Tôbia
Chương:
01 02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
13 14

Chương
3
1 Bấy giờ, lòng tôi tràn ngập ưu
phiền; tôi rên la kêu khóc và bắt đầu thở than cầu
nguyện:
2 "Lạy Chúa, Ngài là Đấng công chính,
mọi
việc Ngài làm đều chính trực,
tất cả đường lối Ngài đều là từ bi và
chân thật;
chính Ngài xét xử thế gian.
3 Và giờ
đây, lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con,
xin đoái nhìn và chớ phạt con vì
những tội con đã phạm
và những điều ngu muội của con cũng như của cha
ông con.
Các ngài đã đắc tội trước Thánh Nhan
4 và
bất tuân mệnh lệnh của Ngài.
Ngài đã để chúng con bị cướp phá, phải
tù đày và chết chóc,nên trò cười, đề tài châm biếm và bia nhục mạcho mọi
dân tộc, nơi chúng con đã bị Ngài phân tán.
5 Vâng,
các phán quyết của Ngài thì nhiều và chân thật;
Ngài đối xử như thế
với con vì tội lỗi con,
bởi chúng con đã không thi hành mệnh lệnh
Ngài
và đã chẳng sống theo chân lý trước nhan
Ngài.
6 Và nay, xin Ngài đối xử với con theo sở thích
của Ngài,
xin truyền rút sinh khí ra khỏi con,
để con biến khỏi
mặt đất và trở thành bụi đất.
Quả thật, đối với con, chết còn hơn
sống,
vì con đã nghe những lời nhục mạ dối gian
khiến con phải
buồn phiền quá đỗi.
Lạy Chúa, xin truyền lệnh cho con được giải
thoát
khỏi số kiếp gian khổ này.
Xin để con ra đi vào cõi đời
đời.
Lạy Chúa, xin đừng ngoảnh mặt không nhìn con.
Quả thật, đối
với con, thà chết còn hơn là suốt đời
phải nhìn thấy bao nhiêu gian
khổ,
và phải nghe những lời nhục mạ."
Cô Xa-ra
7 Cũng trong ngày hôm ấy, ở
Éc-ba-tan xứ Mê-đi, cô Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, đã nghe một trong
những người tớ gái của cha cô nói lời nhục mạ.8 Số là cô đã
được gả cho bảy người chồng, nhưng họ đã bị ác quỷ Át-mô-đai-ô giết chết
trước khi ăn ở với cô theo tục lệ vợ chồng. Người tớ gái nói: "Chính cô
là kẻ sát phu! Coi đó, cô đã có bảy đời chồng mà chẳng được mang tên ông
nào!9 Tại sao chỉ vì mấy người chồng của cô đã chết mà cô lại
đánh đập chúng tôi? Thôi, đi với mấy ông ấy cho rồi, và đừng bao giờ
chúng tôi thấy cô có con cái gì hết! "10 Vậy ngày hôm ấy,
lòng cô Xa-ra ưu phiền và cô kêu khóc. Rồi lên lầu trên ở nhà cha cô, cô
định thắt cổ tự tử. Nhưng nghĩ lại, cô tự nhủ: "Sẽ không bao giờ người
ta nhục mạ được cha tôi và nói với người: "Ông chỉ có một cô con gái yêu
quý, thế mà vì bạc phận, cô đã thắt cổ tự tử! Như vậy, tôi sẽ làm cho
tuổi già của cha tôi phải buồn phiền đi xuống âm phủ. Nên tốt hơn là tôi
đừng thắt cổ tự tử, mà phải cầu xin Chúa cho tôi chết đi, để đời tôi
không còn phải nghe những lời nhục mạ nữa."11 Ngay lúc ấy, cô
dang hai tay về phía cửa sổ, cầu nguyện rằng:
"Chúc tụng Chúa, lạy
Thiên Chúa từ nhân!
Chúc tụng danh Chúa đến muôn đời,
và mọi công
trình của Chúa
phải chúc tụng Ngài muôn muôn
thuở.
12 Giờ đây, mặt con hướng về Chúa, mắt con nhìn
lên Ngài.
13 Xin Chúa phán, thì con sẽ được biến khỏi
mặt đất
và không còn phải nghe những lời nhục mạ
nữa.
14 Lạy Chúa Tể, Ngài biết con trong
sạch,
không hề vương ô uế của đàn ông;
15 con đã
không làm ô danh chính mình
cũng không làm ô danh cha con trên đất
khách lưu đày.
Con là con một của cha con,
và người đâu có con nào
khác để thừa kế;
người cũng không có anh em cận thân,
không còn ai
trong họ hàng,
để con phải giữ thân làm vợ người ấy.
Con đã mất cả
bảy người chồng,
vậy con còn sống nữa làm chi?
Nếu Chúa không ưng
làm cho con chết,
thì lạy Chúa, xin đoái nghe con kể lể nỗi nhục
nhằn."
16 Ngay lúc ấy, lời cầu xin của hai người là
Tô-bít và Xa-ra đã được đoái nghe trước nhan vinh hiển của Thiên
Chúa.17 Và thiên sứ Ra-pha-en được sai đến chữa lành cho cả
hai. Ông Tô-bít thì được khỏi các vết sẹo trắng ở mắt, để ông được ngắm
nhìn tận mắt ánh sáng của Thiên Chúa; còn cô Xa-ra, con gái ông
Ra-gu-ên, thì được kết duyên với cậu Tô-bi-a, con trai ông Tô-bít, và
được thoát khỏi tay ác quỷ Át-mô-đai-ô. Quả vậy, trong tất cả những
người muốn lấy Xa-ra, Tô-bi-a có quyền ưu tiên. Cùng lúc ấy, ông Tô-bít
từ ngoài sân trở vào nhà, còn Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, thì từ lầu
trên đi xuống.
1 Bấy giờ, lòng tôi tràn ngập ưu phiền;
tôi rên la kêu khóc và bắt đầu thở than cầu nguyện:
2
"Lạy Chúa, Ngài là Đấng công chính,
mọi việc Ngài làm đều chính
trực,
tất cả đường lối Ngài đều là từ bi và chân thật;
chính Ngài
xét xử thế gian.
3 Và giờ đây, lạy Chúa, xin Ngài nhớ
đến con,
xin đoái nhìn và chớ phạt con vì những tội con đã phạm
và
những điều ngu muội của con cũng như của cha ông con.
Các ngài đã đắc
tội trước Thánh Nhan
4 và bất tuân mệnh lệnh của
Ngài.
Ngài đã để chúng con bị cướp phá, phải tù đày và chết chóc,nên
trò cười, đề tài châm biếm và bia nhục mạcho mọi dân tộc, nơi chúng con
đã bị Ngài phân tán.
5 Vâng, các phán quyết của Ngài
thì nhiều và chân thật;
Ngài đối xử như thế với con vì tội lỗi
con,
bởi chúng con đã không thi hành mệnh lệnh Ngài
và đã chẳng
sống theo chân lý trước nhan Ngài.
6 Và nay, xin Ngài
đối xử với con theo sở thích của Ngài,
xin truyền rút sinh khí ra
khỏi con,
để con biến khỏi mặt đất và trở thành bụi đất.
Quả thật,
đối với con, chết còn hơn sống,
vì con đã nghe những lời nhục mạ dối
gian
khiến con phải buồn phiền quá đỗi.
Lạy Chúa, xin truyền lệnh
cho con được giải thoát
khỏi số kiếp gian khổ này.
Xin để con ra
đi vào cõi đời đời.
Lạy Chúa, xin đừng ngoảnh mặt không nhìn
con.
Quả thật, đối với con, thà chết còn hơn là suốt đời
phải nhìn
thấy bao nhiêu gian khổ,
và phải nghe những lời nhục mạ."
Cô Xa-ra
7 Cũng trong ngày hôm ấy, ở
Éc-ba-tan xứ Mê-đi, cô Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, đã nghe một trong
những người tớ gái của cha cô nói lời nhục mạ.8 Số là cô đã
được gả cho bảy người chồng, nhưng họ đã bị ác quỷ Át-mô-đai-ô giết chết
trước khi ăn ở với cô theo tục lệ vợ chồng. Người tớ gái nói: "Chính cô
là kẻ sát phu! Coi đó, cô đã có bảy đời chồng mà chẳng được mang tên ông
nào!9 Tại sao chỉ vì mấy người chồng của cô đã chết mà cô lại
đánh đập chúng tôi? Thôi, đi với mấy ông ấy cho rồi, và đừng bao giờ
chúng tôi thấy cô có con cái gì hết! "10 Vậy ngày hôm ấy,
lòng cô Xa-ra ưu phiền và cô kêu khóc. Rồi lên lầu trên ở nhà cha cô, cô
định thắt cổ tự tử. Nhưng nghĩ lại, cô tự nhủ: "Sẽ không bao giờ người
ta nhục mạ được cha tôi và nói với người: "Ông chỉ có một cô con gái yêu
quý, thế mà vì bạc phận, cô đã thắt cổ tự tử! Như vậy, tôi sẽ làm cho
tuổi già của cha tôi phải buồn phiền đi xuống âm phủ. Nên tốt hơn là tôi
đừng thắt cổ tự tử, mà phải cầu xin Chúa cho tôi chết đi, để đời tôi
không còn phải nghe những lời nhục mạ nữa."11 Ngay lúc ấy, cô
dang hai tay về phía cửa sổ, cầu nguyện rằng:
"Chúc tụng Chúa, lạy
Thiên Chúa từ nhân!
Chúc tụng danh Chúa đến muôn đời,
và mọi công
trình của Chúa
phải chúc tụng Ngài muôn muôn
thuở.
12 Giờ đây, mặt con hướng về Chúa, mắt con nhìn
lên Ngài.
13 Xin Chúa phán, thì con sẽ được biến khỏi
mặt đất
và không còn phải nghe những lời nhục mạ
nữa.
14 Lạy Chúa Tể, Ngài biết con trong
sạch,
không hề vương ô uế của đàn ông;
15 con đã
không làm ô danh chính mình
cũng không làm ô danh cha con trên đất
khách lưu đày.
Con là con một của cha con,
và người đâu có con nào
khác để thừa kế;
người cũng không có anh em cận thân,
không còn ai
trong họ hàng,
để con phải giữ thân làm vợ người ấy.
Con đã mất cả
bảy người chồng,
vậy con còn sống nữa làm chi?
Nếu Chúa không ưng
làm cho con chết,
thì lạy Chúa, xin đoái nghe con kể lể nỗi nhục
nhằn."
16 Ngay lúc ấy, lời cầu xin của hai người là
Tô-bít và Xa-ra đã được đoái nghe trước nhan vinh hiển của Thiên
Chúa.17 Và thiên sứ Ra-pha-en được sai đến chữa lành cho cả
hai. Ông Tô-bít thì được khỏi các vết sẹo trắng ở mắt, để ông được ngắm
nhìn tận mắt ánh sáng của Thiên Chúa; còn cô Xa-ra, con gái ông
Ra-gu-ên, thì được kết duyên với cậu Tô-bi-a, con trai ông Tô-bít, và
được thoát khỏi tay ác quỷ Át-mô-đai-ô. Quả vậy, trong tất cả những
người muốn lấy Xa-ra, Tô-bi-a có quyền ưu tiên. Cùng lúc ấy, ông Tô-bít
từ ngoài sân trở vào nhà, còn Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, thì từ lầu
trên đi xuống.
