Thư Timôthê
1
Chương:
01 02
03 04
05 06

Chương
1
Lời mở đầu
1 Tôi là Phao-lô, Tông Đồ của Đức
Ki-tô Giê-su theo lệnh Thiên Chúa, Đấng cứu độ chúng ta, và theo lệnh
Đức Ki-tô Giê-su, niềm hy vọng của chúng ta,2 gửi anh
Ti-mô-thê, người con tôi đã sinh ra trong đức tin. Xin Thiên Chúa là Cha
và xin Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, ban cho anh ân sủng, lòng thương
xót và sự bình an.
Đề phòng giáo lý sai lạc
3 Khi đi Ma-kê-đô-ni-a, tôi đã
khuyên anh ở lại Ê-phê-xô để anh truyền cho một số người đừng dạy một
giáo lý khác,4 cũng đừng chú ý đến những chuyện hoang đường
và những gia phả dài dòng; những cái đó chỉ gây ra tranh luận, chứ không
đóng góp vào kế hoạch của Thiên Chúa mà đức tin cho chúng ta
biết.5 Lời truyền dạy đó phải nhằm đưa tới đức mến phát xuất
từ tâm hồn trong sạch, lương tâm ngay thẳng và đức tin không giả
hình.6 Vì đi trệch đường lối ấy, một số người đã sa vào tật
nói rỗng tuếch.7 Họ muốn làm thầy dạy luật, nhưng lại không
hiểu cả điều mình nói lẫn điều mình xác quyết.
Vai trò của Lề Luật
8 Chúng ta biết rằng Lề Luật là
tốt, nếu người ta sử dụng cho đúng cách.9 Thật vậy, Lề Luật
có đó, không phải cho người công chính, mà là cho hạng người sống ngoài
lề luật và bất phục tùng, vô luân và tội lỗi, phạm thánh phạm thượng,
giết cha giết mẹ, sát nhân,10 dâm dật, kê gian, buôn người,
nói dối, bội thề, và những kẻ sống ngược với giáo lý lành
mạnh.11 Đó là giáo lý phù hợp với Tin Mừng đã được giao phó
cho tôi, Tin Mừng về vinh quang của Thiên Chúa chí tôn.
Ông Phao-lô suy nghĩ về ơn gọi của
mình
12 Tôi tạ ơn Đức Ki-tô Giê-su,
Chúa chúng ta, Đấng đã ban sức mạnh cho tôi, vì Người đã tín nhiệm mà
gọi tôi đến phục vụ Người.13 Trước kia, tôi là kẻ nói lộng
ngôn, bắt đạo và ngạo ngược, nhưng tôi đã được Người thương xót, vì tôi
đã hành động một cách vô ý thức, trong lúc chưa có lòng
tin.14 Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta, đã ban cho tôi đầy
tràn ân sủng, cùng với đức tin và đức mến của một kẻ được kết hợp với
Người.15 Đây là lời đáng tin cậy và đáng mọi người đón nhận:
Đức Ki-tô Giê-su đã đến thế gian, để cứu những người tội lỗi, mà kẻ đầu
tiên là tôi.16 Sở dĩ tôi được thương xót, là vì Đức Giê-su
Ki-tô muốn tỏ bày tất cả lòng đại lượng của Người nơi tôi là kẻ đầu
tiên, mà đặt tôi làm gương cho những ai sẽ tin vào Người, để được sống
muôn đời.17 Kính dâng Vua muôn thuở là Thiên Chúa bất diệt,
vô hình và duy nhất, kính dâng Người danh dự và vinh quang đến muôn thuở
muôn đời. A-men.
Trách nhiệm của ông Ti-mô-thê
18 Anh Ti-mô-thê, đó là chỉ thị
tôi trao cho anh là người con của tôi, chiếu theo các lời ngôn sứ trước
đây đã nói về anh, để anh dựa vào đó mà chiến đấu trong cuộc chiến cao
đẹp này,19 với đức tin và lương tâm ngay thẳng. Một số người
đã vứt bỏ lương tâm ngay thẳng đó, nên đức tin của họ đã bị chết
chìm.20 Trong số đó có Hy-mê-nê và A-lê-xan-đê; tôi đã trao
nộp họ cho Xa-tan để họ được dạy cho biết đừng nói lộng ngôn
nữa.
