết rằng Chúa Kitô không bỏ rơi môn đệ Ngài sai đi thi hành sứ vụ ở giữa thế gian; trái lại, Ngài đang hiện diện trong Hội Thánh, để Đầu và Thân Mình họp thành một thân thể duy nhất.  

Sự đồng hoá giữa Chúa Kitô và Hội Thánh làm cho giáo huấn của thánh Phaolô về Hội Thánh trở nên độc đáo: Nó đòi hỏi một sự gắn bó chặt chẽ chúng ta với Chúa Kitô và Chúa Kitô với chúng ta. Hãy làm sao để ngày hôm nay thực tại mới này lại trở thành hiện thực: Chúng ta tuy nhiều và khác biệt, nhưng chỉ là một thân mình duy nhất trong Chúa Kitô và với Chúa Kitô.  

2. Phaolô hiệp thông với các tông đồ “cột trụ”

Tuy là người đương thời với Chúa Giêsu Nadaret, nhưng thánh Phaolô đã chưa bao giờ có dịp gặp nên ngài đến học hỏi các môn đệ đã được Chúa chọn làm tông đồ trước ngài.

Trong Thư gửi tín hữu Galata, thánh Phaolô đã tường trình chi tiết về những liên lạc của ngài với thánh Phêrô, người được tuyển chọn là “Đá tảng” vững chắc của Hội Thánh (x. Gal 1,18), thánh Giacôbê, “người anh em của Chúa” (x. Gal 1,19), thánh Gioan (x. Gal 2,9), và nhìn nhận các ngài là “những cột trụ” của Hội Thánh.  

Thánh Phaolô đã ở lại với thánh Phêrô tại Giêrusalem 15 ngày để “tham khảo ý kiến” (x. Gal 1,19) và chia sẻ sứ mệnh được ủy thác bởi Đấng đã “bắt được” ngài và đã thay đổi tận gốc cuộc đời ngài từ một tên khủng bố Hội Thánh trở thành người rao giảng Đức Tin mà trước đó ngài đã tìm cách tiêu diệt (x. Gal 1,23).

Trong 1 Cor., thánh Phaolô nhắc đến những điều đã học ở Giêrusalem và đã truyền lại cách chính xác như là những yếu tố căn bản của truyền thống Kitô giáo: “Tôi đã truyền lại cho anh em những điều mà tôi đã nhận được” (x. 1 Cor 15,3-4). 

Thánh Phaolô kể rõ những cuộc hiện ra của Chúa Kitô Phục Sinh với thánh Phêrô, với Nhóm Mười Hai, với trên 500 anh em, với thánh Giacôbê (x. 1 Cor 15,3-5), và sau cùng với chính ngài “như với đứa bé sinh non” (1 Cor 15,8).            

Lời thú tội đã bắt bớ Hội Thánh của thánh Phaolô diễn tả tình trạng bất xứng của ngài khi được kể ngang hàng với những vị đã theo làm tông đồ Chúa Kitô trước ngài. Lời xác nhận đó liên kết thánh Phaolô với những nhân chứng đầu tiên của biến cố phục sinh nói lên tính chất duy nhất và tông truyền của Hội Thánh. 

Quả thế, sứ vụ truyền giáo cho Dân Ngoại mà thánh Phaolô nhận được từ Chúa Kitô Phục Sinh đã được xác nhận và bảo đảm bởi những vị đã bắt tay ngài và Barnabê, như dấu hiệu chuẩn y việc tông đồ truyền giáo của hai đấng, đồng thời đón nhận hai đấng vào cộng đoàn duy nhất của Hội Thánh Chúa Kitô.

Điều này nhắc nhở chúng ta về mối hiệp thông tuân phục với quyền bính phẩm trật trong Hội Thánh, ở cấp độ hoàn vũ cũng như ở từng địa phương. 

3. Thánh Thể là trung tâm đời sống Hội Thánh

Những lời nói và việc làm của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly (x. 1 Cor 11,23-25) là nền tảng cho tất cả tư tưởng thần học của thánh Phaolô, nó ảnh hưởng mãnh liệt đến liên hệ cá nhân của ngài với Chúa Giêsu. Một đàng, các lời ấy biến đổi lời chúc dữ thành lời chúc lành của tình yêu lớn nhất trên thập giá (x. Gal 3,13-14). Đàng khác, các lời ấy giải thích mọi chiều kích cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu. Chính từ trung tâm Thánh Thể này mà Hội Thánh được xây dựng, được thành hình, được thánh hóa và luôn được tái sinh.  

Khi nói: “Chúng ta tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể, vì tất cả chúng ta chia sẻ cùng một tấm Bánh” (1 Cor 10,17), thánh Phaolô dạy rằng chính nhờ và trong Bí Tích Thánh Thể mà Hội Thánh được xây dựng và nhận ra chính mình là “Thân Thể Đức Kitô” (1 Cor 12,27), được nuôi dưỡng mỗi ngày bởi sức mạnh của Thần Khí Đấng Phục Sinh.

Định nghĩa của thánh Phaolô về Hội Thánh là “Thân Thể Đức Kitô” là một định nghĩa thời danh (x.1 Cor 12,27; Eph 4,12; 5,30; Col 1,24), không gặp được trong các tác giả Kitô giáo khác của thế kỷ thứ nhất. 

Là những phần tử của Hội Thánh, chúng ta cũng là chi thể của Chúa Kitô, như một nối dài sự hiện diện đích thân của Người trong thế gian. Và nhiệm vụ của chúng ta là phải sống sao cho thật phù hợp với mầu nhiệm Thánh Thể mà chúng ta cử hành và lãnh nhận, để thân thể chúng ta cũng trở nên như thân thể thánh thể của Chúa Giêsu: một thân thể thánh thiện và được trao ban...  

4. Tính hợp nhất và duy nhất của Hội Thánh

Tính đồng nhất và duy nhất của việc rao giảng Tin Mừng là mẫu số chung: Các tông đồ theo Chúa Kitô trước thánh Phaolô và ngài đều rao giảng cùng một Đức Tin, cùng một Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô đã chết, sống lại, và đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể. Thánh Phaolô quả quyết: “Dù tôi hay các vị ấy, chúng tôi đều rao giảng như thế, và anh em đã tin như thế” (1 Cor 15,11).  

Thánh Phaolô luôn dùng từ “Hội Thánh của Thiên Chúa”, bởi vì Hội Thánh không phải là một đoàn thể của loài người, nhưng là một tập hợp duy nhất của Thiên Chúa.

Hội Thánh cũng không phải là tổng cộng các Hội Thánh địa phương riêng rẽ (x. 1Th; Col 4,16; 1 Cor 1,2; 2 Cor 1,1; Gal 1,2), song tất cả hợp lại thành Hội Thánh phổ quát, là Hội Thánh có trước mỗi Hội Thánh địa phương, được diễn tả và thể hiện trong các Hội Thánh địa phương.            

Sự duy nhất của Thiên Chúa tạo nên sự duy nhất của Hội Thánh ở mọi nơi mà Hội Thánh được thành lập. Khi nói với các thành viên Ủy ban đối thoại thần học giữa GHCG và các GH Chính thống Đông phương ngày 30/1/09 tại Rôma, ĐTC Biển Đức nhắc: “Thánh Phaolô là nhà thần học vô địch đầu tiên về sự hiệp nhất của Hội Thánh. Những nỗ lực và chiến đấu của ngài nhằm duy trì một sự hiệp thông hữu hình, không chỉ bên ngoài, nhưng thực sự và trọn vẹn giữa các môn đệ của Chúa Kitô”

Khi trình bày Hội Thánh là “hiền thê của Đức Kitô” (Eph 5,21-33; x. Hos 2,4.21; Is 54,5-8), thánh Phaolô muốn diễn tả mối liên hệ mật thiết giữa Chúa Kitô và Hội Thánh, cả theo nghĩa Hội Thánh là đối tượng tình yêu âu yếm nhất của Chúa Kitô, lẫn theo nghĩa tình yêu phải có tính hỗ tương giữa Chúa Kitô và Hội Thánh. Là phần tử của Hội Thánh, cả chúng ta cũng phải biểu lộ một lòng chung thủy thiết tha đối với Chúa Kitô và Hội Thánh. 

Thánh Phaolô đã bắt bớ Hội Thánh tiên khởi vì coi “đạo mới mang danh Giêsu” đe dọa lòng trung thành với truyền thống được diễn tả trong việc cắt bì, tuân giữ các nghi lễ về thanh sạch, và giữ luật ngày Sabath. Nhưng một khi đã được gặp gỡ Chúa Kitô Phục Sinh, ngài đã hiểu ra rằng trong hoàn cảnh mới, qua Chúa Kitô, Thiên Chúa của Israel đã mở rộng lời mời gọi của Người đến mọi dân tộc. Và tất cả mọi người được mời gọi, trong sự khác biệt, tạo thành Dân Thiên Chúa duy nhất là “Hội Thánh của Thiên Chúa. 

Thánh Phaolô gọi Hội Thánh là “Thân Mình Chúa Kitô” vì xét về đặc tính xã hội, thân thể được cấu thành bởi những bộ phận, và sẽ không có thân thể nếu không có những bộ phận ấy: Mỗi chi thể có phận sự riêng của mình, nhưng tất cả, dù là chi thể nhỏ nhất và xem ra tầm thường nhất, cũng vẫn cần thiết để thân thể có thể sống và thi hành phận vụ của mình.     

Ngài dùng hình ảnh một thân thể với những chi thể khác nhau để diễn tả nhiều đặc sủng và nhiều phận vụ trong Hội Thánh (x. Rm và 1 Cor), nhưng tất cả đều được mời gọi sống Đức Ái và tất cả đều cần thiết cho việc xây dựng sự hợp nhất sống động của Hội Thánh. Với thánh Phaolô, Hội Thánh thật sự là Nhiệm Thể Chúa Kitô, nơi mà tất cả các phần tử đón nhận Mình Máu Chúa và thật sự trở thành Thân Thể của Người.  

Thánh Phaolô cũng gọi Hội Thánh là “đền thờ của Thiên Chúa” (1 Cor 3,9,16) với ý nghĩa đặc biệt gồm hai bình diện bổ túc cho nhau: một mặt đó là căn nhà thánh được áp dụng cho cộng đồng Giáo Hội; mặt khác, vượt lên trên không gian vật chất, đó chính là thực tại của một cộng đồng đức tin sống động, nơi Thiên Chúa hiện diện. 

Khi gọi Hội Thánh là “nhà của Thiên Chúa” (1 Tim 3,15), thánh Phaolô coi Hội Thánh là một cộng đồng trong đó người ta sống trong những liên hệ đầm ấm có tính gia đình với nhau. Thật đậm ý nghĩa đề nghị của HĐGMVN trong THĐGMÁC “Giáo Hội như một gia đình” và Thư Mục Vụ 2008 bàn về “Môi trường giáo dục gia đình công giáo.”

Như là gia đình và nhà của Thiên Chúa, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta càng ngày càng thật sự thực hành Đức Ái, để Hội Thánh thành nơi chốn và dấu chỉ sự hiện diện của Chúa trong thế gian và trong lịch sử nhân loại (Đâu có tình yêu thương, ở đó có Đức Chúa Trời).    

5. Sự gắn bó của thánh Phaolô với Hội Thánh

Thánh Phaolô đã gặp Hội Thánh trước khi gặp Chúa Giêsu, một cuộc gặp gỡ bất lợi và đầy sóng gió: thay vì đưa đến tình thân hữu, nó lại đưa đến một cuộc bách hại tàn bạo nhóm tín hữu mới này. Chính ngài công nhận điều này ba lần trong các thư của ngài: “Tôi đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa” (1 Cor 15,9; Gal 1,13; Phil 3,6).  

Nhưng nhờ sự can thiệp trực tiếp của Chúa Kitô trên đường Đamas qua việc đồng hoá mình với Hội Thánh, thánh Phaolô hiểu rằng bắt bớ Hội Thánh là bắt bớ chính Chúa. Như thế, thánh Phaolô đã cùng một trật vừa trở lại với Chúa Kitô vừa trở lại với Hội Thánh, và rồi đã trở nên rất gắn bó với Hội Thánh. Điều này giúp chúng ta hiểu tại sao Hội Thánh sau này hiện diện quá nhiều trong tư tưởng, con tim, và hoạt động của thánh Phaolô, và ngài luôn canh cánh “mối bận tâm cho cho tất cả các giáo đoàn” (2 Cor 11,28): 

Bận tâm với lo âu và quyết tâm bảo vệ như với Cộng đoàn Galata vì nó đang “theo một tin mừng khác” (Gal 1,6); bận tâm với lòng thương mến và nhớ nhung như với Cộng đoàn Philipphê “là niềm vui và triều thiên” của ngài (Phil 4,1); bận tâm với niềm an ủi và tự hào: “Chính anh em là thư giới thiệu được viết trong tâm hồn chúng tôi, mà mọi người đều nhận ra và đọc được” (2 Cor 3,2); bận tâm với một mối tình sâu xa, như tình phụ tử và mẫu tử: “Hỡi các con bé nhỏ của tôi, mà tôi lại phải đau đớn sinh ra một lần nữa cho đến khi Ðức Kitô được thành hình nơi anh em” (Gal 4,19; x. 1 Cor 4,14-15; 1 Thes 2,7-8). 

6. Vai trò của Chúa Thánh Thần

Chúng ta cũng hãy xem những gì thánh Phaolô đã nói về Chúa Thánh Thần và về sự hiện diện của Chúa Thánh Thần trong Hội Thánh, bởi vì Chúa Thánh Thần có một vai trò rất quan trọng trong việc xây dựng Hội Thánh, Thân Thể Chúa Kitô, cả về phương diện dưỡng giáo lẫn truyền giáo.           

Trong những ngày này chúng ta cùng hiệp thông với ĐTC và Giáo triều Rôma tĩnh tâm với đề tài về Chúa Thánh Thần, như người thầy nội tâm hướng dẫn chúng ta qua tiếng lương tâm, Lời Chúa và giáo huấn của Hội Thánh, như sức mạnh sáng tạo và biến đổi toàn thể vũ trụ, như linh hồn của mầu nhiệm cánh chung đưa lịch sử nhân loại tới kiện toàn viên mãn. 

Thánh Phaolô nói nhiều về đặc sủng “của Thần Khí được ban cho mỗi người vì lợi ích chung” (1 Cor 12,7) của cộng đồng Kitô hữu. Tuy nhiên, điều quan trọng là tất cả các đặc sủng này cộng tác với nhau để xây dựng Hội Thánh, chứ không trở thành động lực cho sự chia rẽ: “Có phải Đức Kitô đã bị chia sẻ rồi chăng?” (1 Cor 1,13).  

Thánh Phaolô biết rõ sự cần thiết của hiệp nhất và dạy phải “duy trì sự hiệp nhất trong Thần Khí, bằng mối dây hòa thuận. Chỉ có một thân thể và một Thần Khí, như anh em đã được kêu mời trong niềm hy vọng của ơn gọi anh em” (Eph 4,3-4). Ngài khuyến cáo: “Đừng dập tắt Thần Khí” (1 Thes 5,19), nghĩa là phải rộng rãi dành chỗ cho Chúa Thánh Thần tỏ bày đặc sủng của Ngài, Đấng luôn là nguồn mạch của mọi nghị lực và sinh lực mới của Giáo Hội và của mỗi người chúng ta.            

Chúa Thánh Thần Hiện Xuống đã mạnh mẽ thúc đẩy quyết tâm truyền giáo để làm chứng cho Tin Mừng trên khắp thế gian. Tông Đồ Công Vụ kể lại hàng loạt những cuộc truyền giáo mà các Tông Đồ đã thực hiện, nhất là ba cuộc hành trình truyền giáo vĩ đại của Phaolô.

Thánh Thần không chỉ ảnh hưởng trên con người mà còn trên hành động của các tín hữu: Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Chúa Con vào lòng chúng ta (Gal 4,6), ngự trị trong chúng ta (x. Rm 8,9; 1 Cor 3,16) và tác động tận đáy lòng chúng ta. Chính Thánh Thần hiện diện trong chúng ta giúp chúng ta cầu nguyện, “vì chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải, chính Thánh Thần cầu thay cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Và Ðấng thấu suốt tâm can cầu bầu cho các thánh theo ý của Thiên Chúa” (Rm 8,26-27).

Chúa Thánh Thần luôn tỉnh thức và hoàn bị hoá những gì còn thiếu sót nơi chúng ta và dâng lên Chúa Cha việc tôn thờ và những khát vọng sâu xa nhất của chúng ta. Điều này đòi hỏi chúng ta một mức độ hiệp thông sâu xa và sống còn với Chúa Thánh Thần.  

Chúng ta được mời gọi trở nên nhạy cảm và chú ý hơn để cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Thánh Thần trong chúng ta, và biến đổi sự hiện diện này thành cơ hội học biết cầu nguyện, thưa chuyện với Chúa Cha như con cái trong Chúa Thánh Thần. Chính vì thế, ĐTC Biển Đức 16 đã viết trong Thông điệp đầu tiên của ngài, Thiên Chúa là Tình Yêu số 19: “Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta chìm ngập trong nhịp điệu của đời sống Thiên Chúa, đó là một đời sống yêu thương, cho chúng ta được chia sẻ cách riêng mối liên hệ giữa Chúa Cha và Chúa Con

Thánh Phaolô đặt đức ái lên hàng đầu của những hoa quả của Thánh Thần: “hoa quả của Thần Khí là bác ái, vui mừng, bình an,…” (Gal 5,22) để khuyến khích chúng ta liên hệ bác ái với tất cả mọi người, vì đó là điều kiện mà Chúa sẽ xét xử chúng ta ở cuối cuộc đời, vì khi yêu thương, chúng ta dành chỗ và thời giờ cho Chúa Thánh Thần tỏ mình ra cách đầy đủ trong chúng ta. Do đó, chúng ta hiểu tại sao thánh Phaolô đặt cạnh nhau hai lời khuyên: “Hãy nhiệt thành với Thần Khí” và “Đừng lấy ác báo ác” (Rm 12,11.17). 

Chúng ta học được từ thánh Phaolô rằng các hành động của Chúa Thánh Thần hướng đời sống chúng ta về các giá trị cao quý của bác ái, vui mừng, hiệp thông và hy vọng: “Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả” (1 Cor 13,4-7).   

Chớ gì chúng ta cảm nghiệm được điều này mỗi ngày, bằng cách ngoan ngoãn tuân theo những thúc đẩy của Chúa Thánh Thần trong lòng mình. 

III. Áp dụng giáo huấn của thánh Phaolô vào đời sống và sứ vụ chúng ta hôm nay.

1. Đời sống thánh hiến theo viễn tượng cánh chung 

Các kitô hữu sống ở chỗ giao thời của các thế hệ, và ngày sống lại chung vẫn còn là tương lai (1 Cor 15), nghĩa là công cuộc sáng tạo vẫn còn tiếp tục. Cánh chung chưa đến: hôn nhân được ưu tiên. Từ viễn ảnh này, thần học có một sự đánh giá tích cực về hôn nhân: “hãy sinh sôi nẩy nở và thống trị địa cầu” (x. St. 1 và 2). 

Thánh Phaolô tin rằng ngài có thể còn sống khi Chúa Giêsu trở lại (1 Cor 15,51; 1 Th 4,15), và các kitô hữu đang sống trong sự chờ đợi Thời Đại Mới. Sống trong một hoàn cảnh như thế, người tín hữu cần chiến đấu, cụ thể là một sự tận hiến có ý thức cho Chúa. Với sự sống lại của Chúa Giêsu, sự sống lại chung đã bắt đầu (1 Cor 15,20). Và trong đời sống mới đó, người ta không còn cưới vợ lấy chồng nữa: Cánh chung đã đến rồi, độc thân được ưu tiên.  

Thực hiện đúng đắn đời sống tính dục của chính mình là sống viễn ảnh cách chung. Cuộc chiến đấu để duy trì viễn ảnh cách chung được diễn tả trong 1 Cor 7,1- 40: Yêm hoạn vì Nước Thiên Chúa (Mt 19,12). Qua đó, Chúa Giêsu không nói rằng đây là ơn kêu gọi cao hơn những ơn kêu gọi khác, hay là tất cả những ai theo Ngài đều tìm phục vụ trong đường lối này. Chúa Giêsu muốn nói rằng đòi hỏi của Nước Trời vượt cao hơn tất cả những đòi hỏi khác và chỉ một số ít người được kêu gọi phục vụ trong con đường độc thân thánh hiến, cũng như những người khác được kêu gọi phục vụ trong đời sống hôn nhân.  

Bất cứ ơn kêu gọi của một người là gì, thì ân sủng cũng được ban cho đủ để ơn kêu gọi ấy sẽ được hoàn tất. Trong Ngày Đời sống Thánh Hiến thứ 13 ngày 2/2/09 vừa rồi, ĐTC kêu gọi các tu sĩ bắt chước lối sống và sứ vụ tông đồ của thánh Phaolô là con đường tốt nhất đáp trả ơn kêu gọi của mình, gắn bó mật thiết với Chúa Kitô, nhờ đó mà thống nhất hai chiều kích vốn hỗ trợ lẫn nhau là đời sống thiêng liêng và hoạt động tông đồ: “Chấp nhận lời mời gọi sống khiết tịnh, thánh Phaolô hiến dâng trọn vẹn trái tim cho Chúa để phục vụ tha nhân với sự tự do và trao hiến lớn hơn. Trong một thế giới mà các giá trị của đức thanh khiết ít được quý trọng, thánh Phaolô đã cống hiến những nguyên tắc chỉ đạo an toàn cho cách ứng xử của chúng ta” 

2. Đường Thập giá trong đời sống và sứ vụ chúng ta.

Chúa có nhiều cách để cứu độ nhân loại, nhưng Chúa đã chọn con đường thập giá, thì đó là con đường tốt nhất. Và Ngài đã mời gọi mỗi chúng ta “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình và vác thập giá mình mỗi ngày mà theo.”

Thánh Phaolô đã trải qua con đường thập giá đó khổ nhọc hơn bất cứ tông đồ nào khác và ngài mời gọi chúng ta qua Timothê: “Con hãy cùng chịu đau khổ với Thầy vì Tin Mừng” (2 Tm 1,8). Sứ vụ rao giảng Tin Mừng và đau khổ vì Chúa Kitô không thể tách rời nhau. Trong một thế giới mà bất công và gian dối hoành hành mạnh mẽ, chân lý phải trả giá bằng đau khổ và bách hại, ai muốn tránh né và đẩy đau khổ ra khỏi đời mình thì cũng đẩy xa chính sự sống và không thể là người phục vụ chân lý và đức tin.

Không có tình yêu nào mà không có đau khổ, và đau khổ trước hết là phải từ bỏ chính mình, phải biến đổi và thanh tẩy cái tôi của mình để tiến tới tự do đích thực của con cái Thiên Chúa. Đau khổ mà thánh Phaolô phải chịu làm cho ngài trở nên bậc thầy chân lý đáng tin cậy: ngài không tìm lợi lộc, vinh danh bản thân và thỏa mãn cá nhân, nhưng trọn vẹn dấn thân cho Đấng đã yêu thương và hiến mạng sống vì tất cả chúng ta. 

Thập Giá và sự thật về Thập Giá của Chúa Giêsu nằm ở trọng tâm của lời rao giảng của thánh Phaolô, đến đỗi ngài đã chỉ muốn biết và rao giảng Chúa Kitô chịu đóng đinh (x. 1 Cor 2,2) và xin “bổ khuyết trong thân xác mình phần còn thiếu sót trong cuộc khổ nạn cứu thế của Chúa Kitô” (Col 1,24). Đời sống sứ vụ của thánh Phaolô có thừa những khó khăn. Chính ngài đã nhắc lại những đau khổ ngài phải chịu: “Ba lần bị đánh đòn bằng roi, một lần bị ném đá, ba lần đắm tầu, trải qua một đêm và một ngày lênh đênh trên biển cả; phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì Dân Ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em; lại còn phải vất vả mệt nhọc, thường phải thức khuya dậy sớm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt trần truồng. Lại còn những áp lực hằng ngày đè nặng là mối bận tâm lo cho tất cả các Hội Thánh!” (2 Cor 11,23-28).  

Thánh Phaolô đã không thể đương đầu với những khó khăn, đôi khi phải rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng như thế, nếu ngài đã không tin vào một giá trị tuyệt đối, mà trước giá trị ấy không một ngăn trở nào có thể được coi là không thể vượt qua được. Giá trị ấy là chính Chúa Giêsu Kitô: “Tình yêu của Chúa Kitô thúc bách chúng tôi… để những người đang sống không còn sống cho chính mình nhưng sống cho Đấng đã chết và sống lại vì họ” (2 Cor 5,14-15).

Chúa Kitô đã trở nên lý do của sự sống còn của Phaolô và là động cơ thâm sâu của tất cả các công việc tông đồ của ngài. Chúng ta rút ra được bài học rất quan trọng là đặt Chúa Kitô ở trọng tâm của đời sống và sứ vụ của mình, mọi giá trị khác sẽ được phục hồi và được thanh luyện khỏi mọi cặn bã. Chính thánh Phaolô thúc giục chúng ta: “Anh em hãy bắt chước tôi, như tôi đã bắt chước Chúa Kitô” (1 Cor 11,1), “những đau khổ hiện tại sánh sao được với vinh quang sẽ tới”, vì đã thông phần thống khổ thì cũng sẽ được thông phần an ủi của Chúa Kitô, và rồi chúng ta cũng góp phần an ủi nâng đỡ nhau (x. 2 Cor 1,3-7). 

3. Định hướng mới cho cuộc đời và sứ vụ của chúng ta.

Cuộc gặp gỡ Chúa Kitô trên đường Damas đã đổi mới hoàn toàn cuộc đời thánh Phaolô. Nhìn vào gương ngài và bắt chước ngài, chúng ta cũng được mời gọi lấy một định hướng mới cho đời sống và sứ vụ của chúng ta, như chính thánh Phaolô đã tìm được định hướng mới cho đời sống ngài, mà ngài diễn tả: “Đời sống mà hiện nay tôi đang sống trong xác phàm, là sống trong Đức Tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu tôi và đã hiến chính Mình Người cho tôi” (Gal 2,20).  

Thánh Phaolô không còn sống cho chính mình, cho sự công chính của mình, không còn tìm kiếm hay gầy dựng cho chính mình nữa. Ngài sống cho Chúa Kitô và với Chúa Kitô: “Tôi không hãnh diện về cái gì khác, ngoại trừ về thập giá Chúa Giêsu Kitô của chúng ta! Nhờ thập giá đó mà thế gian đã bị đóng đinh đối với tôi, và tôi đối với thế gian” (Gal 6,14).

Sự tùy thuộc triệt để của chúng ta vào Chúa Kitô phải làm thấm nhuần trong chúng ta một thái độ hoàn toàn tín thác để có thể kêu lên như thánh Phaolô: “Nếu Thiên Chúa về phe chúng ta, thì ai có thể chống lại chúng ta được?” (Rm 8,31). Sẽ không có gì và không có ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô. Không phải gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo. Cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tách được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta (x. Rm 8,35-38).

Và từ đó chúng ta có thể tìm được tất cả nghị lực cần thiết như thánh Phaolô đã xác tín: “Tôi có thể làm được tất cả mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi” (Phil 4,13). Nhưng chúng ta chỉ đạt được điều đó khi chúng ta được gặp gỡ Chúa Kitô thực sự. Dĩ nhiên chúng ta không được gặp Chúa Kitô như thánh Phaolô đã gặp. Chúng ta có thể gặp gỡ Chúa Kitô trong việc đọc Thánh Kinh, trong cầu nguyện, trong đời sống phụng vụ của Hội Thánh, nhất là trong Thánh lễ.

Chúng ta có thể chạm đến Trái Tim Chúa Kitô và cảm thấy Người chạm đến con tim chúng ta. Chỉ trong liên hệ cá nhân này với Chúa Kitô Phục Sinh mà chúng ta mới thật sự trở thành những tông đồ đích thực, những linh mục và tu sĩ như lòng Chúa mong muốn, Giáo Hội và thế giới đang chờ đợi.  

Chúng ta cầu xin Chúa soi sáng và cho chúng ta được gặp gỡ Người hiện diện trong cuộc đời chúng ta, và như thế Người ban cho chúng ta một đức tin sống động, một tâm hồn rộng mở, và một đức ái sâu xa đối với mọi người, một đức ái có khả năng canh tân thế giới. 

4. Cảm thông và hài hước

Thánh Phaolô tỏ ra rất cảm thông với thân phận dòn mỏng yếu đuối của con người: “Có ai trong anh chị em yếu đuối mà tôi không cảm thấy yếu đuối? Có ai trong anh chị em sa ngã mà tôi không cảm thấy như thiêu như đốt?” (2 Cor 11, 29) và mời gọi “vui với người vui, khóc với người khóc” (Rm 12,15). Ngài nói lên tình cảnh bất lực trước hai sức mạnh đối nghịch nhau kịch liệt khiến có những điều tốt ta muốn làm thì ta lại không làm được, và trái lại có những điều xấu ta không muốn làm thì ta lại làm! (x. Gal 5,16-17). 

Bên cạnh lòng cảm thông “vui với người vui, khóc với người khóc” ấy lại nổi bật lên tinh thần hài hước Phúc Âm. Quả vậy, khi người Corintô chê ngài không có tài ăn nói, lại yếu đuối thì thánh Phaolô hóm hỉnh nhìn nhận (x. 2 Cor 10,10), và còn đi xa hơn, tự cho mình là điên dại, là mê sảng và đem khoe khoang những nỗi khốn khổ của mình, nào là bị đánh, bị cầm tù, v.v…(x. 2 Cor 11, 23-28). Nơi khác, ngài cũng nói “tôi đã run rẩy mà đến với anh chị em” (1 Cor 2,3) 

Nhưng với óc hài hước ấy, thánh Phaolô muốn đi xa hơn là cho kẻ khác hiểu quyền năng của Thiên Chúa luôn có mặt để cứu thoát chúng ta khỏi các hiểm nguy đó: “Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta” (Rm 8,37). Sự kiện ngài đã vượt qua các thử thách nặng nề như thế là dấu chỉ ơn Chúa hoạt động trong ngài, khiến ngài xác tín “chính khi tôi yếu đuối là lúc tôi mạnh mẽ vì quyền năng của Thiên Chúa giải tỏa trong tôi” (x. 2 Cor 12,9; 1 Cor 1,28) 

Và cũng chính với tinh thần hài hước đó mà ngài thành thật chia sẻ: “Tôi sợ sau khi rao giảng Phúc Âm cho nhiều người được cứu rỗi mà tôi lại phải hư mất chăng”, rồi ngài khuyên nhủ mọi người “hãy run sợ mà làm việc cho phần rỗi của mình” (Phil 2,12).  

Trong tinh thần cảm thông và hài hước đó của thánh Phaolô, chúng ta ý thức cố gắng chấp nhận mình và chấp nhận người khác. Quả thế, càng chấp nhận những giới hạn, yếu đuối, bất toàn và bất lực của mình, chúng ta càng trở nên khiêm tốn hơn, trước mặt Chúa và trước mặt tha nhân; trái lại, càng chấp nhận những giới hạn, yếu đuối, bất toàn và bất lực của tha nhân, càng ngày chúng ta càng trở nên cảm thông hơn với họ, độ lượng hơn với họ, tha thứ và bỏ qua các lầm lỗi thiếu sót của họ hơn, “vì chẳng có gì hoàn hảo trên trần gian này cả” 

Nếu mỗi người chúng ta biết khiêm tốn về mình, lại cảm thông, độ lượng, tha thứ và bỏ qua lầm lỗi thiếu sót của nhau thì cuộc sống cộng đoàn sẽ nhẹ nhàng tốt đẹp hơn, lòng chúng ta sẽ được bình an thanh thản hơn và đời sống thiêng liêng sẽ tiến bộ hơn, đồng thời chứng tá Tin Mừng của chúng ta sẽ hữu hiệu hơn, như ĐGH Phaolô VI nói: “Người thời nay tin vào chứng nhân hơn thầy dạy, và nếu họ có tin vào thầy dạy thì bởi vì thầy dạy đó là chứng nhân.”  

5. Cho và nhận cơ hội lật sang trang đời mới

Cha ông chúng ta cũng thường nói “Thiên vô tuyệt nhơn chi lộ” (Trời không cắt đường con người): Chúa luôn mở ra cơ hội cho con người hoán cải trở về với Chúa: “Ta không kết án con, hãy đi bằng an và từ nay đừng phạm tội nữa.”

Hoán cải là lời rao giảng của các tiên tri, đặc biệt là lời kêu mời của Gioan Tẩy Giả và của chính Chúa Giêsu. Nhưng lắm lần chúng ta cũng có nhận xét tiêu cực về người nọ kẻ kia như Khanania nói về Saulô: “Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Giêrusalem. Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa” (Cvtđ 9,13-14)            

Chúng ta đừng cản trở kế hoạch tha thứ và biến đổi của Chúa, nhớ lời Chúa phán với Khanania: “Người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel. Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta” (Cvtđ 9,15-16).  

Chúa có chương trình của Chúa, chúng ta phải qui phục chương trình cá nhân của mình cho chương trình của Chúa, như khi thánh Phaolô muốn rao giảng ở Tiểu Á song Thánh Thần lại không cho và sai đi Macedonia (x. Cvtđ 16,7-10).            

Chúa thường làm theo cách ấy trong cuộc đời của chúng ta: Ngài đóng cửa này, thì lại mở cửa kia để giúp chúng ta luôn ở lại trong con đường thực thi thánh ý Ngài. ĐGH Alexander đã nói: “Bản chất của con người là lầm lỗi và bản chất của Thiên Chúa là tha thứ.” Và nhìn vào lịch sử Giáo Hội, chúng ta phải thừa nhận rằng “mỗi vị thánh đều có một quá khứ, mỗi tội nhân đều có một tương lai” và có nhiều cuộc trở lại đã làm ích lớn lao cho Giáo Hội và các linh hồn. Cha ông chúng ta cũng thường dạy “đã là người thì không ai mà không có lầm lỗi, có lầm lỗi thì sửa, mà sửa rồi thì không còn lầm lỗi nữa.”            

Vì thế, chúng ta hãy cho qua đi và để Chúa định liệu mọi sự; đồng thời hãy cho người khác và sẵn sàng đón nhận từ người khác những cơ hội lật sang trang đời mới: hoán cải, sửa chữa và biến đổi nên tốt hơn trong tương lai.  

Thánh Phaolô đã không bao giờ chối bỏ sự hoán cải và qúa khứ là người bách hại Giáo Hội, cũng như sự kiện cuộc đời ngài đã được chính Chúa Kitô thay đổi, để bày tỏ hoạt động của Thiên Chúa nơi ngài và qua ngài, đoạn tuyệt với quá khứ “quên hẳn đàng sau, nhắm phía trước mà chạy.” 

Cuộc trở lại của thánh Phaolô và những gì thánh Phaolô trở lại đã mang lại cho Hội Thánh và các linh hồn củng cố thêm niềm hy vọng của chúng ta, về chính mình cũng như về người khác, khi phạm phải một lầm lỗi nào đó. Câu chuyện người làm vườn xin ông chủ gia hạn một năm nữa cho cây vả trong Lk 13,6-9 gia tăng thêm niềm tin tưởng vào ơn biến đổi của Chúa nơi mỗi con người hướng về tương lai. 

Kết luận

Cuối cùng, con xin mượn lời này của thánh Phaolô trong Eph 4,11-16 như một lời cầu chúc và ước nguyện:  

            “Chính Người đã ban ơn cho kẻ này làm Tông Đồ, người nọ làm ngôn sứ, kẻ khác làm người loan báo Tin Mừng, kẻ khác nữa làm người coi sóc và dạy dỗ. Nhờ đó, dân thánh được chuẩn bị để làm công việc phục vụ, là xây dựng thân thể Chúa Kitô, cho đến khi tất cả chúng ta đạt tới sự hiệp nhất trong đức tin và trong sự nhận biết Con Thiên Chúa, tới tình trạng con người trưởng thành, tới tầm vóc viên mãn của Chúa Kitô. Như vậy, chúng ta sẽ không còn là những trẻ nhỏ, bị sóng đánh trôi giạt theo mọi chiều gió đạo lý, giữa trò bịp bợm của những kẻ giảo quyệt khéo dùng mưu ma chước quỷ để làm cho kẻ khác lầm đường. Nhưng, sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Chúa Kitô là Đầu. Chính Người làm cho các bộ phận ăn khớp với nhau và toàn thân được kết cấu chặt chẽ, nhờ mọi thứ gân mạch nuôi dưỡng và mỗi chi thể hoạt động theo chức năng của mình. Như thế Người làm cho toàn thân lớn lên và được xây dựng trong tình bác ái”  

Để kết thúc, con xin chân thành cám ơn tất cả mọi người đã tế nhị chịu khó chú ý nghe con và có khi còn phải nghe cả những điều khó chịu nữa. Xin Chúa Thánh Thần tiếp tục cho đến hoàn thành tốt đẹp những gì Ngài đã khởi sự với chúng ta và cho chúng ta. Amen 

CÂU HỎI THẢO LUẬN 

1. Đọc thấy thái độ ghét tội nhưng thương tội nhân và cho họ cơ hội sửa đổi của Chúa Giêsu, qua cuộc trở lại của Thánh Phaolô, với tư cách là nhà đào tạo, chúng ta có thái độ nào đối với các ứng sinh của chúng ta khi họ phạm phải một lầm lỗi nào đó? 

2. Chúng ta đang theo mô hình đào tạo nào, hoặc đứng xa xa theo dõi kiểm soát dựa trên luật lệ rõ ràng, hễ vi phạm là có ngay hình phạt và loại bỏ, hoặc như Chúa Giêsu đồng hành, lắng nghe, thấu hiểu, giúp người lầm lỗi trở lại, biến đổi nên tốt?  

Slideshow bài hát BAN TAY 2.ppt

 

Tác giả: Lm. Trần Minh Huy, pss

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!