Máccô
Chương:
01 02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
13 14
15 16

Chương
15
Đức Giê-su ra trước tổng trấn Phi-la-tô (Mt
27: 1-2.11 -26; Lc 23: 1-5,13 -25; Ga 18: 28 - 19: 16 )
1 Vừa tảng sáng, các thượng tế đã
họp bàn với các kỳ mục và kinh sư, tức là toàn thể Thượng Hội Đồng. Sau
đó, họ trói Đức Giê-su lại và giải đi nộp cho ông
Phi-la-tô.
2 Ông Phi-la-tô hỏi Người: "Ông là vua dân
Do-thái sao? " Người trả lời: "Đúng như ngài nói đó."3 Các
thượng tế tố cáo Người nhiều tội,4 nên ông Phi-la-tô lại hỏi
Người: "Ông không trả lời gì sao? Nghe kìa, họ tố cáo ông biết bao nhiêu
tội! "5 Nhưng Đức Giê-su không trả lời gì nữa, khiến ông
Phi-la-tô phải ngạc nhiên.
6 Vào mỗi dịp lễ lớn, ông
thường phóng thích cho dân một người tù, tuỳ ý họ xin.7 Khi
ấy có một người tên là Ba-ra-ba, đang bị giam với những tên phiến loạn
đã giết người trong một vụ nổi dậy.8 Đám đông kéo nhau lên
yêu cầu tổng trấn ban ân xá như thường lệ.9 Đáp lời họ yêu
cầu, ông Phi-la-tô hỏi: "Các ông có muốn ta phóng thích cho các ông vua
dân Do-thái không? "10 Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tỵ mà
các thượng tế nộp Người.11 Nhưng các thượng tế sách động đám
đông đòi ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba thì hơn.12
Ông Phi-la-tô lại hỏi: "Vậy ta phải xử thế nào với người mà các ông gọi
là vua dân Do-thái? "13 Họ la lên: "Đóng đinh nó vào thập
giá! "14 Ông Phi-la-tô lại hỏi: "Nhưng ông ấy đã làm điều gì
gian ác?" Họ càng la to: "Đóng đinh nó vào thập giá! "15 Vì
muốn chiều lòng đám đông, ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba, truyền
đánh đòn Đức Giê-su, rồi trao Người cho họ đóng đinh vào thập
giá.
Đức Giê-su đội vòng gai (Mt 27: 27 -31; Ga
19: 2-3)
16 Lính điệu Đức Giê-su vào bên
trong công trường, tức là dinh tổng trấn, và tập trung cả cơ đội
lại.17 Chúng khoác cho Người một tấm áo điều, và kết một vòng
gai làm vương miện đặt lên đầu Người.18 Rồi chúng bái chào
Người: "Vạn tuế đức vua dân Do-thái! "19 Chúng lấy cây sậy
đập lên đầu Người, khạc nhổ vào Người, và quỳ gối bái lạy.20
Chế giễu chán, chúng lột áo điều ra, và cho Người mặc áo lại như trước.
Sau đó, chúng dẫn Người đi để đóng đinh vào thập
giá.
Đường lên Gôn-gô-tha (Mt 27: 32 -33; Lc 23:
26. 33; Ga 19: 16 b-17 )
21 Lúc ấy, có một người từ miền
quê lên, đi ngang qua đó, tên là Si-môn, gốc Ky-rê-nê. Ông là thân phụ
hai ông A-lê-xan-đê và Ru-phô. Chúng bắt ông vác thập giá đỡ Đức
Giê-su.22 Chúng đưa Người lên một nơi gọi là Gôn-gô-tha,
nghĩa là Đồi Sọ.
Đức Giê-su chịu đóng đinh vào thập giá (Mt
27: 34 -38; Lc 23: 33 -34. 38; Ga 19: 18 -24 )
23 Chúng trao rượu pha mộc dược
cho Người, nhưng Người không uống.24 Chúng đóng đinh Người
vào thập giá, rồi đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau, xem ai được cái
gì.25 Lúc chúng đóng đinh Người là giờ thứ ba.26
Bản án xử tội Người viết rằng: "Vua người Do-thái".27 Bên
cạnh Người, chúng còn đóng đinh hai tên cướp, một đứa bên phải, một đứa
bên trái. (28 Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Người bị liệt
vào hạng những tên phạm pháp.)
Đức Giê-su ở trên thập giá bị sỉ vả nhạo
cười (Mt 27: 39 -44; Lc 23: 35 -37 )
29 Kẻ qua người lại đều nhục mạ
Người, vừa lắc đầu vừa nói: "Ê, mi là kẻ phá Đền Thờ, và nội trong ba
ngày xây lại được,30 có giỏi thì xuống khỏi thập giá mà cứu
mình đi! "31 Các thượng tế và kinh sư cũng chế giễu Người như
vậy, họ nói với nhau: "Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi
mình.32 Ông Ki-tô vua Ít-ra-en, cứ xuống khỏi thập giá ngay
bây giờ đi, để chúng ta thấy và tin." Cả những tên cùng chịu đóng đinh
với Người cũng nhục mạ Người.
Đức Giê-su chết trên thập giá (Mt 27: 45
-54; Lc 23: 44 -48; Ga 19: 28 -30 )
33 Vào giờ thứ sáu, bóng tối bao
phủ khắp mặt đất mãi đến giờ thứ chín.34 Vào giờ thứ chín,
Đức Giê-su kêu lớn tiếng: "Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni! " Nghĩa
là: "Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?
"35 Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói: "Kìa hắn kêu
cứu ông Ê-li-a."36 Rồi có kẻ chạy đi lấy một miếng bọt biển,
thấm đầy giấm, cắm vào một cây sậy, đưa lên cho Người uống mà nói: "Để
xem ông Ê-li-a có đến đem hắn xuống không."37 Đức Giê-su lại
kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở.38 Bức màn trướng trong
Đền Thờ bỗng xé ra làm hai từ trên xuống dưới.39 Viên đại đội
trưởng đứng đối diện với Đức Giê-su, thấy Người tắt thở như vậy liền
nói: "Quả thật, người này là Con Thiên Chúa."
Các phụ nữ đạo đức trên Gôn-gô-tha (Mt 27:
55 -56; Lc 23: 49 )
40 Nhưng cũng có mấy phụ nữ đứng
xa xa mà nhìn, trong đó có bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Ma-ri-a mẹ các ông
Gia-cô-bê Thứ và Giô-xết, cùng bà Sa-lô-mê.41 Các bà này đã
đi theo và giúp đỡ Đức Giê-su khi Người còn ở Ga-li-lê. Lại có nhiều bà
khác đã cùng với Người lên Giê-ru-sa-lem, cũng có mặt tại đó.
Đức Giê-su được mai táng (Mt 27: 57 -61; Lc
23: 50 -56; Ga 19: 38 -42 )
42 Chiều đến, vì hôm ấy là ngày áp
lễ, tức là hôm trước ngày sa-bát,43 nên ông Giô-xếp tới. Ông
là người thành A-ri-ma-thê, thành viên có thế giá của hội đồng, và cũng
là người vẫn mong đợi Triều Đại của Thiên Chúa. Ông đã mạnh dạn đến gặp
tổng trấn Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su.44 Nghe nói
Người đã chết, ông Phi-la-tô lấy làm ngạc nhiên, và cho đòi viên đại đội
trưởng đến, hỏi xem Người đã chết lâu chưa.45 Sau khi nghe
viên sĩ quan cho biết sự việc, tổng trấn đã cho ông Giô-xếp lãnh lấy thi
hài.46 Ông này mua một tấm vải gai, hạ xác Đức Giê-su xuống,
lấy tấm vải ấy liệm Người lại, đem đặt vào ngôi mộ đã đục sẵn trong núi
đá, rồi lăn tảng đá lấp cửa mộ.47 Còn bà Ma-ri-a Mác-đa-la và
bà Ma-ri-a mẹ ông Giô-xết, thì để ý nhìn xem chỗ họ mai táng
Người.
