Étte
Chương:
01 02
03 04
05 06
07 08
09 10

Chương
5
Hoàng hậu Ét-te vào chầu vua
1 Ngày thứ ba, cầu nguyện xong,
hoàng hậu Ét-te bỏ áo cầu nguyện, mặc phẩm phục huy hoàng. (1a) Đẹp lộng
lẫy, bà cầu khẩn Thiên Chúa là Đấng thấu suốt và cứu độ mọi người. Rồi
bà đem theo hai cung nữ: bà tựa vào một cô, trông thật thướt tha duyên
dáng; còn cô kia theo sau, nâng đuôi áo cho bà. (1b) Bà hết sức xinh
đẹp, đôi má tươi hồng, vẻ mặt hớn hở, dễ thương, nhưng lòng đau như thắt
vì khiếp sợ. (1c) Qua các cửa, bà đến trước mặt vua. Vua ngự trên ngai
báu, mang trọn bộ long bào dùng trong những buổi triều yết, mình đầy
vàng bạc châu báu, dáng vẻ rất đáng sợ. (1d) Vua ngẩng mặt lên nhìn, đôi
mắt rực sáng, giận dữ đến cực độ. Hoàng hậu khuỵu xuống, tái mặt đi vì
yếu sức; bà dựa đầu vào cô cung nữ đi trước. (1đ) Thiên Chúa làm cho vua
đổi lòng, khiến vua ra dịu hiền. Từ trên ngai vàng, vua lo âu lao mình
xuống, đưa cánh tay đỡ lấy bà cho đến khi bà tỉnh lại. Rồi vua lấy lời
trấn an khích lệ bà: (1e) "Sao thế, Ét-te? Ta là anh của em mà! Yên tâm
đi! Em không phải chết đâu! Lệnh của ta chỉ áp dụng cho thường dân thôi.
Lại đây em! "2 Vua đưa phủ việt vàng lên đặt vào cổ bà, rồi
ôm hôn bà và nói: "Hãy nói cho ta hay! " (2a) Bà nói với vua: "Tâu chúa
thượng, thiếp nhìn thấy ngài giống như thiên sứ của Thiên Chúa. Tâm hồn
thiếp bị rúng động vì khiếp sợ vẻ oai nghi của ngài. Quả thế, tâu chúa
thượng, ngài thật kỳ diệu và long nhan ngài thật hấp dẫn! " (2b) Đang
nói thế bà lại khuỵu xuống. Vua bị rúng động, còn các cận thần thì tìm
cách làm cho bà tỉnh lại.3 Vua nói với bà: "Hoàng hậu Ét-te,
chuyện gì thế? Khanh muốn xin gì? Dù nửa nước ta cũng sẽ ban!
"4 Bà Ét-te đáp: "Nếu đẹp lòng đức vua, thì hôm nay, xin đức
vua cùng quan Ha-man đến dự yến tiệc thiếp đã dọn hầu đức
vua."5 Vua liền nói: "Hãy mau mau triệu Ha-man đến để làm như
Ét-te vừa nói." Vua đã cùng quan Ha-man đến dự yến tiệc bà Ét-te
dọn.6 Giữa tiệc rượu, vua lại nói với bà Ét-te: "Khanh thỉnh
cầu gì, ta sẽ ban cho. Khanh muốn xin gì, dù nửa nước cũng sẽ
được."7 Bà Ét-te đáp: "Điều thiếp thỉnh cầu, điều thiếp muốn
xin...8 Nếu thiếp được đức vua thương đến, nếu đức vua vui
lòng ban điều thiếp muốn xin và thực hiện điều thiếp thỉnh cầu, thì ngày
mai xin đức vua cùng quan Ha-man lại tới dự yến tiệc thiếp sẽ dọn hầu
các ngài. Rồi thiếp sẽ tuân theo lời đức vua phán
dạy."
9 Hôm ấy, Ha-man vui vẻ ra về, lòng phơi phới
hân hoan. Nhưng khi thấy ông Moóc-đo-khai ở cung môn không buồn đứng dậy
cũng chẳng thèm nhúc nhích, y hết sức căm giận ông.10 Ha-man
dằn lòng trở về nhà, sai người đi mời bạn hữu và vợ là De-rết
đến.11 Y kể cho họ nghe nào là y giàu có vinh hiển, nào là
con cái đông đúc, nào là bao nhiêu việc vua đã làm để đề cao y và cất
nhắc y lên trên hàng khanh tướng quần thần của nhà vua.12 Y
nói: "Hơn nữa, ngoài tôi ra, hoàng hậu Ét-te đã chẳng mời ai khác cùng
đức vua đến dự yến tiệc của bà. Ngày mai, bà lại mời tôi với đức vua lần
nữa.13 Nhưng tất cả những điều đó chưa làm tôi thoả mãn, bao
lâu tôi còn thấy tên Do-thái Moóc-đo-khai ngồi tại cung
môn."14 De-rết, vợ y, và tất cả các bạn hữu của y đều nói:
"Ngài cứ cho dựng một cái giá cao hai mươi lăm thước, rồi sáng mai xin
đức vua cho treo cổ tên Moóc-đo-khai lên. Sau đó, ngài sẽ vui vẻ theo
đức vua vào dự tiệc." Ha-man ưng thuận đề nghị đó và cho dựng giá treo
cổ.
