Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt s.j. (tt) Ngày thứ hai… Từ đức tin nơi Chúa Kitô đến các giáo huấn của Giáo Hội.
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ hai (tt) - Tử đức tin nơi Đức Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ hai (tt) - Từ đức tin vào Đức Kitô đến các giáo điều của Giáo Hội
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của cha Joseph Moingt s.j. Ngày thứ hai (tt) - Từ đức tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội …
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. (tt) - Ngày thứ hai - Từ Đức Tin vào Chúa Kitô đến các giáo điều trong Giáo Hội
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi.
Chuyện vể tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của Cha Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất - Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” của tác giả Joseph Moingt, s.j. Ngày thứ nhất Những mẩu chuyện không đầu không đuôi (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”… Ngày đầu tiên: Những mẩu chuyện không đầu không đuôi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tập sách “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” …
Chuyện mỗi tuần – về : Lời nói đầu của tác giả trong tác phẩm “Dẫu vậy thì vẫn cứ tin”…
Chuyện về tập sách “ Dẫu vậy thì vẫn cứ tin” – do Nhà Xuất Bản TempsPrésent in ấn…
Chuyện mỗi tuần – Phụng Vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Giáo Huấn Chúa Nhật số 18 – Tông Thư về Đào tạo Phụng vụ cho Dân Thiên Chúa số 12 (tt)…
Chuyện mỗi tuần – Phụng vụ - nơi gặp gỡ Đức Kitô (tt) – Tông thư số 12...
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “Những Khao Khát của Thầy”…
Tản mạn ngày Giỗ Đầu của Huynh Trưởng Giuse Đỗ Bá Ái…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về thừa sai Pierre, Auguste Gallioz – Cố Thiết ( 1882 – 1954)
Chuyễn mỗi tuần – chuyện về thừa sai Eugène Garnier – Cố Minh (1862 – 1952)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Thừa Sai Jean Gagnaire – Cố Định (1861 – 1931).
Chuyện mỗi tuần – chuyện về Linh Mục Thừa Sai Eugène DURAND (1864-1932)
Câu chuyện về lệnh truyền của Chúa dành cho các môn đệ trước khi các ông lên đường rao giảng…
Chuyện mỗi tuần – Lời “giải oan” cho chị Mác-ta…
Chuyện về Nhà Truyền Giáo Dorgeville – Cố Sĩ (1881 – 1967)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Roger Delsuc – Cố Sáng – 1927 – 1974
Chuyện mỗi tuần – chuyện về người quét sân…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Gaston DEGAS – 1880 - 1907
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude Charmot – 1922-1982 (tiếp theo)
Chuyện về các Thừa Sai MEP - Cha Claude – Émile – Marie Charmot…
Câu chuyện về Cha Victor Caillon (1906- 1983) – tiếp theo
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa Sai – MEP - Cha Cyprien-Théophile Brugidou (1887 – 1962)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các thừa sai MEP Cha BÉLIARD Donatien – Cố Phước (1913 – 1974)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (Cha Alexis BOIVIN – Cố Nhã (1870 – 1923))
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các Thừa Sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – chuyện về các Thừa sai MEP (tiếp theo)
Chuyện mỗi tuần – Chuyện về các nhà Truyền Giáo - Thừa sai Paris
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về các nhà truyền giáo của Hội Thừa Sai – Paris…
Chuyện mỗi tuần – Chuyến hành hương viếng Mẹ…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CÂU CHUYỆN VỀ “VẺ ĐẸP THẬT SỰ” CỦA MỘT THÀNH PHỐ…

 

 Trong buổi Kinh Chiều ngày Chúa Nhật mùng hai – năm mới 2022, Đức Thánh Cha Phanxicô đã có những chia sẻ nhân Ngài nói đến Thành Phố Roma…Những chia sẻ ấy đại để là :

+Sự kinh ngạc và tâm tình biết ơn của Đức Maria,

+Sự kinh ngạc, não trạng ngỡ ngàng, tan nát của nhân loại đứng trước những gì đã – đang – và có lẽ còn xảy ra cho gia đình nhân loại…

+Sự kinh ngạc và não trạng ngỡ ngàng đó – rất may mắn – đã đưa đến một phản ứng tích cực, đấy là con người tìm mọi cách để cùng liên đới với nhau trong hoạn nạn…

+Cái “đẹp” thực sự của một Thành Phố không phải từ những bài diễn văn được trau chuốt  hay những trình diễn đa sắc mầu, nhưng là ở sự quan tâm đến những thành phần khốn cùng, những con người nghèo đói, những gia đình khó khăn…

Đại Dịch vẫn hoành hành…và người ta vẫn khá e dè với biến thể Omicron, bởi không biết nó như thế nào và sẽ gây ra những hậu quả ra sao…Đồng thời lại lấp ló một biến thể mới với 46 đột biến…chưa rõ ràng chi lắm…Tuy nhiên – với những người tin – thì Omicron hay những biến thể nối tiếp vẫn là và luôn luôn là một tiếng nói nào đó của Thiên Chúa nhằm duy nhất một ước mơ của Người: đấy là thế giới này tuyệt vời hơn, sạch trong hơn, bình yên hơn…và con người nhìn thấy nhau rõ hơn để nhận ra chúng ta là “đồng loại”…mà sống với nhau cho có sự ngó ngàng đến nhaunhiều tình người hơn

Điều đấy…không phải là điều quan tâm số một của các chính phủ, các chính trị gia, các nhà kế hoạch, các doanh nhân lớn/nhỏ…khắp trần gian…dù họ vẫn lớn tiếng để rêu rao như thế…Đàng sau những sắc màu, khoa ngôn và cả xảo ngôn nữa…luôn luôn ẩn chứa những “bí sử”, những “thâm cung”…vốn là lãnh vực của Thần Xấu…

Người viết xin thưa là – dù sao – vẫn có một tiếng nói của “sự thật”…và là tiếng nói “đáng tin” trong hôm nay…Tiếng nói ấy kêu mời chúng ta :

+ Luôn luôn biết kinh ngạc theo gương Đức Maria…để biết tạ ơn Thiên Chúa…

+ Kinh ngạc như thế sẽ đưa đến với cái đẹp mang tên Chân – Thiện - Mỹ

Đấy là chuyện của tuần này – tuần đầu tiên của Năm Mới 2022 – mà chúng ta muốn chia sẻ với nhau…

+ Kinh ngạc là một “nhân đức”…Vì sao vậy ? Vì nơi chính mình và chung quanh mình đầy những kỳ diệu làm chúng ta kinh ngạc…Theo tự điển Việt Nam…thì kinh ngạc gồm hai từ…và có nghĩa là ngạc nhiênsửng sốt trước một hiện tượng hay một sự diệu kỳ nào đó…Đức Maria ngạc nhiênsửng sốt trong biến cố Truyền Tin, qua sự kiện Nhập Thể và Nhập Thế của Đấng là Con Thiên Chúa và là Cứu Chúa của trần gian, nơi cuộc Thương Khó và Tử Nạn của Người, và – đặc biệt – trong cuộc Phục Sinh vinh hiển…Thứ đến, Mẹ ngạc nhiên sửng sốt…vì nơi chính bản thân Mẹ chẳng có gì lớn lao ngoài sự đơn sơ, chân thành, vui vẻ trong mọi hoàn cảnh, không ham muốn bất cứ điều gì – kể cả việc làm mẹ Đấng Cứu Thế vốn là mong ước của hầu hết các thiếu nữ Sion thời ấy, trung thành với  Luật Chúa, Luật Lương Tâm, và Luật cũng như Truyền Thống của Dân Chúa, trong sáng trong tình bạn với bạn bè – đặc biệt cậu bạn Giuse…có thể nói vừa là bạn, vừa là người được “để ý” để xây dựng đời mình – cậu bạn “đồng một ý hướng” và đã từng tâm sự về “ý hướng” ấy với  mình – họ là “đồng chí” của nhau…Mẹ ngạc nhiênsửng sốt…thấy “cách” hạ sinh của Con Thiên Chúa, cảnh Con Thiên Chúa Toàn Năng “chạy trốn” cường quyền, cuộc rong ruổi “màn trời chiếu” đất để loan báo Niềm Hoan Lạc  đích thực cho nhân loại…Dĩ nhiên là có cả những “quang cảnh” gây ngạc nhiênsửng sốt, chẳng hạn như cung điện hoàng gia với mái tranh Nazareth, cảnh Bê-lem náo động với cái hang ẩn lạnh của đám thú vật trong đêm, cảnh hùng hổ của đám đông trên những quãng đường Giêrusalem đưa đến đỉnh Sọ và khuôn mặt đầy máu và đờm rãi phỉ báng của Đấng lê bước với Thánh Giá trên vai, chuyện Nhóm Môn Sinh ngày nào vênh vang “tiền hô hậu ủng” nay “biệt tăm biệt tích” !!! Nghĩa là tất cả những gì xảy ra cho Mẹ, cho Đức Giêsu, cho những người cận kề và những người đồng thời…đều làm Mẹ kinh ngạc – ngạc nhiên sửng sốt - với bàn tay Đấng Toàn Năng và sự diệu kỳ của Nhiệm Cục…

Thú thật là ngày xưa lâu lắm – có lẽ khoảng thời gian những năm 1998 / 1999 – người viết có háo hức đặt chân đến Mỹ…và được bằng hữu, môn sinh… cũng háo hức đưa đi thăm thú nơi này nơi kia…Thế nhưng người viết thấy chán…Bằng hữu và môn sinh hỏi : có trở lại nữa không ? Ngoài miệng thì vui vẻ, nhưng trong lòng thì … “sorry ! never !”…Bởi sao ? Bởi tất cả chỉ là những sắp xếp của “bàn tay con người” nhằm moi tiền, moi bạc…vậy thôi…Dĩ nhiên là có những “đồ sộ”, những “kiệt tác”, những “này và những khác”…Thế nhưng người viết lại mê những đêm cùng vài ba anh bạn chèo chiếc “thuyền câu bé tẻo teo” trên một mặt hồ nào đó…và thích thú nghe tiếng lục lạc treo đầu cần reo nhẹ hay ngọn “lân tinh” rung lên…để rồi lại vui vẻ thả chú cá cắn câu…sau khi đã vuốt ve cho đã tay hoặc rất bình an với đàn nai sao lặng lẽ gặm cỏ bên đường khi sáng sớm di chuyển từ nơi này qua nơi khác…Với người viết, nước Mỹ đẹp là bởi họ còn có được và còn giữ được khá nhiều những nơi như thế…để con người còn có cơ hội mà kinh ngạc  “tận đáy lòng” về kiệt tác của Mẹ Thiên Nhiên và là công trình của Thiên Chúa Tạo Hóa…Ngày nay…thì Việt Nam còn gì đâu ??? Ngoài những  khu đất “vàng” mênh mông của đám đại gia – sân trước / sân sau của Nhóm Chóp Bu - thì còn lại chỉ là mấy mảnh vườn, mấy vũng ao tù…được tận dụng để làm “du lịch - home stay”…kiếm chút tiền lẻ…và cũng được các thứ nhà Đài ca tụng là “sáng kiến” !!! Người viết chợt “quặn lòng”…nhớ lại bài vè ngày xưa vẫn hát :

Con chim chích chòe,

Nó đậu cành chanh,

Tôi ném hòn sành,

Nó quay lông lốc !!!

Tôi làm một chốc,

Được ba mâm đầy :

Ông thầy ăn một,

Bà cốt ăn hai

………………… 

Ba mâm…thì “thầy” một, “bà cốt” hai…còn  cái  “thủ/tai” dành cho người thân…mà cái “thủ” với cái “tai” chích chòe…thì có gì đâu ngoài xương và xương !!!

Đấy cũng là điều gây kinh ngạc va sửng sốt cho “rừng vàng/biển bạc”…mà mỗi chúng ta – qua tất cả - phải tự vấn…để điều chỉnh cho quê hương thật sự là xinh xắn…

+ Đức Maria đã “nghiệm” những việc Thiên Chúa thực hiện và Mẹ nhiệt tình cộng tác để - với Đấng nhập thể và nhập thế - làm cho “những ngổn ngang” trong lòng từng con người được Ơn Chữa Lành và được sắp xếp đâu ra đó…cho cuộc sống bình yên…Từ cuộc sống bình yên này nơi từng con người mà “trần gian mỗi ngày đẹp hơn” – nghĩa là con người dắt dìu nhau đến gần với Chân – Thiện Mỹ…

 

 Ông Cụ trên bát tuần…với đôi chân bước cao/bước thấp…vẫn miệt mài đến mọi hang cùng ngõ hẻm trần gian…chỉ để chia sẻ chỉ một điều ấy thôi : Không phải con người mang lại bình yên thật sự, bình yên thật sự không đến từ những kho vũ khí khổng lồ hay những chung cư chuồng bồ câu cao ngất, nhưng bình yên thật sự đến từ sự “hài hòa Thiên – Địa – Nhân…mà Đấng vốn thuộc Thiên Giới…đã nhập thể / nhập thế…để trở thành “Nhân”…và làm cho nhân gian thành Huynh/Đệ - “huynh đệ” chứ không phải và không hẳn là đồng chí !!!

+ Điều cuối cùng mà người viết nghĩ rằng chắc chắn cô thiếu nữ mộc mạc, tươi tắn Maria ngạc nhiên và sửng sốt, đấy là sự thanh thoát, nét thiên thần của chính bản thân mình…Ngày nay buổi sáng cứ mở bất cứ một trang mạng nào lên thì sẽ thấy “ngồn ngộn” những “thân xác”…với một ngàn lẻ một “mỹ từ”  “ẩn ý” cũng có…mà “phàm phu” cũng có – những mỹ từ người khác gán cho…và có lẽ bản thân những “ngồn ngộn” ấy cũng thích…Thế nhưng người viết – trong những phút chở giờ cơm trưa – hay mở mục ĐẸP 24/h…để “xem” người ta tìm cách che đi những “dị hợm” bằng trang điểm: hóa ra phấn son, màu mè cùng nghệ thuật tô vẽ…đã tạo nên những “sắc xảo”, những “long lanh”, những “mơ màng”…Và dĩ nhiên là không thật, bởi thỉnh thoảng ai đó lỡ để cái mặt “mộc” của mình ra…thì quả thực là kinh…Thỉnh thoảng cái máy quay chẳng may dừng lại khá gần và khá kỹ một khuôn mặt nào đó trong Nhóm “Những phụ nữ có “gu”…thì ôi thôi…không xa “bề mặt sao hỏa” là bao !!! Tội nghiệp cho sự tươi mát của khuôn mặt Eva thủa hồng hoang…

Cứ kinh ngạcsửng sốt đi…rồi bạn sẽ thấy : tât cả vô cùng kỳ diệu…và – cùng với Đức Maria -  chúng ta “giữ lại tất cả trong lòng” (Lc 2,51)…để ngẫm và để tạ ơn…Dĩ nhiên cũng là để “sống thật” hơn…mà trở lại với sự “Chất Phát”…

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!