|
|
| |
Bài Viết Của Lm. Trần Việt Hùng
|
|
TRÁCH NHIỆM
Truyện kể: Một du khách đang rảo qua khu danh lam thắng cảnh ở Thụy Sĩ, ông dừng lại trước hàng rào của một khu vườn hoa đẹp đẽ bao quanh một lâu đài. Người làm vườn mừng rỡ và đón chào. Họ nói chuyện với nhau về các loài hoa. Ông du khách hỏi: Cụ ở đây bao lâu rồi? Thưa, được 24 năm. Cụ đã gặp chủ nhân được mấy lần rồi? Tôi đã gặp 4 lần và lần cuối cách đây ba năm. Vậy ông ta có thường liên lạc với cụ không? Thưa không. Vậy ai trả lương cho cụ? Viên quản gia của ông chủ. Người quản gia có năng tới đây không? Tôi chưa hề gặp ông ta, chúng tôi liên lạc bằng thơ từ thôi. Thế thì ai thưởng lãm cảnh đẹp này, mà cụ phải mất công chăm sóc kỹ lưỡng như vậy? Ô, thưa ông, tôi chu toàn trách nhiệm của mình và tôi làm như chủ tôi sẽ đến ngày hôm nay, ngay bây giờ. Ngoài ra chính khi làm đẹp khu vườn của ông chủ, vợ chồng tôi cũng được vui hưởng cảnh đẹp.
|
|
|
TỪ BỎ
Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ: Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi và vác thập giá mình mà theo Thầy (Mt 16, 24). Từ bỏ mình có nghĩa là từ bỏ ý muốn riêng của mình. Từ bỏ thì không luôn dễ. Sự từ bỏ nào cũng cần có ý thức quyết định mãnh liệt. Chúng ta biết rằng trăm người thì trăm ý. Đôi khi, ai cũng nghĩ rằng ý của mình là hay và là tốt nhất. Ai trong chúng ta cũng cảm thấy ghét tội, không ưa những sự gian dối và thói tục xấu xa, nhưng vẫn cứ muốn bám víu cầm chân. Khi chúng ta chìm sâu trong đường lầm, thì tội lỗi lại là những món hấp dẫn và cảm khoái. Miệng của chúng ta thì chê bai ghét tội đó, nhưng lòng lại cứ muốn chiều theo những đòi hỏi bản năng thấp hèn. Nói thật, chúng ta không muốn đi xưng tội thường, tại vì tiếc nuối từ bỏ thói hư tật xấu và tội lỗi. Người ta thường nói rằng bỏ thì thương, vương thì tội. Cho nên cứ lẩn quẩn dùng dằng trong chốn mê lầm.
|
|
|
THÁNH Ý
Người ta thường nói: Mưu sự tại nhân và thành sự tại thiên. Muốn mọi việc được thành qủa tốt đẹp thì cần có Thiên thời, địa lợi và nhân hòa. Trong cuộc sống hằng ngày, dân ta thường phát biểu rằng: Ý dân là ý trời. Mỗi khi có sự cố xảy ra trong đời sống cá nhân cũng như đoàn thể, nhiều người thường khuyên nhủ nhau rằng đó là thánh ý Chúa định. Chúng ta thử suy nghĩ xem thế nào là thánh ý Chúa trong đời sống? Đôi khi chúng ta dùng kiểu nói bình dân như ‘Chúa định, ý Chúa hay là Chúa an bài’, để an ủi nhau khi gặp những điều không may mắn như là bệnh họan, chết chóc, ly tán, thảm họa và khổ đau... Một cách nào đó, chúng ta đã chấp nhận phận người nhỏ bé, mỏng dòn và hoàn toàn tùy thuộc. Người ta nói mỗi người có ‘số, duyên số, duyên phận hoặc là số phận’. Càng suy sâu, chúng ta càng nhận ra sự phụ thuộc của con người vào sự an bài và quan phòng một cách đặc biệt vào Đấng Tạo Hóa. Đời người ngắn ngủi được gắn liền với sự di động của vũ trụ muôn loài.
|
|
|
LÒNG TIN
Lời rao giảng của các tiên tri trong thời Cựu Ước được dành cho người Do-thái trước tiên. Họ là Dân đã được Thiên Chúa chọn để cưu mang ơn cứu độ cho nhân loại. Dân Do-thái là một dân tộc văn minh có lề luật hướng dẫn và có cơ cấu tổ chức chu đáo. Tuy nhiên, nếu chúng ta nhìn lại hơn hai ngàn năm về trước, cuộc sống của dân làng rất đơn sơ mộc mạc. Ngày đó, họ chưa có các phương tiện văn minh kỹ thuật về các phương diện khoa học trong đời sống. Nhất là về vấn đề thông tin, in ấn và truyền thông. Sự rao giảng bằng cách truyền đạt rỉ tai và âm thầm loan truyền sứ điệp một cách rất chậm rãi qua các thế hệ. Lời rao giảng được ghi chép trong sách viết bằng tay và được cuộn thành từng cuốn sách được cất giữ và lưu truyền.
|
|
|
UY QUYỀN
Tiên tri Êlia xuất hiện và làm nhiều việc phi thường tại miền Bắc Kinh Thành nước Israel dưới thời vua Ahab, vào thế kỷ thứ 9, trước Công Nguyên. Theo sách Các Vua, Êlia đã bảo vệ việc tôn thờ Thiên Chúa Yavê chống lại thần Baal thuộc xứ Canaan. Êlia đã thực hiện một số việc lạ lùng như cho kẻ chết sống lại, cho lửa từ trời xuống và được cất nhắc lên trời trong xe lửa. Trong sách Malachi, nói về sự trở lại của Êlia trước ngày Chúa quang lâm. Trong Tân Ước, có nhắc đến tên Êlia, khi người ta so sánh tiên tri Êlia với Chúa Giêsu và Gioan Tẩy Giả. Ông Êlia xuất hiện cùng với Môisen trong sự kiện Chúa Giêsu biến hình trên núi Taborê.
|
|
|
LƯƠNG THỰC
Trong thời Cựu Ước, Thiên Chúa đã hướng dẫn Dân Chúa qua trung gian các tổ phụ, các tiên tri và các ngôn sứ và các quan án. Vào thời điểm của lịch sử, văn hóa và ngôn ngữ nhất định, sách Kinh Thánh đã ghi lại rất nhiều biến cố, sự việc và diễn tiến của cuộc lữ hành. Đôi khi chúng ta cảm thấy mỏi mệt vì sự cứng đầu, bội ân và bội nghĩa của Dân mà Chúa chọn. Thiên Chúa càng chăm sóc thương yêu và bảo vệ, họ lại càng rời xa và ngoảnh mặt làm ngơ. Đúng là con người chứng nào vẫn tật đó. Thiên Chúa dẫn dắt lịch sử ơn cứu độ, nhưng còn tùy thuộc vào sự lựa chọn tự do của con người đáp trả. Tuy nhiên, không ai có thể điều khiển hoàn toàn sự sống của mình, vì sự sống như hơi thở, nay còn mai mất.
|
|
|
GÁNH NẶNG
Lạy Cha là Chúa muôn loài, Khôn ngoan tuyệt đối, thiên oai diệu vời. Con người thụ tạo trong đời, Thông minh hiền triết, một thời thoáng qua. Kiêu căng tự phụ điêu ngoa, Trí tâm chẳng thấu, nhiều khoa ở đời.
|
|
|
HIẾU KHÁCH
Thương người mến Chúa là sao? Yêu Thầy trên hết, biết bao phúc lành. Dù là con cái chính danh, Yêu thương con cháu, vì danh Chúa Trời. Thánh Danh cao trọng tuyệt vời, Phượng thờ kính mến, muôn lời ngợi khen.
|
|
|
ĐỪNG SỢ
Các con đừng sợ người đời, Hại thân hại xác, hại người trần gian. Linh hồn cao trọng trên ban, Không ai giết chết, phá tan được hồn.
|
|
|
ÂN PHÚC
Mọi sự hiện hữu đều khởi đầu từ tình yêu của Thiên Chúa. Vì yêu thương, Thiên Chúa đã nhiều lần và nhiều cách mạc khải chương trình cứu độ qua các cha ông và qua chính Con Một của Người. Thiên Chúa vô hình đã hiện diện đồng hành với một dân tộc hữu hình qua lịch sử. Chúa của vũ trụ đã lập giao ước với thụ tạo: Từ nay, nếu các ngươi nghe lời Ta và giữ giao ước Ta, thì các ngươi sẽ là sở hữu của Ta được tách biệt khỏi mọi dân, vì cả trái đất là của Ta (Xh 19, 5). Chúa chọn gọi một dân riêng để thờ kính Chúa. Đọc lịch sử dân Do-thái, chúng ta nghiệm ra rằng tình yêu của Thiên Chúa qúa bao la tuyệt vời. Chúa ký giao ước với con người, cho dù biết rằng con người sẽ phản phúc, bất tuân và chối bỏ, nhưng Thiên Chúa không chấp tội và bỏ rơi. Đây là một giao ước không cân xứng về tình yêu. |
|
|
THẦN LƯƠNG
Vào năm 1263, tại nhà thờ thánh Catherine, thành Bolsène nước Ý, có một linh mục trong thánh lễ, sau khi đọc lời truyền phép đã nghi ngờ về bánh và rượu trở thành Mình và Máu Chúa. Xảy ra là Máu Thánh chảy ướt khăn thánh và khăn bàn thờ. Đức Giáo Hoàng nghe tin, đã rước khăn thánh về để tạm tại nhà thờ Orviette. Sau đó, xây nhà thờ để thờ kính Máu Chúa nơi Khăn Thánh này. Ngày 8 tháng 9, 1264, Đức Giáo Hoàng Urbanô IV (1262-1268) đã ban hành tự sắc Transiturus, lập lễ kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô và cử hành sau tuần 8 ngày của lễ Chúa Thánh Thần. Thánh Tôma Aquinô đã sáng tác bài Pange Lingua và Adoro Te để tôn kính Mình Máu Thánh Chúa. |
|
|
BA NGÔI
Lễ trọng kính Chúa Ba Ngôi bắt đầu được cử hành vào thế kỷ thứ 9 và được đưa vào lịch phụng vụ của Giáo Hội Rôma vào thế kỷ thứ 14 bởi Đức Giáo Hoàng Gioan 22. Lễ Chúa Ba Ngôi được nhìn nhận như là lòng thành kính tri ân của Giáo Hội qua các ân sủng của mùa Giáng Sinh và Phục Sinh. Vì mầu nhiệm này là sự kết hợp của lễ Giáng Sinh, lễ Hiển Linh, lễ Phục Sinh, lễ Thăng Thiên và lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Lễ Chúa Ba Ngôi được cử hành vào Chúa Nhật sau Lễ Chúa Thánh Thần, nhắc nhở chúng ta rằng mỗi Chúa Nhật đều được thánh hiến để sùng kính Chúa Ba Ngôi. Chúa Cha đã tạo dựng và quan phòng. Chúa Con đã cứu chuộc chúng ta. Chúa Thánh Thần thánh hóa tâm hồn, làm cho chúng ta trở nên đền thờ của Ngài. |
|
|
THẦN LINH.
Đức Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba Thiên Chúa. Cũng được gọi là Thần Chân Lý, Đấng Ban Sự Sống, Đấng Phù Trợ, Đấng Chữa Lành và Chúa Thánh Linh. Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta về Chúa Thánh Thần. Tác động của Chúa Thánh Thần là biến đổi con người qua ơn thánh và các đặc sủng. Ngài giúp chúng ta nhận biết Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ. Chúa Thánh Thần giúp chúng ta cầu nguyện, tuyên xưng niềm tin và thể hiện tình yêu. Sau khi phục sinh, Chúa Kitô đã hiện ra với các tông đồ ban ơn bình an, thổi hơi ban Thánh Thần và quyền cầm giữ. Thánh Gioan diễn tả một cách vắn gọn: Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần (Ga 20, 22). Chúa Thánh Thần là nguồn mạch mọi ân sủng. |
|
|
Chúa Về Trời. - LỄ ĐỨC CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI.
Chúa Giêsu về trời đánh dấu sự kết thúc nhiệm vụ của Chúa trên trần gian và trở về trong vinh quang với Cha của Ngài. Với các Tông đồ, thời gian huấn luyện đã mãn. Các tông đồ được sai đi làm nhân chứng khắp mọi miền. Chúa phán: Hãy đi giảng dạy muôn dân, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ, ai không tin sẽ bị luận phạt. |
|
|
YÊU MẾN
Con người được tạo dựng trong tình yêu và cho tình yêu. Tạo Hóa quan phòng tất cả các diễn tiến tự nhiên để khởi đầu sự hiện hữu của mỗi tạo vật. Tình yêu được trao ban tùy theo sự kết hợp của mỗi loài thụ tạo. Cách diễn tả tình yêu nơi mỗi loài tạo vật đều khác nhau. Một thế giới trật tự lạ lùng, tất cả đời sống của những loài thấp kém, đơn sơ cho tới loài phức tạp và tinh thông đều ẩn dấu một mối tình sâu thẳm. Trong thế giới động vật, con người đã khám phá ra được những dấu chỉ của sự xúc cảm, thông cảm và sự yêu thương trìu mến rất sâu đậm. Các loài vật sống với bản năng được phú bẩm đều có thể biểu lộ sự vui, buồn, thù, giận, ghét và thương. Con người là loài thụ tạo ưu việt. Con người được hiện hữu trong tình yêu. Tình yêu làm nên cuộc đời. Con người được đùm bọc trong tình yêu: Tình yêu Thiên Chúa, tình gia đình, tình cha mẹ, tình anh em, tình bạn bè, tình yêu ơn gọi, tình yêu lý tưởng, tình yêu dân tộc và tình người. Tình yêu lôi kéo và kết hợp chúng ta lại gần nhau. |
|
|
NHÀ CHA
Những điều làm chúng ta lo lắng nhiều trong cuộc sống đời tạm này là tìm kiếm có nhà để ở, có của ăn nuôi dưỡng, có gia đình, bạn bè và bà con thân thuộc cung chung sống. Chứng kiến cảnh những người vô gia cư sống lang thang nay đây mai đó, chúng ta thấy thật tội nghiệp! Chúng ta dù có đi đâu, rồi cũng mong về nhà. Nhà là tổ ấm của yêu thương. Ai ai cũng mong có một mái nhà để được đùm bọc sinh sống. Dù là mái tranh nghèo, nhưng cuộc sống ấm áp là đủ. Người ta thường nói: Hai trái tim vàng, một túp lều tranh là thế. Thật là lý tưởng và đơn sơ.
|
|
|
MỤC TỬ
Chúa Kitô đã sống lại và khởi đầu một hành trình mới. Chúa Giêsu đã hoàn tất sứ mệnh xuống thế làm người, rao giảng Tin mừng cứu độ, chịu mọi sự khốn khó cho đến chết, chết trên thập giá và đã sống lại hiển vinh. Chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa tiếp tục ban phát ân sủng cho mọi người ở mọi thời. Thời gian chuẩn bị đã mãn và hồng ân cứu rỗi gần kề, mỗi người hãy mở rộng tâm hồn đón nhận ơn cứu độ bằng cách ăn năn sám hối và chịu phép rửa. Suốt dọc lịch sử ơn cứu độ, dân Chúa luôn được các tiên tri, các ngôn sứ và các thầy dậy nhắc nhở hãy sám hối, hãy trở về cùng Thiên Chúa và tránh xa đường gian tà tội lỗi. Khi Chúa Kitô bắt đầu ra rao giảng Tin Mừng đã mời gọi mọi người hãy ăn năn sám hối vì Nước trời đã gần đến. |
|
|
QUAY ĐẦU
Theo luật tự nhiên, con người có sinh và có tử. Khi nghe tin có người thân qua đời, chúng ta bàng hoàng thương tiếc và lòng buồn rười rượi vì sự thiếu vắng. Dù có sầu thương và nhớ nhung nhưng khi chôn táng người qúa cố xong, chúng ta cũng phải rời bỏ mộ phần để trở về. Ai trong chúng ta cũng có những trải nghiệm đau thương trong cuộc đời ô trọc này. Khi một người thân lìa đời, chúng ta thường tu họp cầu nguyện, khóc than, chia buồn và tiễn biệt. Sau khi đưa tiễn người qúa cố tới nơi an nghỉ cuối cùng, thì ai nấy lại trở về quê quán và tiếp tục cuộc sống bình thường như dòng sông tiếp tục chảy. Hai môn đệ trên đường Emmau về quê cũng không ngoại lệ. Khi Thầy Giêsu đã chịu tử hình thập giá, xác được hạ xuống xức dầu thơm, rồi chôn trong mồ, thì kể như mọi việc đã hoàn tất. Chấm dứt một đời người. Hai môn đệ buồn bã trở về quê hương xứ sở để tiếp tục đời sống như xưa. |
|
|
CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH. KÍNH LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT
Chứng kiến cảnh mồ trống, thánh Gioan đã thấy và đã tin. Gioan cùng với Đức Maria và một số Tông đồ tiếp tục họp nhau cầu nguyện. Sau khi Chúa Giêsu chết, lúc còn tranh tối tranh sáng, những người đi theo Chúa tản mát, tâm trạng mỗi người phản ứng một cách khác nhau. Có người bỏ về quê, có người muốn quay lại nghề cũ, có người rơi vào sự hoài nghi và có những vị nhiệt thành tín trung và âm thầm dõi theo. Khi sống lại, Chúa Giêsu không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Ngài có thể hiện diện với bất cứ ai và bất cứ nơi đâu mà Ngài muốn. Ngài cũng hiện diện dưới nhiều hình thức khác nhau, khi thì giống như người làm vườn, lúc thì giống như khách bộ hành, khi thì giống người chài lưới và có lúc là hình ảnh Chúa với chân tay còn dấu tích. Hôm nay Chúa đến với các Tông đồ một cách rất bất ngờ, vì cửa còn đóng kín. Chúa chúc bình an cho các ông và Chúa chứng thực chính mình. Niềm vui vỡ òa hân hoan, các Tông đồ được gặp lại Thầy của mình trong sự sống vinh quang. |
|
|
PHỤC SINH
Chúng ta đang bước đi trong niềm tin sống đạo. Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết là niềm hy vọng tuyệt đối cho những ai tin. Niềm tin của chúng ta dựa vào lời dạy của Chúa Giêsu, niềm tin của Giáo Hội và của các nhân chứng. Sự kiện mồ trống là dấu chỉ đầu tiên cho chúng ta nhận biết là xác của Chúa không còn ở trong mồ. Maria báo tin cho các môn đệ, Phêrô cùng Gioan chạy ra mộ, các ông cũng thấy ngôi mộ trống và khi bước vào trong chỉ thấy khăn liệm và băng vải. Các ông nghiệm ra được những lời Kinh Thánh đã báo trước về Đức Giêsu. Niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh đem lại cho các ông sự phấn chấn và vui mừng.
|
|
|
[1] 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 [1/60] |
|