Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Minh Anh, TGP. Huế
Bài Viết Của
Lm. Minh Anh, TGP. Huế
TỪ TRỜI RƠI XUỐNG
NGƯỜI NO VẪN ĐÓI
BA LẦN CHỐI, BẢY LẦN YÊU
LỖ HỔNG MANG HÌNH CHÚA
LỜI BỪNG LỬA
HẠT BỤI ĐƯỢC YÊU THƯƠNG
SỢ TAN, SỢ CHÁY
TUYỆT ĐỐI BẤT XỨNG
MỘT PHẦN SỰ THẬT
XIỀNG XÍCH
MÔN ĐỆ VÔ DANH
LỠ TÀU
TOÀN TRÍ, TOÀN TRI, TOÀN TRỊ
NHỮNG LẦN ĐẾN XEN KẼ
KHÔNG GIAN CHO CHÚA
CHO ĐI SỰ SỐNG
ĐỘNG LỰC YÊU
LUÂN LÝ TÙY CHỈNH
THUỘC VỀ AI?
CHỦ NGHĨA BIỆT PHÁI
QUỲ GỐI MÀ LÀM
LÝ DO VUI MỪNG
KINH NGẠC
KHÔNG SỢ SAI LẦM
NỔI TIẾNG
KÉO XUỐNG LÒNG THƯƠNG XÓT
ÔM LẤY NÓ!
ĐỦ YẾU
CÁNH CỬA CUỐI ĐƯỜNG
KHO TÀNG ĐÍCH THỰC
KHUYẾN KHÍCH
ĐỜI SẼ ĐẸP HƠN
TÁ ĐIỀN KHU VƯỜN TÌNH YÊU
RA KHỎI NHÀ TÙ TỰ TẠO
TIẾNG NGƯỜI LẠ
PHẦN CÒN LẠI, NGÀI LO
DẪY ĐẦY, DƯ DẬT
RẤT MỰC TÔN TRỌNG
CHÌM VÀO VỰC BẤT XỨNG
CẢ NHỮNG BẤT LỰC
PHÚC NGỌT NGÀO


 

“Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì thật có phúc”.

 

Kính thưa Anh Chị em, 

Tin Mừng hôm nay nằm trong bối cảnh sau khi Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ, Ngài nói, “Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì thật có phúc”.

Qua Tin Mừng Gioan, nhất là trong những tuần qua, chúng ta nghe những xác quyết mang tính biểu trưng, qua đó, Chúa Giêsu mặc khải chính mình: “Tôi là bánh từ trời; Tôi là cửa ràn chiên; Tôi là mục tử nhân lành; Tôi là sự sống lại và là sự sống; Tôi là đường, là sự thật và là sự sống; Tôi là cây nho; Tôi là ánh sáng thế gian thì qua Tin Mừng hôm nay, nếu muốn, chúng ta có thể cảm nhận thêm một biểu trưng khác, “Tôi là người đã cúi xuống rửa chân cho anh em”. 

Trước khi cúi xuống rửa chân cho môn đệ, Ngài đã cúi xuống làm con một bà mẹ nghèo; cúi xuống tận hang đá Bêlem; cúi xuống trên những bụi bặm của rạp mộc quê làng Nazareth; cúi xuống dòng nước sám hối, cúi xuống trước vị tiền hô; cúi xuống trên những người cùi, những người mù, những người nghèo; cúi xuống trên những người chết, trên những tội nhân và cúi xuống trên một nhân loại ngắc ngoải khốn cùng…

Cúi xuống rửa chân là một giáo huấn không lời của Ngài vốn là một vị Thầy, một vị Chúa. Ngài ý thức vị thế của mình khi cúi xuống để làm một việc hèn hạ như muốn nói với các môn đệ rằng, đó cũng là vị thế của người tôi tớ, người được sai đi nhưng cũng là vị thế đúng nghĩa nhất của một người lãnh đạo. Ngài nói, “Thầy là Thầy là Chúa mà còn cúi xuống rửa chân cho anh em, thì anh em cũng hãy rửa chân cho nhau”. Từ đó việc cúi xuống trước những con người được giao phó trở thành một đòi buộc. Rồi Ngài thêm, “Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì thật có phúc”. Ngài biến hành vi cúi xuống trở thành mối phúc, phúc thật. Và như thế, ai cúi xuống như Ngài, sẽ là người có phúc, vì “Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy”.

Người đời hạnh phúc khi được cung phụng, Chúa dạy hạnh phúc khi biết cúi xuống. Càng kém cỏi, càng hống hách; càng hống hách, càng kệch cỡm; càng kệch cỡm, càng khó cúi xuống. Tuổi thơ càng thiếu thốn, có quyền càng vơ vét; tấm bé càng mồ côi, có quyền càng ôm ấp.

Một cha xứ nọ kể, nhà thờ của ngài tuy không nhỏ nhưng không đủ sức chứa, mỗi Chúa Nhật có đến ba thánh lễ. Những lễ nhất, lượng người bên ngoài tương đương với con số bên trong. Mỗi khi ông bõ nhà thờ đi vác thêm ghế cho những thanh niên ‘đạo gốc’, nhiều người xầm xì, “Không cần”; có người bảo “Làm gì mà hèn hạ thế”. Vậy là trong một lễ Chúa Nhật, ngài nói với cộng đoàn, “Tại sao anh chị em coi việc vác ghế của ông bõ là không cần thiết và nhất là tại sao coi công việc đó là hèn hạ? Anh chị em có biết không, bao lần khi cha phó dâng lễ; ngồi trong nhà thờ, anh chị em đâu có thấy tôi cũng đi vác ghế vì tôi sợ những người ở ngoài đứng gần cả giờ đồng hồ sẽ mỏi chân. Cứ hỏi ‘các bạn trẻ đạo gốc… cây’, việc đó đã xảy ra biết bao nhiêu lần. Cũng như bao buổi tối Chúa Nhật, khi mọi người đã ra về, nhà thờ im ắng… tôi đi một vòng coi điện nước và nếu nhà vệ sinh dơ quá, không đợi được đến sáng thứ hai mới có người dọn, thì tôi dọn nhà vệ sinh. Vậy thôi, có chết ai đâu, có gì hèn hạ xấu hổ đâu; vui trong lòng, miệng hát nghêu ngao thì có. Từ nay, ông trùm, các chức… hãy dành ông bõ mà làm công việc này”.

 

Anh Chị em,

Để có thể trải nghiệm một niềm vui bên trong cùng với phúc ngọt ngào của nó, đừng ngần ngại cúi xuống; chỉ lúc đó, chúng ta mới cảm nhận được điều Chúa Giêsu nói, “Đó mới là phúc”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa đã cúi xuống trên mảnh đời con như đã cúi xuống trước Giuđa; như thế, không ai là không xứng đáng để con lỡ nhịp hớp phúc ngọt ngào”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Gp. Huế)

Tác giả: Lm. Minh Anh, TGP. Huế

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!