Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ XIV trong hành trình với “Đức Kitô Đang Sống – Christus Vivit”: bước của những khao khát, của những tổn thương và của những kiếm tỉm…
Chuyện mỗi tuần – Bước XIII: Đức Thánh Cha muốn người trẻ “biết khóc” cùng nhau và cho nhau…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XII người trẻ đến với Đức Ki-tô qua sự dẫn dắt của Đức Thánh Cha Phanxicô với Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XI – qua Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” : Chúng con là “hiện tại” của Thiên Chúa…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ở gốc cây bên lề đường…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
NHỮNG EM BÉ BỊ BỎ RƠI VỚI “DÒNG THƯ VIẾT VỘI” - CHUYỆN MỖI TUẦN


 Kính mời theo dõi video tại đây:

https://www.youtube.com/watch?v=qzfTGyii11Y

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.

Những dòng thư viết vội ấy khá là nhiều trên các trang báo ngày, chẳng hạn như:

- Mẹ của cháu bé 3,2kg ở thôn Vạn Tải Đông : Vợ chồng em Hoàn Cảnh không nuôi được cháu. Mong anh chị nuôi giúp. Cháu sinh ngày 21 – 9 – 2020.

- Mẹ của cháu bé bị bỏ bên cổng Chùa Tây Long – Tây Cốc – Đoan Hùng – Phú Thọ : Vì hoàn cảnh éo le không thể chăm sóc cháu được, tôi nhờ nhà chùa nuôi dưỡng. Cháu sinh ngày 3 – 1 – 2020. Trăm sự nhờ nhà chùa, tôi sẽ quay lại gặp nhà chùa khi có điều kiện.

- Mẹ của cháu bé một tháng tuổi bị bỏ gần chùa Vạn Xuân – phường Bố Xuyên – TP Thái Bình: Tôi sinh được cháu nhưng vì điều kiện hoàn cảnh tôi không nuôi được cháu nên nhờ ông bà nào nuôi giúp cháu nên người.

- Và mẹ của bé nặng 2,7kg bị bỏ gần chùa Nại Khê – xã Tiên Tiến – tỉnh Hưng Yên: Con xin thầy hãy cứu vớt con do con tin nhầm, yêu nhầm người. Con đã lỡ có thai, người đàn ông đó không cưới con, không có trách nhiệm gì, và bỏ đi. Bỏ lại con với cái thai trong bụng. Con đi phá bỏ mà cái thai lớn quá, không phá được nên con uất ức mà đẻ nó ra. Con tính bỏ nó ở gầm cầu gần công ty cho nó chết đi, nhưng vì con sợ luật pháp sẽ truy cứu nên con bỏ lại nơi cổng chùa này. Mong thầy nào nhặt được bé, nuôi bé, đó là phúc phận của bé. Còn con sẽ làm lại cuộc đời, con không muốn gặp lại đứa bé này nữa vì đó là quá khứ đau buồn, con sẽ quên đi tất cả để xây dựng lại hạnh phúc mới.

Lý do mà con bỏ lại nơi đây là vì con thấy chùa nằm heo hút vắng vẻ ít người qua lại.

Đây là tâm nguyện của con. Xin cám ơn tất cả. Người đau khổ.

 

Và rất rất nhiều những dòng thư vội vã như vậy  được nguệch ngoạc rồi để lại bên các bé  trong những thùng giấy đặt đây đó trên khắp đất nước này…

 

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,

Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền ngọt ngào,

Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu…

 

Và những bàn tay điều dưỡng ôm ấp, chăm sóc các bé – khi bé đã khỏe và được chuẩn bị để đưa đến một Trung Tâm Xã Hội -  đã đặt trên môi miệng các bé đôi lời tâm tình:

Mẹ biết không -  tên con là Nguyễn Bình An, bởi khi sinh con ra… có lẽ mẹ đã vội vã đến mức chẳng chuẩn bị cho con được một cái tên! Con được cô bác nhặt ở cổng một bệnh viện khi mới 1 giờ tuổi…, Ngày 27-7-2018, con chào đời, nhưng số phận của con đã không được bắt đầu bằng sự chào đón. Nó bắt đầu bằng những dòng chữ trên hồ sơ… Những dòng chữ được in lên mảnh giấy A4, điền tên con là VÔ DANH…

Con được đưa lên xe cấp cứu chuyển đến bệnh viện Nhi Đồng Đồng Nai. Ở đây, các bác sĩ, điều dưỡng đặt cho con cái tên Nguyễn Bình An. “Bình An” là hai chữ, Bình An cũng là sự nguyện cầu, mong mỏi cho một tương lai tốt hơn…

Một bạn cũng bị bỏ rơi giống con, nằm ở bệnh viện này với con và cũng được đặt tên là Bình An. Mỗi bạn nhỏ khi bị bỏ rơi được mang vào đây cũng đều được đặt một cái tên, bởi hai chữ “vô danh” nghe kỳ quá. Đến cây cỏ còn được gọi tên, sao con trẻ… lại là Vô Danh ???

Dù cho mưa nắng không quản thân gầy Mẹ hiền,

Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền

Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm.

Tiếng ru êm đềm Mẹ hiền năm tháng triền miên.

Mẹ đã cho cuộc đời này một bé trai nặng 2 ký 6 , hồng hào…nhưng có một vết bầm ở chân…Cô bác sợ con bị gãy xương nên đưa con vào chụp X – quang. Nhưng không sao, mẹ ạ… Mẹ đã tặng cho thế giới một đứa trẻ hoàn toàn lành lặn với tay chân bình thường…Nếu sau này lớn lên mà vẫn chưa tìm được mẹ… thì có lẽ đó là điều con muốn cám ơn mẹ nhiều nhất…

Bởi bạn Hiếu nằm ở phòng bên cũng bị bỏ rơi lúc sơ sinh, trên người của bạn bị những vẩy sừng che kín. Toàn thân bạn Hiếu không thể nhìn thấy da đâu, chỉ thấy một màu đen của vảy mà bất cứ ai nhìn thấy cũng phải xót xa… Bạn Hiếu bị bỏ rơi vì bạn ấy không được như những đứa trẻ bình thường!!!

Con, bạn Hiếu, bạn Quỳnh Mai, bạn Châu Rax, bạn Ly… và rất rất nhiều những bạn khác đã từng nằm ở bệnh viện này, tụi con đều rất ngoan… Ở đây ai cũng bận rộn. Các bạn nhỏ khác bị bệnh, các bạn cũng cần sự quan tâm, chăm sóc của các bác sĩ, của điều dưỡng… Quý vị đó chỉ có thể chăm sóc tụi con những lúc thực sự cần… Mọi người bảo nhau rằng: vì tụi con ít được ẵm bồng… nên cũng không quen nhõng nhẽo được với ai…

Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngày còn thơ.

Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca.

Mẹ hiền sớm tối khuyên nhủ bao lời mặn mà.

Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.

Trong bệnh viện hôm qua có một bạn vừa được chuyển đi nơi khác, mẹ ạ… Bạn Bình An mà con kể rồi ấy. Những đứa trẻ như con thường ở trong bệnh viện này không lâu, bởi sau khi khỏe mạnh thì sẽ được chuyển về các Trung Tâm Trẻ Mồ Côi. Ở nơi đó, bọn con sẽ lớn lên, sẽ được đi học cùng với những bạn bè mới.

Năm ngoái, đã có 17 đứa trẻ như con bị bỏ rơi và được chuyển đến bệnh viện này. Còn năm nay, con là em bé thứ 18 đã được đưa về đây. Bọn con được mang đến rồi được mang đi, không có chút ký ức gì về nơi đã cưu mang mình, chỉ còn lại nỗi trăn trở của bệnh viện khi ngày càng nhiều những đưa trẻ giống như con – những đứa trẻ bị lãng quên!!!

Cô Ty làm điều dưỡng ở đây đã 20 năm, cô kể rằng những đứa trẻ bị lãng quên như con – khi lớn lên rồi – chẳng thấy ai quay lại. Đó là nỗi bất hạnh, phải không mẹ? Bởi vì nếu muốn điều tra về quá khứ của mình, tìm lại cha mẹ mình, thì người ta buộc phải quay lại bệnh viện này mới có thể tìm được hồ sơ cá nhân. Không ai quay lại tìm… thì cũng có nghĩa là rất nhiều những đứa trẻ như con không thể tìm được cha mẹ ruột của mình!!!

 

Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu,

Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu,

Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng nhạt màu,

Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng Mẹ yêu.

Gần nơi con nằm là cửa sổ, ngoài đó có những hàng cây cổ thụ xanh màu… Thân cây cao lớn, tàn cây xum xuê… nhờ vào bộ rễ bám chặt xuống đất, hút sinh khí từ đất mà trở nên mạnh mẽ và tỏa bóng mát che chở cho biết bao nhiêu người. Những cổ thụ ấy cũng từng là những cây non giống những em bé như con. Trẻ con nào cũng cần nguồn cội, bởi đó là nơi sinh thành, nuôi dưỡng và cho chúng con sức mạnh để lớn lên trọn vẹn.

Một tháng nằm ở bệnh viện này, con bây giờ nặng 3 ký rưỡi… Rồi con sẽ lớn lên thêm, sẽ cao hơn, sẽ tập đi… và tập nói… Nhưng con không biết được khi tập nói, con sẽ gọi tên ai! Bởi… nếu không may mắn có được một gia đình mới, con sẽ cùng với những bạn nhỏ cùng hoàn cảnh như con: Không cha – không mẹ - con chẳng có ai dạy con tiếng nói đầu đời !!!

Cũng ở bệnh viện này, cách nơi con đang nằm không xa là … Khoa Hiếm Muộn… Ở đó có những cô bác vẫn ngày đêm đợi chờ sự ra đời của các thiên thần như con… Với các cô bác ấy, vẫn có những em bé như con đang vui vẻ sống trên thiên đường… và – vì một lý do nào đó – mà Thượng Đế chưa gửi xuống nhân gian này… Và đến một ngày kia – khi các bạn ấy có mặt trên đời này trong sự chào đón của mẹ cha – thì thế giới sẽ là thiên đường với các bạn ấy…

Các bạn ấy sẽ không như con – sẽ không bị lãng quên!!!

 

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào.

Tình Mẹ tha thiết như giòng suối hiền rì rào.

Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mê yêu… -  “Lòng Mẹ” - Y Vân

Về Mẹ… thì có rất nhiều những lời diễn tả đầy trân trọng, chẳng hạn như :

-Honoré de Balzac: Giữa người Mẹ và đứa con có một sợi giây bí mật vô hình mà nhờ đó, mỗi sự xao động trong tâm hồn đứa trẻ đều được người Mẹ cảm nhận như một nỗi đau trong tim mình. Và mỗi một thành công của đứa trẻ thì người Mẹ cũng thấy đó như một niềm vui của đời mình.

-Bokhenri Thomas: Có một điều đáng lưu tâm là phần lớn các thiên tài đều có những người Mẹ tuyệt vời, và những gì họ tiếp thu được từ người Mẹ thì nhiều hơn rất nhiều so với người Cha.

-Và André Gretry: Trái tim của người Mẹ là kiệt tác của Thượng Đế.

Còn – qua miệng tiên tri Isaia – Thiên Chúa quả quyết  :

“Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình,

hay chẳng thương đứa con mình mang nặng đẻ đau?

Cho dù nó có quên đi chăng nữa,

Thì Ta , Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ “ – Is 49 , 15

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

 

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!