Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về “CÁI ÔM GIẢI CỨU”…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về YÊU ở tuổi 81…
Chuyện mỗi tuần - Câu chuyện về BÀI HÁT CỦA ANH TRAI dành cho cô em gái bé bỏng của mình…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về Bí Tích Thánh Thể
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện của cặp đôi Angelo Ragosta và Maria Giuseppina…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về một lời tâm huyết : “ YÊU THẬT LÒNG, NHƯNG ANH VẪN ĐỂ NGƯỜI MÌNH YÊU THUỘC TRỌN VỀ CHÚA”…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về triệu phú ngành kinh doanh mỹ phẩm sắp trở thành Linh mục…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện “ GIỮA HỌNG SÚNG VÀ ĐỨC TIN – KHOẢNH KHẮC TẠI MYITKYINA” …
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về “PHI HÀNH GIA NASA NHẮC LẠI GIỚI RĂN YÊU THƯƠNG CỦA CHÚA KHI TÀU VŨ TRỤ BAY QUANH MẶT TRĂNG”…
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về Đức Ông Hugh O’ Flaherty – người đã từng tuyên bố: “Chúa không thuộc về quốc gia nào cả!”…
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về câu hỏi : Linh mục có “xa rời thực tế cuộc sống” không?
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về Đào Tạo Chủng sinh…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về bộ phim “Hẹn em ngày nhật thực” của đạo diễn Lê Thiện Viễn…
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về câu hỏi “ Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao ?”…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện của “KAMILA RODRIGUES CARDOSO – TỪ VƯƠNG MIỆN ĐẾN TẤM LÚP NỮ TU ”…
Chuyện mỗi tuần – câu chyuện về Edoardo Santini…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về lý do tại sao đừng cố tìm cách khai sáng…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về cách can thiệp không ngờ của Chúa trong cuộc đời chúng ta…
Chuyện mỗi tuần - Câu chuyện về phần “con” và phần “người”… nhân Mùa Chay mới…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về CÁM DỖ…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về sự “ĐÓNG GÓP TRONG IM LẶNG” …
Chuyện mỗi tuần – Chuyện “truyền giáo” lạ lùng của Linh mục Chân phước Phanxicô Trương Bửu Diệp sau tử đạo…
Chuyện mỗi tuần – Một đôi nét về Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp và chứng cứ của Ông Trần Kiêm Đoàn…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về “Thiết kế Đời Mình”…
THỪA LINH MỤC, NHƯNG THIẾU THỪA SAI: " MỘT CUỘC KHỦNG HOẢNG SÂU SẮC VỀ BẢN CHẤT SỨ VỤ TRONG GIÁO HỘI VIỆT NAM "
Chuyện mỗi tuần – Một câu hỏi cho một vấn đề sống còn…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về việc dọn dẹp đời mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Y Đức - BÁC SY Y ĐỨC BÙI XUÂN ĐỊNH Đại Học Y Khoa Huế
Chuyện mỗi tuần - Chuyện về “ 17 CẢNH GIỚI VỚI MỘT NGƯỜI CÓ NỘI TÂM MẠNH MẼ ĐẾN ĐÁNG SỢ”…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về một buổi chiều…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện “YÊU KIỂU NGA!”
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về lời tuyên bố “ĐÂY MỚI LÀ CÔNG LÝ!”…
KHI NGƯỜI MỤC TỬ NGÃ XUỐNG: TIỄN BIỆT TRONG NƯỚC MẮT CHA BOBBI PASCHAL
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện tâm tình của Đức Thánh Cha…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện Đức Giáo Hoàng chia sẻ về thiên chức Linh mục” …
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện “THIÊN CHÚA KHÔNG CHO AI TẤT CẢ…”
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện “ MẸ TỪ CHỐI PHÁ THAI, CON LÀM TỔNG GIÁM MỤC”…
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về MỘT CHỦNG SINH VÀ MỘT NỮ TU - NAY LÀ VỢ CHỒNG TRONG CHÚA…
NGƯỜI BƯNG CƠM 2.000 ĐỒNG: BIỂU TƯỢNG SỐNG ĐỘNG CỦA TRÍ TUỆ VÀ LÒNG NHÂN ÁI VÔ VỊ LỢI
Chuyện mỗi tuần – Câu chuyện về một cái “đề” gây chú ý: CÓ KỲ QUÁI KHÔNG?
CHUYỆN MỖI TUẦN – CÂU CHUYỆN 33 NĂM SAU - KỂ TỪ BIẾN CỐ ẤY…


 

Với tựa đề "33 năm sau", một câu chuyện thuật lại như sau:  “ Một trong ba Vi Vua đã lên đường tìm gặp để triều bái vua Do Thái mới sinh ngày xưa và lúc này tự hỏi chính mình về Hài Nhi năm ấy trong hang bò lừa sau 33 năm đã như thế nào ?”…. Suốt cuộc đời mình, nhà vua không thể nào quên được cuộc hành trình cách đây khoảng 33 năm về trước -  một cuộc hành trình dõi theo ánh sáng sao lạ dẫn ông và hai người bạn đồng hành đến hang đá Bêlem…

   Câu hỏi "Liệu đứa bé ấy có trị vì dân Israel được không?"… làm cho NVua bồn chồn, băn khoăn... Rồi không thể kềm hãm chímh mình được nữa, Ông lại quyết định lại lên lên đường đi đến Palestine. Tại Giêrusalem, những bậc bô lão còn nhớ đến những vì sao lạ, nhưng không ai biết gì đến đứa bé được sinh ra dưới điềm lạ ấy. Còn tại Bêlem mọi người được hỏi đều lắc đầu, ngoại trừ một cụ già cho nhà Vua biết: Làm gì có ông Giêsu Bêlem, chỉ có ông Giêsu Nagiarét, một người nói phạm thượng tự xưng mình là Con Thiên Chúa, nên cách đây mấy tuần đã bị xử "tử hình thập giá" rồi

Thất vọng ê chề, nhà Vua thẫn thờ nhập vào đoàn những người hành hương trở lại Giêrusalem, vào đúng ngày Lễ Ngũ Tuần. Chen lấn giữa đoàn lũ đang mừng lễ Tạ Ơn sau Mùa Gặt, nhà Vua chú ý đến một đám đông đang bu quanh một nhóm người. Tò mò ông lấn qua đám đông để đến gần và nghe có kẻ nói: "Tưởng gì chứ lại gặp mấy tên say rượu nói tầm xàm".

Nhưng tai nhà Vua lại nghe một người trong nhóm họ nói tiếng nói nước mình và rõ ràng ông ta đang  nói về ông Giêsu thành Nagiarét, người đã bị đóng đinh, nhưng đã được Thiên Chúa cho sống lại từ cõi chết. Như bị một sức mạnh vô hình thúc đẩy, nhà Vua chen vào đám đông cất tiếng hỏi: "Vậy bây giờ ông Giêsu đó ở đâu?". Ðại diện nhóm người đứng ở giữa đám đông là Simon Phêrô trả lời: "Ngài đang ở giữa chúng tôi. Ngài đang ở trong chúng tôi. Chúng tôi là môi miệng, là tai mắt, là đôi tay, là đôi chân của Ngài".
Trong lúc
Phêrô đang nói, bỗng có một luồng gió thổi mạnh và hình lưỡi lửa một lần nữa thổi tràn xuống mọi người. Nhà Vua bỗng lại thấy ánh sao Bêlem, nhưng lần này ánh sao ấy chia ra nhiều ánh sao khác rơi xuống mọi người. Trong tâm hồn, nhà Vua chợt hiểu: Mỗi người phải trở nên Máng Cỏ nơi Ðức Giêsu sinh ra và mỗi người phải mang Ngài đến cho mọi người xung quanh…

Tác giả là ai  không ai biết, nhưng đoạn trước tác như một bài thơ dệt bằng văn xuôi – nghĩa là  mênh mang chất thơ ngay từ cái đề “33 năm sau”…cho đến “ba chấm  cuối cùng”…Người viết đã ư ử thưởng thức bài thơ văn xuôi này ít là vài ba lần trước khi quyết định chia sẻ  với người đọc cái sự “mơ màng” rất thực của Vị Vua trong câu chuyện và của mỗi chúng ta trong hôm nay…khi cùng nhau chen lấn nghe chứng từ của Nhóm Mười Một vừa được Thánh Thần ngự xuống và đẩy ra trước bàn dân thiên hạ trong ngày Vàng chia sẻ với nhau về sứ mệnh và sứ vụ truyền giáo ngày 20 tháng 10 năm 2024 này…Bởi Nhóm Mười Một lúc này là tất cả những người có Chúa trong lòng và mang Chúa đến cho mọi người…

Trước tiên xin phép được chia sẻ nỗi niềm tâm sự của một vị cán bộ nguyên là chủ tịch MTTQ.VN của một Tỉnh nhỏ ở cái thời kỳ “quá độ”, nhưng rất gần gũi với anh em Linh mục và các Giáo xứ trong Tỉnh…Ông là một con người sống có tình, có nghĩa…Vui vẻ, gần gũi nhưng nghiêm túc…Không có những vòi vĩnh nhỏ nhen, những gợi ý ăn nhậu…Và khi đã nghỉ hưu, ông thỉnh thoảng vẫn đến thăm hỏi anh em Linh mục dịp này/dịp khác…Một buổi sáng nọ, ông đến thăm và chia sẻ với người viết : Linh mục à, tôi nghỉ hưu cũng đã khá lâu rồi, nhưng khi có dịp vẫn cứ muốn ghé qua vị này/vị kia để thăm hỏi và trao đổi dăm ba câu chuyện đời cho vui…Nhân có dịp được mời dự đám cưới trên một vùng đất có bốn cái Giáo xứ cận kề, tôi và một cậu bạn hẹn nhau đi thật sớm để có thời gian ghé thăm mấy vị Linh mục trong vùng…Tôi vào Nhà Xứ nọ…Thánh lễ sáng vừa xong và vị Quản xứ vừa nhấm nháp cà-phê vừa theo dõi bản tin đầu ngày trên đài…Tôi gõ cửa…Vị Linh mục đứng dậy đi ra, mặt tự nhiên đỏ lên…và liên tục to tiếng : Các ông bắt Đạo, các ông không cho Đạo phát triển, nhà thờ Thái Hà có làm gì đâu mà các ông khó dễ này/nọ…Tôi há hốc miệng và không thể xen vào một lời nào hết…Cỡ khoảng dăm phút sau…thì Linh mục dừng lại để thở…Tôi lật đật phân bua : Linh mục à, tôi nghỉ hưu lâu rồi và mong có dịp ghé thăm các vị cho vui…Hôm nay nhân tiện được mời dự đám cưới trên này, tôi cố ý đi sớm để ghé vị này, vị kia…chào hỏi một tiếng…Chuyện Thái Hà thì là chuyện của Thái Hà và chính quyền ngoài đó…Ở đây là tôi đi thăm các ngài…Im lặng một lúc…rồi vị Linh mục đưa tay mời tôi vào, nhưng tôi xin phép đi vì còn ghé thăm các vị khác nữa…Một vụ “truyền giáo” mất cơ hội – dù có thể không mang lại một kết quả nào, nhưng nếu được thể hiện với cái “tâm” giới thiệu Chúa thì cũng không làm cho “người ngoài” hiểu sai, hiểu lầm về Chúa và về “con đường” đưa đến gặp gỡ…Bản thân người viết cũng đã từng bị Nhà Nước yêu cầu dừng công việc mục vụ sáu năm để hồi tố thủ tục, bởi khi được đặt tay chưa có sự thỏa thuận của Nhà Nước…Thế nhưng ngay sau khi được công nhận và được Bản Quyền sai đến một giáo xứ bên cạnh thì vị sĩ quan đã từng làm việc với người viết trước đây tìm dịp đến thăm và tâm sự : Linh mục thông cảm và cho tôi xin lỗi, bởi tôi phải thi hành bổn phận…Người viết cười xòa : Anh đâu có lỗi gì đâu và chính quyền thời đó cũng chẳng lỗi lầm gì…Tất cả chúng ta – mỗi người có bổn phận khi là thành viên của một tổ chức, một đoàn thể…Và chúng tôi cùng nắm tay nhau cười xòa…Dĩ nhiên những mẩu chuyện trên đây đã là của “ngày xưa” – một “ngày xưa” … của trên dưới 50 năm, chứ không chỉ là “ 33 năm sau đó ”…

“ 33 năm sau đó ” – tức là sau khi đã cùng hai người bạn đồng hành ngật ngưỡng trên lưng lạc đà, rong ruổi ngày đêm theo ánh sao lạ…cho đến khi cả ba phục lạy “Hài Nhi mới sinh được đặt nằm trong Máng Cỏ” ở một cái hang dành cho bò, lừa trú đêm…Cả ba sau đó lên đường trở lại quê hương và chia tay nhau ở biên giới của từng đất nước…Thế nhưng một trong ba vị…lại thấy lòng mình không yên…đứng trước câu hỏi : Hài Nhi năm xưa lúc này ra sao ? Em có trở thành nhà vua cai trị Israel như dấu lạ của ngôi sao dẫn đường thủa ấy muốn loan báo hay không ? Lúc này, em như thế nào – sau 33 năm ??? Câu hỏi tuyệt vời và nỗi dằn vặt cũng thật là đạo đức…Họ đã từng thấy hoang mang khi vừa đặt chân đến Giêrusalem thì ngôi sao dẫn đường phụt tắt…Biết hỏi ai bây giờ ngoài người có trách nhiệm trong vùng này…Vậy là họ đã gặp Hêrôđê…Ơi cái lão Hêrôđê với bộ râu “bắt ghét” cùng niềm hoan lạc “đầy gian xảo” đã triệu tập những con người được coi là uyên bác thời bấy giờ - các kinh sư và thượng tế - để tra tìm về “nhân vật” được ngôi sao loan báo…rồi – với miệng cười trơ trẽn và mưu mô – ông thông báo lại nguồn tin Kinh Thánh cho ba Vị đồng thời cũng xin ba Vị - khi đã tận mắt chiêm ngưỡng Hài Nhi – thì “ xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái thờ Người !” (Mt 2 , 8)…Mặc dù không được hồi báo như ý lão, Hêrôđê cũng vẫn cứ kéo quân đến Bêlem…và ra tay sát hại trẻ em từ sơ sinh cho đến hai năm tuổi nhằm “diệt cỏ tận rễ”…Đôi mắt và nụ cười gian xảo của Hêrôđê cùng với lời mộng báo của vị thần linh nào đó là “đừng trở lại gặp vua Hêrôđê nữa !”…vẫn lẩn quẩn trong đầu trong óc…và hình thành câu chuyện “ 33 năm sau đó” …

33 năm sau đó” thì sao ? Đương nhiên là Hài Nhi thủa ấy không trị vì đất nước Israel được rồi…Chẳng những không trị vì Israel được…mà còn bị  treo trên thập tự như một tử tội giữa hai tên tử tội khác…sau khi đã bị hành xác và lê lết vác cây thập tự mà mình sẽ bị treo lên qua con đường khổ nạn…để lên tới đỉnh Sọ - ngọn đồi hành hình…Ông Vua ấy, nhà chiêm tinh ấy – không chịu đựng nổi sự dằn vặt, nỗi băn khoăn của câu hỏi về cậu bé thủa nào – nên đã lên đường rong ruổi đến Giêrusalem thêm một lần nữa…Dĩ nhiên chuyến đi lần này cũng vất vả không kém gì chuyến đi trước đây 33 năm…Vất vả vì tuổi đời cao hơn, vì con đường thiên lý quá nhiều thay đổi, vì hành trình đơn thương chứ không có hai người bạn đồng hành như thủa nào…Ông đã đến Giêrusalem…và đã lân la dò hỏi nơi những người cao tuổi gặp trên đường…Ông không dám vào dinh thự của Hêrôđê…như ngày xưa nữa…Làm sao Ông có thể quên được đôi mắt và nụ cười gian xảo ấy…Rất có thể cái lão đại vương thủa ấy đã chết, nhưng kẻ nối giòng thì chắc gì đã khá hơn…Dân gian đã chẳng truyền miệng rằng “cha nào con nấy” đấy sao !!! Không một ai biết đến Hài Nhi ngày đó, nhưng cũng có được một lão ông lõm bõm vài ba chi tiết liên quan đến một anh chàng thanh niên lực lưỡng vừa bị kết án treo thập tự, nghe đâu anh ta  là người Nazareth nhưng gốc gác Bêlem…Gia đình anh ta nghèo nên anh ta được sinh ra trong một cái hang dành cho thú vật trú đêm…Bước đến tuổi ba mươi, anh ta bắt đầu xuất đầu lộ diện và loan báo một giáo thuyết mới…Anh tự nhận mình là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa…Những lần rao giảng của anh ta rất được công chúng háo hức đón nhận…Nhưng tầng lớp quyền lực trong tôn giáo - Biệt Phái  và Luật Sĩ -  thì khó chịu ra mặt…Ba năm theo dõi, âm mưu, gài bẫy nhưng vẫn không làm gì  được anh ta…Chẳng may trong Nhóm Đồ Đệ anh ta chọn lại có một tên “lòng lang dạ sói” đã tham lam nên quyết định bán Thầy vừa đề kiếm chác đôi chút, vừa để xem xem Thầy mình có thực sự tài ba và xuất chúng để có thể thoát khỏi cái chết không!!! Hắn đã lầm và cái mãnh lực xấu xa bên trong xúi giục hắn cũng đã lầm…Thầy hắn vẫn sẵn lòng để mình bị bắt, bị tra tấn và bị treo lên thập tự như một tử tội giữa hai tên tử tội khác…Bởi mục đích sinh ra trước đây 33 năm…là để…nói lên lời xin lỗi  cho toàn thể gia đình nhân loại bằng việc chấp nhận bị treo như một tử tội thay cho thế giới tử tội của con người…Bởi Thiên Chúa không bao giờ và không bao giờ chủ trương chiến thắng bằng bạo lực, bằng mưu đồ và bằng sức mạnh thể lực…Người chiến thắng bằng khiêm tốn, bằng tự hạ…và sau ba ngày là sự kiện “mồ trống” gây hoảng hốt cho giới lãnh đạo Do Thái thời đó cả trong Đạo lẫn ngoài Đời…Điều lạ lùng là hôm nay – giữa đám đông vây quanh Nhóm môn sinh của “Đấng-Chết-và-Sống-Lại” ấy – Vị Vua hay Đạo Sĩ năm xưa lại được nghe người ta “làm chứng” bằng chính ngôn ngữ của dân tộc mình- một dân tộc xa tít xa ở Đông Phương…Và hôm nay - ở ngày 20 tháng 10 năm 2024 này – thì không còn phải là Ông Vua bị dằn vặt bởi câu hỏi về “Hài Nhi – 33 năm trước” đã “lên đường” kiếm tìm Người nữa – mà là bạn, là tôi : chúng ta phải “lên đường” thôi, bởi mỗi ngày trên khắp thế giới, đâu đâu cũng nghe lời nhắc nhở trân trọng và  thân thương bằng đủ mọi thứ tiếng – những ngôn ngữ phổ thông và cả những thổ ngữ rất riêng : Này là Mình Thầy – Này là Máu Thầy : hãy cầm lấy mà ĂN – hãy cầm lấy mà UỐNG…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!