Trang Chủ Hòa Bình là kết quả của Công Lý và Tình Liên Đới (Is 32,17; Gc 3,18; Srs 39) - Peace As The Fruit Of Justice and Solidarity Quà tặng Tin Mừng
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Bài Viết Của
Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – Bước XIII: Đức Thánh Cha muốn người trẻ “biết khóc” cùng nhau và cho nhau…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XII người trẻ đến với Đức Ki-tô qua sự dẫn dắt của Đức Thánh Cha Phanxicô với Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước đời thứ XI – qua Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” : Chúng con là “hiện tại” của Thiên Chúa…
Chuyện mỗi tuần – chuyện ở gốc cây bên lề đường…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của bước thứ X khi - trong “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” – Đức Thánh Cha đưa người trẻ đến với những vị thánh trẻ - đại diện cho giới trẻ ở mọi thời…
Chuyện mỗi tuần – bước thứ IX: Tông Huấn “Đức Ki-tô Đang Sống – Christus Vivit” đưa chúng ta – những người trẻ - đến với Đức Maria – thiếu nữ ở Nazareth…
Chuyện mỗi tuần – bước VIII (số 34 đến 42) – Đến với một Giáo Hội luôn trẻ trung và sẵn sàng để trở nên trẻ trung…
Chuyện mỗi tuần – bước VII (số 22 đến số 33): Đến với Đức Giê-su trẻ trung của thời ấu thơ và niên thiếu…
Nền văn hóa chăm sóc – hành trình đến hòa bình
Chuyện mỗi tuần – bước V & VI – với câu hỏi: Lời Chúa nói gì về người trẻ?
Chuyện mỗi tuần – bước chân thứ IV trong hành trình “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” với “ Đức Ki-tô – Đấng Đang Sống” – bước cuối của chương 9 với chủ đề Phân Định…
Trái Tim người Cha…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước III – Phân Định hay Tỉnh thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình ( tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ” – bước II : Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình (tiếp theo)…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “Đồng Hành cùng Giới Trẻ “ - bước I: Phân Định hay Tỉnh Thức – Biết mình – Biết đọc bản thân hay Xét mình…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIV/TN/A từ Chúa Nhật ngày 22/11 – thứ bảy ngày 28/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXIII/TN/A từ Chúa Nhật ngày 15/11 – thứ bảy ngày 21/11…
Chuyện mỗi tuần – chuyện của tuần XXXII/TN/A từ ngày 8/11 – ngày 14/11 – 2020
Những em bé bị bỏ rơi với “dòng thư viết vội” - Chuyện mỗi tuần
Chuyện mỗi tuần – câu chuyện về con người “đại trí nhược ngu” …
“Một bàn tay” – Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
“Giấc ngủ thiên thần” – Chuyện mỗi tuần – của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp.
Rao bán Cha Mẹ - Chuyên mục: Chuyện mỗi tuần của Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp
Chuyện mỗi tuần – chuyện của những chiếc… “bình sành”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “gặp lại Quỳnh búp-bê”…
Chuyện mỗi tuần - câu chuyện về “một tin rao”
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một tâm tình : “ Xin Đấng Tạo Hóa khai sinh ra hai con một lần nữa với nguyên vẹn hình hài.”
Chuyện mỗi tuần – lại là chuyện “một nụ hôn”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về tràng chuỗi của một bác sĩ trong thời gian chống dịch…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những kiểu diễn tả của một thời…
Chuyện mỗi tuần – chuyện nói lại về một “nhận định”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một câu hỏi…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về “cái lắc đầu” của thiên thần…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về những sợi tóc…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về sự “chuyển hóa”…
NỖI ĐAU LÒNG…
Chuyện mỗi tuần – chuyện “dung” và “xả”…
“Nụ hôn của sự sống”…
Chuyện mỗi tuần – chuyện về một bài hát…
Cha và con…
CHUYỆN MỖI TUẦN – CHUYỆN VỀ NHỮNG SỢI TÓC…


 

Ông Cố - vào thời điểm những năm 1968-1970 – là Quản Xứ và người viết làm công việc của Thầy Giúp Xứ - nay mỗi lần có dịp đến thăm Nhà Nghỉ Dưỡng…thì thể nào cũng ghé qua phòng và – dĩ nhiên lúc này ngài cũng đã nghỉ hưu – nên chuyến thăm nào cũng nhất định buộc ông Thầy Giúp Xứ ngày nào phải “nghiệm” cho được mấy câu thơ ngài sáng tác dịp này dịp khác khá hóm hỉnh và cũng nhằm để tạo niềm vui nhẹ nhàng cho những người nghe…Mới đây ngài ghé thăm…và – trong khi kể lại chuyện mừng đại thọ của một đấng bậc vị vọng nọ - Bề Trên đem tặng hai hộp sữa xịn…Ông Cố cũng sáng tác bốn câu…và người viết chỉ nhớ hai câu cuối :

Sữa thơm là sữa Đức Thầy,

Vỗ béo hằng ngày là sữa… “  !  ”…

Và ông Cố chú thích : hằng ngày vẫn được ăn  “sữa chua…nhà làm” …nên dấu chấm than giữa hai ngoặc kép ấy là để tôn vinh  những bàn tay chế biến những hũ “sữa chua…nhà làm” luôn giúp thông ruột…tạo điều kiện để cái bụng thoải mái…cho các Cha già mỗi ngày gần với đất…và đương nhiên là xa trời thêm một khúc…

Và ngay khi ông Cố rời phòng…thì người viết nghĩ đến chuyện mái tóc và lời quả quyết của Đức Giê-su…Người dạy : “ Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào ( - ngày nay thì chắc là được 10.000đ/vn) phải không ? Thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em . Thì đối với anh em cũng vậy , ngay đến tóc trên đầu anh em , Người cũng đếm cả rồi . Vậy anh em đừng sợ , anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ .” ( Mt 10 , 29 – 31)…

Sở dĩ nghĩ đến câu nói ngọt ngào quá nhiều yêu thương ấy của Chúa – đương nhiên là Chúa biết từng sợi tóc của từng con người vì chính Người là Đấng đã từng công bố : “ Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta , giống như chúng ta , để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú , tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất.”…và “ Thiên Chúa đã sáng tạo con người theo hình ảnh mình. Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa. Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ.” ( St 1 , 26 – 27)… - là vì – với sức phàm nhân của từng con người…thì chúng ta  gần như vô phương để mà đếm…Những người chuyên môn cũng chỉ có một ước chừng : ước chừng mái tóc của mỗi người khoảng từ 1 – 3 triệu sợi…và nếu làm một phép nhân đơn giản : 1 – 3 triệu x 7 , 7 tỷ người…thì sẽ là một “đống” khổng lồ…Tuy nhiên khi quả quyết với chúng ta rằng “ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi”…là để khẳng định rằng Thiên Chúa Sáng tạo – Người “am tường” từng ly từng tý về mỗi chúng ta – cái biết của Quan Phòng và Tình Yêu, nghĩa là biết để mà chăm sóc và để mà hướng dẫn…

Cái biết ấy được diễn tả qua các hành động mẫu mực cũng như giáo huấn của Chúa trong suốt tuần…mà Phụng Vụ muốn chúng ta được nghe, được chia sẻ và cuối cùng được áp dụng vào cuộc sống từng người tin – bất kỳ họ ở trong cương vị nào giữa Giáo Hội và giữa xã hội…Đấy là :

- Chúa luôn đặt tay chữa lành những người bị quỷ ám, những người mang bệnh tật và làm cho sống (Mt 9 , 18 – 26)…

- Người cảm nhận con người ở mọi thời luôn cần được chữa lành và cứu sống…nên Người quyết định chọn Nhóm Mười Hai và sai họ lên đường rao giảng cũng như hành động ngay khi Người còn ở giữa họ…nhằm huấn luyện họ trong sứ vụ chữa lành và cứu sống (Mt 10, 1 – 15)…

- Người cũng kêu gọi họ biết cách để mà hành động khi thì hành sứ vụ chữa lành và cứu sống:  đấy là khôn ngoan và đơn sơ (Mt 10 , 16)…

- Cuối cùng Người cho họ biết, vì sứ vụ và sứ mệnh Người trao, họ sẽ phải trải qua không ít những thử thách, bao gồm cả việc bị giao nộp do chính những người thân cũng như những người không bằng lòng với cách sống của môn đệ Chúa (Mt 10 , 16 – 23)…Thế nhưng  đừng sợ, vì “ ngay đến tóc trên đầu anh em, Người – Thiên Chúa – cũng đếm cả rồi…”

Hơn bao giờ hết,  gia đình nhân loại của Chúa – trong hôm nay – đang trong tình trạng rối loạn về mọi mặt…và tất cả là do Thần Xấu cũng như sự nhẹ dạ của con cái loài người…Cho nên tuyệt đối tin tưởng vào sự Quan Phòng và Tình Yêu của Thiên Chúa Cha – Con – và Thánh Thần là điều kiện tiên quyết cho mọi quá trình chữa lành và làm sống với chính bản thân mình và cho những người mình gặp gỡ từng ngày…

Ông Cố nay đã nặng tai…và cũng thích chia sẻ…Ngồi “tám” với người viết, ông Cố vẽ ra một “quá trình” đào tạo “ngưởi gặt lúa” : phải nhận ứng viên ngày từ lớp 10 – qui tụ họ lại – lo cho họ có lớp học ở nhà trường THPT hay THCS – ngoài giờ học, phải có những giờ lao động : trồng rau, nuôi heo…để tự cung tự cấp một phần và tập làm việc tay chân với kế hoạch và phong cách khoa học – và dĩ nhiên các ứng sinh có thêm thời gian để “tích đức” cho cánh đồng con người mai sau…Quả thật là mối quan tâm không ai nhờ, nhưng là nhiệt huyết của một con người luôn nghĩ đến sứ mệnh và sứ vụ…Và người viết thấy ý tưởng của ông Cố cũng có lý…

Chị Thecla Trần Thị Giồng – trong bải viết nhan đề “ Đồng Hành với Giới Trẻ hướng tới Sự Trưởng Thành” trong số bào Hiệp Thông 117 / 2020 – có ghi lại những ghi nhận của một tác giả vô danh đề nghị chúng ta “nên suy nghĩ” lại, vì :

· Chúng ta ngày càng có nhiều cao ốc hơn, và nhiều xa lộ rộng  hơn, nhưng lòng khoan dung lại thấp đi tinh thần hẹp hòi hơn…

· Chúng ta nói năng nhiều hơn, nhưng yêu mến ít  lòng thù ghét nhiều quá…

· Chúng ta có của cải tăng nhiều lần, nhưng giá trị mình giảm lại…

· Chúng ta có thu nhập cao hơn, nhưng luân lý đạo đức kém đi

· Chúng ta đã lên mặt trăng và trở về trái đất, nhưng lại cảm thấy khó khăn khi băng qua đường để thăm người hàng xóm…

Nhà thơ người Anh Francis Quarles ( 1592 – 1644) cũng nói một câu hóm hỉnh và rất nhắc nhở :

            “Trái tim thật nhỏ, nhưng lại khao khát những điều to lớn…  chẳng đủ để làm bữa tối của một chú diều hâu, thế nhưng toàn bộ thế giới đều không đủ đối với nó.”

Đấy là vì nơi lồng ngực mỗi con người mang trái tim của Đấng công bố : “Ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta , giống như chúng ta…” (St 1 , 26a)…

Sáng nay – thứ năm đầu tháng – sau Thánh Lễ, cộng đoàn cùng hát : Xin cho Linh Mục có trái tim của Chúa – sáng tác của Lm nhạc sĩ Mi Trầm…

 

Lm Giuse Ngô Mạnh Điệp

            

Tác giả: Lm. Giuse Ngô Mạnh Điệp

Nguyện xin THIÊN CHÚA chúc phúc và trả công bội hậu cho hết thảy những ai đang nỗ lực "chắp cánh" cho Quê hương và GHVN bay lên!