Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Elisabeth Nguyễn
Bài Viết Của
Elisabeth Nguyễn
Augustino – Một cuộc trở về kỳ diệu
Thảo Kính Cha Mẹ
Viếng thăm nghĩa trang
Ngắm nhìn gia đình Chúa Giêsu
Được Thiên Chúa yêu thương
BIẾT ƠN CHÚA THÁNH THẦN
"Mình ơi"
Thỏa Lòng Ước Mong
Con ơi, Thầy là ai đối với con!?
Thiên Chúa, Cha Nhân Lành
SỐNG GIÂY PHÚT HIỆN TẠI
Nhân cách Kitô hữu
Ngọn lửa tình yêu
Bạn có tuyệt đối tin tưởng vào Chúa Giêsu???
Khiêm nhường
THÁNH THỂ CHÚA KITÔ
Tấm bánh tình yêu
TÁM MỐI PHÚC THẬT (Mt : 5, 1-12)
Thế gian hay Nước Trời?
THỎA LÒNG ƯỚC MONG
Vai trò của giáo dân Công Giáo
Con Người cũng sẽ được giương cao
“Phải vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời người phàm”. (Cv 5,29)
MƯỜI LỜI HAY Ý ĐẸP CỦA THÁNH TERESA CALCUTTA
Nước Trời đang ở đây!
RƯỚC LỄ THIÊNG LIÊNG (Tham Dự Thánh Lễ Trực Tuyến)
NGƯỜI „KẺ TRỘM“
Trở về với Chúa Kitô
Sống, cầu nguyện như hơi thở
Xây dựng trên tình yêu thương
Xin cho con biết chính con
Xử dụng thời gian khi cách ly thời dịch bệnh
Chúa ở với ta trong bão tố
Đời sống thiêng liêng
TRÁI TIM MỚI
Trong cái chết
Cầu nguyện với khứu giác
Trong các tai họa
Cầu nguyện với đôi mắt
Đức Tin là một Hồng Ân
ĐÓN NHẬN ĐIỀU DỮ


Satan hành hạ Giop „ khiến ông mắc phải chứng ung nhọt ác tính từ bàn chân cho tới đỉnh đầu. Ông ngồi giữa đống tro, lấy mảnh sành mà gãi. Bấy giờ vợ ông bảo: „Ông còn kiên vững trong đường lối vẹn toàn của ông nữa hay thôi? Hãy nguyền rủa Thiên Chúa của ông và chết đi cho rồi!!“ Nhưng ông Giop đáp lại: „Cả bà cũng nói như mụ điên. Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ lại không biết đón nhận sao?“ Trong tất cả những chuyện ấy, ông Giop không để cho môi miệng thốt ra lời tội lỗi“ (Jb 2, 7b-10)

Ông Giop là một người giàu sụ, giàu có nhất Phương Đông: ông có nhiều đàn súc vật, giàu của cải, giàu con cái, kẻ ăn người làm trong nhà thật đông, “Ông là một người vẹn toàn và ngay thẳng, kính sợ Thiên Chúa và lánh xa điều ác. Ông thương yêu, dạy dỗ con cái biết sống đoàn kết thương yêu nhau và nhân đức. „Các con trai ông thường luân phiên đến nhà nhau tiệc tùng và cho người mời 3 cô em gái đến ăn uống với họ. Mỗi khi hết vòng tiệc tùng, ông Giop cho gọi họ đến để thanh tẩy họ; rồi ông dậy thật sớm, dâng lễ toàn thiêu cho mỗi người trong họ vì ông tự nhủ: „Biết đâu con trai ta đã chẳng phạm tội và nguyền rủa Thiên Chúa trong lòng!“(Jb1, 1-5) 

Thường tình nhân loại (thời đó và cả thời nay) thì cho rằng vì ông thánh thiện, công chính như vậy nên ông được Thiên Chúa thưởng cho giàu có. Nhưng với Thiên Chúa thì của cải có được ở thế gian này không là thước đo con người thánh thiện hay công chính.

Một người làm công đưa tin cho ông Giop: …. dân Sơva xông vào cướp lấy đàn bò, lạc đà, ... đang ăn cỏ và chém giết hết kẻ giúp việc. Một người khác: Cùng lúc thì thiên tai giáng xuống đốt cháy đàn chiên và dê,. Một người khác nữa: cuồng phong từ sa mạc thổi vào làm sập nhà và các con ông chết hết trong lúc các con trai con gái ông đang ăn tiệc uống rượu ở nhà người anh cả …  (Jb 1, 13-19).

 Khi nghe đầy tớ trình bày tự sự như vậy, thay vì ông hoảng hốt, buồn rầu, tức giận, than khóc và nguyền rủa hay than van… như nhân thế thường tình. Nhưng ông lại: „trỗi đậy, xé áo mình ra , cạo đầu, sấp mình xuống đất, sụp lạy và nói: Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi; xin chúc tụng danh Đức Chúa!“ (Jb 1, 20)

Một người gần gụi nhất, thương yêu nhất là người vợ, đầu ấp tay gối đã sinh ra cho ông mười người con mà cũng mắng nhiếc, nguyền rủa ông, bà nói hãy nguyền rủa Thiên Chúa của ông và chết đi cho rồi. Bà đã sống với ông bao nhiêu năm trời, sung sướng có nhau, hoan hưởng hạnh phúc của người giàu có, thế mà khi gia đình gặp hoạn nạn, bà lại có những lời cay độc với ông và xúc phạm đến Đức Chúa như thế. Thật là một người vô ơn bất nghĩa.

Ông Gióp không hề nổi giận với vợ mình, không trách móc một lời. Ông  rất bình tĩnh, bình tâm mà „không để cho môi miệng thốt ra lời tội lỗi“. Ông chỉ khuyên bà: „Cả bà cũng nói như mụ điên, chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ lại không đón nhận sao?“

Chúa ơi, sao mà ông Giop lại có thể bình tĩnh, điềm đạm đến như vậy được???  hẳn ông có một nội lực thật thâm hậu lắm về lòng tin tưởng, phó thác vào Đức Chúa thì ông mới có thể „xin chúc tụng danh Chúa trong lúc mất mát đau khổ cùng cực đến nhức tim, đắng lòng???!!!.

Con người ta mất chút của cải cũng xót xa lắm rồi, riêng ông ta mất hết tất cả: của cải, đàn súc vật và nhất là cả con cái nữa, mà không hề có một lời than van, oán hận,  trách móc??? Nhân thế thường tình luôn nghĩ rằng những người giàu có của cải dư thừa là những người được Thiên Chúa ban thưởng và họ tự cho mình là những người thánh thiện, công chính. Còn những người nghèo, kẻ thiếu thốn là những người tội lỗi, bất hạnh nên không được Chúa ban thưởng. Phần đông tín hữu Kitô giáo cũng nghĩ như vậy.

Họ không biết rằng Chúa Giêsu đã dạy: „Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà bảo đảm đâu“ (Lc 12,15).

Chúa còn dùng dụ ngôn ông phú hộ phá kho lẫm cũ, xây kho lẫm mới để tích trữ của cải và thóc lúa, rồi tự hài lòng, nhủ lòng rằng Hồn tôi hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi cứ nghỉ ngơi ăn uống vui chơi cho đã“ (Lc 12,19). Và Chúa Giêsu đã mắng ông: „Đồ ngốc! nội đêm nay người ta sẽ lấy mạng ngươi….“ (Lc 12,19)

Những điều dữ từ con người đối xử với con người thì sao? Ta có biết đón nhận một cách bình tâm, bình tĩnh như ông Giop được không?

Lạy Chúa, xin ban cho con một phần trăm đức tin và sự phó thác của ông Giop để con biết đón nhận những điều bất hạnh đến với mình như là một hồng ân để ca tụng và cảm tạ Chúa. Amen.

Elisabeth Nguyễn

 

Tác giả: Elisabeth Nguyễn

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!