Thư Côrintô
1
Chương:
01 02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
13 14
15 16

Chương
4
1 Vậy chớ gì thiên hạ coi chúng
tôi như những đầy tớ của Đức Ki-tô, những người quản lý các mầu nhiệm
của Thiên Chúa.2 Mà người ta chỉ đòi hỏi ở người quản lý một
điều, là phải chứng tỏ lòng trung thành.3 Đối với tôi, dù có
bị anh em hay toà đời xét xử, tôi cũng chẳng coi là gì. Mà tôi, tôi cũng
chẳng tự xét xử lấy mình.4 Quả thật, tôi không thấy lương tâm
áy náy điều gì, nhưng đâu phải vì thế mà tôi đã được kể là người công
chính. Đấng xét xử tôi chính là Chúa.5 Vậy xin anh em đừng
vội xét xử điều gì trước kỳ hạn, trước ngày Chúa đến. Chính Người sẽ đưa
ra ánh sáng những gì ẩn khuất trong bóng tối, và phơi bày những ý định
trong thâm tâm con người. Bấy giờ, mỗi người sẽ được Thiên Chúa khen
thưởng đích đáng.
6 Thưa anh em, tôi đã áp dụng các
điều đó cho tôi và anh A-pô-lô, vì lợi ích của anh em, để anh em theo
gương chúng tôi mà học cho biết "đừng có đi ra ngoài những gì đã viết",
kẻo sinh ra kiêu ngạo, theo người này mà chống người khác.7
Thật vậy, nào có ai coi bạn hơn kẻ khác đâu? Bạn có gì mà bạn đã không
nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận
lãnh?8 Anh em đã no nê rồi, đã giàu có rồi! Không có chúng
tôi, anh em đã làm vua rồi! Phải chi anh em làm vua, để chúng tôi cũng
được làm vua với anh em!9 Thật vậy, tôi thiết nghĩ: Thiên
Chúa đã đặt chúng tôi làm Tông Đồ hạng chót như những kẻ bị án tử hình,
bởi vì chúng tôi đã nên trò cười cho thế gian, cho thiên thần và loài
người!10 Chúng tôi điên dại vì Đức Ki-tô, còn anh em thì khôn
ngoan trong Đức Ki-tô; chúng tôi yếu đuối, còn anh em thì mạnh mẽ; anh
em được kính trọng, còn chúng tôi thì bị khinh khi.11 Cho đến
giờ này, chúng tôi vẫn chịu đói khát, trần truồng, bị hành hạ và lang
thang phiêu bạt;12 chúng tôi phải vất vả tự tay làm lụng. Bị
nguyền rủa, chúng tôi chúc lành; bị bắt bớ, chúng tôi cam
chịu;13 bị vu khống, chúng tôi đem lời an ủi. Cho đến bây
giờ, chúng tôi đã nên như rác rưởi của thế gian, như phế vật đối với mọi
người.
Lời khiển trách
14 Tôi viết những lời đó không
phải để làm anh em xấu hổ, nhưng là để sửa dạy anh em như những người
con yêu quý của tôi.15 Thật thế, cho dầu anh em có ngàn vạn
giám thị trong Đức Ki-tô, anh em cũng không có nhiều cha đâu, bởi vì
trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ Tin Mừng, chính tôi đã sinh ra anh
em.16 Vậy tôi khuyên anh em: hãy bắt chước tôi.17
Vì lẽ đó, tôi đã phái người con yêu quý và trung tín của tôi trong Chúa,
là anh Ti-mô-thê, đến với anh em. Anh ấy sẽ nhắc cho anh em những quy
tắc hướng dẫn đời sống trong Đức Ki-tô mà tôi đã đề ra, những quy tắc mà
tôi vẫn giảng dạy khắp nơi, trong mọi Hội Thánh.
18 Vì
nghĩ rằng tôi sẽ không đến với anh em, có vài người đã sinh ra kiêu
ngạo.19 Nhưng nếu Chúa muốn, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ đến với
anh em, và tôi sẽ được biết, không phải tài ăn nói của những kẻ kiêu
ngạo đó, mà là quyền năng của Thần Khí.20 Thật vậy, Nước
Thiên Chúa không cốt ở tài ăn nói, nhưng ở quyền năng.21 Anh
em muốn gì? Muốn tôi mang roi vọt hay là đức bác ái và lòng nhân hậu mà
đến với anh em?
