Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
Bài Viết Của
Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP
CHẦU THÁNH THỂ TỐI THỨ NĂM TUẦN THÁNH - 2020
ĐÀNG THÁNH GIÁ THỨ SÁU TUẦN THÁNH - NĂM 2020
TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI CÔNG GIÁO KHI MỪNG LỄ GIÁNG SINH
ĐÀNG THÁNH GIÁ THỨ SÁU TUẦN THÁNH – 2019 - ĐỒNG HÀNH VỚI CÁC GIA ĐÌNH GẶP KHÓ KHĂN
SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG (Những Bài Suy Niệm Chúa Nhật & Lễ Trọng MÙA VỌNG & GIÁNG SINH, MÙA CHAY & PHỤC SINH NĂM C
SỐNG NIỀM VUI TIN MỪNG (Những Bài Suy Niệm Chúa Nhật & Lễ Trọng MÙA THƯỜNG NIÊN  NĂM C
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
CĂN TÍNH VÀ TINH THẦN CỦA NGƯỜI THỪA SAI
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 14 THƯỜNG NIÊN
THÓI KIÊU NGẠO VÀ ĐỊNH KIẾN ĐÃ CẢN TRỞ ƠN CỨU ĐỘ
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 13 THƯỜNG NIÊN
TIN THÌ ĐƯỢC CHỮA LÀNH VÀ ĐƯỢC SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 12 THƯỜNG NIÊN
MUỐN CÓ ĐỨC TIN MẠNH, CẦN PHẢI THỬ THÁCH
HUYỀN NHIỆM SỰ SỐNG
HIỆN DIỆN ĐỂ TRỞ NÊN CHỨNG NHÂN (SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ)
SỨC MẠNH KỲ DIỆU CỦA HẠT GIỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 11 THƯỜNG NIÊN
TRÁI TIM ĐẦY XÓT THƯƠNG (LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU)
CHÚA GIÊSU TRAO BAN SỰ SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 09 THƯỜNG NIÊN
LINH ĐẠO CỦA THIÊN CHÚA LÀ TÌNH YÊU
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 08 THƯỜNG NIÊN
“HÃY LÀ CHỨNG NHÂN CỦA THẦY”
Suy Niệm CÁC NGÀY TRONG TUẦN 07 PHỤC SINH
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 2 PHỤC SINH
ĐỨC TIN LÀ MỘT ÂN BAN CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA
ĐÊM THÁNH – ĐÊM HY VỌNG
NGHỊCH LÝ CỦA THÁNH GIÁ (THỨ SÁU TUẦN THÁNH)
ĐỈNH CAO CỦA MẦU NHIỆM CỨU ĐỘ LÀ TÌNH YÊU (THỨ NĂM TUẦN THÁNH )
NHỮNG ĐỔI THAY ĐẾN NGỠ NGÀNG
TRỞ NÊN CÔNG CHÍNH NHỜ BIẾT THỰC THI Ý CHÚA
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 05 MÙA CHAY
MỤC NÁT ĐI ĐỂ TRỔ SINH DỒI DÀO BÔNG HẠT
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 04 MÙA CHAY
TIN THÌ ĐƯỢC SỐNG
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 03 MÙA CHAY
HÃY XEM LẠI LỐI SỐNG ĐẠO CỦA CHÚNG TA!
SUY NIỆM CÁC NGÀY TRONG TUẦN 02 MÙA CHAY
ĐƯỜNG LỐI CỦA THIÊN CHÚA VÀ TƯ TƯỞNG CỦA CON NGƯỜI
HÃY YÊU NHƯ CHÍNH THẦY


(Chúa Nhật V Phục Sinh)

Jos.Vinc. Ngọc Biển

Đọc lại lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam thuở ban đầu, chúng ta thấy cha ông chúng ta sống hết lòng yêu thương và đoàn kết với nhau. Các ngài đã lấy Chúa làm trung tâm, làm điểm tựa cho mọi hoạt động. Lấy tinh thần bác ái, yêu thương làm nên bản chất của mình. Vì thế, những người ngoài Công giáo thời đó không biết tiền nhân của chúng ta theo đạo gì mà lại sống những giá trị cao đẹp như vậy, nên họ nói với nhau: những người này họ sống “Đạo Yêu Nhau”.

Tại sao các tín hữu lại có lối sống như thế? Lối sống đó bắt nguồn từ đâu? Thưa, mọi giá trị và ưu phẩm đó khởi đi từ một Đấng đã sống và dạy cho con người bài học “yêu thương”.

1. Đức Giêsu là hiện thân của tình yêu giữa Chúa Cha và loài người

Từ lúc xuống thế, nhập thể để ở với loài người, Đức Giêsu đã sống và đem “Đạo Yêu” đến trần gian. Ngài đã diễn tả nó qua hành động và lối sống của Ngài để làm toát lên khuôn mặt của một Thiên Chúa hết lòng yêu thương con người. Tình yêu ấy được bắt nguồn từ Thiên Chúa Cha: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Đến lượt Đức Giêsu, Ngài cũng sống triệt để sứ mạng đó khi yêu và yêu đến cùng bằng việc chết trên thập giá để hiến mạng vì người mình yêu: “Không có mối tình nào lớn lao cho bằng mối tình của kẻ chết vì người mình yêu” (Ga 15,13).

Quả thật: 

Vì yêu, “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Pl 2,6-8). 

Vì yêu, Đức Giêsu đã chấp nhận sinh ra nơi máng cỏ bò lừa giữa đêm đông lạnh giá. Chấp nhận bị phiêu bạt nơi đất khách quê người vì vua Hêrôđê bạo chúa tìm cách bắt bớ. Khiêm tốn vâng lời cha mẹ của Ngài là Thánh Giuse và Mẹ Maria.

Vì yêu, Đức Giêsu đã hạ mình để Gioan làm phép rửa thống hối cho Ngài, mặc dù Ngài vô tội; đã ăn chay suốt 40 đêm ngày để làm gương cho mỗi chúng ta; đã rao giảng Tin Mừng khắp đó đây để cho mọi người được ơn cứu độ; luôn cảm thông với người tội lỗi, nâng đỡ kẻ yếu đuối, vỗ về người thất vọng. Ngài đã “chạnh lòng thương” đến đoàn chiên bơ vơ không người chăn dắt; đã nuôi sống họ bằng phép lạ hóa bánh ra nhiều; đã chữa lành những người ốm đau tật nguyền; đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ; đã làm ơn cho kẻ hại mình; đã yêu luôn cả kẻ thù và sẵn sàng tha thứ cho họ.

Vì yêu, Đức Giêsu đã trao ban chính mình Ngài cho chúng ta qua Bí tích Thánh Thể và ở lại mọi ngày với loài người cho đến tận thế. Vì yêu, Ngài đã chấp nhận bị môn đệ thân tín bán đứng, bị Phêrô chối là không biết mình và bị người đời khinh khi nhục mạ. Cuối cùng, đã đón nhận chính cái chết để cứu chuộc loài người.

Như vậy, cả cuộc đời của Đức Giêsu đã sống và chết vì yêu. Qua đó, Ngài cũng dạy cho các môn đệ bài học về tình yêu: “Đây là Điều Răn của Thầy: Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12); hãy yêu như Thầy: “Không có tình yêu nào quý hơn tình yêu của người hiến mạng vì người mình yêu” (Ga 15,13). 

“Hãy yêu thương nhau” là gia tài, là di chúc của Đức Giêsu dành cho các môn đệ khi sắp lên đường chịu chết. Lời trăng trối này thật thiêng liêng trong một không gian thánh giữa lúc thầy trò chuẩn bị ly biệt:“Hỡi anh em là những người bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em ít lâu nữa thôi”, vì thế, “anh em hãy yêu thương nhau”. 

2. Tại sao lại phải yêu thương nhau? 

Có yêu thương nhau thì mới cùng nhau vượt qua được thử thách khi thấy cảnh Thầy của mình bị bắt, bị trói, bị đánh đập và bị giết chết trần trụi trên thập giá.

Có yêu thương nhau thì mới đón nhận nhau là anh em và không tranh dành chỗ cao thấp trong cuộc đời khi không còn Thầy hiện diện ở giữa nữa.

Có yêu thương nhau thì mới cùng nhau loan truyền và làm chứng về Thầy cho người khác.

Có yêu thương nhau thì mới đến được với người nghèo, người khổ đau, bệnh tật để an ủi họ. Mới dám cùng nhau chấp nhận cái chết để minh chứng cho mọi người biết mình đã tin vào Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.

Yêu nhau và dám chết cho nhau thì mới là người đáng tin và mọi người mới biết mình tin vào ai. Ngược lại, chỉ yêu nhau trong những lúc vui vẻ, thành công thì chỉ là một thứ tình yêu đầu môi chóp lưỡi. 

Lời trăng trối của Đức Giêsu không chỉ là “hãy yêu thương nhau”, mà còn đi một bước xa hơn và mới hơn nữa là “hãy yêu như chính Thầy”. Yêu nhau là tình bằng hữu, nhưng chết cho nhau là một tình yêu cao cả. Yêu như Thầy là dám chết cho người mình yêu. Yêu như Thầy là một tình yêu bằng cả cuộc đời: từ lời nói, hành động và cái chết luôn thống nhất với nhau. 

Nếu yêu thương nhau là cốt lõi của Tin Mừng, thì chết cho nhau là đỉnh cao của tình yêu ấy. Khi yêu nhau, ta làm toát lên vẻ đẹp của mình, khơi gợi cho con người niềm hy vọng và xác tín mạnh mẽ vào Đấng đã yêu thương chúng ta trước. Và như thế, “mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13,35). Khi yêu như thế, ta cũng được ở lại trong Chúa và Chúa ở trong ta. Bởi vì, “Thiên Chúa là Tình Yêu: ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa và Thiên Chúa ở lại trong người ấy” (1 Ga 4,16).

Yêu thương là yếu tính của Đạo chúng ta. Cha ông chúng ta đã sống và làm chứng cho những giá trị cao quý ấy bằng cả mạng sống của mình để minh chứng niềm tin vào Đấng đã yêu và chết cho mình trước. Đấng ấy là chính Đức Giêsu. Hoa trái của các ngài đã toả lan và lưu truyền nơi Giáo Hội. Còn chúng ta, chúng ta đã thực hiện Lời Chúa dạy về đức yêu thương như thế nào? Xin để lại nơi suy nghĩ của mỗi chúng ta trước mặt Chúa...

 

Tác giả: Jos. Vinc. Ngọc Biển, SSP

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!