Đệ Nhị
Luật
Chương:
01 02
03 04
05 06
07 08
09 10
11 12
13 14
15 16
17 18
19 20
21 22
23 24
25 26
27 28
29 30
31 32
33 34

Chương
15
Năm sa-bát (Lv 25: 1-7)
1 Bảy năm một lần, anh (em) hãy
tha nợ.2 Đây là cách thức tha nợ: mỗi chủ nợ sẽ tha món nợ đã
cho người đồng loại vay mượn, không thúc người đồng loại và người anh em
trả nợ, vì người ta đã công bố việc tha nợ để kính ĐỨC CHÚA.3
Người nước ngoài, anh (em) có thể thúc nợ; nhưng cái gì của anh (em) mà
ở trong nhà người anh em của anh (em), thì phải tha không
đòi.4 Tuyệt nhiên giữa anh (em) sẽ không có người nghèo, vì
ĐỨC CHÚA sẽ chúc phúc dồi dào cho anh (em) trong miền đất mà ĐỨC CHÚA,
Thiên Chúa của anh (em), ban cho anh (em) làm gia nghiệp để anh (em)
chiếm hữu,5 miễn là anh (em) thực sự nghe tiếng ĐỨC CHÚA,
Thiên Chúa của anh (em), mà lo đem ra thực hành tất cả mệnh lệnh hôm nay
tôi truyền cho anh (em) đây.6 Thật vậy, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa
của anh (em), sẽ chúc phúc cho anh (em) như Người đã phán với anh (em);
anh (em) sẽ cho nhiều dân tộc vay mượn, còn chính anh (em) sẽ không phải
vay mượn; anh (em) sẽ thống trị nhiều dân tộc, nhưng chúng sẽ không
thống trị anh (em).
7 Nếu giữa anh (em), trong một
thành nào của anh (em), trên đất mà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em),
ban cho anh (em), có một người anh em nghèo, thì anh (em) đừng có lòng
chai dạ đá, cũng đừng bo bo giữ của không giúp người anh em nghèo
túng;8 nhưng phải mở rộng tay, và cho họ vay mượn tất cả
những gì họ thiếu.9 Hãy ý tứ đừng có trong lòng tư tưởng xấu
này: "Sắp đến năm thứ bảy, năm tha nợ", mà nhìn người anh em nghèo của
anh (em) với cặp mắt dữ dằn và không cho gì. Họ sẽ kêu lên ĐỨC CHÚA tố
cáo anh (em) và anh (em) sẽ mang tội.10 Anh (em) phải cho họ
cách rộng rãi, và khi cho thì đừng miễn cưỡng; thật vậy, vì việc đó, ĐỨC
CHÚA, Thiên Chúa của anh (em) sẽ chúc phúc cho anh (em) trong mọi việc
anh (em) làm và mọi công trình tay anh (em) thực hiện.11 Vì
trong đất của anh (em) sẽ không thiếu người nghèo, nên tôi truyền cho
anh (em): hãy mở rộng tay giúp người anh em khốn khổ, nghèo khó của anh
(em), trong miền đất của anh (em).
Người nô lệ (Xh 21: 1-11 )
12 Nếu người anh em hay chị em
Híp-ri của anh (em), bán mình cho anh (em), thì họ sẽ hầu hạ anh (em)
sáu năm; đến năm thứ bảy, anh (em) phải phóng thích họ về.13
Khi anh (em) phóng thích họ về, thì đừng để họ về tay
không;14 anh (em) phải tặng họ nào là chiên dê, nào là lúa
mì, rượu nho của anh (em): anh (em) hãy cho họ tuỳ theo phúc lành mà ĐỨC
CHÚA, Thiên Chúa của anh (em) đã ban cho anh (em).15 Anh (em)
hãy nhớ rằng mình đã làm nô lệ tại đất Ai-cập, và ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa
của anh (em), đã giải thoát anh (em). Vì vậy, hôm nay tôi truyền cho anh
(em) điều đó.
16 Nhưng nếu người nô lệ nói: "Tôi không
muốn ra khỏi nhà ông", vì họ mến anh (em) và gia đình anh (em), và vì họ
được hạnh phúc khi ở với anh (em),17 thì anh (em) sẽ kê tai
người ấy vào cánh cửa, và lấy dùi mà xỏ, và họ sẽ làm nô lệ anh (em)
suốt đời. Đối với nữ tỳ của anh (em), anh (em) cũng sẽ làm như
vậy.
18 Anh (em) đừng cho là quá nặng khi phải phóng
thích họ về, vì họ phục vụ anh (em) sáu năm thì cũng bằng anh (em) thuê
hai người làm mướn. ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em), sẽ chúc phúc cho
anh (em) trong mọi việc anh (em) làm.
Các con đầu lòng
19 Mọi con đầu lòng giống đực sinh
ra trong đàn bò và đàn chiên dê của anh (em), anh (em) phải thánh hiến
cho ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em). Anh (em) không được bắt con bò
đầu lòng của anh (em) làm việc, không được xén lông chiên dê đầu lòng
của anh (em).20 Hằng năm, trước nhan ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của
anh (em), anh (em) và cả nhà anh (em) sẽ ăn những con đầu lòng đó ở nơi
ĐỨC CHÚA chọn.21 Nhưng nếu con vật có tật, què, mù hay bất cứ
tật nào khác, thì anh (em) không được tế nó cho ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của
anh (em);22 anh (em) sẽ ăn thịt nó trong các thành của anh
(em). Người ô uế và người thanh sạch đều có thể ăn, như ăn thịt sơn
dương hay thịt nai.23 Nhưng tiết của nó thì anh (em) không
được ăn, anh (em) sẽ đổ xuống đất như đổ nước.
