Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Francis Assisi Lê Đình Bảng
Bài Viết Của
Francis Assisi Lê Đình Bảng
Trường ca TỰ TÌNH KHÚC
CHÚA NHẬT LỄ LÁ - NÉM ĐÁ - PHỤC SINH
Trường ca NẾP NHÀ NAZARETH
Đọc thơ tình yêu Lê Đình Bảng - Bùi Công Thuấn
KINH CẦU LỄ TRO MÙA CHAY
HIỆN TƯỢNG LỤC BÁT TRONG THI CA VIỆT NAM
TẢN MẠN CHUYỆN RỒNG… RẮN LÊN MÂY
BÀI NHÃ CA THÁNG GIÊNG
TỪ SILENT NIGHT HOLY NIGHT … ĐẾN ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG.
BÁO CHÍ CÔNG GIÁO VIỆT NAM HÀNH TRÌNH THẾ KỶ - MỘT THOÁNG NHÌN
HÁT TRÊN ĐỈNH TRỪƠNG SƠN
KINH SÁCH NGUYỆN GIỖ CẦU HỒN - MỘT DI SẢN ĐỨC TIN VĂN HÓA
THIÊN ĐÀNG, ĐỊA NGỤC ĐÔI QUÊ
THƯ EM TÊRÊSA GỬI CHỊ PAULINE - Kính đâng Thánh Nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu
BAO GIỜ CHO ĐẾN THÁNG MƯỜI
TỪ KINH NHẬT MỘT “MAGNIFICAT” ĐẾN BÀI THƠ “LA VIERGE À MIDI”... VÀ...
VĂN CÔI THÁNH NGUYỆT TÁN TỤNG THI CA.
MỘT CHÚT TÌNH CỎ HOA
NHỮNG MÙA TRĂNG TUỔI MỌN
Bập bềnh trên sông bao la... rằm trung thu, nhớ Lm - nhạc sĩ Phương Linh
TÔI SẼ LÀM MƯA HOA HỒNG
TÔI CÓ LÀ CHI CŨNG NHỜ ƠN CHUÁ
CÔNG GIÁO VIỆT NAM VÀ DI SẢN HÁN NÔM
TẢN MẠN ĐÔI ĐIỀU
Mẹ La Vang, Mẹ Giáo Hội Việt Nam
VỀ LAVANG, VỀ NHÀ MẸ TRĂM GIAN
MỘT CHÚT TÂM TÌNH CỎ HOA
Trường ca TỰ TÌNH KHÚC
Ở MỘT MIỀN QUÊ KHÁC
GIỮA BAO LA ĐẤT TRỜI
TỚI PHIÊN CHẦU LƯỢT NHỚ VỀ THÔNG CÔNG
NGUYỆN CẦU
BÀI NGỢI CA CHÚA TRỜI (Cảm hứng từ kinh nguyện Magnificat)
MẶT TRỜI Ở PHƯƠNG ĐÔNG
LỜI DÂNG
CON VỀ XỨ MẸ MÙA HOA
ME NHƯ TRĂNG Ở ĐẦU NGUỒN
PHẦN HỒN CỦA MỘT LỄ HỘI DÂNG HOA
NỢ TRĂM NĂM BAO GIỜ TRẢ ĐƯỢC?
TỪ KINH CẦU ĐỨC BÀ ĐẾN THÁNH MẪU THI KINH
VỀ LAVANG, VỀ NHÀ MẸ TRĂM GIAN

 


. francis assisi lê đình bảng.

Ơi, cái nắng của mùa Thu, tháng 8
Đã vàng hơn, hay không thể vàng hơn
Đưa nhau về, thầm hỏi Huế, sông Hương
Vẫn mải miết, một dòng xanh ngút ngát

Chiều, ra ngóng phía chân  mây  nhoà nhạt
Nhớ mỗi cung đường, bến bãi, nhà ga
Chừ, La Vang. Tàu chợt ghé Đông Hà
Những thấy đông vui, lên phường, lên phố

Vô tới Cổ Thành, đầy hoa lựu đỏ
Có lũ ve ran thiêm thiếp ngoài vườn
Có cả nồng nàn, mùi rạ rơm thơm
Bên nớ, bên ni, đất đồng bỏng rát

Đèo Cả, đèo Ngang, sông Gianh, Bố Trạch
Váng vất câu hò ví dặm, cầm ca
Em từ hội Lim vãn hát đêm qua
Mớ bảy, mớ ba lên đường, giục giã

Đất phương Nam, vẫn bốn mùa yên ả
Khẳm nhịp xuồng lơi, cơm trắng, cá tươi
Em ở Tây nguyên cao ngất đỉnh trời
Mang cái chông chênh, làm quà dâng Mẹ

Nguyện sống thác trọn một đời dâu bể
Với bát cơm thơm, hạt ngọc của trời
Hai trăm năm rồi, đập đá, nung vôi
Cứ mãi hoang sơ, bạt ngàn cây cỏ

Mẹ bảo “chúng con, chịu thương, chịu khó
“Yêu lấy đời sông, đời cát lênh đênh
“Đồng trũng, đồng chiêm. Chân cứng, đá mềm”
Trải mấy gieo neo, nhọc nhằn, ai thấu

Về La Vang, nơi đất lành, chim đậu
Uống mạch nguồn sâu, dòng nước mát trong
Nghe hồn mình đương ríut rít trông mong
Như mắt đợi, dưới hoa kề thảng thốt

Bước khe khẽ, kẻo làm đau quả ngọt
Vì thiêng liêng, cao trọng rất mượt mà
Để tơ trời, mạch đất chạm vào da
Để mưa móc thấm nhuần miền tơ tóc

Đây, Thánh Thể chảy đầy nguồn châu ngọc
Này, Tình Yêu nên máu thịt nhiệm mầu
Đã no rồi, ơn phước cả, gồm thâu
Mà miệng lưỡi đẫm từng lời thiêng thánh

Thỉnh một hồi chuông, trời quang, mây tạnh
Niệm một câu kinh, mưa thuận, gió hoà
Dỗ dành nhau, sợ mai mốt, chia xa
Ra Bắc, vô Nam, chập chùng quan ải

Tàu đi rồi, bỏ nhớ nhung ở lại
Người về xuôi. Ai xuống phố, lên ngàn
Giữ giùm nhau, này tràng chuỗi La Vang
Là kho báu của lời vàng - muôn ý

Mẹ gửi gắm, dặn dò hai thế kỷ
“Những lúc gian truân, hãy đến chốn này!”
Chúa Hài Nhi, Mẹ bồng ẵm trên tay
Đã hoá đá, làm dụ ngôn, huyền tích

Giữa trời đất, giữa phong rêu, u tịch
Hai trăm năm, tầng tháp cổ hoang tàn
Mỗi cựa mình, là nứt nụ, tơ măng
Mỗi lau lách, ngỡ trùng khơi, bát ngát

Mời Em đến những non phơi, dào dạt
Bồi hồi làm sao, mỗi chuyến trở về
La Vang bây chừ, một cõi - một quê
Bóng cả, cây cao, xanh ngành, xanh ngọn

Giữa trưa nắng, mượn lá sen làm nón
Nhờ tay Em, che quạt mát trên đầu
Đứng thật gần, để nghe tỏ lòng nhau
Những khấn hứa thầm thì, còn e ấp

Mẹ ẩn nhẫn trong gió Lào hầm hập
Hai trăm năm, nghe bão lũ tràn bờ
Giữa hồng trần và tịch diệt, hư vô
Giữa khoảnh khắc và thiên thu mòn mỏi

Nay, lễ trọng, mười phương vui trẩy hội
Quỳ trang nghiêm, ngay trước cửa đền vàng
Chúng con về Nhà Mẹ mở trăm gian
May túi ba gang, đựng đầy nhân đức

Và cảm xúc còn tươi nguyên rạo rực
La Vang ơi, sao đi dễ, khó về
Bởi khi hồn mình - hồn đất - hồn quê
Đã hoà quyện thành đức tin - lòng đạo

Là giọt mồ hôi ướt đằm lưng áo
Là mạch giếng thơi, hay bát nước đầy
Là quả thanh trà mọng chín trên cây
Nhớ, như nhớ buổi đốt đồng, ngút khói

Ơi, cái nắng của mùa Thu vời vợi
Lưu luyến, người  ơi, người ở, đừng về
La Vang bây chừ,  nườm nượp tàu xe
 
Đừng vội chia tay, ai về trăm nẻo

 

Tác giả: Francis Assisi Lê Đình Bảng

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!