Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
Bài Viết Của
Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO KHI MỪNG LỄ GIÁNG SINH
ĐÀNG THÁNH GIÁ THỨ SÁU TUẦN THÁNH – 2019 - ĐỒNG HÀNH VỚI CÁC GIA ĐÌNH GẶP KHÓ KHĂN
SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG (Những Bài Suy Niệm Chúa Nhật & Lễ Trọng MÙA VỌNG & GIÁNG SINH, MÙA CHAY & PHỤC SINH NĂM C
SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG (Những Bài Suy Niệm Chúa Nhật & Lễ Trọng MÙA THƯỜNG NIÊN  NĂM C
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
CĂN TÍNH VÀ TINH THẦN CỦA NGƯỜI THỪA SAI
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 14 THƯỜNG NIÊN
THÓI KIÊU NGẠO VÀ ĐỊNH KIẾN ĐÃ CẢN TRỞ ƠN CỨU ĐỘ
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN
TIN THÌ ĐƯỢC CHỮA LÀNH VÀ ĐƯỢC SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN
MUỐN CÓ ĐỨC TIN MẠNH, CẦN PHẢI THỬ THÁCH
HUYỀN NHIỆM SỰ SỐNG
HIỆN DIỆN ĐỂ TRỞ NÊN CHỨNG NHÂN (SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ)
SỨC MẠNH KỲ DIỆU CỦA HẠT GIỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 11 THƯỜNG NIÊN
TRÁI TIM ĐẦY XÓT THƯƠNG (LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU)
CHÚA GIÊSU TRAO BAN SỰ SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 09 THƯỜNG NIÊN
LINH ĐẠO CỦA THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 08 THƯỜNG NIÊN
“HÃY LÀ CHỨNG NHÂN CỦA THẦY”
Suy Niệm CÁC NGÀY TRONG TUẦN 07 PHỤC SINH
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 2 PHỤC SINH
ĐỨC TIN LÀ MỘT ÂN BAN CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA
ĐÊM THÁNH – ĐÊM HY VỌNG
NGHỊCH LÝ CỦA THÁNH GIÁ (THỨ SÁU TUẦN THÁNH)
ĐỈNH CAO CỦA MẦU NHIỆM CỨU ĐỘ LÀ TÌNH YÊU (THỨ NĂM TUẦN THÁNH )
NHỮNG ĐỔI THAY ĐẾN NGỠ NGÀNG
TRỞ NÊN CÔNG CHÍNH NHỜ BIẾT THỰC THI Ý CHÚA
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 05 MÙA CHAY
MỤC NÁT ĐI ĐỂ TRỔ SINH DỒI DÀO BÔNG HẠT
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 04 MÙA CHAY
TIN THÌ ĐƯỢC SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 03 MÙA CHAY
HÃY XEM LẠI LỐI SỐNG ĐẠO CỦA CHÚNG TA!
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 02 MÙA CHAY
ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA VÀ TƯ TƯỞNG CỦA CON NGƯỜI
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 1 MÙA CHAY
NOI GƯƠNG CHÚA ĐỂ CHIẾN THẮNG CÁM DỖ
MỤC NÁT ĐI ĐỂ TRỔ SINH DỒI DÀO BÔNG HẠT

 

CHÚA NHẬT THỨ 5 MÙA CHAY, NĂM B

(Gr 31,31-34; Dt 5,7-9; Ga 12,20-33)

Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.


 

Theo quy luật tự nhiên, chúng ta thấy cỏ cây ngoài đồng được mọc lên là nhờ vào những hạt giống đã chấp nhận bị chôn vùi, mục nát, để trổ sinh những cây non khác.

Theo quy luật sinh tồn của loài người cũng vậy! Cuộc sống của người này phụ thuộc vào người kia, nhất là sự sống của con cái phụ thuộc và sự sống và hy sinh của cha mẹ.

Trong đời sống thiêng liêng cũng thế, con người có được sự sống thần linh, ấy là nhờ vào mầu nhiệm khổ nạn và phục sinh của Đức Giêsu. Ngài đã chấp nhận trở nên như hạt giống gieo vào lòng đất, để mục nát, để sinh ra và để nuôi sống chúng ta.

Như vậy, nếu hành trình của Đức Giêsu trên trần gian là hành trình mục nát của hạt lúa gieo vào lòng đất, thì với các môn đệ cũng như với tất cả chúng ta, những người mang danh của Ngài, chắc chắn không còn con đường nào khác để được hạnh phúc và sự sống đời đời mà không đi qua con đường của hạt lúa!

 

  1. Con đường tự hủy của Đức Giêsu

Thiên Chúa yêu thương nhân loại vô bờ, nên đã cống hiến “hạt giống Giêsu” cho loài người. Vì muốn làm đẹp lòng Chúa Cha, nên ngay từ giây phút đầu tiên trong thân phận hạt lúa, Đức Giêsu đã sống trọn vẹn vai trò của mình, khi không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế”. Và: “Người đã hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (x. Pl 2, 6-8).

Thật vậy, con đường của Đức Giêsu đi là con đường tự hủy dẫn đến cái chết tức tưởi trên thập giá. Vì thế, việc hạ mình của Ngài đã làm cho rất nhiều người không thể hiểu được, nên đôi khi lại trở thành trò cười cho thiên hạ, thành sự thất vọng cho các môn đệ.

Chính vì Đức Giêsu lội ngược dòng như vậy, nên Phêrô đã không thể chấp nhận thầy của mình phải chịu như thế, nên khi được nghe loan báo về cuộc khổ nạn qua con đường khổ giá, ông đã mạnh mẽ lên tiếng can ngăn để Thầy khỏi bị những điều đó! (x. Mt 16, 22).

Nhưng Đức Giêsu đã nhất quyết vâng phục Thiên Chúa Cha để đi trọn vẹn con đường của hạt lúa trong thân phận tự hủy mà Cha của Ngài đã muốn Ngài phải đi. Chính vì điều đó, nên đến “Giờ” của Ngài: “Thiên Chúa đã siêu tôn Người, và ban tặng danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi nghe danh thánh Giêsu, cả trên trời dưới đất, và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ, và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: Đức Giêsu Kitô là Chúa” (Pl 2,9-11).

 

  1. Con đường tiếp bước của các môn đệ

Cùng một con đường như Thầy đã đi, các môn đệ là những người sẽ tiếp bước trên con đường ấy. Vì thế, nơi các ông không thể có một con đường nào khác để thay thế con đường tự hủy trong thân phận hạt giống mục nát.

Quả thật, Đức Giêsu đã nói với các ông: “Ai muốn theo Ta, phải bỏ mình, vác thánh giá mình mà theo Ta” (Mc 8,34).

Như vậy, đi theo Chúa là đi trên con đường khổ giá, con đường của hy sinh, con đường dẫn đến cái chết. Tất cả những điều đó đang rộng mở để đón chờ người môn đệ của Thầy Giêsu bước tới. Điều này đã được thánh Phaolô cảm nghiệm và chia sẻ, ngài nói: “Giờ đây bị Thánh Thần trói buộc, tôi về Giêrusalem. Không biết những gì sẽ xảy ra cho tôi ở đó, trừ ra điều này, là tôi đến thành nào, thì Thánh Thần cũng khuyến cáo tôi rằng: xiềng xích và gian truân đang chờ đợi tôi. Nhưng mạng sống tôi, tôi coi thật chẳng đáng gì, miễn sao tôi chạy hết chặng đường, chu toàn chức vụ tôi đã nhận từ Chúa Giêsu, là long trọng làm chứng cho Tin mừng và ân sủng của Thiên Chúa” (Cv 20,22-24).

Quả đúng như lời Đức Giêsu đã nói: “Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ” (Mt 10, 24). Vì thế, người môn đệ chân chính chắc chắn phải là người phác họa lại hình ảnh, lối sống và hành vi của Thầy mình cách rõ nét hơn bao giờ hết! Thế nên, với người môn sinh, không có gì vinh dự và hãnh diện cho bằng: “Được thông phần những đau khổ của Chúa, nên đồng hình đồng dạng với Chúa trong cái chết của Người, với hy vọng cũng được sống lại từ trong cõi chết” (Pl 3,10-11).

Khi nắm được quy luật tất yếu: Phải qua đau khổ mới vào trong vinh quang"  (x. Lc 24,26), các môn đệ đã trung thành đi đến cùng con đường khổ giá bằng việc lấy chính mạng sống của mình để làm chứng cho Đức Giêsu. Tuy nhiên, không chỉ riêng các môn đệ, mà trải qua suốt dòng lịch sử, thời điểm nào cũng vẫn có người tiếp bước trên con đường tự hủy của hạt lúa mì, đó là chấp nhận từ bỏ ý riêng, sẵn sàng vâng phục và chấp nhận cái chết để đổi lấy sự sống đời đời.

 

  1. Con đường dấn thân của mỗi chúng ta

Người ta vẫn thường nói: “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Thật vậy, ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta được mời gọi trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu, tức là chúng ta mang trong mình đặc tính, hình ảnh của Đức Giêsu và thuộc về Ngài hoàn toàn.

Nếu Đức Giêsu đã đi qua con đường vâng phục, đón nhận khổ giá và chấp nhận cái chết để cứu chuộc con người. Thì đến lượt chúng ta, có lẽ không con đường nào có thể đem lại cho mình sự sống đời đời ngoài con đường khổ giá và hy sinh. Vì thế, cùng một lời mời gọi cho các môn đệ khi xưa, hôm nay Đức Giêsu cũng mời gọi chúng ta: “Ai muốn theo Ta, phải bỏ mình, vác thánh giá mình mà theo Ta” (Mc 8,34).

Lời mời gọi này đã đưa chúng ta vào con đường của Đức Giêsu đã đi. Vì thế, chúng ta sẵn sàng mục nát đi cho ý riêng, để thay vào đó là hoa trái của đức vâng phục. Mục nát đi tính tự kiêu, tự phụ, khoe khoang, thích được ăn trên ngồi trước, được mọi người trọng vọng, để thay vào đó là hoa trái của lòng khiêm nhường. Mục nát đi sự dửng dưng, vô cảm để thay vào đó là sự liên đới, tình huynh đệ. Mục nát đi tính ích kỷ, óc bè phái để thay vào đó là hoa trái của lòng bao dung, quảng đại, yêu thương, thứ tha và hiệp nhất. Mục nát đi sự giả dối, gian tham, lọc lừa, để thay vào đó là hoa trái của sự thật thà, liêm chính. Mục nát đi thái độ được phục vụ, để thay vào đó là tinh thần hiến thân phục vụ mọi người. Mục nát đi những trào lưu tục hóa, dục vọng, để thay vào đó là hoa trái của sự thánh thiện. Và, mục nát đi những “chân lý nửa vời”, những hành vi tôn thờ ngẫu tượng, để thay vào đó là lòng khát khao đi tìm chân lý trọn vẹn là chính Chúa và tin tưởng tuyệt đối ở nơi Ngài….

Như vậy, khi chúng ta chấp nhận đi trên con đường của Đức Giêsu trong thân phận của hạt lúa, chắc chắn cuối con đường ấy, chúng ta sẽ gặp được niềm vui, bình an và hạnh phúc, nhất là được sự sống đời đời làm gia nghiệp.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban ơn giúp sức cho chúng con, để chúng con can đảm, trung thành đi đến cùng con đường mà chính Chúa đã đi khi xưa, ngõ hầu chúng con được hạnh phúc bất diệt trong ngày mùa sau hết. Amen.

Tác giả: Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!