Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – Bước XIII: Đức Thánh Cha muốn người trẻ “biết khóc” cùng nhau và cho nhau…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XII người trẻ đến với Đức Ki-tô qua sự dẫn dắt của Đức Thánh Cha Phanxicô với Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XI – qua Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” : Chúng con là “hiện tại” của Thiên Chúa…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ở gốc cây bên lề đường…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
“GIẤC NGỦ THIÊN THẦN” – CHUYỆN MỖI TUẦN – CỦA LM GIUSE NGÔ MẠNH ĐIỆP.

Kính mời theo dõi video tại đây:

https://www.youtube.com/watch?v=KUpbyQiwgWI&t=21s

 

Tôi gặp được bức ảnh này trong một đoạn tin khá hay…

Bức ảnh khá dài, phải không ? Và – vì thế - nó được người đưa lên Twitter – cũng là ông bố của cô bé -  cắt ngắn lại… để rồi – không biết vô tình hay hữu ý – nhưng tạo nên một sự cố…

Sự cố ấy là người ta xem và người ta thấy xót xa khí nhìn em bé sõng xoài trên mặt đường…

Sự xót xa ấy – dù sao – cũng là “tấm lòng” con người dành cho nhau giữa một thời mà nhiều người cho rằng thế giới đang ở trong giai đoạn thiếu vắng và hiếm hoi tình người…

Thế nhưng khi tấm ảnh ấy cố để trải dài ra…thì được biết là cô bé đang đạp xe, chợt nhìn thấy một chú mèo con nằm dưới bánh xe của chiếc xe hơi phía trước, vậy là cô bé dựng xe, nằm dài ra để vẫy chú mèo…Không biết trò chơi qua bao lâu…thì cô bé cảm thấy buồn ngủ…nên sõng xoài và ngủ luôn: ôi giấc ngủ thiên thần…

Vậy là hôm nay cũng tròn 45 năm trong Hồng Ân Linh Mục của một số anh em, tính từ thời điểm “nhạy cảm” mùng 7/9/1975 - ngay ngày tạm chấm dứt tình trạng “giãn cách xã hội” để khai giảng năm học 2020… Một số anh em của chúng tôi đã được Chúa gọi về…, Tại Nhà Nghỉ Dưỡng này thì còn lại ba người… Và tôi muốn có đôi hàng về “giấc ngủ” để trao gửi chút tâm tình…

Về giấc ngủ thưở ấu thơ…thì tôi không biết gì nhiều lắm, nhưng chắc chắn một điều là – vào mùa đông – giấc ngủ quây quần cùng với mọi người trong nhà quấn quýt lấy nhau trong cái ổ rơm…thì phải nói là vô cùng ấm áp…Ngày nay thỉnh thoảng nghe mấy đứa cháu than phiền chuyện con cái chúng nó – sáu bảy tuổi thôi – nhưng có những đêm giật mình khóc thét, lý do là vì chúng thường lén mượn điện thoại của người lớn, mở những “gameshow” ma quái hay kinh hoàng: giấc ngủ tội nghiệp và bị đầu độc…do quá nhiều những bóng mờ hoang tưởng trong giấc mơ của chúng…, Vậy đấy: khi những sáng kiến và tìm tòi những mới mẻ, nhưng chỉ là để kiếm lợi…thì sẽ làm mất đi nhiều giấc ngủ thiên thần…,và – bù lại – là sự la hét hay thét gào…

Tôi cũng không nhớ gì nhiều về những giấc ngủ ở những tháng năm Tiểu Chủng Viện cũng như Đại Chủng Viện…, Đơn giản vì đấy là thời của tuổi  thanh thiếu niên với đèn, với sách…và những tháng ngày bình yên … kiểu “nhất quỷ - nhì ma – thứ ba học trò” ấy mà…

Thế rồi vào cuộc với giấc ngủ của thời làm mục vụ “thuần mục vụ” ở tuổi “tam thập” bằng cử hành Phụng Vụ và các Bí Tích hằng ngày, xen kẽ là những buổi lao động tay chân…, vừa để Nhóm Anh Em chung sống có được đôi chút sản phẩm “cải thiện bữa ăn”, vừa có mục đích gặp gỡ giáo dân giữa những sinh hoạt tay chân nuôi sống gia đình của họ… , Và những giấc ngủ ở giai đoạn này cũng có thể nói là “thiên thần”…, do nằm xuống là chìm ngay vào giấc ngủ, không cần biết bất cứ điều gì quanh mình… Thậm chí có những buổi trưa ngả lưng trên chiếc sàn ghép bằng những thân cây tròn và gập ghềnh, cong queo… Khi giật mình thức dậy, thì là cả một đàn kiến đen đang tất bật “hành quân” ngang qua bụng…

Những ngày này – trong căn phòng mát lạnh máy điều hòa của Nhà Nghĩ Dưỡng – là những giấc ngủ “không tròn” – dù chẳng suy, chẳng nghĩ gì…mà chỉ là chuyện khó ngủ của tuổi “gần đất xa trời”… vậy thôi…

Cho nên vô cùng thích thú với hình ảnh cô bé nằm vật giữa đường… để mà ngủ…

Trưa hôm qua – ngày 9/9 – VTV4 trình chiếu tập 47 – tập cuối – bộ phim “Đánh Cắp Giấc Mơ” của đạo diễn Nguyễn Phương Điền… và tôi muốn có đôi ba dòng ghi lại cái “dễ thương” của các “thiên thần” đang được người lớn – cha mẹ và các kẻ săn lùng – tìm cách để “làm già” chúng đi và biến chúng thành những “vai diễn”: đấy là cảnh gặp gỡ giữa cu Beo – con của Hải Vân – diễn viên Hạ Anh và là địch thù không đội trời chung với Khánh Quỳnh – diễn viên Quỳnh Hương…và cu Bin – con của Khánh Quỳnh…trong tình trạng cu Bin bị bắt cóc và bị trói…chờ được chuộc…Hai đứa trẻ bất biết đến “vị thế” của nhau… nên cu Beo cắt giây thừng giải cứu bạn…và đề nghị chơi trò “siêu nhân xanh đỏ”… để đổi áo cho nhau… nhằm giúp bạn thoát khỏi nhóm người xấu bao gồm cả bố mẹ của cu Beo…vì tin rằng bản thân mình sẽ không sao…Vậy là Hải Vân đã cầm súng nã đạn vào cu Beo con mình với cái áo “màu xanh” của cu Bin… Dù chỉ là chuyện trong phim ảnh, nhưng sao thấy tội nghiệp quá cái cảnh cậu bé bảy tám tuổi vật ra giữa triền cỏ khô với vết đạn trên ngực – một vết đạn giả để đóng phim, nhưng không biết điều “giả” ấy có trở thành nỗi ám ảnh hay không !!!

Một sự kiện dễ thương được sưu tầm và đăng tải trên mạng xã hội, đấy là câu chuyện của cậu bé Michael 3 tuổi… Cậu sắp có em gái… và bà mẹ Karen của cậu – một tín hữu tốt lành – thường để cậu làm quen với cô em còn trong bụng mẹ bằng cách hát cho em nghe…

Thế rồi đến ngày bà mẹ sinh em bé, một biến chứng bất ngờ ngay khi chị Karen đang trên bàn sinh… và vị bác sĩ giúp chị băn khoăn không biết có nên mổ đưa em bé ra để cứu bà mẹ không…

Cuối cùng thì em gái của Michael cũng được chào đời, mẹ em bình an nhưng chính em lại rất yếu ớt, nguy kịch… Chuyến xe cấp cứu đã đưa em đến chuyên khoa hồi sức ở bệnh viện St Mary, Knoxville, bang Tennessee để được chăm sóc…

Những ngày dài trôi qua… Sức khỏe của bé sơ sinh ngày càng kém đi…Các bác sĩ đã khuyên gia đình nghĩ đến chuyện tệ nhất cho em…

Cậu bé Michael luôn mè nheo chuyện được hát cho em mình nghe…

Chị Karen hiểu rằng nếu không lén đưa cậu vào bên em lúc này… thì sẽ là không bao giờ nữa…và – dù cô ý tá trực không cho – nhưng chị đã phải trừng mắt nói lên quyết tâm của mình… Đăm đăm nhìn vào đứa em gái nhỏ xíu và ốm yếu, cậu run run hát:

 “Em” là tia nắng của “anh”                  

 Duy nhất của “anh” mà thôi

Mỗi khi “anh” buồn , “em” luôn làm anh vui vẻ

Emi yêu dấu, “em” sẽ không bao giờ biết rằng

 “Anh” yêu “em” nhiều đến nhường nào

“Em” à , vào một đêm nọ

 “Anh” đã mơ thấy được ôm “em” trong vòng tay khi “em” đang say giấc ngủ

Nhưng khi “anh” tỉnh dậy, “em” à , đó chỉ là một giấc mơ

Vì vậy “anh” đã gục đầu òa khóc…

 

Đấy là một tác phẩm âm nhạc xuất hiện vào những năm 40 của thế kỷ trước… và được  Johnny Cash phối lại với chất liệu đồng quê vào năm 2002 để làm nhạc nền cho bộ phim “You Are My Sunshine” của đạo diễn Elizabeth Mitchell…

Tôi xin tạm “chuyển” đại từ danh xưng “Anh” và “Em” ở đây để phù hợp với bài hát cậu anh trai hát cho cô em gái bé bỏng và bệnh tật…

Dường như cô em bé bỏng của Michael có chút phản ứng khi nghe anh hát… Mạch đập của cô bé – vốn ngắt quãng và chậm – thì lúc này bỗng đều đặn hơn…

Chị Karen bật khóc : Chúa ơi, xin thương xót đứa con gái bé bỏng này…

“Em” là tia nắng của “anh”                   

 Duy nhất của “anh” mà thôi

Mỗi khi “anh” buồn , “em” luôn làm anh vui vẻ

Emi yêu dấu, “em” sẽ không bao giờ biết rằng

 “Anh” yêu “em” nhiều đến nhường nào

Và hơi thở của cô bé bỗng dồn dập, gấp gáp…rồi từ từ trở nên đều đặn, nghe như tiếng “grừ…grừ..” của một chú mèo con…

Hát tiếp đi con ! – Chị Karen động viên cậu bé…

- “Em” là tia nắng của “anh”                   

-  Duy nhất của “anh” mà thôi

- Mỗi khi “anh” buồn , “em” luôn làm anh vui vẻ

- Emi yêu dấu, “em” sẽ không bao giờ biết rằng

-  “Anh” yêu “em” nhiều đến nhường nào

 

Cô bé nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ…

-Hát nữa đi, Michael !

Nước mắt chan hòa trên má cô ý tá trưởng…Chị Karen thấy lòng mình ấm lại, một cảm giác bình an lan tỏa…

- “Em” là tia nắng của “anh”                   

-  Duy nhất của “anh” mà thôi

Ngày hôm sau, các bác sĩ cho biết cô em gái bé bỏng của Michael đã khỏe hẳn và sẵn sàng để xuất viện…

Thư thái bình an, vừa nằm con đã ngủ,

vì chỉ có mình Ngài, lạy Chúa,

ban cho con được sống yên hàn. – Tv 133 ( 134), 9 – 10

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

 

You are my sunshine
Anh là tia nắng của em
My only sunshine
Chỉ dành cho em mà thôi
You make me happy when skies are grey
Mỗi khi em buồn, anh luôn làm em vui vẻ


You'll never know, dear
Người yêu dấu, anh sẽ không bao giờ biết rằng
How much I love you
Em yêu anh nhiều đến nhường nào
Please don't take my sunshine away
Xin đừng mang tia nắng của em đi mất


You are my sunshine
Anh là tia nắng của em
My only sunshine
Chỉ dành cho em mà thôi
You make me happy when skies are grey
Mỗi khi em buồn, anh luôn làm em vui vẻ
You'll never know, dear
Người yêu dấu, anh sẽ không bao giờ biết rằng
How much I love you
Em yêu anh nhiều đến nhường nào
Please don't take my sunshine away
Xin đừng mang tia nắng của em đi mất

 

 

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!