Thư
Galát
Chương:
01 02
03 04
05 06

Chương
2
Đại hội ở Giê-ru-sa-lem
1 Rồi sau mười bốn năm, tôi lại
lên Giê-ru-sa-lem một lần nữa cùng với ông Ba-na-ba; tôi cũng đem theo
anh Ti-tô đi với tôi.2 Tôi lên đó vì được Thiên Chúa mặc
khải, và đã trình bày cho người ta Tin Mừng tôi rao giảng cho dân ngoại,
-cách riêng cho các vị có thế giá-, vì sợ rằng tôi ngược xuôi, và đã
ngược xuôi vô ích.3 Thế mà ngay cả anh Ti-tô, người cùng đi
với tôi và là người Hy-lạp, cũng không bị ép phải chịu cắt
bì.4 Sở dĩ thế là vì có những tên xâm nhập, những kẻ giả danh
giả nghĩa anh em, đã len lỏi vào dò xét sự tự do của chúng ta, sự tự do
chúng ta có được trong Đức Ki-tô Giê-su; họ làm như vậy là để bắt chúng
ta trở thành nô lệ.5 Nhưng với những người ấy, chúng tôi đã
không chịu nhượng bộ, dù chỉ trong giây lát, để duy trì cho anh em chân
lý của Tin Mừng.6 Còn về các vị có thế giá -lúc bấy giờ các
vị ấy có là gì đi nữa, điều đó không quan hệ đối với tôi: Thiên Chúa
không thiên vị ai-, các vị có thế giá ấy đã không đưa ra thêm điều gì
cho tôi.7 Trái lại, các ngài thấy rằng tôi đã được uỷ thác
nhiệm vụ loan báo Tin Mừng cho những người không được cắt bì, cũng như
ông Phê-rô được uỷ thác nhiệm vụ loan báo Tin Mừng cho những người được
cắt bì.8 Thật vậy, Đấng đã hoạt động nơi ông Phê-rô, biến ông
thành Tông Đồ của những người được cắt bì, cũng đã hoạt động biến tôi
thành Tông Đồ các dân ngoại.9 Vậy khi nhận ra ân huệ Thiên
Chúa đã ban cho tôi, các ông Gia-cô-bê, Kê-pha và Gio-an, những người
được coi là cột trụ, đã bắt tay tôi và ông Ba-na-ba để tỏ dấu hiệp
thông: chúng tôi thì lo cho các dân ngoại, còn các vị ấy thì lo cho
những người được cắt bì.10 Chỉ có điều này là chúng tôi phải
nhớ đến những người túng thiếu, điều mà tôi vẫn gắng làm.
Thánh Phê-rô và thánh Phao-lô tại
An-ti-ô-khi-a
11 Nhưng khi ông Kê-pha đến
An-ti-ô-khi-a, tôi đã cự lại ông ngay trước mặt, vì ông đã làm điều đáng
trách.12 Thật vậy, ông thường dùng bữa với những người gốc
dân ngoại trước khi có những người của ông Gia-cô-bê đến; nhưng khi
những người này đến, ông lại tránh né và tự tách ra, vì sợ những người
được cắt bì.13 Những người Do-thái khác cũng theo ông mà giả
hình giả bộ, khiến cả ông Ba-na-ba cũng bị lôi cuốn mà giả hình như
họ.
14 Nhưng khi tôi thấy các ông ấy không đi đúng
theo chân lý của Tin Mừng, thì tôi đã nói với ông Kê-pha trước mặt mọi
người: "Nếu ông là người Do-thái mà còn sống như người dân ngoại, chứ
không như người Do-thái, thì làm sao ông lại ép người dân ngoại phải xử
sự như người Do-thái? "
Tin Mừng của thánh Phao-lô
15 Chúng ta bẩm sinh là người
Do-thái chứ không phải hạng người tội lỗi xuất thân từ dân
ngoại.16 Tuy nhiên, vì biết rằng con người được nên công
chính không phải nhờ làm những gì Luật dạy, nhưng nhờ tin vào Đức Giê-su
Ki-tô, nên chúng ta cũng tin vào Đức Ki-tô Giê-su, để được nên công
chính, nhờ tin vào Đức Ki-tô, chứ không phải nhờ làm những gì Luật dạy.
Quả thế, không phàm nhân nào sẽ được nên công chính vì làm những gì Luật
dạy.17 Nhưng nếu khi tìm cách nên công chính trong Đức Ki-tô
mà chúng ta vẫn bị liệt vào hàng tội lỗi, thì chẳng hoá ra Đức Ki-tô là
người phục vụ tội lỗi sao? Không phải thế!18 Thật vậy, nếu
tôi xây lại những gì tôi đã phá, thì tôi tỏ ra mình là kẻ phạm
pháp.19 Quả thế, tại vì Lề Luật mà tôi đã chết đối với Lề
Luật, để sống cho Thiên Chúa. Tôi cùng chịu đóng đinh với Đức Ki-tô vào
thập giá.20 Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức
Ki-tô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin
vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì
tôi.21 Tôi không làm cho ân huệ của Thiên Chúa ra vô hiệu, vì
nếu người ta được nên công chính do Lề Luật, thì hoá ra Đức Ki-tô đã
chết vô ích.
