Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
Bài Viết Của
Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.
NHỮNG KỶ NIỆM VĨ ĐẠI CỦA LỊCH SỬ
CÁC NGƯƠI ĐÃ LÀM NHỮNG ĐIỀU ĐÓ CHO TA
KẾT QUẢ PHẢI PHÙ HỢP VỚI TÀI NĂNG
ĐÈN CẦN CÓ DẦU ĐỂ ĐỐT SÁNG
ĐIỀU MÀ NGƯỜI CÔNG GIÁO CẦN PHẢI NHỚ VỀ Ý KIẾN CỦA GIÁO HOÀNG VỀ KẾT HỢP DÂN SỰ
SUY NIỆM VỀ CÁC THÁNH VÀ CÁC LINH HỒN
LÀM SAO ĐỂ MẾN CHÚA YÊU NGƯỜI
HÃY TRẢ LẠI CHO CAESAR...
GỌI THÌ NHIỀU MÀ CHỌN THÌ ÍT
KHI MÀ TÍN ĐIỀU HOẠT ĐỘNG MÃNH LIỆT TRONG BÀ…. (Charles J. Chaput, O.F.M. Tổng Giám Mục Philadelphia)
ĐÁ TẢNG XÂY NHÀ VÀ ĐÁ GÓC NHÀ
THỢ VƯỜN NHO TRUNG THÀNH
NGƯỜI Ở CUỐI ĐƯỢC LÊN TRÊN HẾT, KẺ TRÊN HẾT SẼ XUỐNG CUỐI CÙNG
THA THỨ ĐỜI NÀY SẼ ĐƯỢC THA THỨ ĐỜI SAU
THA THỨ VÀ HÒA GIẢI
HÃY VÁC THÁNH GIÁ CHÚA
PHÊ RÔ GIỮ CHÌA KHÓA THIÊN ĐÀNG
HÃY CÙNG NHAU VƯỢT QUA BIÊN THÙY
ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI - NHÂN TÍNH VÀ THIÊN TÍNH CỦA MẸ MARIA
CÓ TA ĐÂY! ĐỪNG SỢ, HÃY CAN ĐẢM LÊN,
‘HÃY ĐỂ THÁNH ĐƯỜNG HAGIA SOPHIA NGUYÊN NHƯ VẬY’ - Tuyên bố của Hồng Y Charles Bo
NHỮNG AI ĐÓI KHÁT HÃY ĐẾN VỚI TA
LÀM SAO ĐỂ ĐẠT NƯỚC TRỜI
THIÊN KIẾN VÀ KỲ THỊ (Prejudice & Discrimination)
HÃY ĐỂ CHÚNG LỚN LÊN ĐẾN MÙA GẶT….
CHÚA KHÔNG BAO GIỜ TIẾC LỜI
CÂU CHUYỆN THÁNH TOMA “LÒNG KHÔNG ĐỘNG THÌ TAY KHÔNG LÀM”
HÃY HỌC CÙNG TA VÌ TA HIỀN LÀNH VÀ KHIÊM NHƯỜNG
HÃY QUẢNG ĐẠI LÀM VIỆC THIỆN
ĐỪNG BAO GIỜ THẤT VỌNG
THIÊN CHÚA QUAN PHÒNG
“Ký ức không phải là của riêng ai. Nó là đường đưa chúng ta đến hiệp nhất với Thiên Chúa và tha nhân.”
TÔN THỜ MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITO BIỂU HIỆU CỦA TÌNH THƯƠNG, HIỆP NHẤT VÀ BÁC ÁI
MỘT HY SINH VĨ ĐẠI VÀ CAO CẢ NHẤT
GIÁO HỘI QUA CHÚA THÁNH THẦN
CHÚA THÁNH THẦN LÀ HY VONG VÀ TRẠNG SƯ
CHÚA GIESU VỀ TRỜI - LỄ THĂNG THIÊN
LIÊN TÔN CẦU NGUYỆN VÀ ĂN CHAY HÃM MÌNH ĐỂ XIN THOÁT KHỎI ĐẠI DỊCH
ĐỪNG ĐỂ TÂM HỒN MÌNH XAO XUYẾN
CHÚA THÁNH THẦN LÀ HY VỌNG VÀ LÀ TRẠNG SƯ
AI LÀ ANH EM LÁNG GIỀNG CỦA TÔI

 

CHÚA NHẬT XV- C THƯỜNG NIÊN

Tl 30:10-14; Cl 1:15-20; Lc 10:25-37

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, MD


 

Image: The Good Samaritan by William Henry Margetson

 

Câu chuyện người Samaritano trong bài Tin Mừng hôm nay (Lc 10:25-37) nói về tình yêu và người anh em láng giềng.

Luca kể lại một tai nạn xẩy ra trên đường từ Jerusalem về Jerincho rồi dẫn đến một bài học về tình yêu. Tục ngữ Việt Nam có câu: “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo!” chứng tỏ tình yêu rất mãnh liệt, có thể xẻ núi lấp sông, vượt núi qua đèo, có thể chết vì người mình yêu. Đặc điểm của câu chuyện ở chỗ là nó đã chuyển đổi được lòng tin và cả văn hóa mình đang sống, coi một người hoàn toàn xa lạ như người láng giềng thân thích của mình. Chuyện diễn tả tình liên đới của con người phát sinh ra do những rung động cảm súc tự nhiên đã làm thay đổi những cấm kỵ về văn hóa xã hội khi người ta biết gắn bó cảm thông với những đau khổ của người khác. Đây là một ngụ ngôn mục vụ, tràn ngập những bí quyết săn sóc và ưu tư do những gì tốt đẹp nhất phát xuất từ đáy lòng con người, một ngụ ngôn thực dụng thúc đẩy chúng ta vượt qua mọi cấm kỵ của văn hóa, dân tộc, cộng đồng, mọi cản trở của ích kỷ, của chính trị, của danh quyền lợi, để bước tới và làm việc thiện hoàn toàn vì việc thiện. Không còn vô cảm trước khổ đau của con người. 

AI  LÀ ANH EM TÔI? 

Khi Chúa nói về “yêu người như yêu chính mình”, một luật sĩ người Do Thái đã hỏi ngược lại chúa Giesu: “Nhưng ai là anh em tôi?” Ông này chắc chắn phải là một người ngay thẳng và tốt lành, nhưng ông muốn vặn lại Chúa Giesu để tỏ ra ông hiểu đúng điều gọi là “yêu mến người hàng xóm” và áp dụng đúng cách, đồng thời cố tìm một lỗ hổng của lời Chúa. Để trả lời câu hỏi của ông ta, chúa Giesu đã làm nổi bật tính siêu việt của tình yêu trên cả luật pháp qua câu chuyện ngụ ngôn người Samaritano này. 

Thầy cả tư tế và thầy Levi (c. 31-32) là những đại diện và biểu tượng của Do Thái giáo. Họ là những “người hàng xóm” mẫu mực của nạn nhân đang nằm bê bết bên lề đường. Theo luật những Levi, tư tế này phải xả thân giúp người bị nạn, nhưng họ đã làm lơ để rồi một người xa lạ, kẻ thù của Do Thái, người Samaritano động lòng thương ra tay cứu giúp. Cuối cùng, nhà luật sĩ đã không thể nói gì hơn là trả lời Chúa Giêsu: “Người Samaritano là kẻ có lòng thương xót người ấy. Ông ta đã săn sóc người ấy với lòng trắc ẩn cảm thông, coi người xa lạ là anh em láng giềng”. 

VÔ CẢM VÀ LÒNG TRẮC ẨN 

Trắc ẩn là biết đau cái đau của người, biết khổ với nỗi khổ của người, biết buồn sầu với nỗi sầu buồn của người; nếu người hấp hối thì mình cũng cảm thấy như chính mình đang hấp hối vậy. Đó là thực sự sống với tâm tư và tình cảm của tha nhân, vui cũng như buồn. Trắc ẩn không để cho chúng ta dửng dưng vô cảm trước cái đau của tha nhân nhưng mời gọi kết hợp với nỗi khổ của người. Chúa Giesu và người Samaritano đã diễn tả, đã sống lòng trắc ẩn một cách tuyệt vời. Chúng ta đôi khi cũng giống như những tư tế, những Levi thấy người bị nạn, đói khổ nhưng làm lơ như không biết không thấy hoặc nhìn thấy nhưng tránh qua một bên sợ bị liên lụy, không muốn chuốc phiền toái vào mình, không muốn làm phật lòng “chính quyền” bị mất “Danh-Quyền-Lợi”.… 

Trắc ẩn đòi hỏi chúng ta phải vong thân, thoát ra khỏi con người của mình để đến với người cần được an ủi vỗ về dù có thiệt hại cho bản thân mình. Dửng dưng vô cảm còn tệ hơn cả thù nghịch. Một người thù nghịch thì ít ra nó cũng nhận thấy sự hiện diện của đối thủ và chiến đấu với người nó không ưa. Người vô cảm, trái lại, không muốn biết đến người khác và hành sử như là người đó không hiện hữu, coi những than van uất hận khổ đau của người như không có. Tê hại đến nỗi nếu có ai hỏi về người đau khổ ấy thì anh ta trả lời tỉnh bơ “Tôi không biết!”. Đó là thái độ dửng dưng và vô cảm của người tư tế và Levi đã né tránh qua bên kia đường mặc kệ người bị nạn nằm rên xiết cô đơn đau khổ.  “Sống chết mặc bay, cháy nhà hàng xóm bình chân như vại” là thế. 

Người Samaritano đã chứng tỏ cho chúng ta thế nào là lòng trắc ẩn và quyết tâm cam kết. Ông ta có thể tránh qua bên kia đường, nhắm mắt làm lơ như không trông thấy gì cả và từ chối đáp ứng những nhu cầu thiết thực của người bị nạn. Nhưng ông không làm vậy, ông dừng bước, quì gối, cúi đầu xuống nhìn người xa lạ đang rên siết đau khổ. Lúc đó chính là lúc người láng giềng, tình làng xóm được nảy sinh. Bất cứ ai dừng chân bên cạnh nỗi đau khổ của người khác, dưới bất cứ hình thức nào, thì người đó là một người Samaritano tốt lành. Dừng bước, cúi xuống, quì gối bên cạnh nỗi đau khổ không phải vì tò mò nhưng vì tình yêu thương. Nỗi trắc ẩn của người Samaritano thôi thúc ông làm tất cả mọi sự để giảm bớt đau khổ của người “láng giềng”. Trước tiên ông băng bó vết thương, đoạn mang người bị nạn về quán trọ để dễ dàng chăm sóc hơn; và trước khi đi ông còn đưa cho chủ quán tiền bạc để tiếp tục săn sóc nạn nhân lại  hứa nếu còn thiếu khi ông trở lại ông sẽ đền bù đầy đủ (c 34-35). 

Yêu thương là hành động giống như người Samaritano. Chúng ta ai cũng biết chính chúa Giesu là người Samaritano tốt lành tuyệt vời. Là Thiên Chúa, nhưng Người đã không ngần ngại hạ mình xuống làm người như chúng ta rồi lại hy sinh mạnh sống vì chúng ta. Đã hơn 2,000 năm nay nhưng câu chuyện chúa Giesu vẫn còn vang vọng và rung chuyển lòng người, dạy chúng ta hiểu thế nào là lòng trắc ẩn, là thề hứa và hiệp thông với tha nhân. Chúng ta nói yêu Chúa nhưng không yêu người, vẫn vô cảm trước những khổ đau của dân oan?

QUAN NIỆM VỀ NGƯỜI LÁNG GIỀNG 

Trong tông thư Thiên Chúa là Tình Yêu 2005 (Deus Caritas est), mục nói về tình yêu Kito giáo, Đức Biển Đức XVI đã viết (#15): Ngụ ngôn người Samaritano (Lc 10:25-37) đã làm sáng tỏ hai vấn đề rất đặc biệt và quan trọng. Cho đến thời điểm đó thì quan niệm về “người hàng xóm” là những công dân/người đồng hương và những người ngoại quốc định cư trong lãnh thổ Israel; nói một cách khác là cộng đồng thiết thân thuần nhất của một quốc gia hay một dân tộc. Giới hạn này hiện không còn nữa. Bất cứ ai cần tôi hay tôi có thể giúp đỡ bất cứ ai, thì người đó là người láng giềng của tôi. Quan niệm về người láng giềng nay đã trở thành phổ quát, rộng lớn, nhưng vẫn cụ thể. Dù lan rộng tới tất cả loài người, nó cũng không bị giới hạn ở từng giống người và tình yêu bị diễn tả một cách trừu tượng, nhưng là kêu gọi chính tôi phải quyết định thực hành một cách cụ thể ở tất cả mọi nơi không trừ một ai. 

“Hơn bao giờ hết, Giáo Hội có bổn phận phải cắt nghĩa sự liên đới gần và xa này trong đời sống hàng ngày hiện nay của những giáo dân của mình. Sau cùng, chúng ta phải chú ý đặc biệt đến ngụ ngôn rất quan trọng về ngày phán xét chung (Mt 25:31-46), trong đó tình yêu sẽ là tiêu chuẩn để có quyết định tối hậu về giá trị của cuộc sống mỗi người. Chính chúa Giesu đã xác định những người cần phải giúp đỡ, những kẻ đói, kẻ khát, kẻ xa lạ, kẻ trần truồng, kẻ bệnh hoạn và kẻ bị cầm tù, ức hiếp. “Khi các ngươi làm điều đó cho một trong những kẻ nhỏ bé nhất của người anh em này của ta là ngươi đã làm cho chính ta vậy” (Mt 25:40). Yêu Chúa và yêu người láng giềng đã trở thành một: Nơi người nhỏ bé nhất của anh em, chúng ta tìm thấy chính chúa Giesu, và nơi Đức Giesu chúng ta tìm thấy Thiên Chúa

NGƯỜI HIỆP SĨ NHÂN HẬU

Khi chúng ta suy niệm ý nghĩa chuyện ngụ ngôn này, chúng ta không thể không nghĩ tới đấng khả kính tôi tớ Chúa là Linh mục Michael McGivney và TGM Nguyễn kim Điền. Linh mục McGivney là một cha xứ thuộc giáo phận Hartford, USA, ở thế kỷ XIX. Ngài coi sóc đoàn chiên của ngài với lòng trắc ẩn giống y như Đức Kito. Ngài nhận ra đươc cái nghèo tinh thần và vật chất của rất nhiều thành viên trong cộng đồng Công Giáo của ngài thời ấy, và ngài đã hiểu ra rằng đó là ơn gọi giáo dân để họ tham dự tích cực vào việc giúp đỡ anh chị em của họ, những người cần được giúp đỡ. Ngài biết rằng không phải chỉ có linh mục và tu sĩ mới có ơn gọi, nhưng là tât cả mọi Kito hữu đều được Chúa Kito mời gọi để hoàn thành sứ mệnh đặc biệt trong Giáo Hội. Ngài đã để ra tất cả di tặng, tiền hưu dưỡng để dành của cha để thành lập và xây dựng Đoàn Hiệp Sĩ Colombus, một tổ chức những người anh em giáo dân Công Giáo mà hiện nay đã có gần 1.8 triệu thành viên trên khắp thế giới (www.kofc.org). Cha McGivey đã qua đời ngày 14-8-1890 khi còn rất trẻ, mới 38 tuổi. 

Đoàn Hiệp Sĩ Colombus không là gì cả ngoài việc tiếp tục câu chuyện ngụ ngôn người Samaritano nhân hậu trong lịch sử. Hội Đoàn huynh đệ này chuyên chú chuẩn bị những người Samaritano nhân hậu khác cho thời đại chúng ta. Giống như người Samaritano nhân hậu, sự chăm sóc những người nghèo khó và đau khổ của chúa Kito đã là nguồn cảm hứng cho cha McGivney, một linh mục đã tận tụy tìm cách để là dấu chỉ sống động của chúa Kito nơi những người mà cha phục vụ.

Cha McGivney và những người anh em hiệp sĩ của cha xuyên suốt dòng lịch sử đã băng bó những vết thương của những người mà họ thấy đang nằm lây lất bên lề đường lịch sử, giúp họ bình phục lấy lại sức khỏe. Khi hành động như vậy, họ đã bắt chước chúa Giesu Kito là đấng đã đến để cho chúng ta có được sự sống dồi dào. 

Hiệp sĩ Tổng quyền Carl Anderson mới đây đã viết: “Không có nơi nào bộ mặt của Giáo Hội lại hấp dẫn, có sức quyến rũ hơn ở nơi chúng ta ôm ấp chăm nom ngững người hàng xóm láng giềng của chúng ta. Mỗi hành động giúp đỡ như vậy cho những người cần được giúp đỡ là cơ hội tạo dựng một nền văn minh tình yêu, đồng thời cũng xây dựng được một con người.” 

Về TGM Nguyễn Kim Điền thì có lẽ giáo dân cũng như đa số người dân miền Nam VN, nhất là tổng giáo phận Huế ai cũng đều biết danh ngài. Khi còn là một linh mục trẻ tài đức, từng làm giáo sư Đại chủng viện, nhưng ngài đã nghe tiếng gọi của Chúa, của người Samaritano, gia nhập dòng Anh Em Khó Nghèo. Ngài đã qua Phi Châu tập sống với dân nghèo; về VN ngài làm nghề hèn mọn nhất, ban ngày đi đạp xích lô lấy kế sinh nhai, tối về sống trong xóm nghèo lao động nhà tranh đất vách, giữa phố phường phồn vinh của Saigon hoa lệ để có cơ hội sống gần với dân nghèo cùng đinh đau khổ trong xã hội, cảm thông với họ, săn sóc an ủi họ, băng bó những vết thương lòng và thể xác của họ, không như những linh mục khác sống thoải mái tiện nghi nhà cao cửa rộng. Ngài đã thực sự cảm thông, sống niềm trắc ẩn nỗi đau khổ cùng cực của những đồng bào nghèo, của những người cần phải được giúp đỡ ủi an. Đến khi được Tòa Thánh gọi làm giám mục, ngài vâng lời cầm đầu đoàn chiên Chúa trao; rồi thời thế thay đổi, Giáo Hội miền Nam VN nói chung, tổng giáo phận Huế của ngài nói riêng gặp khó khăn, ngài chấp nhận sống chung, ép mình dưới những bất công cho đến khi không thể chịu đựng được vì trái với niềm tin vào Chúa và của Giáo Hội, ngài thẳng thắn chống đối, đòi hỏi để cho Giáo Hội và giáo dân được sống đúng tinh thần Phúc âm mến Chúa yêu người và công bằng tự do của con người chân chính theo gương chúa Kito. Cuối cùng ngài đã chịu hy sinh vì lý tưởng người môn đệ Chúa, người Samaritano nhân hậu, để lại tấm gương sáng anh hùng rực rỡ, bây giờ và mãi mãi về sau. Sống với người nghèo, giúp đỡ họ không phải chỉ bằng của cải vật chất nhưng còn phải tranh đấu cho họ, giúp họ để thoát khỏi cảnh nghèo khổ có được công bằng công lý và tự do nhân quyền dân quyền và tự do tôn giáo…

 ĐÔI LỜI KẾT:

KINH CẦU TGM NGUYỄN KIM ĐIỀN VÀ LINH MỤC McGIVNEY 

Khi đọc kinh nguyện này, dù không có những hiệp sĩ, những giáo dân tổng giáo phận Huế hiện diện , nhưng chúng ta cứ tưởng tượng họ có mặt nơi đây và cùng  chúng ta đọc kinh này và cám ơn các ngài. Các ngài đã hy sinh máu thịt mình như câu chuyện Phúc Âm kỳ diệu hôm nay. Chúng tôi xin quí vị cầu khẩn cùng Linh mục McGivney và TGM Nguyễn kim Điền, xin các ngài giúp đỡ chúng ta và quí vị trở nên người Samaritano nhân hậu đối với những người chung quanh quí vị và chúng ta. Cầu xin cho có lòng can đảm vượt qua giới hạn, sự nhút nhát ươn hèn của mình để vươn tới những nơi cần tới, cần giúp đỡ dù cho bàn tay có bị vấy bẩn khi chạm tới những người cô thế bị áp bức, đàn áp, đau khổ…; cầu xin có được ân sủng và sự ủi an để nhận ra được diện mạo chúa Giesu nơi những người mà quí bạn và chúng ta phục vụ. 

Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, đấng bảo vệ người nghèo khổ, giúp đỡ kẻ góa bụa và mồ côi, Chúa đã gọi TGM Nguyễn Kim Điền, linh mục McGivney làm môn đệ đời sống gia đình Kito giáo và dẫn dắt thế hệ trẻ phục vụ quảng đại những người láng giềng của họ. 

“Qua gương sáng về cuộc sống và nhân đức của hai vị, chớ gì chúng con theo được Con Chúa là Đức Giesu Kito khít khao hơn hầu hoàn thành giới răn bác ái của Chúa và xây dựng thân thể Chúa là Giáo Hội. Xin hãy để cho niềm cảm hứng của tôi tớ Chúa thúc đẩy chúng con tin tưởng hơn vào tình yêu thương của Chúa để chúng con có thể tiếp tục công việc săn sóc những người cần săn sóc và những kẻ bị bỏ rơi, cô thế bị áp bức bất công.

“Chúng con khẩn cầu Chúa vinh danh những tôi tớ Chúa là TGM Nguyễn Kim Điền và Lm McGivney trên thế gian này theo như ý định và ước nguyện thánh của Chúa. 

“Nhờ sự cầu bầu của Đức Tổng và Linh mục, xin Chúa ban cho Giáo Hội Việt Nam chúng con được tốt đẹp, có đầy đủ tự do và nhiều người về với Chúa, có nhiều người Samaritano nhân hậu đưa tay giúp đỡ kẻ khốn cùng đau khổ vì bị bỏ rơi và áp bức bất công…..

“Nhờ Đức Kito Chúa chúng con. Amen.”

      Fleming Island, Florida

      July 6, 2016

      NTC

Tác giả: Bác sĩ Ng Tiến Cảnh, MD.

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!